Mật Đạo Đền Mã Mây
Tiếng nổ trầm đục từ lòng giếng cổ phố Hàng Bông vừa dứt, cả khoảng sân sau ngôi nhà cổ bỏ hoang liền chìm vào một bầu không khí đặc quánh, nhớp nháp oán khí. Luồng khói độc ngải trùng chúa phun trào lên từ đáy giếng như một bầy rắn đen kịt, điên cuồng vặn vẹo trong sương mù sông Hồng ẩm ướt. Lê Minh Thư ho sặc sụa bên cạnh, dải bùa chú thêu bằng chỉ ngũ sắc trên áo khoác cô đang phát ra những luồng nhiệt lượng đỏ vàng ấm áp, khó nhọc đẩy lùi làn khí độc đang cố len lỏi vào đường thở.
Chu Nhược Vũ quỳ sát miệng giếng, mười đầu ngón tay của anh hoàn toàn hóa đá xám kịt đến khớp thứ hai, cứng đờ và lạnh ngắt như đá hộc dưới sông. Cơn đau buốt tột cùng từ vết thương hoại tử liên tục dội ngược về tim, khiến anh phải cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ vững thần thức. Dưới dải băng lụa trắng quấn quanh đôi mắt mù, một vệt máu nhạt khẽ thấm ra, đỏ ấm giữa màu vải sờn cũ.
"Cán bộ Lê..." Nhược Vũ khàn giọng, thanh âm trầm thấp bị tiếng rít của bầy ngải trùng nuốt chửng một nửa. "Nước trong giếng đang rút rất nhanh. Có một lối ngầm phong thủy dưới đáy giếng. Lý Tiểu Đầu đã trốn xuống đó. Chúng ta phải đuổi theo trước khi con ngải trùng chúa hòa vào địa mạch."
Minh Thư gật đầu dứt khoát, cô dùng vạt áo khoác thêu bùa lau đi vệt máu nhẹ nơi khóe mắt do độc ngải ăn mòn, hai tay nâng khẩu súng lục ổ quay nạp đạn bạc khắc bùa tịnh hóa. "Tôi đi trước dẫn đường. Anh bám sát sau lưng tôi."
Nhược Vũ không thể dùng xúc giác của mười ngón tay để bám vịn, anh khẽ gõ nhẹ cây thước gỗ sồi gia bảo xuống nền đất nện. Vết nứt đầu thước rạn rộng thêm một chút, rỉ ra luồng sáng đỏ san hô yếu ớt để định vị địa hình xung quanh trong bóng tối. Anh cảm nhận được luồng khí lạnh buốt của nước giếng đang rút đi, để lộ ra một cửa hầm gạch vồ cổ kính ẩn sâu dưới lòng giếng.
Hai người khó nhọc trượt xuống lòng giếng cạn. Dưới đáy giếng không phải là bùn đất thông thường, mà là một lối đi xây bằng gạch vồ xám đen từ thời phong kiến, rêu phong bám dày đặc và nồng nặc mùi ẩm mốc của xác phân hủy. Lối đi này dốc dần xuống, dẫn sâu vào lòng đất phố cổ Hà Nội.
"Đây là địa đạo cổ kết nối các nút thắt phong thủy của Bát Quái trận phố cổ," Nhược Vũ chậm rãi bước đi, thính giác Blind Combat của anh nhạy bén thu nhận từng tiếng nước nhỏ giọt vỡ ra trên vách đá ẩm ướt. "Lý Tiểu Đầu đang chạy về hướng đền Mã Mây. Hắn muốn dùng oán khí ngải trùng để phá hủy lõi địa mạch chính diện phía Đông."
Càng đi sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt. Mùi bùn sông Hồng ẩm ướt bắt đầu bị lấn át bởi một mùi hương ngọt đến lợm giọng, nặng nề và u ám. Nhược Vũ khẽ dừng bước, dải băng lụa trắng trên mắt anh râm ran ngứa ngáy kịch liệt.
"Hương Đoạt Hồn..." Nhược Vũ siết chặt thước gỗ sồi. Mùi hương này giống hệt mùi hương anh từng đọc được trong ký ức cận tử của oán linh Nguyễn Thị Mai dưới đáy sông Hồng. "Mụ Ngô Thị Cúc đang ở đây. Đây thực chất là mật thất giấu xác nạn nhân của mụ trước khi bán minh hôn cho giới siêu giàu."
