Nhạc nềnSpooktacular

Độc Ngải Hàng Bông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi tên độc đen kịt xé rách màn sương ẩm mốc dưới hầm dệt, nhắm thẳng vào cuống họng Lê Minh Thư mà lao tới với tốc độ kinh hoàng. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tơ, Lê Minh Thư chỉ kịp trố mắt nhìn, toàn thân đông cứng bởi nỗi sợ hãi tột độ của một người lần đầu đối mặt với tà thuật thực sự. Khẩu súng lục trong tay cô trở nên vô dụng khi mục tiêu quá nhỏ và di chuyển quá nhanh.


Nhưng Chu Nhược Vũ thì khác. Anh hoàn toàn mù, nhưng trong thế giới bóng tối của anh, tiếng rít gió của con ngải trùng chúa lại rõ mồn một như tiếng còi tàu canh tư. Đó là một âm thanh ướt át, nhớp nháp, kèm theo tiếng ma sát lách cách của hàng chục đôi chân rết li ti bám vào không khí.


Không một chút do dự, Nhược Vũ vung tay phải. Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét giắt nơi thắt lưng lụa được rút ra nhanh như một tia chớp xám. Mười đầu ngón tay hóa đá của anh truyền đến một cơn đau buốt tận tủy xương khi anh cố sức miết chặt chuôi kéo. Để kích hoạt linh lực của bảo vật, Nhược Vũ cắn răng, ép vết nứt rỉ máu đen hoại tử ở kẽ móng tay trỏ quệt thẳng vào chốt kéo đồng.


*Oong!*


Một tiếng ngân thanh tao, vang dội như tiếng chuông chùa cổ bị sập vang lên dưới lòng đất hầm dệt. Minh văn đỏ rực ẩn dưới lớp rỉ đồng xù xì bùng phát ánh sáng đỏ san hô ấm áp. Nhược Vũ đưa kéo cắt một nhát dứt khoát vào khoảng không trước mặt Minh Thư.


*Xoẹt!*


Lưỡi kéo đồng cổ chém đôi con ngải trùng chúa ngay trong gang tấc trước khi nó chạm vào da cổ của nữ cảnh sát. Con rết đen kịt bị cắt làm hai nửa rơi bịch xuống mặt bàn dệt gỗ sồi. Chất dịch xanh xám nhầy nhụa phun ra, xèo xèo ăn mòn thớ gỗ cổ thụ, tỏa ra một luồng khói đen hôi thối nồng nặc mùi xác phân hủy.


Lê Minh Thư lùi lại mấy bước, lưng đập mạnh vào vách hầm dệt ẩm ướt. Cô thở dốc, hai tay run rẩy dòm chằm chằm vào bãi dịch độc đang bốc khói trên bàn dệt, rồi ngước nhìn dải băng lụa trắng quấn mắt rỉ máu nhạt của gã thợ may mù. Lý trí duy vật suốt hai mươi sáu năm qua của cô hoàn toàn sụp đổ trong một giây.


"Đó... đó là cái gì?" Giọng cô khản đặc, lạc đi.


"Ngải trùng chúa của phái Thiết Sa," Nhược Vũ chậm rãi thu kéo, gương mặt nhợt nhạt không một chút biểu cảm nhưng lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau từ mười đầu ngón tay hóa đá lan rộng thêm vài milimet khiến anh suýt chút nữa không đứng vững. "Nó ngửi thấy chính khí dương gian và hơi ấm của cô nên mới thức tỉnh từ chiếc áo khoác dạ. Cán bộ Lê, bây giờ cô đã tin lời tôi chưa?"


Minh Thư nhìn giọt máu đen hoại tử đang rỉ ra từ kẽ tay Nhược Vũ rơi xuống đất nện bốc khói xám, rồi nhìn con ngải trùng đã chết. Cô mím chặt môi, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh của một đội phó đội trọng án.


"Nếu những gì anh nói là thật... thì hàng trăm người dân ở phố Hàng Bông đang gặp nguy hiểm tính mạng?"


"Đúng vậy," Nhược Vũ trầm giọng, tay trái tựa vào cây thước gỗ sồi gia bảo bị nứt rạn đầu thước để giữ thăng bằng. "Độc ngải này mang âm khí cực hàn. Kẻ đứng sau vụ này—Lý Tiểu Đầu, đệ tử ruột của Lý Đại Đầu—đang điên cuồng trả thù tôi. Hắn dùng chỉ đỏ giả mạo Chu Gia để đổ tội giết người hàng loạt, nhưng mục đích thật sự là đầu độc nguồn nước giếng sinh hoạt của cả phố Hàng Bông để luyện chế cương thi không mặt diện rộng. Chúng ta không có nhiều thời gian. Đêm nay sương mù sông Hồng tràn vào rất dày, là lúc âm khí thịnh nhất, hắn chắc chắn sẽ phát động ngải trận."


Minh Thư siết chặt khẩu súng lục ổ quay, ánh mắt sắc sảo trở lại. "Khu vực phố Hàng Bông đã bị lực lượng của tôi phong tỏa hoàn toàn dưới danh nghĩa rò rỉ hóa chất độc hại. Tôi sẽ đưa anh vào đó. Nhưng anh phải hứa, bằng mọi giá phải dập tắt nguồn phát tán này. Tôi không thể để người dân của mình chết một cách quái dị như vậy."


