Nhạc nềnTaohua

Lấy Độc Trị Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát khí lạnh buốt của bầy rết độc đỏ khổng lồ áp sát da thịt bả vai Thích Thương Hải, rẽ đôi làn sương mù ẩm mốc rùng rợn trong lòng hang ngầm.


Trong bóng tối đặc quánh của Huyệt Động Rết Khổng Lồ, tiếng xào xạc của hàng vạn chân rết bò lổm ngổm trên vách đá vôi ẩm ướt vang lên dồn dập như tiếng mưa rào quất vào lá mục. Thích Thương Hải quỳ sụp một gối xuống nền đá lạnh buốt, bả vai phải hoại tử đen rỉ ra từng giọt máu đen hôi thối xèo xèo bốc khói nhẹ khi chạm vào nền đá lạnh. Vết Thương Vai Nhiễm Độc do tên bắn của Vương Đạt ngấm bùn bẩn nghĩa địa loạn cốt đang gặm nhấm sâu vào tận xương tủy, khiến cánh tay phải cầm đao của hắn hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực. Vai trái của hắn cũng không khá hơn, vết chém sâu hoắm bục rách liên tục rỉ máu tươi đỏ quạch cả một góc tuyết trắng bám trên chiến giáp rách nát.


Hắn cố gắng vận hành chân khí rách nứt để nén độc tố đẩy ra ngoài, nhưng cái lạnh thấu xương của bão tuyết đầu mùa tràn vào hang đá làm kích hoạt di chứng Kinh Mạch Đóng Băng. Lồng ngực hắn co thắt kịch liệt, từng cơn ho khan dồn dập dội ngược khiến hắn ho ra một ngụm máu đen rách phổi. Tầm nhìn dưới vành mũ sắt cũ nhạt nhòa, chao đảo nửa nhịp thở. Thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân đã rơi tuột khỏi lòng bàn tay trái tê dại, cắm phập xuống đất đá hộc cách đó ba bước.


*KHÈ... KHÈ...*


Con rết chúa khổng lồ đỏ rực như một tia lửa địa ngục, thân to bằng bắp đùi phàm nhân, đột ngột lao thẳng từ góc tối vách hang xuống. Vuốt độc sắc nhọn của nó quào xé không khí rít xé gió rùng rợn, nhắm thẳng vào lồng ngực suy kiệt của Thương Hải.


Trong khoảnh khắc sinh tử kẽ tóc, Thương Hải bộc phát ý chí quyết tử sa trường. Hắn không màng đến bả vai bục máu, dùng chân trái đạp mạnh vào tảng đá vôi để trượt bộ pháp sát đất, tay trái nghịch tay vươn ra chụp lấy chuôi thanh đại đao huyền thiết. Chuôi đao bị rạn nứt sâu thêm một đường dài chí mạng rên lên tiếng rè rè khô khốc dưới lực nắm thô bạo. Vận dụng kỹ thuật Ngự Đao Thuật Sa Trường, hắn dồn toàn bộ kình lực Sơ Kình mỏi mệt còn lại vào cánh tay trái, ném mạnh thanh đại đao xoay vòng như một bánh xe thép khổng lồ.


*VÚT... XOẢNG... RẦM!*


Chiêu Phi Đao Đoạt Mệnh Sa Trường xé toạc màn sương độc ẩm mốc. Thanh đại đao huyền thiết xoay vòng chém tinh chuẩn, cắt đứt đôi thân con rết chúa khổng lồ ngay giữa không trung. Chất độc xanh biếc từ cơ thể rết chúa phun trào xèo xèo ăn mòn vách đá vôi bốc khói độc đen mịt mù. Thương Hải giật mạnh xích sắt buộc chuôi đao thu hồi đao về, nhưng một giọt nọc rết bắn trúng mu bàn tay trái, gây tê liệt nhẹ hoại tử da thịt.


Hắn ngã quỵ xuống đất, lồng ngực phập phồng hỗn loạn, hơi thở lạnh ngắt rơi vào trạng thái Kiệt Sức Do Mất Máu cực hạn. Hàng vạn con rết đỏ con thấy rết chúa chết liền điên cuồng bò lổm ngổm lao tới cắn xé.


"Tướng quân!"


