Nhạc nềnTaohua

Đảo Giữa Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mảnh đồng vỡ vụn bắn tung tóe vào vách đá dốc trơn vang lên chát chúa, kéo theo một luồng lực chấn kích nặng nề nện thẳng vào lồng ngực Thích Thương Hải. Tấm Khiên Đồng Nứt Vỡ đeo sau lưng hắn đã hoàn toàn tan nát dưới cú đập sấm sét từ cặp thiết chùy của Trần Bá Thiên. Sức nặng ba mươi cân của khối sắt gai truyền qua lớp giáp rách nát, chấn vỡ phế quản, khiến Thương Hải phun ra một ngụm máu tươi đỏ quạch rồi ngã sụp xuống mặt bùn lầy lội rìa Hắc Thủy Đầm Lầy. Cơn bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa bắt đầu phủ một lớp mỏng trắng xóa lên bờ vai trái đang rỉ máu xối xả của hắn.


"Tướng quân!"


A Nam hét lên một tiếng xé lòng. Cậu thiếu niên trinh sát trẻ không màng đến vết thương bục rách ở chân trái do cá cắn, điên cuồng bò tới, dùng đôi bàn tay lấm lem bùn đất nâng bả vai trái của Thương Hải dậy.


Bên cạnh họ, chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt chở Lý Tam đổ nghiêng bên vệ đường đất đỏ. Mảnh vỡ của khiên đồng bắn trúng bánh xe sau, làm gãy nát hoàn toàn phần nan gỗ bọc sắt mỏng. Lý Tam ôm chặt chiếc rìu đao phủ rỉ sét trước ngực, cơ thể gầy gò bủng beo run lên cầm cập. Trong khoảnh khắc Trần Bá Thiên vung cao chiếc thiết chùy thứ hai định nện nát đầu Thương Hải, gã đao phủ hèn nhát ngày nào chợt gầm lên một tiếng kỳ dị. Gã dốc toàn lực phàm nhân, dùng cả thân người lao thẳng vào càng xe đẩy đổ nghiêng, đẩy mạnh khối gỗ sồi nặng nề trượt đi trên mặt bùn trơn, chặn đứng hướng lao tới của gã bang chủ Hắc Hổ Bang.


"A Nam! Kéo tướng quân vào rặng tre gai! Mau lên!" Lý Tam khàn giọng hét, hai tay gã rớm máu do ma sát với thớ gỗ sồi thô ráp.


Nhận ra Trần Bá Thiên bị vướng chiếc xe đẩy hỏng bánh trong một nhịp thở ngắn ngủi, A Nam nhanh như cắt luồn cánh tay dưới nách Thương Hải. Thân hình cựu tướng quân cao lớn như tháp sắt lúc này nặng trĩu, hơi thở đứt quãng u uất. A Nam dùng vai đỡ lấy nửa thân người Thương Hải, dìu hắn lao thẳng vào rặng tre gai dày đặc bao bọc phía trước.


Những thân tre gai nhọn hoắt, tẩm độc tự nhiên của đầm lầy cào rách rưới y phục dạ hành của họ, để lại những vết xước rướm máu trên da thịt. Nhưng chính rặng tre gai chằng chịt này lại trở thành lá chắn tự nhiên ngăn cản cặp thiết chùy cồng kềnh của Trần Bá Thiên. Tiếng chùy nện rầm rầm rạp rạp vào thân tre phía sau vang lên điên cuồng, kèm theo tiếng gầm rú bất lực của gã bang chủ hắc bang bị mất dấu trong làn sương mù độc màu tím nhạt.


"Lũ rác rưởi! Chúng mày không thoát khỏi đầm lầy này đâu!" Tiếng Trần Bá Thiên nhỏ dần rồi chìm hẳn vào tiếng gió rít của bão tuyết.


