Nhạc nềnTaohua

Đột Nhập Huyệt Động Rết Khổng Lồ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi đoản đao sắc lạnh của Thiết Lang thọc mạnh xuống lớp bùn nhão, mũi đao lạnh buốt rạch rẽ sương mù đầm lầy chỉ cách da thịt bả vai Thích Thương Hải một nhịp thở.


Trong lòng hố sụt ẩm ướt của Nghĩa địa loạn cốt, bóng tối đặc quánh như mực hòa cùng mùi tử khí hôi thối bốc lên nồng nặc từ chiếc xác chết khô của kẻ vô danh phủ phía trên. Thích Thương Hải nằm im bất động, toàn thân gồng cứng cơ bắp để thực hiện kỹ thuật Giả Chết Trong Hố Xác. Thính giác sa trường nhạy bén của hắn bắt trọn tiếng sột soạt của mũi đoản đao đang rẽ đất bùn đâm thẳng xuống.


Hắn biết, nếu chỉ cần lệch đi nửa phân, lưỡi đao tẩm độc của gã thợ săn tiền thưởng sẽ cắm phập vào bả vai trái đang bục rách vết thương cũ của hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thương Hải không thể vận nội kình để cản phá vì Kinh Mạch Đóng Băng đang phản phệ dữ dội, gây ra những cơn co thắt lồng ngực đau nhói. Hắn chỉ còn một lựa chọn duy nhất: dùng tay trái nghịch tay, khẽ dịch chuyển thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân nằm sát bên sườn, dùng bản đao dày nặng làm lá chắn thép ngầm dưới bùn.


*KENG!*


Một tiếng va chạm kim khí cực khẽ, trầm đục và nghẹn ngào vang lên dưới lòng đất bùn nhão. Lưỡi đoản đao của Thiết Lang đâm trúng vào bản đao huyền thiết nguội lạnh của Thương Hải. Lực đâm vật lý dội ngược lại khiến cổ tay Thiết Lang hơi khựng lên.


"Hửm?" Thiết Lang nhíu mày, đôi mắt ti hí híp lại đầy nghi ngờ dưới làn mưa tuyết rơi nhẹ. Hắn vặn cổ tay, cố sức ấn mạnh đoản đao xuống thêm một nhịp để thăm dò xem vật cản phía dưới là đá hộc hay là giáp sắt.


Thương Hải nằm dưới bùn lạnh, cảm nhận rõ ràng áp lực ngàn cân đang đè nặng lên thanh đại đao. Hắn gồng cứng cơ bắp cánh tay trái, siết chặt chuôi đao bị rạn nứt sâu để giữ vững bản đao không bị xê dịch. Đồng thời, hắn vận dụng Quy Tức Pháp Đầm Lầy, nín thở hoàn toàn, khóa chặt mọi luồng sinh khí trong lồng ngực. Bên cạnh hắn, Lý Tam—đang bị khóa á khẩu vô thanh—trợn tròn mắt nhìn mũi đao chỉ cách trán mình vài tấc, mồ hôi lạnh hòa cùng bùn đen chảy ròng ròng xuống khóe môi bật máu.


"Chỉ là đá hộc thôi sao?" Thiết Lang lầm bầm.


Ngay lúc đó, ba con chó săn khát máu của hắn bỗng nhiên sủa inh ỏi, chúng bị đánh lạc hướng bởi mùi xác thối rữa nồng nặc bốc lên từ một hố sụt mộ đất lúp xúp cách đó mười bước. Khứu giác nhạy bén của lũ thú dữ hoàn toàn bị tê liệt trước tử khí u ám của bãi mộ hoang lạnh. Một con chó săn mất kiên nhẫn, lao tới cào cấu điên cuồng vào một chiếc xác khô khác lộ ra ngoài bùn đất.


"Mẹ kiếp, lũ súc sinh này!" Thiết Lang hậm hực rút đoản đao lên, lưỡi đao bết dính bùn đen hôi thối. Hắn gạt nước mưa trên mặt, huýt sáo một tiếng ra lệnh cho bầy chó săn: "Đi hướng kia! Mùi máu tươi của tên phản tặc chắc chắn đã bị dòng nước sông đen ngòm cuốn đi rồi. Mau đuổi theo bờ sông độc!"


Tiếng bước chân dẫm rầm rập của Thiết Lang và tiếng xích sắt chó săn kéo lê trên nền đất bùn nhạt dần, rồi biến mất hẳn vào màn sương mù dày đặc của Hắc Thủy Đầm Lầy.


*ÀO... ào...*


Tiếng mưa tuyết rơi dồn dập rỉ rả trên những nấm mộ hoang là âm thanh duy nhất còn sót lại.


