Nhạc nềnTaohua

Người Nhặt Xác Trong Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết đầu mùa rơi nhẹ nhưng buốt giá, phủ một lớp màn trắng xóa, mỏng manh lên vạn bộ xương khô của Hố Xác Vạn Người. Cái lạnh thấu xương tủy rống gào giữa không gian u ám, hòa cùng mùi tử khí nồng nặc bốc lên từ lòng đất bùn sũng nước. Nước đầm lầy ở đây mang một sắc đỏ nhạt nhòa, như thể những giọt máu khô của mười vạn cựu binh Thần Sách Quân năm xưa vẫn chưa chịu tan biến vào hư vô.


Thích Thương Hải quỳ gục trên nền đất lạnh, một tay vẫn nắm chặt lấy chuôi thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân găm sâu xuống đất bùn làm điểm tựa. Vết rạn nứt sâu hoắm chạy dọc chuôi đao như một vết thương rách nát bộc lộ sự quá tải vật lý tột cùng sau khi hắn dốc sạch kình lực Huyết Kình Nghịch Hành để nâng bổng chiếc xe đẩy bọc sắt vượt dòng nước lũ. Giờ đây, cơ thể hắn rệu rã, xám ngoét. Hắn rơi vào Huyết Kiệt Trạng Thái kiệt sụp hoàn toàn chân khí, mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới tấm chiến giáp sắt rách nát bị tước bỏ quân huy.


"Tướng quân... người tỉnh lại đi! Đừng bỏ bọn em lại đây!"


A Nam quỳ sụp bên cạnh, hai bàn tay lấm lem bùn đất và máu tươi run rẩy bấu chặt lấy vai trái của Thương Hải. Vết thương rách vai trái do nhát đao chí mạng của Lôi Hỏa từ trận chiến trước lại bục ra, rỉ máu tươi đỏ quạch cả một góc tuyết trắng. Nhưng thứ đáng sợ nhất vẫn là bả vai phải của hắn—vết thương hoại tử đen rỉ máu đen hôi thối xèo xèo, bốc khói nhẹ dưới làn tuyết lạnh. Chất độc mạn tính Hàn Độc kết hợp với nước đầm lầy độc hại đang gặm nhấm gân cơ, khiến cánh tay phải cầm đao của vị cựu tướng quân hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực.


Lý Tam ngồi bệt dưới đất bùn, cơ thể gầy gò bủng beo run lên cầm cập. Cơn thèm rượu dữ dội đang cào xé đại não gã đao phủ hèn nhát, khiến hai bàn tay gã co giật liên tục. Nhưng trong đôi mắt ti hí vốn luôn láo liên sợ hãi của gã, lúc này không còn ý định trốn chạy. Nhìn thấy Thương Hải vì cứu mình mà kiệt sụp nằm thoi thóp giữa bãi xương khô, lòng trung nghĩa sắt đá vừa thức tỉnh của gã đao phủ bùng cháy mạnh mẽ. Gã grít răng, nhặt chiếc Rìu Chặt Đầu Lý Tam rỉ sét quấn vải thô rách lên, lết đến bên cạnh Thương Hải.


"A Nam... tướng quân không chịu nổi cái lạnh này đâu. Độc tố đang lan vào tim rồi. Chúng ta phải đưa người đi khỏi hố xác này ngay lập tức!"


A Nam lau nước mắt, gật đầu dứt khoát. Chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt chở Lý Tam lúc này đã bị hỏng hoàn toàn bánh sau sau cú va đập dữ dội với đá hộc dòng lũ. Hai bánh xe gỗ sồi nứt vỡ rách nát, các lá sắt mỏng bọc ngoài cong vênh rỉ sét. A Nam và Lý Tam phối hợp, một người nâng càng xe, một người dìu thân hình cao lớn như tháp sắt của Thương Hải đặt lên xe đẩy.


Lý Tam gồng đôi vai gầy guộc phàm nhân, nắm chặt dây cương da trâu bọc ngoài xe đẩy kéo đi. A Nam dốc toàn lực đẩy bánh xe gỗ nứt vỡ từ phía sau. Mỗi bước đi trên đất bùn nhão nhoét của Hắc Thủy Đầm Lầy nặng nề như đeo đá nặng. Nước đầm lầy đen ngòm, hôi thối ngập đến đầu gối, vô hiệu hóa hoàn toàn mọi nỗ lực di chuyển nhanh. Họ lầm lũi đi trong sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, tiếng bánh xe gỗ hỏng rít lên những âm thanh kẽo kẹt khô khốc, u uất giữa đêm lạnh.


