Thần Sách Tam Liên Trảm
Tiếng cười của Quách Thiết xé toạc màn sương lạnh buốt của đêm đông Đảo Giữa Đầm Lầy, rít lên như tiếng cưa sắt nện vào xương khô. Giữa bãi bùn lầy lội ngập ngụa nước đen, Thích Thương Hải quỳ sụp một gối xuống đất, tay trái chống chặt chuôi thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân để giữ cho thân hình tháp sắt của mình không đổ gục. Trên bả vai trái của hắn, vết chém sâu hoắm từ lưỡi đoản đao tẩm độc của Quách Thiết đang rỉ máu tươi xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết mỏng vừa rơi. Chất độc mạn tính bắt đầu ngấm vào da thịt, nóng rát như lửa thiêu, nhưng cái lạnh thấu xương của bão tuyết biên thùy gào thét dập dồn dập đã tạm thời làm tê liệt đi một phần cảm giác đau đớn.
Bả vai phải của Thương Hải lúc này hoàn toàn là một khối thịt chết xám ngoét, bốc khói nhẹ hôi thối xèo xèo do độc tố đầm lầy ăn mòn sâu vào tận xương tủy. Cánh tay phải cầm đao bản mệnh của hắn buông thõng vô lực, gân cơ rách rưới không thể nhấc nổi một ngón tay. Ở cảnh giới Sơ Kình sa trường suy kiệt, thể chất phàm nhân của vị cựu thống lĩnh Thần Sách Quân đã chạm tới giới hạn chịu đựng cực hạn sau mười đêm mưa không ngủ bảo vệ gánh nặng Lý Tam.
Quách Thiết đứng cách đó ba bước, giáp nhẹ cấm vệ quân trên người hắn sáng loáng dưới ánh trăng mờ đục, tay cầm thanh đoản đao tẩm độc rỉ máu tươi. Hắn nhìn Thương Hải bằng ánh mắt ngạo nghễ, đầy hiểm độc:
"Sư huynh, Thần Sách Thập Bát Đao của người đâu rồi? Đao pháp sa trường thô mộc của sư phụ truyền thụ hóa ra chỉ đến thế này thôi sao? Cánh tay phải của người đã phế, cánh tay trái lại đang ròng ròng máu tươi, người lấy cái gì để thanh lý môn hộ? Lấy cái gì để bảo vệ gã đao phủ hèn nhát kia và hàng chục con tin cựu binh già ngoài kia?"
Phía ngoài lều trinh sát hoang tàn, tiếng roi da trâu bọc gai sắt nhỏ rỉ sét của quan cai ngục Tống Đạt vẫn quất rầm rầm rạp rạp xuống tấm lưng gầy gò của các cựu binh già Thần Sách Quân. Tiếng khóc nghẹn, tiếng gào thét u uất của gia quyến họ làm bùng cháy sát khí đỏ ngầu trong hai mắt Thương Hải. Lý Tam nấp sau chiếc rương gỗ mục nát ngoài sân doanh trại, hai tay gã đao phủ run rẩy dữ dội vì lạnh và thèm rượu, chiếc Rìu Chặt Đầu Lý Tam ôm chặt trước ngực phát ra tiếng va chạm lộc cộc khốn khổ. A Nam quỳ bên cạnh gã, đoản kiếm mẻ trong tay lăm lăm, ánh mắt căm phẫn nhìn chằm chằm vào Quách Thiết.
"Sư huynh, đầu của người đáng giá vạn lượng vàng triều đình, mật sứ Vô Danh đã hứa phong ta làm thống lĩnh cấm vệ kinh thành nếu mang đầu người về điện Kim Loan. Hãy ngoan ngoãn chịu chết đi!" Quách Thiết thét lớn, vung song đoản đao chém liên hoàn tạo thành một mạng lưới kiếm ảnh dập dồn dập lướt nhanh tới.
Thương Hải không thể lùi. Phía sau hắn là Lý Tam, là A Nam, là những đồng đội cũ đã liều mạng che chở cho hắn suốt chặng đường đầm lầy. Hắn nghiến chặt hàm răng sắt đá, tay trái vận dụng kình lực Sơ Kình dồn vào chuôi đại đao huyền thiết, vung ngang một nhát đao nặng nề cản phá.
*KENG! KENG! KENG!*
Ba tiếng va chạm kim khí rợn người vang lên xé toạc màn đêm tuyết rơi. Song đoản đao của Quách Thiết chém tinh chuẩn vào sống đao dày nặng của Thương Hải. Lực phản chấn dội ngược lại tàn khốc khiến vết thương bả vai trái của Thương Hải bục rách hoàn toàn, máu tươi phun ra xối xả đẫm cả tà áo dạ hành rách nát. Chuôi đao huyền thiết rỗng chứa bản đồ tiêu lộ cổ rạn nứt sâu thêm một đường dài chí mạng, phát ra tiếng rè rè khô khốc đầy nguy hiểm.