"Tướng... tướng quân..." A Nam khẽ gọi, hai tay run rẩy đẩy chiếc xác chết khô ngụy trang ra ngoài, chật vật kéo Thương Hải và Lý Tam từ lòng hố sụt ngập nước lạnh buốt lên bờ đất lầy lội.


Thương Hải vừa lên đến mặt đất liền ho khan dữ dội. Mỗi tiếng ho của hắn đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi nghẹn ứ nơi cổ họng, rỉ ra một ngụm máu đen rách phổi do phản phệ nội lực cực hạn. Vết hoại tử ở bả vai phải của hắn—nơi bị trúng tên độc mạn tính của cung thủ Vương Đạt và ngấm bùn bẩn nghĩa địa—lúc này bốc khói nhẹ, mùi hôi thối rữa nát lan tỏa dữ dội dưới bão tuyết lạnh. Cánh tay phải của vị cựu thống lĩnh hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết.


"Lý thúc... gỡ huyệt á khẩu cho gã đi," Thương Hải khàn giọng ra lệnh cho A Nam, tay trái run rẩy khẽ chạm vào Mảnh Ngọc Bội Nhạc Dao giấu trong lồng ngực để tìm kiếm một chút mỏ neo tinh thần sưởi ấm kinh mạch.


A Nam vội vàng dùng ngón tay gõ nhẹ vào huyệt đạo quanh cổ Lý Tam. Vừa được giải thoát khỏi trạng thái vô thanh, gã đao phủ hèn nhát liền ngã quỵ xuống bùn, thở dốc dồn dập, hai tay ôm chặt lấy chiếc Rìu Chặt Đầu Lý Tam rỉ sét trước ngực, răng va vào nhau lập cập:


"Chết... suýt nữa là chết đầu thai rồi! Tướng quân... vai của người... máu đen rỉ ra nhiều quá! Ta... ta ngửi thấy mùi thối của quỷ sa tăng ăn thịt người rồi!"


"Im miệng!" Một giọng nói khàn khàn, u ám như tiếng vọng từ cõi âm đột ngột vang lên sau một rặng thông già cổ thụ rêu phong bao phủ.


Lý Tam giật bắn mình, co rúm người lại sau chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt hỏng bánh. A Nam lập tức rút đoản kiếm mẻ lưỡi, đứng chắn trước Thương Hải đầy cảnh giác.


Từ trong bóng tối sương mù độc mịt mù, một lão nhân gù rạp lưng, mặc áo gai rách rưới đầy mùi tử khí chậm rãi bước ra. Tay lão kéo theo một chiếc xe gỗ nhỏ chất đầy những xác chết rữa nát của dân nghèo và binh sĩ vô danh. Đó chính là Trần lão đầu—người nhặt xác duy nhất sống cô độc giữa lòng đầm lầy chết chóc này.


Trần lão đầu không thèm nhìn A Nam hay Lý Tam, đôi mắt mờ đục u ám của lão chỉ chăm chăm nhìn vào bả vai phải hoại tử xám ngoét của Thích Thương Hải. Lão khịt mũi, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc phàm nhân:


"Bùn đen nghĩa địa chỉ có thể bịt mắt khứu giác chó săn của Thiết Lang trong một canh giờ. Nhưng độc tố hoại tử ngấm bùn bẩn nghĩa địa này đang ăn mòn sâu vào xương tủy của ngươi. Trong vòng ba canh giờ nữa, nếu không có thuốc giải, độc tính sẽ chạy thẳng vào tim, kinh mạch phổi rách nát hoàn toàn, thần tiên cũng không cứu nổi cánh tay phải cầm đao của ngươi."


Thương Hải gượng đứng vững bằng sống đao huyền thiết cắm đất, ánh mắt sắt đá nhìn lão nhân nhặt xác: "Lão đầu... lão biết cách giải độc này?"


Trần lão đầu cười khặc khặc, tiếng cười khô khốc như tiếng xương cốt va chạm: "Ta sống bằng nghề nhặt xác mười năm ở đây, đã thấy hàng trăm kẻ chết vì độc đầm lầy. Độc tố hoại tử mạn tính này chỉ có một cách giải duy nhất: lấy độc trị độc. Sâu dưới lòng đất đầm lầy này, có một hang đá vôi tối tăm ẩm ướt gọi là Huyệt Động Rết Khổng Lồ. Loài rết đỏ khổng lồ sinh sống ở đó mang chất độc cực mạnh, nhưng mật của rết chúa đỏ lại là linh dược duy nhất có thể khắc chế hoàn toàn độc tính ăn mòn da thịt của ngươi."