Một tiếng hét hoảng loạn, sợ hãi tột cùng vang lên từ cửa hang. Lý Tam—gã đao phủ hèn nhát vốn được lệnh ở ngoài canh gác—không biết lấy đâu ra dũng khí phàm nhân, tay cầm chiếc Rìu Chặt Đầu Lý Tam rỉ sét quấn vải thô rách lao vào. Gã run rẩy dữ dội vì cái lạnh thấu xương và cơn thèm rượu bủng beo đang hành hạ, nhưng khi nhìn thấy Thương Hải quỵ dưới đất giữa đống rết con bò nhung nhúc, mắt gã đỏ ngầu u uất.


Lý Tam bò rạp xuống đất, vung chiếc rìu nặng hai mươi cân gạt đỡ loạn xạ bầy rết con, dùng một tay lôi kéo cơ thể cao lớn như tháp sắt của Thương Hải lùi sâu vào một ngách hang đá vôi cao ráo, tránh xa xác rết chúa đang phân hủy phun độc.


"Tướng quân! Người tỉnh lại đi! Đừng bỏ ta lại! Ta thề quyết không phản bội người nữa!" Lý Tam gào khóc, nước mắt hòa cùng bùn đất nghĩa địa chảy ròng ròng trên gương mặt bủng beo.


Thương Hải hé mắt dưới vành mũ sắt cũ rỉ sét, giọng trầm đục khàn đặc: "Lý Tam... lấy... hũ mật rết chúa... bả vai phải của ta... sắp ăn mòn vào tim rồi..."


Lý Tam nhìn bả vai phải hoại tử xám ngoét bốc mùi hôi thối rữa nát của Thương Hải, tay chân gã co giật dữ dội vì run thèm rượu. Gã vội vàng bò tới xác rết chúa, dùng rìu chặt đầu rạch nát vỏ giáp dày cứng, run rẩy mổ lấy hũ mật rết đỏ độc tính xanh biếc đang sủi bọt ngù ngụt.


Khi quay lại bên Thương Hải, Lý Tam dùng kiến thức Giải Phẫu Đao Pháp tích lũy ba đời chém đầu người chết để quan sát vết thương bả vai của Thương Hải. Gã chợt nhận ra khớp vai phải của Thương Hải đã bị lệch nghiêm trọng sau cú gánh cổng sắt Tây Môn, chèn ép toàn bộ huyết quản và đường rỉ độc, khiến chất độc mạn tính Hàn Độc tích tụ sâu trong xương tủy không thể thoát ra ngoài.


"Tướng quân... khớp vai phải của người bị lệch chèn đường máu rồi! Nếu không bẻ khớp vai sắp xếp lại thẳng, thuốc giải bôi vào cũng vô dụng, người sẽ bị bại liệt hoàn toàn cánh tay phải!" Lý Tam khàn giọng nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.


"Bẻ đi..." Thương Hải nghiến răng sắt đá, ánh mắt rực lửa phục thù.


"Người phải tự bẻ! Ta không đủ lực!" Lý Tam hét lên trong hoảng loạn.


Thương Hải không hề do dự, hắn dùng bàn tay trái tê dại bấu chặt lấy vách đá vôi nứt vỡ, gồng cứng Cơ Thể Sắt Đá, vận Sa Trường Quyết Ý Tâm Pháp nén chặt chân khí rách nứt vào cơ bắp bả vai phải. Hắn dùng sống đao huyền thiết tì mạnh vào khớp vai bị lệch, dồn toàn lực bẻ mạnh một nhát tàn khốc.


*RẮC... KHẤC...*


Tiếng xương bả vai sắp xếp lại thẳng phát ra khô khốc, thấu xương tủy rùng rợn vang vọng khắp lòng hang tối. Thương Hải đau đớn tột cùng đến mức bục rách mạch máu nhỏ, ho ra một ngụm máu tươi đỏ tuyết trắng, nhưng hắn không hề rên rỉ một tiếng, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu.


Đường máu được khai thông, Lý Tam lập tức vung đoản đao rạch nhẹ vết hoại tử vai phải. Máu đen hôi thối hôi hám tuôn ra xối xả xèo xèo. Gã nhanh tay mở Hộp Châm Cứu Xương Thú, rút các cây châm bạc xương cá độc đâm sâu tinh chuẩn vào ba huyệt đạo bả vai phải để thực hiện Châm Cứu Khóa Huyệt khẩn cấp, tạm thời ngăn chặn độc tố chạy vào tim.


Tiếp đó, Lý Tam đổ hũ mật rết đỏ chúa xanh biếc bôi trực tiếp lên vết rạch thịt vai phải để lấy độc trị độc. Chất mật rết đỏ chạm vào da thịt hoại tử phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn, bốc khói nhẹ hôi thối nồng nặc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!