Nhạc nềnTaohua

Mài Đao Trong Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão đổ xuống ngoại ô kinh thành Đại Vũ như trút nước, từng luồng gió lạnh rít qua rặng thông già cổ thụ, quật liên hồi vào mái ngói nứt vỡ của ngôi miếu hoang thờ Quan Đế. Trong điện thờ ẩm ướt, một tia chớp xẹt ngang bầu trời đêm, soi rõ bức tượng thần chiến tranh đã tróc sơn, một bên cánh tay bằng đất sét nứt nẻ, gãy rụng dưới bệ thờ rêu phong. Dưới chân tượng thần, Thích Thương Hải ngồi xếp bằng trên một phiến đá xanh xám lồi lõm. Gương mặt hắn khuất sau vành mũ sắt cũ rỉ sét, chỉ lộ ra bộ râu quai nón lởm chởm và đôi mắt sâu hoắm, sắc lạnh như lưỡi đao nguội.


Kẹt... kẹt... kẹt...


Tiếng mài đao rít lên buốt tai, đều đặn và nặng nề, lấn át cả tiếng mưa bão bùng ngoài cửa. Thích Thương Hải hai tay ghì chặt thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi nặng năm mươi cân, miết mạnh lưỡi đao thô ráp dọc theo phiến đá mài thô nhặt được ngoài bến đò. Mỗi nhát mài đều tước đi những mảng rỉ sét màu đỏ quạch, lộ ra bản sắt đen bóng loáng nhưng đầy vết sứt mẻ dọc theo sống đao dày nặng. Đây là thanh đao bản mệnh do phụ thân Thích Hoài Nam tự tay rèn đúc cho hắn trước khi ra biên cương mười năm trước. Trên lưỡi đao ấy, những vết sứt mẻ không phải là tì vết của sự cẩu thả, mà là chứng tích của vạn trận huyết chiến sa trường, nơi Thần Sách Quân từng dùng xương máu để chắn giữ Nhạn Môn Quan.


Bả vai trái của Thương Hải chợt nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Vết thương cũ từ đêm diệt môn phủ tướng quân vẫn chưa lành hẳn, thịt da quanh bả vai xám ngoét, sưng tấy nhẹ mỗi khi khí ẩm tràn về. Hắn khựng tay mài, khẽ hít vào một hơi lạnh, siết chặt cơ bắp để nén cơn đau vật lý đang giằng xé kinh mạch. Ở cảnh giới Lực Cơ Bắp Thực Thể hiện tại, hắn biết rõ giới hạn sinh lý của một phàm nhân: nếu không thể điều hòa huyết khí, cánh tay trái của hắn sẽ mất lực vung đao trước khi chạm tới pháp trường.


"Thương Hải, đao rạn rồi."


Một giọng nói cộc cằn, trầm đục vang lên từ góc tối bên lò rèn dã chiến dột nát gần cửa miếu. Hàn Thiết – cựu binh Thần Sách Quân bị cụt chân trái – chống nạng gỗ sồi, khập khiễng bước đến. Cánh tay phải cuồn cuộn cơ bắp cháy sạm vì than lửa của lão rít chặt chiếc búa rèn nặng bốn mươi cân. Lão cúi người, dùng ngón tay thô ráp quệt một đường dọc theo chuôi đao huyền thiết của Thương Hải, ngay sát phần hộ thủ nẹp đồng.


Cộc! Lão gõ nhẹ búa rèn vào thân đao. Một tiếng "coong" trầm đục vang lên, nhưng ở cuối âm thanh lại có tiếng rè rè rất nhỏ, như tiếng gốm nứt.


"Vết rạn sâu ở chuôi đao, sát vách rỗng bên trong." Hàn Thiết lắc đầu, giọng lão u uất như tro tàn lò rèn. "Chuôi đao này rỗng, chứa thứ gì bên trong ta không màng, nhưng nếu ngươi vung lực cơ bắp quá mạnh mà không dùng Chấn Kình sa trường để giải lực dội ngược, thanh đao này sẽ gãy đôi ngay nhát chém đầu tiên vào giáp sắt nặng của Cấm Vệ Quân. Đêm nay, ta chỉ có thể mài lại lưỡi cho ngươi, chứ không thể đúc lại cốt đao."