"Lý thúc... người có chắc là lão nhặt xác kia sống gần đây không?" A Nam khàn giọng hỏi, hơi thở phả ra thành luồng khói trắng xóa.


"Ta từng nghe phụ thân kể... có một lão nhân tên Trần lão đầu, sống bằng nghề nhặt xác cựu binh và thảo khấu chết trôi trong đầm lầy này mười năm nay. Lão am hiểu địa hình đầm lầy hơn bất kỳ ai. Chỉ có lão mới biết lối thoát tránh được các trạm gác của quan quân," Lý Tam grít răng trả lời, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa cùng tuyết tan.


Họ đi thêm nửa canh giờ, vượt qua những rặng tre gai lầy lội, sương mù độc mạn tính bắt đầu dày đặc hơn, mang sắc tím nhạt nhạt đầy tử khí. Giữa khoảng không hoang tàn hiện ra một ngôi nhà sàn gỗ dột nát, dựng xiêu vẹo trên những cây cọc gỗ sồi mục nát rêu phong bao phủ bên bờ một con lạch nước đen chảy xiết.


Dưới hiên nhà sàn, một bóng người gù rạp lưng đang lầm lũi làm việc dưới ánh đuốc nhựa thông chập chờn. Đó là một lão nhân gầy guộc như bộ xương khô, mặc chiếc áo gai rách rưới đầy vết ố vàng và mùi tử khí hôi thối. Trên tay lão cầm một chiếc móc sắt dài bóng loáng mỡ cá, đang dùng lực cánh tay kéo một cái xác chết trương phềnh từ dưới dòng nước đen lên bờ đất bùn.


"Ai đó?" Giọng lão nhân khàn đặc, trầm đục và lạnh lẽo vang lên. Lão không quay đầu lại, đôi tai hơi giật nhẹ nhè nhẹ, thính giác nhạy bén bắt trọn tiếng kẽo kẹt của bánh xe đẩy hỏng từ khoảng cách mười trượng.


"Trần tiền bối... cứu mạng!" A Nam thở hổn hển lao lên phía trước, quỳ sụp xuống bờ bùn lầy.


Trần lão đầu chậm rãi quay người lại. Khuôn mặt lão nhăn nheo như vỏ cây già, một bên mắt bị hỏng xám ngoét, bên mắt còn lại sắc sảo đầy vẻ lập dị u uất. Lão nhìn lướt qua bộ giáp binh sĩ Thần Sách Quân cũ rách trên người A Nam, rồi dừng mắt lại ở thân hình cao lớn bất tỉnh của Thích Thương Hải trên chiếc xe đẩy gỗ.


"Thần Sách Quân?" Trần lão đầu khẽ hừ một tiếng lạnh lùng, giọng nói đầy sự mỉa mai u uất. "Mười năm trước vạn binh sĩ Thần Sách đã biến thành xương khô dưới hố xác kia rồi. Các ngươi còn mang cái xác chết dở này đến đây làm gì? Đầm lầy này chỉ nhận xác chết trôi, không chứa kẻ trốn chạy."


"Tiền bối! Đây là Thích Thương Hải tướng quân... cựu thống lĩnh Thần Sách Quân! Người bị triều đình vu oan mưu phản!" A Nam hét lên, đầu dập mạnh xuống đất bùn lạnh buốt.


Nghe đến cái tên 'Thích Thương Hải', con mắt còn lại của Trần lão đầu chợt co rút dữ dội. Lão tiến lại gần xe đẩy, dùng bàn tay gầy trơ xương nhưng cứng như móc sắt gạt vành mũ sắt cũ rỉ sét của Thương Hải lên. Nhìn thấy gương mặt hốc hác đầy vết sẹo chém dài và bả vai phải hoại tử đen đang rỉ máu đen xèo xèo bốc khói nhẹ, Trần lão đầu khẽ hít vào một hơi lạnh.


"Độc tố nước đầm lầy ăn mòn gân cốt... bả vai phải hoại tử đen... Vết thương này do Hàn Độc chế tạo bôi đầu tên độc của cung thủ hoàng gia. Thân thể phàm nhân gánh chịu ngần này thương tích mà vẫn chưa chết, quả danh bất hư truyền."


