Nhạc nềnTaohua

Phục Kích Rìa Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau buốt thấu tận xương tủy như một vệt bàn ủi nung đỏ rạch dọc theo mạch máu, kéo Thích Thương Hải ra khỏi bóng tối u uất của cơn hôn mê.


Hắn mở mắt. Tầm nhìn dưới vành mũ sắt cũ rỉ sét nhạt nhòa đi nửa nhịp thở trước khi định hình lại trần hang đá vôi ẩm ướt rêu phong. Tiếng nước nhỏ giọt tong tong đều đặn rơi xuống những hốc đá sâu tạo nên một âm thanh hoang lạnh, cô độc. Bên cạnh hắn, đống lửa nhỏ đốt bằng nhựa thông khô đã lụi tàn, chỉ còn vài vệt khói xám mảnh dẻ bay lên, mang theo mùi dầu thông ấm nóng cố xua đi cái lạnh thấu xương của bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa đang tràn vào từ cửa hang.


"Tướng... tướng quân! Người tỉnh rồi!"


Lý Tam quỳ sụp bên cạnh hắn, gương mặt gầy gò bủng beo lấm lem nhọ nồi và bùn đất nghĩa địa. Hai bàn tay gã đao phủ run rẩy dữ dội—một phần vì cơn thèm rượu bủng beo đang cào xé đại não, phần khác vì nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết. Nhưng đôi mắt ti hí của gã, vốn luôn láo liên tìm đường tháo chạy, lúc này lại hằn lên một sự kiên định kỳ lạ. Gã không bỏ chạy. Gã vẫn ở đây, một tay giữ chặt cuộn Băng Gạc Vải Thô rách nát, tay kia bóp chặt bầu rượu nhạt hâm nóng còn sót lại.


Thương Hải cố gượng dậy, nhưng bả vai phải đột ngột truyền đến một cơn co thắt kịch liệt. Chất độc xanh biếc của mật rết đỏ chúa—thứ mà Lý Tam vừa dùng để lấy độc trị độc—đang ăn mòn sâu vào da thịt vai phải rách nát. Vết hoại tử đen sưng tấy xẹp xuống một phần, rỉ ra dòng máu đen hôi thối xèo xèo bốc khói nhẹ khi chạm vào nền đá vôi lạnh buốt. Khớp vai phải tuy đã được bẻ thẳng sắp xếp lại thẳng thớm, nhưng gân cơ bả vai hoàn toàn rách rưới, chỉ cần nhúc nhích nhẹ là cả cánh tay phải cầm đao lại run rẩy vô lực. Hắn chỉ khôi phục được chưa đầy một phần ba sức mạnh ở cánh tay bản mệnh này.


"Đừng cử động mạnh, tướng quân!" Lý Tam khàn giọng, vội vàng dùng vải thô thấm nước suối tre gai lau đi bọt máu đen sủi xèo xèo trên da thịt Thương Hải. "Độc tính của rết chúa đã ép được nọc độc đầm lầy ra ngoài, nhưng thịt vai của người rách nát quá sâu. Nếu gồng lực lúc này, mạch máu nhỏ sẽ bục vỡ vĩnh viễn, cánh tay phải này coi như bỏ!"


Thương Hải nghiến chặt răng sắt đá, không để một tiếng rên rỉ nào lọt ra ngoài. Hắn dùng bàn tay trái—cánh tay duy nhất còn cử động bình thường nhưng đầu ngón tay vẫn tê dại nhẹ do vết nọc rết cào trước đó—chống xuống đất đá hộc trơn trượt để gượng ngồi dậy. Hắn khẽ chạm tay vào lồng ngực bọc giáp da rách nát, cảm nhận độ lạnh buốt của Mảnh Ngọc Bội Nhạc Dao giấu trong hộ tâm kính. Mỏ neo tinh thần ấy giúp hắn giữ vững đạo tâm sa trường, gạt bỏ cơn sốt cao dữ dội đang thiêu đốt tâm can.


Hắn đưa tay trái nắm lấy thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân nằm bên cạnh. Chuôi đao huyền thiết lạnh ngắt rên lên một tiếng rè rè khô khốc. Vết rạn nứt sâu hoắm chạy dọc chuôi đao—hậu quả sau cú đỡ cổng sắt Tây Môn—lúc này đã nứt rộng thêm một đường nhỏ do ngấm axit mật rết đỏ. Binh khí bản mệnh của hắn đang đứng trước nguy cơ gãy đôi nếu phải gánh chịu thêm một đòn kình lực cực hạn.


