Vực Sâu Bùn Chết
Trương Tiêu cùng mười sát thủ hắc bang cầm thiết chùy nặng nề khép góc hang đá vôi tối tăm, cười nham hiểm vây hãm ngõ cụt.
Ánh đuốc nhựa thông chập chờn trên tay đám thảo khấu hắt lên vách đá vôi ẩm ướt những bóng người méo mó, tựa như những ác quỷ đang ngoi lên từ đáy địa ngục. Tiếng cười khàn đặc của Trương Tiêu dội vào lòng hang hẹp, kéo theo luồng khí lạnh buốt của đêm bão. Lý Tam lúc này đã hoàn toàn bất tỉnh dưới tác động của vò rượu Nữ Nhi Hồng Lão Tửu tẩm thuốc mê, gã nằm gục bên bánh xe đẩy gỗ sồi bọc sắt, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa trong cơn mê sảng. A Nam một tay cầm chắc tấm khiên đồng nứt vỡ, một tay nắm chặt chuôi đoản kiếm mẻ, lồng ngực phập phồng dồn dập. Cậu tiểu binh trinh sát trẻ tuổi chưa đầy mười tám này đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cái lạnh thấu xương của bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa đang tràn vào cửa hang.
Thích Thương Hải đứng đó, dáng người cao lớn như tháp sắt rách nát che khuất cả gã đao phủ hèn nhát phía sau. Bả vai phải của vị cựu thống lĩnh Thần Sách Quân lúc này đã chuyển sang màu xám ngoét hoại tử, rỉ ra từng giọt máu đen hôi thối xèo xèo bốc khói nhẹ khi chạm vào nền đá lạnh. Vết Thương Vai Nhiễm Độc do tên bắn của Vương Đạt đang gặm nhấm sâu vào xương khớp bả vai rạn nứt của hắn. Cánh tay phải cầm đao gần như tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực. Vai trái của hắn cũng không khá hơn, vết chém sâu hoắm của Lôi Hỏa từ trận chiến trước vẫn ròng ròng máu tươi, thấm đẫm lớp Băng Gạc Vải Thô rách nát bết bùn đất.
"Thích Thương Hải, ngươi đã kiệt sức rồi. Đầu của ngươi và gã đao phủ kia trị giá vạn lượng vàng triều đình. Hắc Hổ Bang ta hôm nay xin nhận món hời này!" Trương Tiêu gầm lên, cặp thiết chùy nặng ba mươi cân trong tay gã quét ngang, tạo ra một luồng gió rít u uất xé toạc màn sương độc tím nhạt.
Thương Hải không trả lời. Ánh mắt sắt đá của hắn dưới vành mũ sắt cũ rỉ sét khẽ nheo lại. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, tư duy sa trường của vị cựu tướng quân hoạt động với tốc độ chớp nhoáng. Hắn quan sát bộ pháp của Trương Tiêu. Gã phó bang chủ di chuyển dốc trơn lầy lội có một nhịp khựng nhẹ bên chân trái—vết thương cũ của giới giang hồ hắc bang để lại một chân thọt nhẹ hở sườn bên trái. Trương Tiêu cố tình vung thiết chùy nặng từ sườn phải khỏe mạnh để che chắn cho điểm yếu này.
Hắn phải đánh nhanh thắng nhanh trước khi đại quân bao vây của Trần Bá Thiên ập tới.
"A Nam, bảo vệ Lý Tam!"
Thương Hải khàn giọng ra lệnh. Ngay lập tức, hắn dùng tay trái nghịch tay nắm chặt lấy chuôi thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân đang cắm trên vách đá. Một tiếng rắc khấc khô khốc vang lên từ chuôi đao—vết rạn nứt sâu chí mạng ở chuôi đao sau cú đỡ cổng sắt Tây Môn lại lan rộng thêm một đường nhỏ. Hắn không màng đến hiểm họa binh khí gãy đôi, vận Sa Trường Quyết Ý Tâm Pháp nén chặt huyết khí quanh bả vai phải hoại tử, tạm thời phong bế cơn đau thấu xương tủy bằng Bế Huyệt Chỉ Pháp.
Hắn trượt dài bộ pháp sát đất trơn trượt, thân hình cao lớn lướt đi vô ảnh vô thanh trên mặt bùn lỏng của lòng hang.