Quách Thiết lướt bộ pháp nhanh nhẹn Nhất Chớp Chớp Mắt, xoay người lách qua sườn phải tê liệt của Thương Hải. Hắn thi triển Sư Môn Phản Đao, mũi đoản đao tẩm độc đâm lén từ góc khuất cực kỳ hiểm độc, nhắm thẳng vào nách trái Thương Hải nhằm phế bỏ cánh tay lành lặn duy nhất của đối thủ.
Trong khoảnh khắc sinh tử kẽ tóc, Thương Hải dốc toàn lực bộc phát kình lực Huyết Kình Nghịch Hành, ép buộc huyết khí chảy ngược dồn dập vào tim để bộc phát sức mạnh gấp đôi. Hắn cố gắng dùng tay phải bả vai hoại tử đen để vung đao dứt điểm Quách Thiết bằng chiêu Huyết Ngân Trảm. Thế nhưng, giới hạn sinh lý của cơ thể phàm nhân không thể vượt qua độc tính hoại tử tàn bạo. Khớp vai phải rạn xương của hắn phát ra tiếng rắc khô khốc, gân cơ bục rách ròng ròng máu đen hôi thối, cánh tay phải run rẩy kịch liệt rồi hoàn toàn mất lực, khiến đường đao chém trượt hở sườn phải.
Quách Thiết cười sặc sụa, mũi đoản đao của hắn vạch một đường sâu hoắm chí mạng bên sườn phải Thương Hải, máu tươi hòa lẫn máu đen tuôn ra bết bùn đất lầy lội. Thương Hải loạng choạng ngã quỵ xuống đất bùn, hơi thở đứt quãng, u uất u sầu tột cùng.
"Tướng quân!" A Nam gào lên định lao vào cứu viện nhưng bị hai tên giáp sĩ cấm vệ quân dùng kỵ thương đâm thẳng dồn dập chặn đứng tầm xa.
Từ góc rương gỗ mục nát, Lý Tam chứng kiến cảnh tượng đao thủ sa trường vĩ đại sắp gục ngã dưới lưỡi đao của kẻ phản đồ. Nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết và nghiệp chướng chém đầu người từ nhỏ bỗng chốc bị lòng trung nghĩa mới thức tỉnh đè bẹp. Gã đao phủ gầy gò bủng beo run rẩy rống to, dùng hết kiến thức Giải Phẫu Đao Pháp tích lũy vạn trận chém đầu người chết hét lớn:
"Tướng quân! Đừng vung đao nặng bừa bãi! Khớp bả vai trái của Quách Thiết bị lệch nhẹ từ cú phản chấn trước! Mỗi khi hắn vung đoản đao chém chéo góc, khe hở dưới nách trái của hắn sẽ lộ ra rộng một tấc! Chém vào đó! Chỉ cần một nhát đao mẻ lướt nhẹ qua khớp nối xương vai bả nách là hắn sẽ phế hoàn toàn! Không cần tốn lực vung nặng!"
Lời hét lớn của Lý Tam như một tia chớp rạch ngang đêm tối u uất. Thương Hải đang quỳ dưới bùn lạnh chợt bừng tỉnh đạo tâm sa trường. Đúng thế! Đao pháp sa trường của sư phụ Độc Cô Thương truyền thụ vốn thô mộc, thực dụng, loại bỏ hoàn toàn các động tác thừa thãi hoa mỹ của võ học giang hồ. Hắn không cần dùng lực mạnh để đè bẹp đối thủ, hắn chỉ cần sự tinh chuẩn tuyệt đối của một đao sa trường chớp mắt.
Thương Hải nhắm nghiền hai mắt sắt đá. Hắn vận dụng Thính Phong Biện Vị để nhắm mắt nghe tiếng gió đoán quỹ đạo ám khí và đao kình dưới bão tuyết rơi nhẹ. Tiếng rít gió của lưỡi đoản đao Quách Thiết đang đâm tới rẽ đôi dòng nước mưa bão bùng vang lên vô cùng rõ rệt trong thính giác sa trường nhạy bén của hắn.
Quách Thiết vung đoản đao tẩm độc đâm thẳng vào cổ họng Thương Hải, cười điên cuồng:
"Chết đi, cựu thống lĩnh!"
Nhưng ngay trong một nhịp thở ngắn ngủi ấy, Thương Hải sử dụng Nhìn Thấu Điểm Hở Giáp Sắt, bắt trọn khe hở giáp nách trái của Quách Thiết đúng như lời Lý Tam chỉ điểm. Cánh tay trái cầm đao của hắn đột ngột nhấc lên, bộc phát kình lực Lực Rung Chấn Sa Trường tinh chuẩn cực hạn, thi triển chiêu thức liên hoàn mạnh nhất: Thần Sách Tam Liên Trảm.
*NHÁT ĐAO THỨ NHẤT: BỔ DỌC!*
Thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi nặng năm mươi cân chém bổ dọc một nhát cực mạnh xé rách màn sương lạnh buốt. Nhát chém không nhắm vào người Quách Thiết mà bổ thẳng vào thân đoản kiếm tẩm độc của hắn. Trọng lượng ngàn cân kết hợp Chấn Kình dập dồn dập truyền qua lưỡi đao mẻ, phát ra tiếng hú đao kình rít tai kinh hoàng. Sức nặng vật lý thô bạo chấn gãy đôi lưỡi đoản đao tẩm độc của Quách Thiết, bẻ gãy hoàn toàn thế thủ của gã phản đồ.