A Nam dắt Thương Hải lội sâu vào dòng nước đen ngòm, hôi thối của đầm lầy. Nước ngập đến ngang hông, lạnh buốt xương tủy và ăn mòn da thịt. Thương Hải nửa tỉnh nửa mê, tay trái vẫn siết chặt chuôi thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân kéo lê dưới nước. Chuôi đao huyền thiết rè rè phát ra những âm thanh rạn nứt khô khốc do vết nứt cũ bị axit mật rết ăn mòn sâu hơn. Lý Tam chật vật đẩy chiếc xe đẩy hỏng bánh sau đi sát phía sau, hơi thở gã phả ra làn khói trắng dồn dập, đôi mắt hí láo liên canh chừng làn sương độc.


"Đi hướng này, Lý thúc! Tránh những bãi cỏ mọc thẳng đứng, dưới đó là bẫy bùn lún di động!" A Nam khàn giọng nhắc nhở, vận dụng quy luật nhận biết địa hình mà Trần lão đầu đã dạy.


Họ di chuyển không ngừng nghỉ suốt nửa canh giờ giữa lòng Hắc Thủy Đầm Lầy mịt mù. Cái lạnh thấu xương của bão tuyết đầu mùa dường như muốn đóng băng toàn bộ chân khí rách nứt trong kinh mạch Thương Hải. Vết thương bả vai phải hoại tử đen rỉ máu đen ngòm xèo xèo dưới nước lạnh, bốc khói nhẹ rùng rợn. Thương Hải nghiến chặt răng sắt đá, từng nhịp thở của hắn nặng nề, lồng ngực co thắt kịch liệt do di chứng Kinh Mạch Đóng Băng phản phệ.


"Tới rồi... Đảo Giữa Đầm Lầy ở phía trước!" A Nam khẽ reo lên, chỉ tay về phía một gò đất nổi cao hiếm hoi hiện ra mờ ảo giữa làn sương lạnh.


Gò đất được bao bọc bởi rặng tre gai dày đặc hơn gấp bội, chỉ để lộ một lối ngách nhỏ chật hẹp chứa đầy nước bùn sâu. Khi họ vừa lết bước lên gò đất khô ráo, từ trong bóng tối của những tán cây cổ thụ rêu phong bao phủ, ba ngọn giáo sắt lạnh ngắt đột ngột đâm thẳng ra, khóa chặt cổ họng của A Nam và lồng ngực Thương Hải.


"Kẻ nào dám đột nhập vào doanh trại? Khai mau, nếu không sẽ bị phân thây làm mồi cho cá sấu!" Một giọng nói trầm đục, mang đậm âm hưởng quân ngũ sa trường vang lên.


A Nam không hề sợ hãi, cậu vội vàng buông đoản kiếm, giơ bàn tay trái lấm lem bùn đất lên, để lộ vết sẹo hình chữ "Sách" đặc trưng của binh sĩ Thần Sách Quân cũ:


"Ta là tiểu binh trinh sát A Nam! Người đứng sau ta... chính là Thích thống lĩnh! Thích Thương Hải tướng quân!"


Ba mũi giáo sắt khựng lại giữa không trung. Một lão binh già bước ra khỏi bóng tối, râu tóc bạc xơ xác, mặc chiến giáp da cũ rách vai gấu. Lão nhìn chằm chằm vào vành mũ sắt cũ rỉ sét của Thương Hải, rồi nhìn xuống thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi bản rộng nặng năm mươi cân đang cắm ngược xuống đất làm gậy chống. Đôi mắt lão binh già đỏ ngầu, bàn tay cầm giáo run rẩy dữ dội:


"Tướng... thống lĩnh? Đúng là thanh đại đao của Thích gia rồi! Huynh đệ mau thu thương! Thống lĩnh trở về rồi!"


Tiếng reo mừng nghẹn ngào vang lên truyền đi khắp gò đất nổi. Từ trong những căn lều dựng tạm bằng tre gai và lá cọ rách nát, hàng chục bóng người gầy gò, rách rưới lầm lũi bước ra. Họ chính là những cựu binh Thần Sách Quân còn sống sót sau vụ thảm sát vu oan năm xưa, ẩn danh trốn tránh sự truy quét tàn bạo của triều đình Đại Vũ tại mảnh đất hoang lạnh này.


Họ vội vàng đỡ lấy Thương Hải đang kiệt sức ngã quỵ. Hai cựu binh già lực lưỡng dìu hắn vào căn lều tre trung tâm ẩm ướt, nơi có đống lửa nhỏ sưởi ấm đốt bằng nhựa thông khô không khói.