*Cộc... cộc... cộc...*
Từ trong bóng tối sâu thẳm của địa đạo, một tiếng gậy tre gõ nhịp đều đặn vang lên, xua tan bớt luồng âm khí đang vây hãm hai người. Một bóng dáng gầy gò mặc áo vải thô màu xám bước ra từ một ngách hầm khuất. Đó là Trần Bắc, thầy pháp mù gác địa mạch đền Mã Mây.
"Nhược Vũ, con đến muộn hơn ta tưởng," giọng Trần Bắc khàn khàn nhưng mang theo một sự uy nghiêm điềm tĩnh của bậc trưởng bối. "Mật đạo dưới đền Mã Mây đã bị mụ Ngô Thị Cúc phong tỏa bằng đại trận Hương Đoạt Hồn. Mụ ta cấu kết với nguyền sư Thạch Ngột của phái Thiết Sa, dùng búp bê ngải để phong ấn sinh mệnh khí của các cô gái trẻ bị bắt cóc giam giữ trong này."
Minh Thư vội bước lên: "Thầy Trần Bắc, Linh Diệp ở tiệm may thế nào rồi?"
Trần Bắc thở dài, gõ nhẹ gậy tre xuống viên gạch phong thủy dưới chân: "Dấu ấn đen dạ xoa trên tay con bé đang dao động kịch liệt do có kẻ đang dùng tà thuật gián tiếp khống chế từ trong địa đạo này. Chu Thế Kiệt, gã họ hàng phản bội của Chu Gia, đã trộm tóc của Linh Diệp mang dâng cho Ngô Thị Cúc từ trước. Chúng đang dùng búp bê ngải quấn tóc Linh Diệp để làm vật tế trung tâm."
Lồng ngực Nhược Vũ phập phồng dữ dội, vết bỏng rỉ máu đen hoại tử ở ngực do oán khí phản phệ tim nhói lên kịch liệt. Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực anh đã bị cháy sém rách lớn ở tập trước, lúc này đang khó nhọc tỏa ra chút linh lực tịnh hóa yếu ớt cuối cùng để bảo vệ tim anh khỏi ngừng đập. Anh biết, nếu không phá giải được trận pháp búp bê ngải đêm nay, Linh Diệp sẽ bị tà hỏa thiêu rụi linh hồn ngay trong đêm bão.
"Thầy gác đền, xin chỉ lối cho con," Nhược Vũ cung kính cúi đầu, mười ngón tay hóa đá run rẩy dữ dội.
Trần Bắc không nói gì, ông vung gậy tre gõ mạnh xuống một khe gạch vồ phong thủy phía bên trái bệ thờ đền cổ chìm dưới lòng đất. *Ầm... rầm!* Bức tường gạch cổ nứt ra một lối đi hẹp, rỉ ra luồng khói xám đặc quánh mùi Hương Đoạt Hồn.
"Bước vào đó, con sẽ đối mặt với ranh giới của sinh tử. Hãy nhớ, tâm nhãn chỉ mở khi tai con nghe được tiếng đập thật của địa mạch," Trần Bắc trầm giọng cảnh báo.
Nhược Vũ dứt khoát bước qua khe nứt, Minh Thư lập tức bám sát sau lưng với khẩu súng lục sẵn sàng nhả đạn.
Ngay khi bước chân vào khoảng không gian rộng lớn dưới lòng mật thất đền Mã Mây, một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trong thần thức của Nhược Vũ. Đây là một hang đá ngầm khổng lồ được gia cố bằng gạch cổ, ở giữa là một tế đàn bằng đá đen rỉ máu loãng. Xung quanh tế đàn treo lơ lửng hàng chục chiếc quan tài bằng gỗ dâu rỉ ra từng luồng oán khí đen ngòm.
Mụ già Ngô Thị Cúc đứng bên cạnh tế đàn, miệng nhai trầu nhổ nước đỏ lòm như máu xuống một chiếc lư hương đồng đen khổng lồ đang tỏa ra những làn khói xám đặc quánh của Hương Đoạt Hồn. Ngồi xếp bằng đối diện mụ là Thạch Ngột, gã nguyền sư gầy guộc mặc trang phục dân tộc đen nồng nặc mùi ngải độc. Trong tay Thạch Ngột là một con búp bê vải rách nát quấn đầy những sợi tóc đen dài óng ả—tóc của Chu Linh Diệp.
"Ha ha ha! Chu Nhược Vũ! Thằng mù Chu Gia cuối cùng cũng tự tìm đến nộp mạng!" Ngô Thị Cúc cười sằng sặc, giọng cười của mụ dội vào vách đá tạo thành hàng vạn tiếng vang ma quái. "Đêm nay, tao sẽ dùng linh hồn của em gái mày để hoàn thành bộ y phục khâm liệm nguyền rủa tối thượng cho đại tư tế Chu Hoài Nhân!"