*BỊCH... BỊCH...*


Tiếng bước chân dồn dập dẫm lên tuyết mỏng vang lên từ phía cửa hang tối. A Nam lao vào, cơ thể thiếu niên vạm vỡ run lên vì lạnh, chân trái quấn băng gạc rỉ máu do bị cá ăn thịt người cắn rách cơ lúc vượt hồ nước sâu. Tay cậu nắm chặt thanh đoản kiếm sắt mẻ lưỡi tự mài, mặt cắt không còn giọt máu:


"Tướng quân! Lý thúc! Không xong rồi... Mùi máu tươi hoại tử rỉ ra từ hang rết đã bay ra ngoài. Độc Thủ Cáp Mô đã dẫn theo Trần Bá Thiên và toán sát thủ Hắc Hổ Bang bao vây chặt cứng rìa đầm lầy phía ngoài cửa hang!"


Lý Tam nghe đến cái tên "Trần Bá Thiên", mặt gã lập tức xám ngoét như xác chết. Chiếc Rìu Chặt Đầu Lý Tam gác bên cạnh xe đẩy gỗ sồi bọc sắt suýt chút nữa tuột khỏi tay gã rơi xuống đất đá hộc.


"Bang... Bang chủ Hắc Hổ Bang? Kẻ dùng cặp thiết chùy nặng ba mươi cân đập nát đầu người không gớm tay đó sao?" Giọng Lý Tam run bắn lên. "Chúng ta bị dồn vào ngõ cụt rồi..."


Thương Hải nhắm mắt nhè nhẹ, vận dụng Thính Giác Sa Trường nhạy bén để lắng nghe tiếng gió tuyết ngoài hang. Giữa tiếng rít gào của gió lạnh bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa, hắn nghe thấy tiếng xích sắt va chạm, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên bùn lỏng lầy lội, và tiếng thở phì phò như dã thú của một kẻ mang kình lực ngoại gia cực mạnh.


"Không phải ngẫu nhiên chúng tìm được đến đây nhanh như vậy," Thương Hải trầm giọng, giọng nói trầm đục u uất như tiếng sa trường viễn xứ. "Trần Bá Thiên thống trị giới hắc đạo biên viễn Nhạn Môn Quan, chuyên làm việc bẩn thỉu vì tiền. Hắn chắc chắn đã nhận được mật thư thỏa thuận từ mật sứ hoàng gia Vô Danh. Chỉ cần mang đầu của ta và Lý Tam về kinh, hắn sẽ có vạn lượng vàng và chức Tổng binh biên giới."


Hắn liếc nhìn Lý Tam. Gã đao phủ đang co rúm người lại sau chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt hỏng bánh sau, hai tay ôm khư khư lồng ngực—nơi giấu bức Mật Chiếu Giả Lụa Vàng rách góc. Đó là bằng chứng thép chứng minh tội ác ngụy tạo mưu sát đoạt vị của Nhiếp Chính Vương Lý Mưu, cũng là lý do vạn dặm giang hồ này tràn ngập sát thủ triều đình.


"Lý Tam, A Nam, kiểm tra lại xe đẩy," Thương Hải đứng thẳng dậy, thân hình cao lớn như tháp sắt đứng sừng sững giữa hang tối. Chiến giáp sắt đen rách nát bị tước bỏ quân huy của hắn phủ một lớp sương lạnh. "Bám sát sau lưng ta. Chúng ta mở đường máu thoát ly đầm lầy."


Lý Tam nghiến răng, dốc toàn lực phàm nhân gồng đôi vai gầy gò bủng beo để nắm chặt càng xe đẩy gỗ sồi bọc sắt hỏng bánh. A Nam đứng bên cạnh, tay trái bị tê liệt nhẹ do dính kim độc trước đó vẫn cố sức tì vào thùng xe đẩy để trợ lực. Ba con người rách rưới bết bùn đất đen ngòm lầm lũi bước ra khỏi cửa hang đá vôi tối tăm.