*VÚT!*
Trương Tiêu vung thiết chùy nặng nề giáng thẳng xuống đầu Thương Hải. Nhưng nhát chùy chỉ đập trúng tàn ảnh. Thương Hải đã áp sát sườn trái hở của gã bằng Bộ Pháp Sát Đất giữ trọng tâm cực thấp. Hắn vung thanh đại đao huyền thiết bằng tay trái, thi triển chiêu Đao Quét Chân Ngựa sát mặt đất mịt mù bùn cát. Lưỡi đao mẻ rít lên một tiếng Tiếng Hú Đao Kình trầm đục u uất.
*XOẠC!*
Lưỡi đao chém tinh chuẩn vào gân chân trái thọt của Trương Tiêu. Gã phó bang chủ gầm rú thảm thiết, cặp thiết chùy nặng nề tuột khỏi tay, thân hình vạm vỡ ngã quỵ xuống đất bùn lầy lội. Mười sát thủ hắc bang kinh hoàng trước đao kình sấm sét của vị cựu tướng quân trọng thương, nhưng lòng tham tiền thưởng vạn lượng đã lấn át nỗi sợ. Chúng đồng loạt vung đoản đao tẩm độc lao vào khép góc vây bọc.
"Phá vây!"
Thương Hải hét lớn, tay trái xoay người vung đao tạo thành một vòng tròn đao kình sắc bén—chiêu Hồi Phong Trảm đẩy lui toàn bộ toán sát thủ đang áp sát. Cùng lúc đó, A Nam liều mạng đẩy chiếc Xe Đẩy Gỗ Sồi Bọc Sắt chứa Lý Tam lao thẳng ra cửa hang, dùng tấm khiên đồng nứt vỡ cản phá loạt ám khí phóng tới từ phía sau. Tiếng sắt thép va chạm chát chúa vang vọng giữa đêm mưa bão bùng chuyển bão tuyết rơi nhẹ.
Họ thoát ra khỏi hang đá vôi, dấn thân vào màn sương mù độc mịt mù của Hắc Thủy Đầm Lầy. Nhưng phía sau, tiếng còi đồng báo động của hắc bang đã vang lên dồn dập, rầm rập vó ngựa của truy binh đang khép góc từ mọi ngả đường đất đỏ. Con đường sống duy nhất lúc này chỉ còn hướng thẳng về phía Vực Sâu Bùn Chết—khe núi nhỏ lầy lội nơi dòng nước lũ quét đang cuồn cuộn đổ về từ thượng nguồn đầm lầy.
Cơn bão tuyết rơi nhẹ đầu mùa bắt đầu chuyển biến dữ dội, gió rít gào buốt giá đóng băng kinh mạch bả vai phải của Thương Hải. Hắn vừa chạy trốn vừa đẩy xe, lồng ngực co thắt dồn dập, ho ra từng ngụm máu tươi rỉ từ phổi rách rưới. Thể chất phàm nhân của hắn đã lọt vào Huyết Kiệt Trạng Thái kiệt sụp hoàn toàn nội lực chân khí.
"Tướng quân! Phía trước là Vực Sâu Bùn Chết! Nước lũ đang lên!" A Nam hét lớn giữa tiếng gió rít.
Trước mắt họ, dòng nước lũ quét sạt lở bùn đất đá hộc dội dập dồn dập từ thượng nguồn đổ về khe núi dốc đứng trơn trượt. Dòng nước đen ngòm chảy xiết, mang theo những tảng đá hộc lớn cuộn tròn hung hãn. Sức nước quá mạnh có thể dễ dàng nuốt chửng mọi vật thể. Bản Đồ Tiêu Lộ Cổ gỡ ra từ chuôi đao lúc này đã bị ướt sũng nước mưa, nét mực chu sa nhạt nhòa chỉ còn thấy một điểm gồ nổi đảo tre gai dày đặc ở bờ bên kia—đó là lối thoát duy nhất để tránh hố bùn lún di động.
*RẮC! ROÀNG!*
Một tảng đá hộc lớn từ trên đỉnh núi sạt lở lao xuống, đập trúng bánh sau chiếc xe đẩy gỗ sồi bọc sắt. Tiếng gỗ sồi nứt vỡ rách nát vang lên khô khốc. Sợi dây thừng quấn quanh vai A Nam bị đứt phựt. Chiếc xe đẩy chở gã đao phủ Lý Tam đang hôn mê mất thăng bằng, trượt dài theo dốc đá trơn trượt rồi lao thẳng xuống dòng nước lũ chảy xiết của Vực Sâu Bùn Chết.
"Lý thúc!" A Nam hét lên tuyệt vọng, cố vươn tay trái đang bị thương ra cứu nhưng bất lực trước dòng nước lũ hung hãn.