Thạch Ngột không nói một lời, gã lạnh lùng dùng một cây đinh sắt dài đâm mạnh vào cánh tay của búp bê ngải.
*Hộc!*
Nhược Vũ đột ngột quỵ xuống vũng nước bùn dưới chân tế đàn, lồng ngực anh đau buốt như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Vết bỏng hoại tử ở ngực rách miệng chảy ra những giọt máu đen hôi thối. Anh cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của Linh Diệp ở tiệm may đang dội ngược về cơ thể mình thông qua khế ước huyết thống.
"Nhược Vũ!" Minh Thư hét lên, cô định nổ súng vào Thạch Ngột nhưng Ngô Thị Cúc đã nhanh tay ném một nắm bột nhang đoạt hồn vào lư hương đồng đen.
*Bùng!*
Luồng khói xám bùng phát dữ dội, nhanh chóng lấp đầy toàn bộ mật đạo. Trong chớp mắt, thính giác nhạy bén Blind Combat của Nhược Vũ bị nhiễu loạn hoàn toàn. Tai anh không còn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt hay tiếng gió di chuyển, mà thay vào đó là hàng vạn tiếng khóc than, gào thét u uất của các cô gái trẻ bị dìm chết dưới sông Hồng.
*"Cứu em với... Lạnh quá... Tại sao lại giết em..."*
Tiếng khóc than dội vào màng nhĩ Nhược Vũ từ mọi hướng Đông, Tây, Nam, Bắc, bóp nghẹt tâm trí anh trong một mê cung ảo ảnh âm thanh khổng lồ. Anh hoàn toàn mất đi phương hướng, không thể phân biệt đâu là thực, đâu là giả. Đôi bàn tay hóa đá cứng đờ của anh run rẩy cầm ba cây kim bạc tịnh hóa còn sót lại, nhưng anh không biết phải phóng về hướng nào.
*Vút!*
Một tiếng cười ma quái của Ngô Thị Cúc vang lên bên tai phải Nhược Vũ. Theo bản năng, anh vung tay phóng một cây kim bạc tịnh hóa về hướng đó.
*Keng... xột xoạt!*
Cây kim bạc đâm trúng mục tiêu, nhưng âm thanh phát ra không phải là tiếng máu thịt rách nứt, mà là tiếng găm vào giấy bản khô khốc. Nhược Vũ khẽ biến sắc dưới dải băng mắt. Anh đã bắn trúng một hình nhân giấy vàng mã thế mạng do mụ Cúc thiết lập để đánh lạc hướng.
Thạch Ngột tiếp tục dùng đinh sắt đâm sâu vào chân búp bê ngải. Nhược Vũ đau đớn gầm lên, quỳ rạp xuống đất, mười đầu ngón tay hóa đá lạnh ngắt bắt đầu lan rộng thêm vài milimet dọc theo khớp ngón tay thứ hai, da thịt xám xịt nứt nẻ rỉ máu đen hoại tử kịch liệt.
"Nhược Vũ! Giữ vững tâm trí! Địa mạch bất động, oán khí tự tan!"
Tiếng hét uy nghiêm của Trần Bắc vang lên từ lối vào mật đạo. Ngay sau đó, tiếng gậy tre của ông gõ mạnh xuống nền gạch phong thủy phát ra một tiếng *Cộc!* trầm hùng, vang dội như tiếng sấm nổ dưới lòng đất.
*Oong...*
Một luồng sóng âm tịnh hóa mang sắc vàng kim nhạt lan tỏa từ chiếc gậy tre của Trần Bắc, chấn vỡ luồng khói xám đang cộng hưởng ảo thanh trên vách đá địa đạo. Những tiếng khóc than ma quái đột ngột bị đẩy lùi, để lộ ra một khoảng không gian yên tĩnh ngắn ngủi.
Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải băng lụa trắng, tập trung toàn bộ thần thức vào tiếng động thực tế. Anh bỏ qua những tiếng cười ma quái của Ngô Thị Cúc đang vang vọng khắp hang đá, bỏ qua cả cơn đau buốt tột cùng ở mười đầu ngón tay hóa đá. Trong thế giới bóng tối tuyệt đối của anh, một sơ đồ nhiệt oán khí bắt đầu hiện lên rõ nét.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Đó không phải là tiếng đồng hồ vật lý, mà là tiếng nhiệt lượng tỏa ra từ chiếc lư hương đồng đen khổng lồ đang đốt Hương Đoạt Hồn ở trung tâm tế đàn, và tiếng nhịp tim đen tối, đập loạn nhịp vì hoảng hốt của Ngô Thị Cúc đứng ngay bên cạnh.