Lý Tam gục xuống cạnh đống lửa, gã thở hổn hển, run rẩy đưa tay nhận lấy một hớp nước suối tre gai ấm từ một lão binh già dâng lên. Người ta mang đến cho họ một rương gỗ mục chứa những chiếc Bánh Ngô Sa Đà nướng khô cứng như đá hộc. Lý Tam không màng đến độ cứng của bánh, gã dùng hàm răng run rẩy cắn mạnh, nhai ngồm ngoàm để lấy lại chút thể lực phàm nhân suy kiệt. Gã vừa ăn vừa ôm chặt bức Mật Chiếu Giả Lụa Vàng giấu trong lớp áo lót rách rưới, mắt vẫn không rời khỏi Thương Hải đang nằm thoi thóp trên chiếc giường tre mục.


"Thống lĩnh... người bị trúng độc hoại tử của Hàn Độc rồi!" Một cựu binh già tên Hàn Thiết—người thợ rèn cụt chân trái từ kinh thành nay đã trốn về đây—khàn giọng nói khi nhìn thấy vết thương bả vai phải bốc mùi hôi thối xèo xèo của Thương Hải.


"Lấy... lấy Băng Gạc Vải Thô... quấn chặt lại," Thương Hải thều thào ra lệnh, giọng nói khàn đặc u uất. "Đừng để máu rỉ ra ngoài... mật thám Hắc Y Vệ có chó săn đánh hơi dấu máu..."


Lý Tam vội vàng bò tới, dùng bàn tay run rẩy bôi nốt phần mật rết đỏ chúa còn sót lại trong bình tông da dê lên vết hoại tử, rồi cùng A Nam quấn chặt nhiều vòng vải thô quanh vai Thương Hải. Mỗi nhát quấn xiết chặt khiến Thương Hải gồng cứng Cơ Thể Sắt Đá, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng máu đen thấm đẫm băng gạc.


Hàn Thiết thở dài u uất, đưa cho Thương Hải một mẩu Bánh Ngô Sa Đà hơ nóng:


"Thống lĩnh, người hãy ăn chút bánh ngô giữ ấm lồng ngực. Ở đây an toàn, rặng tre gai bao bọc đảo ẩn dật này rất dày, kỵ binh của Mã Tiền hay Trần Bá Thiên không thể vào được trong đêm nay. Người hãy tịnh dưỡng ngắn để khôi phục chân khí rách nứt."


Thương Hải nhận lấy mẩu bánh ngô cứng ngắc, nhai chậm rãi để cảm nhận vị ngọt chát của ngô hoang dã. Hắn nhắm mắt nhè nhẹ, vận hành Huyết Khí Điều Hòa Pháp để ổn định lại nhịp tim dập dồn dập, cố gắng đẩy lùi cơn sốt cao đang thiêu đốt đại não u uất.


Một canh giờ trôi qua trong sự tĩnh lặng nặng nề của đầm lầy. Ngoài kia, tiếng gió tuyết gào thét rít qua rặng tre gai nghe như tiếng khóc than oán hận của mười vạn vong hồn Thần Sách Quân cũ dưới Hố Xác Vạn Người.


Khi cơn sốt hơi hạ xuống, Thương Hải mở mắt. Hắn không thể nằm yên chịu đựng sự bất lực thể chất. Hắn gượng dậy, dùng cánh tay trái cầm đao huyền thiết bước ra ngoài lều để kiểm tra lại chiếc xe đẩy gỗ sồi bọc sắt—tiêu vật sống chở Lý Tam cần phải được ngụy trang cẩn thận để chuẩn bị cho lộ trình đột phá Nhạn Môn Quan sắp tới.


A Nam đang ngồi bên cạnh xe đẩy, dùng bùn đen đầm lầy bôi bết lên các kẽ gỗ nứt nẻ và quấn cỏ hoang dại xóa dấu vết bánh xe hỏng theo phương pháp Ngụy Trang Tiêu Lộ.


"Tướng quân, người nên nghỉ ngơi," A Nam lo lắng đứng dậy.