Lý Tam tiến lên, quỳ sụp bên cạnh A Nam, dập đầu lia lịa: "Trần lão đại... cầu xin người chỉ con đường sống vượt đầm lầy! Tướng quân vì cứu ta mới ra nông nỗi này. Ta thề bằng mạng sống đao phủ... ta phải đưa người về kinh giải oan!"


Trần lão đầu nhìn Lý Tam, khẽ nhổ một bãi nước bọt đen ngòm xuống bùn lỏng: "Gã đao phủ hèn nhát mà cũng biết nói hai chữ trung nghĩa sao? Các ngươi có biết Thiết Lang—thợ săn tiền thưởng khát máu nhất triều đình—đang dắt bầy chó săn đánh hơi mùi máu tươi ráo ríết đuổi sát sau lưng các ngươi không? Chỉ cần nửa canh giờ nữa, bầy chó khát máu sẽ xé xác các ngươi thành trăm mảnh ngay tại đây."


"Tiền bối! Người am hiểu địa lý đầm lầy, cầu xin người chỉ dẫn!" A Nam khóc nghẹn.


Trần lão đầu im lặng một nhịp, mắt nhìn về phía Hố Xác Vạn Người xa xăm. Lòng kính trọng âm thầm đối với danh dự quân đội Thần Sách Quân biên phòng chính trực năm xưa đã lay chuyển trái tim lạnh đá của lão nhặt xác. Lão gạt chiếc móc sắt dài sang bên hông, khàn giọng nói:


"Muốn sống sót vượt qua Hắc Thủy Đầm Lầy này, trước tiên phải biết cách đi bộ trên bùn lún. Đi theo ta."


Trần lão đầu dẫn họ ra một bãi bùn lỏng sương mù bao phủ rộng lớn ngay sát con lạch. Lão dùng chiếc móc sắt dài kéo một thi thể thảo khấu chết trôi từ góc khuất ra, rồi dùng lực cánh tay đẩy mạnh cái xác vào một khoảng đất bùn có vẻ khô ráo, mọc đầy cỏ xanh.


*XOẠT! XOÀNG!*


Ngay khi cái xác chạm vào khoảng đất, nền đất bùn lập tức lún sụp xuống dữ dội. Dòng nước bùn đen ngòm chảy xiết từ phía dưới phun trào xèo xèo, nuốt chửng hoàn toàn thi thể thảo khấu nặng nề xuống lòng đất sâu vạn trượng chỉ trong vòng ba nhịp thở ngắn ngủi. Không một dấu vết nào còn sót lại.


"Đây là Trận đồ Bùn Lún di động," Trần lão đầu khàn giọng giải thích, mắt láo liên nhìn Lý Tam đang sợ hãi quỳ rạp dưới đất. "Địa hình bùn lún ở đây thay đổi liên tục theo dòng chảy nước lũ dưới lòng đất. Kẻ nào dùng khinh công bay nhảy trên mặt đầm lầy sẽ mất trọng tâm ngay lập tức khi chạm chân xuống mặt bùn mỏng và bị nuốt chửng không lối thoát."


Lúc này, Thích Thương Hải chợt rên rỉ một tiếng trầm đục. Cơn đau búa tạ từ bả vai hoại tử bùng phát dữ dội khiến hắn bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê sâu sắc. Ánh mắt sắt đá rực lửa phục thù của hắn khẽ mở dưới vành mũ sắt cũ. Nhìn thấy Trần lão đầu và bãi bùn lún sụt lở, hắn gượng dậy, dùng tay trái nghịch tay chống thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi xuống đất bùn để giữ thăng bằng.


Hắn muốn thử nghiệm bộ pháp di chuyển để tự cứu mạng cả ba. Hắn vận hành chân khí rách nứt chạy chậm rãi khắp cơ thể, trượt dài bộ pháp Bộ Pháp Sát Đất giữ trọng tâm thấp vững chãi sát mặt bùn lỏng như lời sư phụ Độc Cô Thương truyền dạy năm xưa.


*PHẬP!*


Nhưng ngay khi chân phải vừa bước đi trượt dài được nửa bước, vết thương hoại tử bả vai phải bỗng bùng phát một cơn co thắt lồng ngực dữ dội do Kinh Mạch Đóng Băng phản phệ kình lực dội ngược. Cánh tay phải bại liệt buông thõng giật mạnh, khiến Thương Hải mất hoàn toàn trọng tâm bả vai, thân hình tháp sắt ngã sụp xuống mặt bùn lỏng trơn trượt.


"Tướng quân!" A Nam vội lao tới đỡ lấy lồng ngực Thương Hải.


