Đêm Trốn Chạy Ở Nghĩa Địa Loạn Cốt
Tiếng chó sủa dữ tợn khát máu rít tai xé toạc màn sương lạnh buốt dập dồn dập, kéo theo sát khí của thợ săn tiền thưởng Thiết Lang áp sát ranh giới Nghĩa địa loạn cốt hoang lạnh.
Trong bóng đêm mịt mù của Hắc Thủy Đầm Lầy, bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa bắt đầu lẫn vào những hạt mưa buốt giá, quất thẳng vào da thịt phàm nhân như trăm ngàn mũi kim châm. Gió bão rít lên từng hồi u uất qua những rặng tre gai lầy lội, rống gào như tiếng khóc than của mười vạn vong hồn Thần Sách Quân dưới Hố Xác Vạn Người vừa bị bỏ lại phía sau.
"Nhanh lên! Lý thúc, gồng thêm chút nữa!"
A Nam khàn giọng hét lên giữa tiếng gió rít, hai bàn tay lấm lem bùn đất bấu chặt lấy thành chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt. Bánh xe sau đã bị nứt vỡ hoàn toàn sau trận lũ quét, các lá sắt mỏng bọc ngoài cong vênh rỉ sét ghim sâu xuống lớp bùn nhão nhoét. Mỗi nhịp đẩy của cậu thiếu niên trinh sát trẻ đều khiến gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, đôi chân rách nát ngập sâu đến đầu gối dưới làn nước đầm lầy đen ngòm, hôi thối.
Lý Tam gồng đôi vai gầy gò bủng beo, hai bàn tay run rẩy dữ dội vì cái lạnh và cơn thèm rượu hành hạ, vẫn cố sống cố chết nắm chặt lấy dây cương da trâu bọc ngoài xe đẩy mà kéo. Gã đao phủ hèn nhát ngày nào, kẻ từng chỉ biết run sợ trước uy quyền triều đình, giờ đây đang nghiến răng chịu đựng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Gã không chạy trốn một mình. Trên chiếc xe đẩy gỗ sập sệ ấy là Thích Thương Hải—vị cựu tướng quân sa trường đã lấy thân mình đỡ đao độc cứu mạng gã.
Thích Thương Hải nằm thoi thóp trên xe, nửa tỉnh nửa mê dưới lớp vải thô rách nát ngụy trang. Gương mặt hắn hốc hác, trắng bệch không còn một giọt máu dưới vành Mũ Sắt Vành Rộng sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy sẹo. Cơ thể hắn đang rơi vào Huyết Kiệt Trạng Thái tột cùng sau khi dốc cạn kình lực bộc phát cứu Lý Tam khỏi dòng nước lũ.
Nhưng thứ đáng sợ nhất lúc này là Vết Thương Vai Nhiễm Độc ở bả vai phải của hắn. Độc tố mạn tính Hàn Độc kết hợp với nước đầm lầy đen ngập ngụa chất thải đang gặm nhấm gân cơ, rỉ ra dòng máu đen hôi thối xèo xèo, bốc khói nhẹ dưới làn tuyết lạnh. Cánh tay phải cầm đao của hắn hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết.
*GẦM... GẦM...*
Tiếng chó săn khát máu lại vang lên, lần này gần đến mức họ có thể nghe thấy tiếng xé gió của những bước chân dẫm rầm rập lên lá mục. Sát khí vô hình nhưng nặng nề của Thiết Lang đang khép góc dần từ phía sau.
"Tướng quân... người tỉnh lại đi! Chúng ta lọt vào Nghĩa địa loạn cốt rồi!" A Nam vừa đẩy xe vượt qua một rặng cây mục, vừa khóc nghẹn.
Thích Thương Hải khẽ mở mắt. Thính Giác Sa Trường nhạy bén của hắn bắt trọn tiếng gió rít bị rẽ đôi bởi những mũi tên độc tầm xa và tiếng bước chân rải đều của Thiết Lang. Hắn biết, bầy chó săn của Thiết Lang có khứu giác cực kỳ nhạy bén, chúng đang bám theo mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai hoại tử của hắn. Nếu không chặn đứng mùi máu này, cả ba sẽ bị vây chết trong vòng vài nhịp thở.
"Dừng... dừng xe lại..." Giọng Thương Hải khàn đặc, trầm đục như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau.
"Tướng quân! Không thể dừng, Thiết Lang sắp đuổi kịp rồi!" Lý Tam hoảng loạn kêu lên, hai chân run rẩy suýt ngã quỵ.