"Ta không sao. Phải sửa lại trục bánh xe sau gấp," Thương Hải trầm giọng nói, ánh mắt sắt đá dưới vành mũ sắt cũ quét qua khoảng sân bùn lầy lội của doanh trại.


Đột nhiên, bước chân Thương Hải khựng lại.


Ánh mắt hắn khóa chặt vào một cột tre lớn dựng góc doanh trại, nơi treo tấm da sói rách nát để chắn gió tuyết. Trên thớ tre già ẩm ướt, có một ký hiệu nhỏ được khắc bằng mũi dao sắc bén. Ký hiệu vẽ một hình tròn có một vệt gạch chéo và một mũi tên chỉ hướng—đây chính là "Hùng ưng nhãn", ký hiệu mật mã trinh sát của Thần Sách Quân dùng để đánh dấu vị trí đóng quân.


Nhưng mũi tên của ký hiệu này lại được khắc *vẽ ngược* hướng lên trên thay vì hướng xuống dưới mặt đất.


Tim Thương Hải thắt lại một nhịp. Trong kỷ luật quân ngũ Thần Sách năm xưa, ký hiệu vẽ ngược hướng lên trên là "Nghịch hỏa tín"—mật mã phản bội chỉ đường cho kẻ thù bên ngoài tiến vào tiêu diệt doanh trại. Kẻ khắc ký hiệu này muốn dẫn lối cho mật thám Hắc Y Vệ của Vô Danh hoặc sát thủ Hắc Hổ Bang khép góc bao vây đảo ẩn dật này.


*Trong nội bộ tàn binh... có kẻ phản bội.*


Ý nghĩ lạnh buốt ấy lập tức dập tắt cơn ấm áp ngắn ngủi trong lồng ngực Thương Hải. Lòng hoài nghi u ám bắt đầu bao phủ lấy đại não hắn. Hắn không thể bộc lộ sát khí lúc này, gân cơ bả vai phải vẫn đang hoại tử rách nát, và hắn đang ở giữa những đồng đội cũ từng vào sinh ra tử. Nếu bộc phát xung đột trực diện, doanh trại tàn binh sẽ tự tan rã trước khi quan quân triều đình ập tới.


Thương Hải âm thầm ra hiệu cho A Nam im lặng, dắt cậu tiểu binh vào góc tối sau lều tre:


"A Nam, trong đêm nay, ai là kẻ chịu trách nhiệm đi tuần tiễu và canh gác lối ngách nhỏ dẫn vào đảo?"


A Nam ngơ ngác một nhịp, rồi khẽ đáp nhỏ:


"Dạ... là toán trinh sát của cựu kỳ binh ngũ trưởng Tần Sơn và ba binh sĩ trẻ mới giải ngũ. Họ luân phiên canh gác ngoài rặng tre gai suốt đêm."


"Ngươi có thấy ai trong số họ có biểu hiện bất thường gần đây không?"


"Không ạ... Họ vẫn chia nhau Bánh Ngô Sa Đà và giúp đỡ Lý thúc sửa xe đẩy bọc sắt rất nhiệt tình. Có chuyện gì vậy, tướng quân?"


"Đừng hỏi nhiều. Từ giờ đến sáng, ngươi bám sát Lý Tam và bảo vệ bức mật chiếu giả lụa vàng bằng mọi giá. Tuyệt đối không được uống nguồn nước suối tre gai chung của doanh trại nữa. Chỉ uống nước ngọt trong bình tông da dê của ta."


Thương Hải trầm giọng căn dặn, ánh mắt sắt đá hằn lên sự cảnh giác tột độ. Hắn quyết định phải tự mình âm thầm điều tra kẻ nội gián này trước khi quá muộn.


Hắn vận dụng Thính Giác Sa Trường nhạy bén, nhắm mắt nhè nhẹ lắng nghe từng tiếng động nhỏ phát ra từ các căn lều tre xung quanh. Giữa tiếng gió bão tuyết gào thét d dập, hắn nghe thấy tiếng ngáy ngủ mệt mỏi của những cựu binh già, tiếng nhai bánh ngô khô khốc của Lý Tam, và đột ngột—tiếng xột xoạt cực khẽ của bước chân phàm nhân lướt qua lớp tuyết mỏng phía sau lều trinh sát.