Thích Thương Hải không đáp. Hắn lẳng lặng vuốt ve vết rạn trên chuôi đao. Hắn biết vách rỗng chuôi đao giấu thứ gì. Đó là Bản Bản Đồ Tiêu Lộ Cổ của phụ thân để lại, lối thoát duy nhất qua Hắc Thủy Đầm Lầy ẩm ướt mạn tính. Nhưng đêm nay, mục tiêu của hắn không phải là chạy trốn, mà là Nhà ngục Kinh Thành, nơi gã đao phủ say xỉn Lý Tam đang bị giam giữ chờ giờ hành hình vào sáng mai tại pháp trường Tây Môn.


Lý Tam – gã đao phủ hèn nhát, nghiện rượu bủng beo – là người duy nhất còn sống sót đã chứng kiến tiên đế ngự bút viết mật chiếu trước khi bị Nhiếp Chính Vương Lý Mưu sát hại. Gã chính là nhân chứng sống duy nhất nắm giữ chân tướng về Mật Chiếu Giả Lụa Vàng, bằng chứng thép để giải oan cho mười vạn vong hồn Thần Sách Quân bị gán tội danh mưu phản.


"Hắn phải sống." Thương Hải khàn giọng nói, tiếng nói trầm đục như đá hộc lăn trong lòng giếng cạn. "Ít nhất là cho đến khi bước lên thềm điện Kim Loan."


Hàn Thiết thở dài, thò tay vào tạp dề da bò bết than đen, rút ra một chiếc hộp gỗ mun sứt mẻ góc. Lão mở nắp, để lộ một viên đan dược màu đỏ sậm, tỏa ra mùi thảo dược nồng nồng, đắng chát.


"Đây là Hoạt Huyết Đan cuối cùng của quân đội biên phòng cũ mà ta giấu được." Hàn Thiết đặt viên đan vào lòng bàn tay thô ráp của Thương Hải. "Nó sẽ kích thích tuần hoàn máu, tạm thời phong bế vết rách thịt ở bả vai trái của ngươi trong vòng ba canh giờ. Nhưng cái giá phải trả là nhịp tim sẽ tăng đột ngột, nếu vận công quá tải, mạch máu nhỏ ở vai sẽ bục rách vĩnh viễn. Ngươi tự cân nhắc."


Thương Hải không do dự, đón lấy viên đan dược bỏ vào túi áo vải thô rách nát. Đúng lúc đó, một tiếng sột soạt nhẹ phát ra từ phía cửa sau ngập nước mưa của miếu hoang. Một bóng người cao lớn, mặc chiến giáp rách rưới đẫm nước mưa, lách qua vách tường đổ nát bước vào. Đó là Lục Thiết Kiên – phó tướng cũ của Thần Sách Quân, người huynh đệ từng vào sinh ra tử cùng Thương Hải trên vạn dặm sa trường biên thùy.


Lục Thiết Kiên thở hổn hển, râu tóc đẫm nước mưa bết chặt vào trán. Gương mặt gầy gò đầy vết sẹo của gã xám ngoét dưới ánh chớp. Gã vội vã trải một cuộn giấy bản đã thấm nước mưa lên bệ thờ đá xanh xám.


"Thương Hải, sơ đồ phòng thủ của Nhà ngục Kinh Thành đây." Giọng Lục Thiết Kiên dồn dập, tay gã run nhẹ khi chỉ vào những đường mực loang lổ trên giấy. "Ba tầng phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt của Tuần Phòng Doanh đã được thiết lập từ ngã hẻm Ô Y dẫn ra cổng Tây. Lôi Mãnh – chấp pháp quan Cấm Vệ Quân – trực tiếp giám sát ngục tối. Đêm nay, chúng tăng cường thêm hai mươi giáp sĩ thiết vệ canh giữ phòng giam của Lý Tam. Giờ Ngọ ba khắc sáng mai, Lý Tam sẽ bị áp giải ra pháp trường Tây Môn để Chu Sát – đao phủ dự phòng – trực tiếp hành hình bịt đầu mối."


Thích Thương Hải cúi đầu sát cuộn giấy loang lổ mực. Ánh mắt hắn lướt qua các trạm gác ẩn, các ngõ hẻm chật hẹp lầy lội xung quanh ngục tối. Kỷ luật quân đội sa trường ăn sâu vào máu giúp hắn lập tức nhận ra điểm yếu của sơ đồ phòng thủ này.