Nhược Vũ hiểu rằng, ảo thanh được tạo ra từ sự cộng hưởng của làn khói hương đoạt hồn với vách đá địa đạo ẩm ướt. Nếu không dập tắt nguồn phát khói, anh sẽ bị ảo ảnh âm thanh nuốt chửng vĩnh viễn và màng nhĩ sẽ bị tổn thương nặng nề.
Anh kẹp chặt cây kim bạc tịnh hóa thứ hai vào giữa hai kẽ ngón tay hóa đá cứng đờ của bàn tay phải, lấy lực từ cổ tay và thần thức định vị để nhắm chuẩn vào tâm lư hương đồng đen phát ra tiếng tích tắc nhiệt lượng.
*Vút!*
Cây kim bạc tịnh hóa xé toạc màn sương xám, bay thẳng với một quỹ đạo chính xác tuyệt đối.
*Choảng!*
Cây kim bạc đâm xuyên qua tâm chiếc lư hương đồng đen khổng lồ, linh lực tịnh hóa đúc từ tàn nhang đền Bạch Mã bùng phát dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn cốt nhang đoạt hồn bên trong. Chiếc lư hương nứt toác làm đôi, đổ sụp xuống bệ đá tế đàn.
Làn khói xám chứa ảo ảnh tiếng khóc than lập tức tan biến như bọt nước. Mật đạo đền Mã Mây trở lại vẻ u tối, ẩm ướt nguyên bản của nó. Ngô Thị Cúc kinh hoàng lùi lại mấy bước, mụ không ngờ một gã thợ may mù với đôi tay hóa đá lại có thể phá giải được trận pháp hương đoạt hồn gia truyền của mụ.
"Thạch Ngột! Mau giết chết con bé kia!" Ngô Thị Cúc điên cuồng hét lớn.
Nhưng ngay khi khói độc tan đi, Lê Minh Thư đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Cô hai tay nâng súng, ngắm thẳng vào đầu Thạch Ngột nổ súng liên tiếp hai phát.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai viên đạn bạc khắc bùa tịnh hóa xé gió lao tới. Thạch Ngột biến sắc, gã buộc phải lăn người tránh né vạt đạn, chiếc hũ sành ngải trùng chúa giấu bên hông gã bị đạn bạc bắn vỡ tan tành, chất dịch xanh xám rỉ ra ăn mòn bệ đá tế đàn.
Thế nhưng, Thạch Ngột vẫn kịp gượng dậy. Gã đứng trên bệ đá cao của tế đàn, gương mặt vặn vẹo đầy tợn tạo, tay trái giơ cao con búp bê ngải quấn tóc Linh Diệp, tay phải cầm một chiếc bật lửa đồng thau đang cháy lên một ngọn lửa xanh lét mang âm khí cực hạn.
"Chu Nhược Vũ! Mày tiến thêm một bước, tao sẽ thiêu rụi hồn phách của em gái mày ngay lập tức!" Thạch Ngột gào lên điên cuồng, ngọn lửa xanh lét chỉ cách sợi tóc của Linh Diệp đúng một phân.
Nhược Vũ đứng im lặng giữa lòng mật đạo tối tăm, dải băng lụa trắng quấn mắt rỉ máu nhạt khẽ lay động trong luồng gió âm. Mười đầu ngón tay của anh đã hoàn toàn hóa đá cứng đờ đến cổ tay, lạnh ngắt và tê liệt mất cảm giác vật lý. Anh cảm nhận được hơi ấm mỏng manh từ sợi chỉ tóc của Nguyễn Thị Mai quấn quanh cổ tay phải đang run lên bần bật như muốn bứt đứt để bảo vệ chủ nhân.
Ở phía xa, qua khế ước huyết thống, Nhược Vũ như nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của Linh Diệp đang gọi tên anh trong cơn mê sảng tại tiệm may Chu Gia.
"Nhược Vũ... tự chặt mười ngón tay dệt lụa của mày dâng cho phái Thiết Sa, hoặc nhìn em gái mày bị tà hỏa thiêu rụi linh hồn thành tro bụi! Mày chọn đi!" Ngô Thị Cúc đứng phía sau Thạch Ngột cười độc ác, móng tay sơn đen dài nhọn chỉ thẳng vào mặt anh.
Không gian mật đạo đền Mã Mây đông cứng lại trong một sự im lặng chết chóc, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc khó nhọc của Minh Thư và tiếng ngọn lửa xanh lét gầm gừ sát bên búp bê vải rách nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!