Đồng Môn Phản Bội
Bàn tay trái Thương Hải siết chặt mảnh ngọc bội thứ hai đến mức cạnh sắc của ngọc bích cứa rách da thịt lòng bàn tay rỉ máu tươi, hòa cùng vết máu khô cũ bết chặt trên thớ đá. Mảnh ngọc bích đẫm máu khô rít lạnh buốt thấu xương tủy, kéo theo bóng tối u uất bao trùm lấy bóng dáng cao lớn đang quỳ sụp của vị cựu tướng quân trong căn lều trinh sát hoang lạnh. Gió bão tuyết ngoài kia vẫn gào thét rít qua rặng tre gai dày đặc bao bọc Đảo Giữa Đầm Lầy, tiếng xào xạc lạnh lẽo ấy nghe như tiếng khóc than oán hận của vạn vong hồn Thần Sách Quân cũ đang nằm dưới Hố Xác Vạn Người.
Bả vai phải của hắn nhói lên một cơn co thắt kịch liệt. Vết thương hoại tử đen rỉ máu đen ngòm đang bốc khói nhẹ dưới làn tuyết lạnh, chất độc mạn tính của Hàn Độc kết hợp với nước đầm lầy độc hại xèo xèo ăn mòn gân cơ bả vai rạn xương của hắn. Cánh tay phải cầm đao gần như tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực. Vai trái của hắn cũng không khá hơn, vết thương cũ do loạn tiễn và đao chém của Lôi Hỏa từ trận chiến trước vẫn chưa lành hẳn, rỉ máu tươi đỏ quạch cả một góc y phục dạ hành rách nát bết bùn đất. Ở cảnh giới Sơ Kình hiện tại, thể chất phàm nhân của hắn đã kiệt sụp hoàn toàn sau chuỗi ngày trốn chạy không ngủ.
Đột nhiên, thính giác sa trường nhạy bén của hắn bắt được một tiếng động lạ. Giữa tiếng gió bão tuyết gào thét dập dồn dập, có tiếng bước chân lén lút lướt nhẹ trên tuyết mỏng dốc trơn ngoài lều trinh sát. Thương Hải lập tức vận dụng Quy Tức Pháp Đầm Lầy, nén chặt hơi thở nông đều đặn để lồng ngực không phát ra tiếng động, đồng thời dùng tay trái nhè nhẹ nhấc thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân lên, dùng sống đao dày nặng làm gậy chống đỡ cơ thể run rẩy.
Hắn lách người ra khỏi vách lều tre nứt nẻ bằng Vô Ảnh Bộ Đầm Lầy, bước đi trượt dài sát mặt bùn phân tán lực đều khắp lòng bàn chân rách nát để không để lại dấu chân sâu lún. Dưới ánh trăng mờ đục của đêm tuyết rơi nhẹ, Thương Hải phát hiện một bóng người gầy gò đang lén lút tiến về phía giếng nước ngọt duy nhất của đảo ẩn dật. Kẻ đó mặc giáp nhẹ cấm vệ quân rách gấu dưới áo tơi, tay cầm một hũ gốm nhỏ chứa đầy rết độc đỏ đầm lầy và bột độc hoại tử. Hắn đang chuẩn bị rải độc vào nguồn nước để tiêu diệt toàn bộ tàn binh Thần Sách Quân cũ.
"Quách Thiết."
Thương Hải trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc u uất vang lên giữa màn đêm lạnh buốt.
Bóng người kia khựng lại, từ từ quay đầu lại. Dưới vành mũ sắt cũ rỉ sét, gương mặt vạm vỡ đầy sẹo bỏng u ám của Quách Thiết hiện ra dưới ánh trăng. Hắn nhìn thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi trên tay Thương Hải, rồi nhìn mảnh ngọc bội thứ hai đang bị tay trái Thương Hải siết chặt, khẽ cười nhạt đầy hiểm độc:
"Sư huynh, không ngờ người vẫn còn tỉnh táo để nhận ra ta. Xem ra độc tố hoại tử bả vai phải của người vẫn chưa đủ mạnh để phế bỏ hoàn toàn một cựu thống lĩnh Thần Sách Quân."
"Tại sao ngươi lại phản bội sư môn?" Thương Hải nghiến chặt răng sắt đá, sát khí sa trường bùng cháy đỏ ngầu hai mắt. "Mảnh ngọc bội này... và ký hiệu 'Nghịch hỏa tín' khắc ngược trên cột tre... chính là do ngươi làm để dẫn lối cho mật thám Hắc Y Vệ của Vô Danh vây quét đảo ẩn dật này?"