"Nghe ta... dừng lại..." Thương Hải gượng dậy bằng tay trái nghịch tay, nghiêng người trượt xuống khỏi xe đẩy. Bộ Pháp Sát Đất của hắn lảo đảo, chân phải run rẩy do độc tính bắt đầu ngấm xuống đùi.
Hắn nhìn quanh nghĩa địa hoang lạnh. Nghĩa địa loạn cốt hiện ra dưới ánh chớp nhập nhoạng với hàng ngàn nấm mộ đất lúp xúp bị nước mưa xói mòn trơ xương trắng. Mùi tử khí hôi thối ẩm ướt bốc lên nồng nặc. Thương Hải grít răng, đưa bàn tay trái vục sâu xuống dòng nước lạch đen ngòm dưới chân, xúc lên một nắm bùn đen đầm lầy đặc quánh, bốc mùi thối rữa của thực vật phân hủy.
Trước sự kinh hoàng của Lý Tam và A Nam, Thương Hải không hề do dự, hắn áp thẳng nắm bùn đen lạnh buốt ấy vào vết thương rách nát ở bả vai phải đang rỉ máu đen.
*XÈO... XÈO...*
Một cơn đau thấu xương tủy, bạo liệt như lửa thiêu băng giá dội ngược vào đại não. Toàn thân Thương Hải giật nảy lên, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, lồng ngực co thắt dữ dội do Kinh Mạch Đóng Băng phản phệ nội kình dập dồn dập. Hắn cắn chặt môi đến mức bật máu, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ. Bùn đen đầm lầy hôi thối dính chặt vào da thịt hoại tử, tạm thời bịt kín vết thương, chặn đứng mùi máu tươi rỉ ra ngoài. Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc: vi khuẩn và độc khí u ám nghĩa địa lập tức xâm nhập sâu vào xương khớp bả vai, khiến vết hoại tử nặng nề hơn, u uất u sầu tột cùng.
"Tướng quân... người..." A Nam nghẹn ngào, tay quấn chặt Băng Gạc Vải Thô đè lên lớp bùn đen để cố định bả vai cho Thương Hải.
"Bôi bùn lên... bánh xe... và người Lý Tam... nhanh!" Thương Hải khàn giọng ra lệnh, hơi thở phả ra yếu ớt.
A Nam lập tức hiểu ý. Cậu cùng Lý Tam vục bùn đen bôi đầy lên cơ thể rách rưới, bôi bết tóc và quấn vải thô rách nát quanh chiếc xe đẩy gỗ sồi hỏng bánh để xóa sạch hoàn toàn dấu vết xước lún bùn. Mùi hôi thối của bùn đen đầm lầy và tử khí nghĩa địa bao phủ lấy họ, tạo thành một lớp ngụy trang hoàn hảo chống lại khứu giác bầy thú dữ.
*ỤT... ỤT...*
Tiếng bùn lún sụt lở ngay sát bên cạnh. A Nam phát hiện một hố sụt mộ cổ sâu hoắm, đất cát lún che phủ bởi những cành cây thông già mục nát. Đây là lối ẩn nấp tạm thời duy nhất.
"Xuống hố! Mau!" Thương Hải ra lệnh.
A Nam nhanh chóng đẩy chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt vào một bụi tre gai dày đặc gần đó để ngụy trang, rồi quay lại đỡ Thương Hải cùng Lý Tam trượt xuống hố mộ sâu.
Dưới hố mộ ẩm ướt, nước đầm lầy ngập đến ngang hông lạnh buốt xương tủy. Thương Hải cõng Lý Tam nằm im sát vách đất nứt nẻ. Phía trên đầu họ, những khúc xương trắng trơ trọi và một xác chết khô của kẻ vô danh chết đói ngoài thành nằm vắt vẻo qua miệng hố, bị nước mưa xói mòn lộ ra một nửa.
Thương Hải dùng tay trái kéo chiếc xác chết khô xám ngoét ấy phủ đầy lên người họ, thực hiện kỹ thuật Giả Chết Trong Hố Xác. Mùi tử khí hôi thối nồng nặc từ cái xác phân hủy và bùn đất dội thẳng vào mũi Lý Tam.
Lý Tam vốn là kẻ nghiện rượu nặng, thể chất suy kiệt lại phải chịu đựng nỗi ám ảnh tâm linh nghiệp chướng chém đầu người chết. Ngửi thấy mùi thối rữa sát sườn, lồng ngực gã co thắt dữ dội. Gã run rẩy, hai mắt trợn ngược, miệng há hốc chuẩn bị phát ra tiếng nấc nghẹn ngào vì hoảng loạn tột độ.