Vừa bước ra rìa đầm lầy, một luồng sương mù độc màu tím nhạt mịt mù bao phủ lấy tầm nhìn. Mặt đất lầy lội trơn trượt ngập sương lạnh tuyết mỏng, biến Hắc Thủy Đầm Lầy thành một cái bẫy bùn lún sâu vạn trượng có thể nuốt chửng ngựa chiến trong nháy mắt. Khinh công hoàn toàn bị vô hiệu hóa trong địa hình ẩm ướt này, buộc võ giả phải chiến đấu bằng bộ pháp sát mặt đất.


"Hắc hắc hắc... Thích Thương Hải! Ngươi cuối cùng cũng chịu chui ra khỏi hang rết rác rưởi đó rồi sao?"


Một tiếng cười khàn khàn tởm lợm vang lên từ phía bụi rậm tre gai dày đặc rêu phong che phủ. Độc Thủ Cáp Mô bước ra. Lão nhân gù rạp bụng to phình ra như con cóc độc, mặc áo vải gai rách rưới đầy vết ố độc tím đen. Trên tay lão cầm chiếc hũ gốm đen chứa đầy rết độc đỏ đang ngoe nguẩy bò lổm ngổm.


Nhưng kẻ đáng sợ nhất đang đứng chính giữa con đường đất đỏ độc đạo dẫn ra khỏi đầm lầy.


Trần Bá Thiên. Bang chủ Hắc Hổ Bang vạm vỡ ngoài năm mươi tuổi, đầu trọc lốc lấp loáng dưới ánh chớp đêm bão bùng. Hắn khoác tấm áo da hổ rách vai thô bạo, cơ bắp cuồn cuộn cháy sạm như đá hộc sa mạc. Trên hai tay hắn là cặp thiết chùy huyền thiết nặng ba mươi cân mỗi chiếc, bọc chi chít những gai nhọn hoắt rỉ sét xám ngoét mang đầy mùi máu khô.


"Thích Thương Hải!" Trần Bá Thiên gầm lên, giọng nói mang kình kực Chấn Kình nặng nề làm rung động cả những hạt tuyết đang rơi. "Thần Sách Quân của ngươi đã bị diệt môn mười năm trước, ngươi chỉ là một đại tội nhân mưu phản Đại Vũ bị vạn dân nguyền rủa! Đầu của ngươi và gã đao phủ hèn nhát kia trị giá vạn lượng vàng triều đình! Hôm nay, Hắc Hổ Bang ta sẽ lấy đầu ngươi để hoàn thành Thỏa Thuận Của Trần Bá Thiên với vương phủ!"


Thương Hải không trả lời. Hắn sụp vành Mũ Sắt Vành Rộng xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy râu quai nón lởm chởm và vết sẹo chém dài. Hắn kéo lê thanh đại đao huyền thiết nặng năm mươi cân sát mặt bùn lầy lội, phát ra tiếng rít trầm đục u uất.


"Trần Bá Thiên, ngươi bán rẻ nghĩa khí giang hồ làm tay sai cho triều đình hủ bại, không xứng đáng cầm binh khí sa trường," Thương Hải khàn giọng nói, tay trái siết chặt chuôi đao bị rạn nứt.


"Nghĩa khí giang hồ có mua được chức quan Tổng binh biên giới không? Có đổi được vạn lượng vàng ròng không? Chết đi!"


Trần Bá Thiên điên cuồng gầm rú, dẫm mạnh đôi chân trần chai sạm xuống mặt bùn lầy trơn trượt. Hắn vung cặp thiết chùy nặng ba mươi cân mỗi chiếc đập mạnh bổ dọc thẳng xuống đầu Thương Hải. Sức nặng của hai quả cầu sắt gai xé toạc màn sương độc, tạo ra một luồng gió rít u uất kinh hoàng quất thẳng vào mặt Thương Hải.


Thương Hải vận Bộ Pháp Sát Đất, trượt dài hai chân sát mặt bùn lỏng để giữ vững trọng tâm thấp vững chãi. Hắn không thể dùng cánh tay phải đang bị hoại tử tê liệt, bắt buộc phải dùng cánh tay trái nâng thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi lên đỡ ngang cản phá.