Quách Thiết cười ngạo nghễ, vung cặp song đoản đao mẻ rỉ sét tự mài bén sắc tẩm độc mạn tính lên, phát ra tiếng rít gió tà môn:
"Phản bội? Sư huynh, người thật là ngu muội! Hai chữ 'trung nghĩa' sa trường của người và sư phụ Độc Cô Thương chỉ mang lại sự nghèo đói và cái chết nhục nhã! Sư phụ cụt tay trái, mặc áo vải thô rách nát gác thanh đao mẻ vai, suốt đời ẩn dật xó rừng. Ta học đao pháp của ông không phải để làm một gã đao phủ nghèo nàn hay một tội nhân mưu phản bị truy nã toàn quốc! Triều đình Đại Vũ hứa phong chức quan cấm vệ và ban thưởng vạn lượng vàng cho kẻ nào mang đầu của người và Lý Tam về kinh. Ta chỉ là chọn con đường vinh hoa phú quý thực tế mà thôi!"
"Ngươi đã bán đứng vị trí ẩn cư của sư phụ..." Thương Hải khàn giọng, lồng ngực co thắt kịch liệt dội ngược khiến hắn ho khan rỉ máu tươi nơi khóe môi.
"Phải! Chính ta đã dẫn đường cho sát thủ Ảnh Tử Các đến diệt môn sư phụ!" Quách Thiết cười sặc sụa, ánh mắt hiểm độc láo liên. "Hôm nay, ta sẽ dùng đao pháp tà môn cải biến của mình để chém đứt Thần Sách Thập Bát Đao của người, lấy đầu người dâng lên mật sứ Vô Danh!"
Chưa kịp để Thương Hải vung đao thanh lý môn hộ, tiếng tù và sa trường quân đội bất ngờ rú lên lồng lộng từ bốn phương tám hướng của đảo ẩn dật. Ánh đuốc đỏ rực sáng rực cả một góc trời đêm mưa bão tuyết. Tiếng xích sắt khóa hồn và tiếng bước chân rầm rập của giáp sĩ Cấm Vệ Quân hoàng gia đã khép góc vây bọc hoàn toàn đảo ẩn dật.
Mật sứ đeo mặt nạ sắt đen Vô Danh đứng trên một mỏm đá cao rêu che phủ ngoài đảo, chỉ tay về phía căn lều tre. Sát thủ hắc bang và cấm vệ quân đang lôi ra hàng chục phàm nhân yếu ớt—gia quyến của các cựu binh Thần Sách Quân đang ẩn náu trên đảo. Chúng dùng gậy gỗ và roi da trâu bọc gai sắt nhỏ rỉ sét đánh đập dã man họ, ép họ tiến lên trước làm Lá Chắn Con Tin.
"Thích Thương Hải!" Tiếng Vô Danh vang lên trầm đục sau mặt nạ sắt. "Nếu ngươi không bước ra quyết đấu đao pháp một-chọi-một với Quách Thiết, ta sẽ ra lệnh bắn loạn tiễn cung nỏ Thần Tý thiêu rụi toàn bộ gia quyến cựu binh và đảo ẩn dật này!"
Lý Tam nấp sau chiếc rương gỗ cũ rách ngoài sân doanh trại, cơ thể gầy gò bủng beo run lên cầm cập, hai tay gã bấu chặt lấy chiếc rìu đao phủ rỉ sét rách góc quấn vải thô rách, đôi mắt hí láo liên hoảng loạn tột độ. A Nam phẫn nộ định vung đoản kiếm lao lên bảo vệ con tin nhưng bị Thương Hải dùng tay trái ngăn lại.
"Lùi lại, A Nam. Bảo vệ Lý Tam và con tin," Thương Hải trầm giọng ra lệnh, ánh mắt sắt đá không hề dao động.
Hắn vác thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi nặng năm mươi cân lên bả vai trái bị rách thịt sâu hoắm rỉ máu, từng bước chân lầm lũi dốc sức bước ra bãi bùn lầy lội giữa đêm tuyết rơi nhẹ. Gió bão tuyết thổi vành mũ sắt cũ rỉ sét của hắn bay lên, lộ ra khuôn mặt hốc hác đầy râu quai nón và những vết sẹo chém dài u uất.
"Quách Thiết, rút đao đi," Thương Hải chỉ đao thẳng vào mặt kẻ phản đồ.