"Tuần Phòng Doanh tuần tra theo giờ giới nghiêm, cứ nửa canh giờ lại giao ca một lần tại ngã hẻm Ô Y." Thương Hải trầm giọng phân tích, ngón tay chỉ vào khoảng trống giữa hai trạm gác ẩn. "Nhưng mưa bão lớn thế này sẽ làm ướt dây cung nỏ Thần Tý của chúng, hạn chế tầm bắn xa tầm trăm bước. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta đột kích cận chiến sát mặt đất."


"Nhưng còn Lôi Mãnh?" Lục Thiết Kiên lo ngại hỏi. "Hắn sử dụng xích sắt nặng ba mươi cân quăng quật khống chế cực kỳ khó chịu, lại có giáp sắt nặng rèn từ thép nguội hoàng gia bảo vệ bả vai lồng ngực. Đao mẻ của ngươi khó lòng chém đứt giáp của hắn."


Thương Hải không đáp, hắn khẽ quay đầu nhìn về phía góc tối của điện thờ, nơi gã đưa thư mù Chu Sắt đang ngồi tĩnh lặng trên tấm chiếu rơm mục nát. Chu Sắt ôm cây đàn nhị bằng tre cũ kỹ sứt mẻ góc, đôi mắt mù đục hướng về phía khoảng không vô định ngoài cửa miếu bão bùng.


Từ nãy đến giờ, Chu Sắt vẫn kéo đàn nhị một cách chậm rãi. Tiếng đàn nhị trầm uất, réo rắt lách qua tiếng mưa rơi dồn dập, tạo thành những điệu nhạc đứt quãng đầy u uất. Nhưng đối với những cựu binh Thần Sách Quân, âm thanh ấy không phải là nhạc khúc giang hồ, mà là mật mã quân đội biên phòng được truyền đi vô thanh bằng âm kình rung dây đàn.


Nốt trầm... nốt bổng... ngưng ba nhịp...


Sắc mặt Chu Sắt chợt biến đổi. Ngón tay gầy trơ xương của lão miết mạnh lên dây đàn nhị, âm điệu đột ngột chuyển sang dồn dập, dứt khoát như tiếng trống trận sa trường.


"Có biến." Chu Sắt khàn giọng nói, đôi tai lão giật nhẹ nhè nhẹ hướng về phía rừng thông già bên ngoài miếu. "Tiếng gió rít bị rẽ đôi cách đây trăm bước. Móng ngựa chiến không đóng sắt dẫm trên bùn nhão... Mật thám Hắc Y Vệ của phủ vương đang khép góc vây bọc quanh miếu hoang. Có ít nhất ba toán phục kích cầm kiếm mỏng không tiếng động."


Không khí trong miếu hoang lập tức đông cứng lại. Hàn Thiết chống nạng đứng bật dậy, bàn tay rít chặt búa rèn đỏ rực than lửa. Lục Thiết Kiên khẽ rút thanh kiếm tuần tra tiêu chuẩn giắt bên hông, ánh mắt rực lên sát khí sa trường quyết tử.


Thích Thương Hải lẳng lặng đứng dậy. Thân hình cao lớn như tháp sắt của hắn đổ bóng dài dưới ánh lửa lò rèn lập lòe. Hắn thò tay vào ngực áo, lấy viên Hoạt Huyết Đan ra nuốt chửng không cần nước ấm.


Viên đan vừa trôi xuống cổ họng, Thương Hải lập tức cảm thấy một luồng hơi nóng ngù ngụt bốc lên từ đan điền, chảy tràn qua các mạch máu đỏ bừng dồn dập dồn vào bả vai trái bị hoại tử. Cơn đau buốt thấu xương tủy biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là cảm giác tê dại tạm thời, bả vai trái sưng tấy co thắt lại dưới lớp vải thô bọc ngoài. Hắn thử vận hành Lực Cơ Bắp Thực Thể, nâng thanh Đại Đao Huyền Thiết Mẻ Lưỡi lên bằng tay trái vung thử một nhát chém bổ dọc.


Vút!


Nhát chém xé gió bão bùng phát ra tiếng rít gió trầm đục u uất do các vết mẻ trên lưỡi đao tạo ra. Tiếng hú đao kình vang lên kinh hoàng trong điện thờ chật hẹp, khiến ngọn lửa lò rèn dập dờn suýt tắt lịm.