*KENG... BOONG... RẮC...*


Tiếng sắt thép va chạm chát chúa vang lên chấn động cả rìa đầm lầy. Lực rung chấn cực mạnh từ thiết chùy của Trần Bá Thiên dội ngược trực tiếp qua lưỡi đao huyền thiết truyền thẳng vào khớp vai bả trái của Thương Hải. Vết thương cũ rách vai trái do đao chém của Lôi Hỏa lập tức bục rách hoàn toàn gân cơ, máu tươi đỏ quạch tuôn ra xối xả thấm đẫm lớp Băng Gạc Vải Thô rách nát.


Khớp xương vai trái của hắn phát ra tiếng rắc khấc khô khốc rạn nứt. Thương Hải bị chấn động mạnh dội ngược lồng ngực, lùi liên tiếp ba bước dưới bùn lầy trơn trượt, máu tươi nghẹn ứ nơi cổ họng phun ra đỏ cả mặt tuyết mỏng dưới chân.


"Hắc hắc hắc! Đao pháp Thần Sách Thập Bát Đao lừng lẫy sa trường chỉ có thế này thôi sao? Cánh tay phải của ngươi phế rồi, tay trái cũng sắp gãy gân! Để xem ngươi đỡ được mấy chùy của ta!" Trần Bá Thiên ngạo nghễ cười lớn, vung tiếp thiết chùy tạt ngang càn quét rộng sát đất.


Cùng lúc đó, Độc Thủ Cáp Mô rít lên một tiếng tởm lợm. Lão vung tay thả hàng chục con rết độc đỏ và rắn rết bò lổm ngổm trên mặt bùn, đồng thời rải bột độc đầm lầy màu tím nhạt quấy rối lẩn tránh ngách nhỏ xung quanh xe đẩy gỗ sồi bọc sắt.


"A Nam! Bảo vệ Lý Tam!" Thương Hải hét lớn, lồng ngực co thắt kịch liệt do Kinh Mạch Đóng Băng phản phệ dội ngược dập dồn dập.


A Nam nghiến răng nghiêng Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt bọc sắt mỏng làm lá chắn di động bảo vệ Lý Tam đang nằm co rúm sợ hãi phía sau. Thiếu niên vung đoản đao mẻ chém đứt đầu những con rết độc bò áp sát, nhưng khói độc tím mạn tính tràn vào khiến cậu ho sặc sụa, chân trái bị thương run rẩy gục ngã.


Thương Hải biết mình không thể kéo dài trận chiến trong trạng thái Huyết Kiệt Trạng Thái suy kiệt tột cùng này. Hắn phải dứt điểm hoặc tìm lối thoát hiểm khẩn cấp.


Hắn tập trung ánh mắt sắt đá dưới vành mũ sắt cũ, sử dụng năng lực đặc thù Nhìn Thấu Điểm Hở Giáp Sắt. Hắn quan sát thấy Trần Bá Thiên cậy thể lực sung mãn, mỗi lần vung cặp thiết chùy nặng nề quét ngang càn quét rộng đều để lộ sườn trái hở khớp nách cực rộng do biên độ vung chùy quá lớn.


*Nhịp thở này chính là cơ hội duy nhất!* Thương Hải thầm nghĩ.


Hắn cố vận Chấn Kình Nghịch Chuyển dồn chân khí rách nứt ít ỏi vào bả vai phải bị hoại tử đen để hỗ trợ tay trái vung đao dứt điểm đập gãy thiết chùy của đối thủ. Nhưng bả vai phải bị hoại tử đen quá yếu lực, đường đao chém bổ chệch hướng hoàn toàn.


*XOẢNG...*


Lưỡi đại đao huyền thiết va chạm vào gai sắt nhọn hoắt của thiết chùy, mẻ thêm một vết sâu hoắm chí mạng sát chuôi đao. Chuôi đao rỗng phát ra tiếng rè rè nứt rạn gãy nứt cơ quan bên trong. Lực dội ngược cực mạnh khiến thanh đại đao huyền thiết suýt tuột khỏi tầm tay trái Thương Hải.


"Chết đi, cựu tướng quân thất thế!"


Trần Bá Thiên gầm rú điên cuồng, xoay chùy tạt ngang càn quét làm gãy nát hàng rào tre gai rào xung quanh bờ dốc đá dốc dốc trơn lầy lội.