Quách Thiết cười hiểm độc, vung song đoản đao tẩm độc lướt bộ pháp nhanh nhẹn Nhất Chớp Chớp Mắt áp sát tầm gần. Hắn thi triển Sư Môn Phản Đao biến tấu nhanh nhẹn, chém liên tiếp ba nhịp chéo góc dập dồn dập nhắm thẳng vào bả vai phải hoại tử của Thương Hải.
Thương Hải nghiến răng chịu đựng đau đớn, dùng tay trái dồn kình lực Sơ Kình vung đại đao huyền thiết nặng nề cản phá. Tiếng sắt thép va chạm chát chúa *KENG KENG* vang dội xé toạc màn đêm tuyết rơi. Kình lực rung chấn sa trường dội ngược lại khiến khớp xương bả vai phải bị rạn nứt của hắn phát tiếng rắc khấc khô khốc, máu đen hôi thối rỉ xèo xèo ướt sũng lớp vải thô bọc ngoài vai.
Thương Hải cố gắng xoay người vung đao tung chiêu Hồi Phong Trảm tạo vòng tròn đao kình sắc bén để giải vây khẩn cấp cho hàng con tin phía sau. Nhưng bả vai phải hoại tử bị Kinh Mạch Đóng Băng co thắt lồng ngực dữ dội dội ngược, khiến lực vung đao bị chậm đi nửa nhịp, đường đao quét hụt làm sạt lở một cột tre gai rào đổ sụp.
Quách Thiết chớp thời cơ cực nhanh, lướt khinh công nhanh nhẹn lách qua góc khuất bên sườn phải của Thương Hải. Hắn dùng đoản đao tẩm độc đâm lén từ góc khuất hiểm độc nhắm thẳng vào nách trái Thương Hải.
Trong khoảnh khắc sinh tử kẽ tóc, Thương Hải vận dụng Chấn Kình Nghịch Chuyển mượn lực phản chấn bả vai bọc sắt dội ngược lại. Lưỡi kiếm mỏng của Quách Thiết đâm trúng giáp vai phát tiếng rắc khô khốc gãy đôi, mảnh thép vụn bắn tung dốc trơn dốc núi.
Thương Hải nhanh như cắt trượt dài bộ pháp sát đất lách chéo góc bằng Vô Ảnh Bộ Đầm Lầy, tiếp cận sát người Quách Thiết. Hắn áp dụng kỹ thuật Nhìn Thấu Điểm Hở Giáp Sắt kết hợp Giải Phẫu Đao Pháp mà Lý Tam đã hướng dẫn, phát hiện khớp vai nách trái của Quách Thiết bị hở giáp. Hắn dồn toàn lực tay trái chém bổ dọc một nhát chí mạng dứt điểm.
Nhưng Quách Thiết hèn hạ vô cùng. Hắn nhanh tay giật phắt một lão binh cựu binh Thần Sách Quân già đang bị trói xích sắt làm lá chắn sống cản phá đường đao của Thương Hải.
Nhìn thấy gương mặt khắc khổ của người đồng đội cũ, Thương Hải nhớ lại lời dặn của sư phụ Độc Cô Thương năm xưa: "Đao dùng để bảo vệ, không phải để tàn sát". Hắn không thể sát hại dân lành và huynh đệ vô tội. Thương Hải gầm rú u uất, điên cuồng vận kình lực Sa Trường Quyết Ý Tâm Pháp nín thở thu lực đao kình sa trường về.
Phản lực dội ngược tàn phá cực hạn nội tạng kinh mạch rách nứt của Thương Hải, khiến lồng ngực hắn co thắt dữ dội, phun ra một ngụm máu tươi đỏ quạch cả tuyết trắng. Thân hình cao lớn của hắn loạng choạng khựng lại nửa nhịp thở.
Quách Thiết chớp thời cơ ngàn vàng, cười ngạo nghễ hiểm độc. Thanh đoản đao tẩm độc còn lại trên tay phải hắn vung lên, chém một nhát sâu hoắm chí mạng rách vai trái của Thương Hải—vết thương cũ do Lôi Hỏa chém vẫn chưa lành hẳn nay bị rách toác ròng ròng máu tươi.
Quách Thiết đứng trước mặt vị cựu thống lĩnh đang quỳ sụp một gối rỉ máu, cười ngạo nghễ thách thức Thần Sách Thập Bát Đao của người đã hoàn toàn lỗi thời trước đao tà môn của hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!