Thương Hải siết chặt chuôi đao huyền thiết mẻ lưỡi bằng tay trái, vận Bộ Pháp Sát Đất lướt đi vô ảnh vô thanh dưới bóng tối của những tán tre gai rậm rạp. Hắn bám theo bóng người gầy gò đang lén lút tiến về phía khu lều dành cho lính trinh sát biên phòng cũ.


Bóng người ấy lách vào trong căn lều trống rỗng, cúi xuống gầm giường tre mục nát rêu che phủ để tìm kiếm thứ gì đó. Thương Hải nấp sau vách lều tre nứt nẻ, vận dụng Thính Phong Biện Vị để khóa chặt từng hơi thở nông dập dồn dập của kẻ bên trong. Hắn nghe thấy tiếng mở nắp một chiếc hộp gỗ nhỏ sứt mẻ góc, tiếng vải thô cọ xát sột soạt.


Chờ cho bóng người ấy vừa bước ra khỏi lều và đi về hướng lối ngách nhỏ ngoài đảo, Thương Hải mới âm thầm lách vào trong căn lều trinh sát trống vắng. Hắn cúi xuống gầm chiếc giường tre mục, dùng bàn tay trái rà soát kỹ lưỡng dưới lớp rơm rác bẩn thỉu bọc ngoài sàn đất.


Ngón tay hắn chạm trúng một tấm ván gỗ mỏng bị lỏng chốt sắt. Thương Hải khẽ nhấc tấm ván lên, để lộ một hốc đất nhỏ ẩm ướt đầy đất cát nghĩa địa. Bên trong hốc đất là một chiếc hộp gỗ rách góc, bốc mùi dầu thông mốc hỏng.


Hắn mở nắp hộp gỗ.


Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh chớp đêm bão bùng hắt qua khe lều dột nát, Thương Hải nhìn thấy một mảnh vải thô thấm máu khô quấn chặt lấy một vật phẩm nhỏ hình tròn.


Hắn run rẩy dùng tay trái gỡ lớp vải thô ra.


Một Mảnh Ngọc Bội màu trắng đục bị nứt góc hiện ra trước mắt hắn. Trên bề mặt ngọc bích nứt nẻ, những vệt máu khô sẫm màu bết chặt vào các đường vân chạm khắc tinh xảo hình hoa cúc dại.


Lồng ngực Thương Hải thắt nghẹn, hơi thở hắn dồn dập rách nứt phế quản. Mảnh ngọc bội này... từ chất ngọc trắng đục, vết nứt chéo góc, cho đến những đường vân hoa cúc dại... hoàn toàn trùng khớp, giống hệt như đúc với Mảnh Ngọc Bội Nhạc Dao—kỷ vật đính ước đẫm máu của thê tử Nhạc Dao đã tự sát bảo toàn danh dự mà hắn luôn giấu kín trong hộ tâm kính trước ngực!


Nhưng mảnh ngọc bích này không phải là mảnh ngọc của Nhạc Dao. Đây là mảnh ngọc bội thứ hai—thứ từng thuộc sở hữu của muội muội ruột Thích Tiểu Vân đã mất tích bí ẩn mười năm trước trong đêm diệt môn phủ tướng quân!


Nỗi đau u uất tinh thần và sát khí sa trường quyết tử bùng cháy dữ dội đỏ ngầu cả hai mắt Thương Hải. Muội muội Thích Tiểu Vân vẫn còn sống? Và kẻ đang giấu mảnh ngọc bội đính ước đẫm máu này dưới gầm giường trinh sát... chính là kẻ đã tham gia vào đêm diệt môn Thích gia mười năm trước, hoặc là kẻ đang bắt giữ nàng làm con tin tại biên giới Nhạn Môn Quan dưới trướng Vô Danh!


Bàn tay trái Thương Hải siết chặt mảnh ngọc bội thứ hai đến mức cạnh sắc của ngọc bích cứa rách da thịt lòng bàn tay rỉ máu tươi, hòa cùng máu khô cũ trên ngọc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!