Thương Hải không lùi bước. Hắn trượt dài bộ pháp sát đất trơn trượt lách chéo góc khuất của Trần Bá Thiên bằng Vô Ảnh Bộ Đầm Lầy, phân tán lực đều khắp lòng bàn chân rách nát để tiếp cận sát sườn trái đối thủ cận chiến gần. Hắn vung đại đao huyền thiết sát mặt đất mịt mù bùn nước đen ngòm, tung chiêu Đao Quét Chân Ngựa.


*XOẠC...*


Đường đao quét ngang sát mặt đất mịt mù bùn đất chém tinh chuẩn chém đứt đôi gân chân của hai sát thủ Hắc Hổ Bang đang rình rập bắn lén phía sau, đồng thời lưỡi đao mẻ rạch sâu một đường rách da thịt chảy máu xối xả ở bắp chân trái của Trần Bá Thiên.


"A... Con mẹ nó!" Trần Bá Thiên rú lên đau đớn, chân trái khuỵu xuống bùn lầy lội trơn trượt.


Nhưng bang chủ hắc bang là kẻ khát máu thực chiến vạn trận. Trong cơn điên cuồng phục thù, hắn không màng vết thương chân trái rách cơ gân, gầm rú xoay tạt ngang cặp thiết chùy nặng nề càn quét diện rộng một vòng tròn bạo liệt Thiết Chùy Toàn Phong phá vỡ sạt lở đá hộc dốc núi.


Thương Hải vừa tung đòn quét chân ngựa xong, cơ thể mỏi mệt suy kiệt hoàn toàn lọt vào trạng thái kiệt sụp ho ra máu tươi đen rỉ từ phổi rách rưới. Hắn không kịp lùi tránh bộ pháp sát đất.


Trong khoảnh khắc sinh tử kẽ tóc, Thương Hải chỉ kịp xoay người gồng Cơ Thể Sắt Đá gồng cứng cơ bắp bả vai lưng, dùng Tấm Khiên Đồng Nứt Vỡ quấn chặt sau lưng để che chắn đón đỡ trực diện.


*RẦM... XOẢNG... VÚT...*


Cặp thiết chùy nặng nề bọc gai nhọn hoắt của Trần Bá Thiên đập mạnh trúng Tấm Khiên Đồng Nứt Vỡ đeo sau lưng Thương Hải. Sức nặng ngàn cân kết hợp kình lực Chấn Kình tàn bạo đập nát hoàn toàn tấm khiên đồng quân đội cũ kỹ nứt nẻ. Tấm khiên vỡ vụn thành trăm mảnh đồng nát nứt vỡ bắn tung tóe dốc trơn dốc núi dốc, cắm ngập vào bùn lầy và vách đá xanh.


Lực chấn kích nặng nề truyền qua lớp giáp sắt rách nát nện thẳng vào xương bả vai bọc lưng ngực Thương Hải. Lồng ngực hắn bị chấn động mạnh dội ngược dữ dội, rách nứt phế quản phổi.


Thương Hải phun ra một ngụm máu tươi đỏ tuyết trắng ngập ngụa bão tuyết, cơ thể cao lớn như tháp sắt bị đánh bay văng xa năm trượng, rơi ngã sụp lồng ngực xuống dốc đất đỏ lầy lội rìa đầm lầy.


"Tướng quân!" A Nam gào lên đau đớn, cố lết chân trái bị thương bò tới.


Lý Tam co rúm sợ hãi ôm rìu gầm xe đẩy gỗ sồi bọc sắt, bánh xe đẩy sau gỗ bọc sắt mỏng bị một mảnh vỡ khiên đồng bắn trúng làm nứt vỡ rách nát bánh xe hoàn toàn, xe đổ nghiêng xuống bùn nhão không thể di chuyển nhanh.


Trần Bá Thiên lết chân trái rỉ máu tươi đỏ tuyết, vác cặp thiết chùy nặng nề bọc gai nhọn hoắt đầy sát khí khát máu bước từng bước nặng nề khép góc dốc hẹp dốc trơn. Độc Thủ Cáp Mô rình rập phía sau thả bầy rết độc đỏ khổng lồ bao vây các ngả đường đất đỏ đầm lầy ẩm ướt rêu phong bọc kín không lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!