Nếu gã phát ra tiếng động lúc này, bầy chó săn đang ở ngay trên đầu sẽ lập tức phát hiện.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thương Hải vận dụng Thính Giác Sa Trường nhắm mắt nghe tiếng gió đoán cự ly. Hắn đưa ngón tay trái cứng như móc sắt gõ mạnh tinh chuẩn vào huyệt á khẩu quanh cổ Lý Tam, thực hiện thủ đoạn khống chế á khẩu vô thanh.
*BỘP!*
Cơ thể Lý Tam cứng đờ, tiếng nấc nghẹn bị chặn đứng hoàn toàn nơi cuống họng. Gã chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn Thương Hải đầy van xin, nước mắt hòa cùng bùn đen chảy ròng ròng trên gương mặt bủng beo.
*GẦM... RÚ...*
Bầy chó săn khát máu của Thiết Lang đã đuổi tới mép hố mộ.
Tiếng móng vuốt cào sột soạt lên vách đất ẩm ướt ngay trên đỉnh đầu họ. Những giọt nước bùn đen ngòm nhỏ xuống vành Mũ Sắt Vành Rộng của Thương Hải. Thương Hải nằm im bất động, vận dụng Quy Tức Pháp Đầm Lầy để nín thở hoàn toàn. Hắn ép tim mình đập chậm lại, làm chậm tuần hoàn huyết khí xuống mức tối thiểu, đưa cơ thể phàm nhân vào trạng thái gần như một xác chết lạnh ngắt.
Qua khe hở nhỏ của chiếc xác chết khô ngụy trang phía trên, Thương Hải nhìn thấy bóng dáng Thiết Lang xuất hiện.
Thiết Lang mặc chiếc áo da sói rách nát đầy vết sẹo vuốt thú, gương mặt dữ tợn hiểm độc lẩn khuất dưới làn mưa tuyết rơi nhẹ. Hắn dắt theo ba con chó săn khát máu to lớn như bê con, lông đen mướt, nanh nhọn hoắt rỉ nước bọt. Trên tay Thiết Lang cầm chiếc còi xương gọi thú, ánh mắt sắc như chim ưng đảo quanh bãi mộ hoang.
"Sủa đi! Sao lại mất dấu ngay tại đây?" Giọng Thiết Lang khàn đặc, lạnh lùng vang lên.
Ba con chó săn sủa inh ỏi đứng ngay mép hố mộ sục sạo ngửi ngửi. Chúng ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc của bùn đen đầm lầy và xác chết khô phía trên hố, khứu giác nhạy bén bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi tử khí nghĩa địa hoang lạnh. Chúng cào cào chân xuống đất bùn nhưng không dám lao xuống hố sụt đầy nước đen.
Thiết Lang nhíu mày. Hắn là thợ săn tiền thưởng vạn trận, có kinh nghiệm săn lùng dấu vết cực kỳ phong phú. Hắn không chỉ tin vào chó săn, hắn tin vào bản năng khát máu của chính mình.
Hắn chậm rãi bước đến đứng ngay trên mép hố mộ nơi nhóm Thương Hải đang lẩn trốn dưới lớp xác chết khô.
*PHẬP... PHẬP...*
Tiếng đế giày da sói dẫm lên đất bùn ẩm ướt phát ra những âm thanh trầm đục ngay sát tai Thương Hải. Thương Hải nằm im dưới bùn lạnh, cảm nhận rõ ràng độ rung chấn của mặt đất truyền qua tấm chiến giáp rách nát. Vai phải của hắn đang đau nhức nhối dữ dội, độc tố nước đầm lầy ngấm sâu đang tàn phá kinh mạch bả vai phải bại liệt, đe dọa hoại tử sâu vào tim phổi nếu không được cứu chữa gấp.
Thiết Lang dừng bước. Hắn cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc xác chết khô xám ngoét phủ đầy bùn đen đang nằm vắt ngang miệng hố sụt.
"Mùi máu tươi... dường như vẫn lẩn khuất đâu đây..." Thiết Lang lầm bầm, đôi mắt ti hí híp lại đầy nghi ngờ.
Hắn từ từ rút thanh đoản đao mỏng nhẹ sắc bén từ đai lưng ra. Ánh chớp đêm bão bùng lóe lên, soi rọi lưỡi đao sáng quắc lạnh lẽo chỉ cách mặt Thương Hải chưa đầy một gang tay.
Thiết Lang vung đoản đao, thọc mạnh lưỡi dao xuống lớp bùn đất ngụy trang và chiếc xác chết khô để thăm dò...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!