Chiếc xe đẩy gỗ nặng nề chứa rương lương thực bánh ngô Sa Đà dự trữ sinh tồn và Lý Tam bị dòng nước lũ cuốn trôi nhanh chóng, trôi dạt về phía vực sâu đầy đá nhọn hoắt. Lý Tam bị ngạt nước bừng tỉnh, gã hoảng loạn gào thét, hai tay run rẩy ôm chặt lấy chiếc rìu đao phủ rỉ sét rách góc, cơ thể gầy gò bủng beo chìm nổi giữa dòng nước xiết đen ngòm.
Thích Thương Hải nhìn thấy cảnh tượng ấy, đạo tâm sa trường trung nghĩa của hắn không cho phép hắn bỏ rơi nhân chứng sống duy nhất—người đồng hành đã thề quyết tử cùng hắn đòi lại công lý. Danh dự của mười vạn vong hồn Thần Sách Quân nằm trên vai gã đao phủ hèn nhát kia.
Hắn phải cứu gã. Dù có phải trả giá bằng mạng sống phàm nhân này.
Thương Hải vận Sa Trường Quyết Ý Tâm Pháp, nín thở quy tức hoàn toàn để bảo toàn chút dưỡng khí ít ỏi cho tim phổi. Hắn nhảy xuống dòng nước xiết lạnh buốt xương tủy của Vực Sâu Bùn Chết.
*ÙM!*
Dòng nước lũ cuồn cuộn độc hại ăn mòn da thịt vai phải của hắn đau đớn tột cùng. Những tảng đá hộc va đập dồn dập vào cơ thể sắt đá của hắn. Thương Hải cố gắng dùng tay trái vung thanh đại đao huyền thiết cắm xuống đất đá dưới đáy dòng nước để làm neo bám trụ cản nước lũ. Nhưng sức nước quá mạnh mẽ tàn bạo dội ngược phản lực, bẻ gãy đao cắm đất, suýt nữa dìm chết ngạt thở vị cựu tướng quân dưới lòng sông đen. Bản thân hắn bị cuốn trôi đi vài trượng, bả vai phải bục rách hoàn toàn các mạch máu nhỏ rỉ máu tươi đỏ quạch hòa vào dòng nước lũ.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngạt thở, Thương Hải nhìn thấy chiếc xe đẩy của Lý Tam sắp bị va đập vào một tảng đá nhọn hoắt khổng lồ phía trước. Nếu va chạm, Lý Tam sẽ bị nát vụn xương tủy.
Hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn phải bộc phát cực hạn thể chất phàm nhân.
"Huyết... Kình... Nghịch... Hành!"
Thương Hải gầm lên dưới nước, một luồng âm thanh trầm đục nghẹn ngào. Hắn ép buộc huyết khí dồn dập chảy ngược vào tim, bộc phát kình lực ngàn cân gấp đôi trong một nhịp thở. Làn da của hắn đỏ bừng bốc hơi nóng ngù ngụt giữa dòng nước lũ lạnh giá. Chân khí rách nứt tàn phá nghiêm trọng nội tạng kinh mạch, khiến hắn ho ra máu tươi ngay dưới lòng nước sâu, nhưng cánh tay trái nghịch tay của hắn lúc này mang sức mạnh của vạn quân sa trường.
Hắn lướt bộ pháp trượt dài sát đáy đá, lao vút tới như một mũi tên sắt. Tay trái hắn nắm chặt lấy khung sắt bọc ngoài của chiếc xe đẩy gỗ sồi đang trôi dạt. Với kình lực Huyết Kình bộc phát cực hạn, Thương Hải dùng vai trần gồng mình nâng bổng chiếc xe đẩy bọc sắt nặng nề chứa Lý Tam ra khỏi dòng nước xiết, dốc hết sức tàn đẩy mạnh chiếc xe lên gò đất nổi đảo tre gai dày đặc ở bờ bên kia.
*ẦM!*
Chiếc xe đẩy gỗ sồi bục bánh rách nát lốp da trâu đáp vững chãi lên gò đất nổi an toàn. Nhưng rương chứa lương thực khô bánh ngô Sa Đà dự trữ sinh tồn đã bị dòng nước lũ cuốn trôi hoàn toàn sạch sẽ, cắt đứt nguồn lương thực duy nhất của họ.
Thương Hải dùng chút sức tàn cuối cùng lết thân hình cao lớn lên gò đất nổi. Kình lực Huyết Kình Nghịch Hành biến mất, để lại một sự tàn phá tàn khốc lên cơ thể phàm nhân của hắn. Kinh mạch bả vai phải rách nứt rỉ máu đen ngòm dữ dội hơn, bốc mùi hoại tử nồng nặc. Hắn ngã quỵ xuống mặt đất bùn lầy lội, lấm lem bùn đất tử khí u ám, lọt vào Huyết Kiệt Trạng Thái kiệt sụp hoàn toàn dột nát.