Lão nhân gù chỉ chiếc móc sắt dài dùng để kéo xác chết về hướng một khe nứt đá vôi sạt lở khuất sau rặng tre gai dày đặc: "Lối vào hang đá ở ngay kia. Nhưng ta cảnh báo trước: hang tối rùng rợn đầy rết độc cắn xé rách nát da thịt, không khí ẩm mốc rêu phong tích tụ chướng khí độc. Ngươi đang trọng thương kiệt sụp, đi vào đó đồng nghĩa với việc tự nộp mạng làm mồi cho lũ độc trùng."


Thương Hải không hề do dự, hắn dùng bàn tay trái thô ráp nắm chặt lấy chuôi thanh đại đao huyền thiết nặng năm mươi cân, kéo lê lưỡi đao mẻ trên mặt đất đá hộc trơn trượt phát ra tiếng rít tai trầm đục:


"Ta không có lựa chọn. A Nam, Lý Tam... hai người ở lại ngoài hang gác ẩn nấp, ngụy trang xe đẩy cẩn thận. Nếu trong vòng một canh giờ ta không trở ra, hai người hãy mang mật chiếu giả chạy về hướng Nhạn Môn Quan."


"Tướng quân! Em muốn đi cùng người!" A Nam khóc nghẹn, cố nắm lấy vạt chiến giáp rách nát của Thương Hải.


"Không được!" Thương Hải nghiêm nghị chặn đứng: "Chân trái của ngươi đang bị thương do lũ quét, Lý Tam không có võ công. Hai người phải bảo vệ lẫn nhau. Đây là mệnh lệnh sa trường!"


Lý Tam nhìn bả vai rỉ máu đen xèo xèo của Thương Hải, lòng gã co thắt dữ dội trước nghĩa khí lấy thân mình đỡ đao cứu mạng của vị cựu tướng quân. Gã mím môi, hai tay run rẩy ôm chặt lấy rìu đao phủ, khàn giọng nói: "Tướng... tướng quân... người phải sống sót trở ra. Ta... ta thề quyết không phản bội người nữa!"


Thương Hải khẽ gật đầu, vành mũ sắt cũ sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy sẹo. Hắn quay lưng lầm lũi bước đi, tay trái kéo lê thanh đại đao huyền thiết nặng nề tiến thẳng vào khe nứt đá vôi tối tăm của Huyệt Động Rết Khổng Lồ.


* * *


Bước chân Thích Thương Hải dẫm lên những phiến đá vôi trơn trượt rêu phong bao phủ ẩm ướt của lòng hang ngầm.


Càng đi sâu xuống dưới lòng đất đầm lầy, không khí càng trở nên lạnh lẽo buốt giá và ngột ngạt tột cùng. Mùi ẩm mốc rêu phong hòa cùng mùi hôi thối của xác động vật thối rữa tích tụ lâu năm xộc thẳng vào mũi, gây ra cảm giác buồn nôn khó thở cực hạn. Thương Hải phải vận dụng Quy Tức Pháp Đầm Lầy, thở nông và đều đặn bằng mũi để lọc bớt chướng khí độc hại tránh tổn thương lá phổi.


*XOẠT... XOẠT...*


Tiếng thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi nặng năm mươi cân bị kéo lê trên nền đá vôi gồ ghề phát ra âm thanh rít xé tai, vọng lại từ vách hang tối tăm tạo nên một điệu nhạc rùng rợn vô thanh. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực bên hông, gân cơ bả vai hoại tử đen rỉ máu đen hôi thối xèo xèo ướt sũng lớp Băng Gạc Vải Thô rách nát.


Cơn sốt cao dữ dội đang thiêu đốt tâm can hắn, tầm nhìn dưới vành mũ sắt cũ bắt đầu nhạt nhòa, chao đảo nửa nhịp thở. Thương Hải biết cơ thể phàm nhân của mình đang lọt vào trạng thái Huyết Kiệt cực hạn do mất máu và độc tố xâm nhập sâu. Hắn buộc phải dừng bước, dựa lưng vào vách đá vôi lạnh buốt để thở dốc.


"Phải khóa chặt kinh mạch bả vai..."


Hắn dùng tay trái lấy từ trong túi hành lý ra chiếc Hộp Châm Cứu Xương Thú cổ truyền. Hộp gỗ chứa các cây kim bằng xương cá độc đầm lầy bào chế tỉ mỉ của thần y Độc Cô Hoài.


Thương Hải grít răng, dùng ngón tay trái cứng như móc sắt vận dụng thủ đoạn Bế Huyệt Chỉ Pháp, gõ mạnh tinh chuẩn vào ba huyệt đạo quanh bả vai phải bị hoại tử.


*BỘP! BỘP! BỘP!*


Tiếng gõ khô khốc vang lên trong lòng hang tối tĩnh mịch. Huyết quản vai phải co thắt lại tạm thời, giảm bớt dòng máu đen rỉ ra ngoài. Tuy nhiên, cơn đau buốt thấu xương tủy dội ngược lại khiến Thương Hải run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt bết bùn đất đen.