Trần lão đầu lắc đầu, cười khẩy lạnh lùng: "Cựu thống lĩnh sa trường mà cố chấp dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo đẩy xe sao? Thể chất phàm nhân của ngươi đã cạn kiệt nội lực chân khí rồi. Muốn di chuyển an toàn trên bùn lún, phải biết mượn lực và quan sát địa hình."


Lão nhặt xác gù lưng cúi xuống, chỉ ngón tay gầy guộc đầy vết chai sạn rèn sắt vào một đám cỏ hoang mọc sát mép bùn lún:


"Nhìn cho kỹ hướng mọc của cỏ dại đầm lầy. Loài cỏ Hắc Thủy Ngải Thảo này mọc rất nhiều ven các hố nước đen ẩm ướt. Nếu cỏ dại mọc xoắn ốc hoặc ngả nghiêng ngược dòng nước chảy bên dưới, đó là dấu hiệu của hố bùn lún di động đang rình rập sâu phía dưới. Tuyệt đối không được giẫm chân lên."


Lão chỉ sang một đám cỏ dại khác mọc thẳng đứng, cứng cáp như những ngọn giáo sắt nhỏ:


"Chỉ những nơi cỏ dại mọc thẳng đứng, gốc cỏ bám chặt vào đá hộc ẩn sâu dưới bùn mới là lối đi an toàn của tiêu lộ cổ tiền triều để lại. Khi đẩy xe di chuyển, phải phân tán lực đều khắp lòng bàn chân rách nát, bước đi trượt dài sát mặt bùn không để lại dấu chân sâu lún."


Thương Hải nén cơn đau thấu xương tủy, gật nhẹ đầu ghi nhớ sâu sắc triết lý sinh tồn thực tế đầm lầy của Trần lão đầu. Hắn nhận ra không thể dùng sức mạnh thô bạo vung đao nặng lúc này, mà phải nín thở quy tức nông để bảo toàn chút dưỡng khí ít ỏi cho tim phổi.


*GẦM... GẦM...*


Đột nhiên, từ phía sương mù tím nhạt dày đặc phía sau bờ sông Hắc Thủy, vang lên những tiếng gầm rú inh ỏi rít tai. Đó là tiếng sủa dữ tợn, đói khát của bầy chó săn khát máu triều đình. Tiếng còi xương gọi bầy thú dữ vang lên dồn dập, rẽ đôi màn sương lạnh buốt.


"Thiết Lang đuổi tới rồi!" Lý Tam hoảng loạn tột độ, hai chân run rẩy co giật dữ dội, suýt nữa gào thét nổi điên thèm rượu.


A Nam vội vàng quấn chặt các đám cỏ dại khô xung quanh bánh sau chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt hỏng bánh để xóa sạch và ngụy trang dấu vết bánh xe kéo đi trên bùn lầy lội.


Trần lão đầu con mắt xám ngoét chợt lóe lên sát khí lạnh lùng. Lão dùng chiếc móc sắt dài kéo thi thể thảo khấu trương phềnh dìm sâu xuống vết chân kéo xe đẩy của Lý Tam vừa đi qua, dùng tử khí hôi thối của xác chết phân hủy để át đi mùi máu tươi đỏ quạch rỉ ra từ bả vai hoại tử của Thương Hải.


"Bầy chó săn của Thiết Lang có khứu giác cực kỳ nhạy bén, đánh hơi mùi máu tươi rỉ từ vai ngươi rất nhanh phá vỡ ẩn dật," Trần lão đầu khàn giọng nói, chiếc móc sắt dài chỉ thẳng về hướng đông bắc đầm lầy chết.


Nơi đó, sương mù dày đặc rẽ đôi, để lộ ra những nấm mộ đất lúp xúp bị nước mưa xói mòn trơ xương trắng hoang lạnh u uất.


"Chạy trốn vào Nghĩa địa loạn cốt ngay lập tức! Tử khí u ám nghĩa địa loạn cốt đầy xác chết vô danh sẽ che giấu hoàn toàn khứu giác bầy thú dữ! Nhưng hãy nhớ kỹ quy luật cỏ dại mọc lách bẫy bùn lún! Đi chệch một bước, vạn xương khô dưới đầm lầy sẽ đón nhận thêm ba cái xác mới!"


Tiếng chó sủa inh ỏi vang vọng từ phía sương mù dày đặc phía sau, Trần lão đầu chỉ tay về hướng Nghĩa địa loạn cốt bảo họ chạy trốn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!