Dòng nước lũ quét recede dần, cuốn trôi đi lớp đất bùn bề mặt của gò đất nổi, để lộ ra những gì chôn giấu phía dưới gò đất này.
Thương Hải hốc hác ngẩng đầu lên dưới vành mũ sắt cũ. Ánh mắt hắn run rẩy dữ dội.
Trước mắt hắn, vạn xương khô trắng trời hiện ra dưới làn sương độc màu đỏ nhạt đẫm máu khô. Những bộ xương người mặc chiến giáp rách nát bị tước bỏ quân huy của Thần Sách Quân, nằm chồng chất lên nhau trong tư thế quyết tử phản kháng. Không khí đầy tử khí hoang lạnh u uất rùng rợn.
Đây chính là Hố Xác Vạn Người—nơi chôn cất tập thể vạn binh sĩ Thần Sách Quân bị Nhiếp Chính Vương Lý Mưu thảm sát oan uổng năm xưa để bịt đầu mối.
Trong cơn sốt cao dữ dội và ảo giác u uất dâng trào, Thương Hải nhìn thấy vong hồn của huynh trưởng Thích Thương Dương mặc tử tù phục rách nát, cổ mang gông sắt nặng nề, và thê tử Nhạc Dao dịu dàng cầm Mảnh Ngọc Bội Nhạc Dao đẫm máu hiện về nâng đỡ tinh thần hắn giữa vạn xương khô.
Nước mắt Thương Hải hòa cùng nước mưa bão bùng chảy dài trên khuôn mặt đầy sẹo chém dài. Nỗi u uất hận thù vương phủ bùng cháy sát khí sa trường quyết tử dâng cao tột cùng trong lồng ngực.
Hắn dùng tay trái cắm ngược chuôi thanh đại đao huyền thiết mẻ lưỡi xuống mặt đất đầy xương khô để giữ cho thân hình tháp sắt không gục ngã, quỳ một gối trước vong hồn vạn huynh đệ đồng đội cũ. Hắn thề huyết thệ sắt đá bằng máu ngón tay rỉ ra từ bả vai phải hoại tử:
"Huynh trưởng... Nhạc Dao... vạn huynh đệ Thần Sách Quân... Thích Thương Hải ta thề bằng mạng sống phàm nhân này... Dù có phải nhuộm đỏ thềm điện Kim Loan, ta cũng sẽ đưa mật chiếu giả về kinh, vạch trần tội ác của Lý Mưu, đòi lại công lý cho vạn vong hồn!"
Lý Tam lúc này vừa tỉnh táo lại sau cơn ngạt nước và thuốc mê nhẹ. Gã bò rạp ra khỏi xe đẩy, nhìn thấy cảnh tượng vạn xương khô trắng trời rùng rợn u uất xung quanh. Nỗi sợ hãi tâm linh nghiệp chướng chém đầu người gặm nhấm đại não gã, khiến gã run lên cầm cập. Nhưng khi nhìn thấy tấm lưng chằng chịt vết sẹo của vị cựu tướng quân Thương Hải đang quỳ gối thề huyết thệ, lòng trung nghĩa sắt đá vừa thức tỉnh của gã đao phủ bùng cháy mạnh mẽ.
Gã quăng chiếc rìu đao phủ rỉ sét xuống đất bùn đen ngòm, bò đến bên cạnh Thương Hải, quỳ rạp dưới chân hắn, khóc ròng thề huyết thệ:
"Tướng quân... Lý Tam ta ba đời làm đao phủ hèn nhát... Nhưng hôm nay trước vạn vong hồn huynh đệ... Ta thề cùng sống chết với người! Ta quyết đứng ra làm chứng trước điện Kim Loan! Nếu ta nuốt lời, thề sẽ bị vạn đao lăng trì!"
Cơn mưa bão bùng dữ dội bỗng chốc ngưng bạt, chuyển hóa thành những bông bão tuyết rơi dày lạnh buốt xương tủy phàm nhân, phủ một lớp tuyết trắng xóa lên chiến giáp rách nát của Thương Hải và vạn xương khô.
Lý Tam quỳ rạp dưới chân Thương Hải đang quỳ gối cắm đao, hai phàm nhân rách rưới bết bùn đất đen ngòm đứng giữa vạn xương khô trắng trời dưới cơn mưa bão bùng chuyển thành bão tuyết lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!