Hắn tiếp tục dùng tay trái vụng về rút một cây châm bạc xương cá độc đâm sâu tinh chuẩn vào huyệt đạo bả vai phải để thực hiện kỹ thuật Châm Cứu Khóa Huyệt khẩn cấp.


*PHẬP!*


Mũi châm bạc đâm sâu rỉ ra một giọt máu đen hôi thối xèo xèo ăn mòn nhẹ vách đá vôi dưới chân. Cơn đau nhức nhối tạm thời được phong bế, cánh tay phải cầm đao của hắn bớt run rẩy hơn, nhưng Thương Hải biết đây chỉ là giải pháp tạm thời trong vòng một canh giờ, nếu không tìm thấy mật rết chúa đỏ, cơ bắp vai bả phải sẽ bị hoại tử hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn.


Hắn cất hộp châm cứu, cúi người nhấc thanh đại đao huyền thiết bằng tay trái nghịch tay, tiếp tục dấn bước sâu vào lòng hang tối.


*XÀO... XẠC... XÀO... XẠC...*


Đột nhiên, một âm thanh khô khốc, dồn dập rợn người vang lên từ khắp bốn phương vách hang đá vôi ẩm ướt rêu phong bao phủ.


Thương Hải khựng bước. Hắn vận dụng Thính Giác Sa Trường nhạy bén, nhắm mắt nhè nhẹ để lắng nghe tiếng gió rít bị rẽ đôi dưới lòng đất tối tăm. Âm thanh xào xạc của hàng vạn chân rết bò lổm ngổm trên đá hộc ngày càng dồn dập, vang lên rùng rợn như tiếng mưa rào quất thẳng vào lá mục.


Dưới ánh chớp nhập nhoạng từ khe nứt đá vôi phía trên chiếu xuống, Thương Hải kinh hoàng phát hiện toàn bộ vách đá vôi xám ngoét của hang động dường như đang "di động".


Hàng vạn con rết đỏ khổng lồ, thân dài bằng cả gang tay, đỏ rực như những tia lửa địa ngục đang bò lổm ngổm, đan xen chằng chịt vào nhau rơi xuống rầm rầm từ vách đá ẩm ướt rêu che phủ. Chúng ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai hoại tử của Thương Hải, bị kích thích điên cuồng hoang dã bóng tối, đồng loạt lao tới bao vây khép góc dốc đứng trơn trượt.


*XÈO... XÈO...*


Chất độc tố hoại tử từ miệng hàng vạn con rết phun ra sủi bọt ngù ngụt trên nền đá vôi, ăn mòn rêu phong bốc khói nhẹ hôi thối cực hạn.


Thương Hải đứng giữa vòng vây trùng điệp của bầy độc trùng khổng lồ. Hắn gầm nhẹ một tiếng sa trường, cố dồn kình lực huyết khí ít ỏi còn sót lại vào cánh tay trái cầm đao nghịch tay để vung thanh đại đao huyền thiết nặng năm mươi cân cản phá.


Nhưng thể chất phàm nhân của hắn đã vượt quá giới hạn sinh lý chịu đựng đau đớn.


Cơn sốt cao đột ngột bùng phát dữ dội làm rách nứt mạch máu nhỏ bả vai trái, Kinh Mạch Đóng Băng phản phệ dội ngược lồng ngực khiến lồng ngực hắn co thắt kịch liệt. Thương Hải ho khan dồn dập ra máu tươi, tầm nhìn hoàn toàn tối sầm lại nửa nhịp thở.


Khớp vai trái bị rách thịt bục rách nghiêm trọng, gân cơ cánh tay trái cầm đao bị co rút dữ dội, mất đi hoàn toàn lực nắm bóp chuôi đao huyền thiết bản rộng dày nặng.


*XOẢNG... RẦM!*


Thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân rơi tuột khỏi lòng bàn tay trái tê dại, lạnh ngắt của Thích Thương Hải, cắm phập xuống nền đá vôi nứt vỡ rêu phong bao phủ phát ra tiếng vang khô khốc trầm đục vang vọng khắp lòng hang tối.


Hắn hoàn toàn mất đi vũ khí bản mệnh chính chiến đấu cận chiến gần.


Ngay trên đỉnh đầu hắn, hàng vạn con rết đỏ khổng lồ đỏ rực như lửa địa ngục bò lổm ngổm, đồng loạt rơi rụng xuống rầm rầm rạp rạp từ vách đá ẩm ướt rêu che phủ, bủa vây chặt cứng lấy thân hình cao lớn như tháp sắt đang quỳ sụp của cựu tướng quân trong bóng tối u uất rùng rợn của Huyệt Động Rết Khổng Lồ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!