"Hàn Thiết, dập lửa lò rèn." Thương Hải ra lệnh dứt khoát theo kỷ luật quân đội. "Chu Sắt, tiếp tục kéo đàn nhị để át tiếng bước chân của chúng ta. Thiết Kiên, mang giáp giả làm mồi nhử dụ một nửa lực lượng cấm vệ quân đi hướng ngược lại phía bến đò. Ta sẽ một mình đột nhập cửa Tây Môn hướng thẳng ngục tối."


"Thương Hải! Ngươi định một mình chắn giữ cổng thành sắt nặng sao?" Lục Thiết Kiên giữ chặt bả vai Thương Hải, mắt đỏ ngầu phẫn nộ. "Cánh cổng sắt nặng ngàn cân cửa Tây Môn một khi hạ xuống giới nghiêm cực độ sẽ khóa chặt ngõ cụt. Ngươi sẽ bị vây chết bên trong!"


"Nếu ta không đi, Lý Tam sẽ chết dưới nhát rìu của Chu Sát vào giờ Ngọ ba khắc sáng mai." Thương Hải gạt tay Lục Thiết Kiên ra, ánh mắt sắt đá dưới vành mũ sắt cũ không hề lay chuyển. "Vạn huynh đệ Thần Sách Quân dưới Hố Xác Vạn Người đang chờ gã đao phủ ấy nói ra sự thật. Đây là huyết thệ sa trường của ta."


Chu Sắt ngồi bên góc miếu hoang, ngón tay gầy guộc tiếp tục kéo đàn nhị dồn dập dập dồn. Tiếng nhị tre réo rắt réo rắt lách qua tiếng mưa rơi bão bùng ngoài cửa, truyền đi thông điệp quyết tử cuối cùng của những cựu binh ẩn dật. Hàn Thiết dùng chiếc búa rèn đập mạnh xuống đống than lửa lò rèn, dập tắt đốm lửa đỏ cuối cùng, đưa ngôi miếu hoang chìm vào bóng tối u tối u uất hoàn toàn mịt mù mưa bão.


Thích Thương Hải quấn chặt dải vải thô rách nát quanh chuôi đao huyền thiết mẻ rỉ sét, siết chặt lực nắm bóp chuôi đao của bàn tay trái. Hoạt Huyết Đan đang tàn phá kinh mạch của hắn, ép buộc huyết khí dồn dập chảy ngược bộc phát sức mạnh cơ bắp thực thể ngàn cân. Hắn đứng sát mép cửa miếu đổ nát dột nát nứt vỡ, nhắm mắt nhè nhẹ lắng nghe tiếng gió rít mưa rơi dồn dập rỉ rả bên ngoài.


Trong bóng tối đêm mưa bão bùng, tiếng bước chân móng ngựa chiến dẫm bùn lầy lội và tiếng kiếm mỏng tuốt vỏ cực khẽ xào xạc bắt đầu khép góc thu hẹp vòng vây quanh miếu hoang Quan Đế. Sát khí vô hình lạnh buốt của mật thám Hắc Y Vệ dâng cao ráo riết.


Thích Thương Hải khẽ thở ra một hơi thở nông đều đặn bằng mũi quy tức lọc bớt hơi ẩm mốc ẩm ướt rêu phong bao phủ của miếu hoang. Hắn chuẩn bị vác đại đao xông vào đêm bão bùng dập dồn dập để bắt đầu hành trình áp tiêu tàn khốc vạn dặm rửa oan.


Bất chợt, tiếng đàn nhị tre của Chu Sắt đang réo rắt réo rắt réo rắt bỗng khựng lại.


Phựt!


Một tiếng kim khí đứt gãy giòn giã vang lên khô khốc khô khốc giữa điện thờ tối tăm u uất. Sợi dây đàn nhị bằng thép mỏng bị lực âm kình quá tải kéo đứt lìa, cứa một đường rách thịt rỉ máu tươi trên ngón tay trỏ gầy trơ xương của gã đưa thư mù Chu Sắt. Tiếng đàn nhị đột ngột tắt lịm hoàn toàn sạch.


Chỉ còn tiếng sấm sét nổ vang rầm trời rầm rập ngoài cửa bão bùng bão bùng rực lửa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!