*NHÁT ĐAO THỨ HAI: CHÉM XÉO!*
Chưa để Quách Thiết kịp lùi bước khinh công, Thương Hải xoay người trượt bộ pháp sát đất trơn trượt, vung đại đao chém xéo một đường vòng cung từ dưới lên. Lưỡi đao mẻ rỉ máu tươi lướt nhẹ tinh chuẩn qua khớp vai nách trái bị hở giáp của Quách Thiết đúng theo kỹ thuật Giải Phẫu Đao Pháp. Tiếng rắc khấc khô khốc vang lên rợn người, toàn bộ gân cơ và khớp bả vai trái của Quách Thiết bị chém đứt lìa hoàn toàn, cánh tay trái cầm đoản đao của hắn rụng rời buông thõng, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ bãi bùn đen.
*NHÁT ĐAO THỨ BA: ĐÂM THẲNG!*
Thương Hải dồn toàn bộ kình lực huyết khí ít ỏi còn sót lại vào tay trái, đâm thẳng một đao quyết định. Blunt point của thanh đại đao huyền thiết bản rộng dày nặng đâm xuyên qua lớp giáp nhẹ cấm vệ quân nứt vỡ, cắm phập vào lồng ngực Quách Thiết, nghiền nát xương ức và găm chặt gã phản đồ xuống đất bùn lầy lội.
"Phựt..."
Quách Thiết phun ra một ngụm máu tươi đỏ quạch bết chặt vào mặt tuyết trắng. Thân hình vạm vỡ của hắn run rẩy dữ dội, hai mắt lờ đục u ám nhìn chằm chằm vào Thương Hải đang đứng sừng sững như tháp sắt trước mặt. Hắn ho khan dồn dập, máu tươi rỉ ra ròng ròng nơi khóe môi, nhưng nụ cười hiểm độc vẫn méo mó hiện trên gương mặt đầy sẹo bỏng:
"Khặc... khặc... sư huynh... người thắng rồi... Nhưng người không cứu được muội muội người đâu... Thích Tiểu Vân... muội muội mất tích mười năm trước của người... thực chất vẫn còn sống... Nàng đang bị giam lỏng làm con tin tại biên viễn Nhạn Môn Quan dưới sự giám sát nghiêm ngặt của mật sứ Vô Danh... Lệnh bài truy nã vạn lượng vàng... chỉ là để dụ người tiến về biên giới để chúng ta xé xác cả hai huynh đệ người... khặc khặc..."
Thương Hải chấn động u uất tột cùng, lồng ngực phập phồng dữ dội, vết sẹo dài trên mặt co thắt lại đau đớn thấu xương tủy. Hắn gầm lên khàn đặc:
"Tiểu Vân đang ở Nhạn Môn Quan? Nói! Ai là kẻ chủ mưu giam lỏng nàng?!"
Quách Thiết không trả lời. Đầu hắn gục xuống đất bùn đen đầm lầy lầy lội, trút hơi thở cuối cùng của kẻ bán thầy cầu vinh. Nhưng bàn tay phải của hắn vẫn siết chặt lấy một vật phẩm giấu trong ống tay áo tơi rách rưới.
Thương Hải quỳ sụp xuống bên xác Quách Thiết, dùng bàn tay trái rớm máu bẻ gãy từng ngón tay cứng đờ của gã phản đồ. Từ trong lòng bàn tay Quách Thiết rơi ra một mảnh ngọc bích bị nứt góc, đẫm máu tươi mới hòa lẫn máu khô cũ.
Đó là Mảnh Ngọc Bội Thứ Hai.
Mảnh ngọc bội màu trắng đục nứt góc, có khắc hoa văn giống hệt mảnh ngọc bội Nhạc Dao mà Thương Hải luôn giấu kín trong hộ tâm kính trước ngực. Đây chính là tín vật đính ước của muội muội Thích Tiểu Vân mất tích mười năm trước trong đêm diệt môn phủ tướng quân.
Thương Hải siết chặt mảnh ngọc bội đẫm máu tươi trong lòng bàn tay trái, cạnh sắc của ngọc bích cứa rách da thịt hắn rỉ máu ròng ròng, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn thể xác. Nỗi đau u uất tinh thần dâng cao chấn động tột cùng, bóp nghẹt lá phổi rách nát của hắn.
Giữa màn đêm bão tuyết rơi dày trắng xóa phủ đầy chiến giáp rách nát và vạn xương khô hoang lạnh của Đảo Giữa Đầm Lầy, vị cựu tướng quân Thích Thương Hải ngửa mặt lên trời cao rống to một tiếng uất hận bão bùng. Tiếng rống bi tráng, trầm đục xé toạc không khí lạnh buốt, vang vọng khắp đầm lầy chết chóc hoang lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!