"Tôi đi với cô," Nhược Vũ đáp, giọng nói kiên định. "Nhưng tôi cần cô làm lá chắn pháp lý dương thế để tránh sự can thiệp của quỷ sai tuần đêm. Đôi tay tôi... không thể cầm cự được lâu nữa."


Nhược Vũ khẽ giơ mười đầu ngón tay lên. Dưới ánh đèn dầu canh tư lung lay, sắc xám đá lạnh ngắt đã lan rộng qua đốt ngón tay thứ hai, cứng đờ và mất dần cảm giác xúc giác vật lý. Anh chỉ còn có thể điều khiển chúng bằng thần thức yếu ớt.


Hai người lập tức xuất phát. Phía ngoài ngõ Bạch Quỷ, sương mù sông Hồng tràn vào đặc quánh, nuốt chửng những ánh đèn đường vàng vọt. Minh Thư lái chiếc xe bán tải chuyên dụng của cảnh sát hình sự, lao nhanh qua những con phố cổ hẹp gấp khúc phong thủy. Nhược Vũ ngồi ở ghế phụ, nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải băng lụa trắng, lắng nghe tiếng gió bão gào thét và tiếng tích tắc của đồng hồ sinh mệnh địa mạch đang rung chuyển.


Khi chiếc xe dừng lại trước hàng rào chắn cảnh sát ở đầu phố Hàng Bông, không khí xung quanh đã nồng nặc mùi bùn cống ẩm ướt trộn lẫn mùi ngải độc hôi thối. Các chiến sĩ cảnh sát trẻ đeo mặt nạ phòng độc đang đứng gác dưới mưa phùn ẩm ướt. Minh Thư bước xuống xe, xuất trình thẻ ngành dứt khoát:


"Tôi là Lê Minh Thư, Đội trọng án. Tôi đưa chuyên gia phong thủy vào hiện trường điều tra đặc biệt. Tất cả các cậu rút lui ra ngoài bán kính năm trăm mét, lập tức phong tỏa mọi lối ra vào, không phận sự miễn vào!"


"Rõ, thưa đội phó!" người cảnh sát trẻ Nguyễn Văn Nam nghiêm chào, ái ngại nhìn chàng thanh niên mù mặc áo ngũ thân đen sờn cũ bước xuống xe, tay cầm cây thước gỗ sồi nứt rạn.


Nhược Vũ bước đi trên mặt đường nhựa Hàng Bông ướt sũng. Sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai quấn quanh cổ tay phải anh đột ngột phát ra hơi ấm nóng bỏng kịch liệt, như một dòng điện nhỏ chạy dọc da thịt để cảnh báo sát khí cực độ. Anh dừng lại trước một ngôi nhà cổ ba tầng mang kiến trúc Pháp bỏ hoang, nơi có một lối ngõ hẹp dẫn sâu vào khoảng sân sau.


"Ở đây," Nhược Vũ khẽ nói, chỉ cây thước gỗ sồi về phía lối ngõ tối tăm rỉ ra từng luồng khí đen xám. "Nguồn phát ngải trùng nằm ở giếng nước cổ trong sân ngôi nhà này."


Minh Thư rút súng, đi trước dẫn đường. Không gian trong sân tối đen như mực, sương mù ngải độc dày đến mức mắt thường không thể nhìn quá hai mét. Ở giữa sân, một chiếc giếng cổ xây bằng gạch vồ rêu phong đang bốc lên những làn khói xám nhạt rợn người.


Đứng bên cạnh miệng giếng là một bóng người gầy nhom, mặc áo cánh đen bẩn thỉu. Hắn đang ôm một chiếc hũ sành chứa đầy chất dịch đen ngòm, miệng lẩm bẩm những lời chú tà ác bằng tiếng Nôm cổ. Đó chính là Lý Tiểu Đầu.


Nghe thấy tiếng bước chân, Lý Tiểu Đầu quay ngoắt lại. Gương mặt hốc hác, ngón tay thâm tím do nuôi ngải trùng của hắn lộ ra dưới ánh sáng đèn pin của Minh Thư. Hắn cười sằng sặc, giọng khàn đặc đầy căm hận:


"Chu Nhược Vũ! Thằng mù chết tiệt! Mày đã hủy hoại sư phụ tao, cướp đi bát tự của các cô dâu ma! Đêm nay, tao sẽ dùng máu của cả cái phố Hàng Bông này để tế hồn cho sư phụ, và tao sẽ lấy mười đầu ngón tay dệt lụa của mày làm mồi nuôi ngải trùng chúa!"


*Vút! Vút! Vút!*


Lý Tiểu Đầu không đợi Nhược Vũ trả lời, hắn vung tay rải một nắm hạt đen kịt từ trong hũ sành ra đất. Ngay khi chạm vào nước mưa ẩm ướt trên sân gạch, những hạt đen đó lập tức nứt vỡ, biến thành hàng vạn con ngải trùng rết đen kịt li ti, bò lổm ngổm trên mặt đất, hướng thẳng về phía Nhược Vũ và Minh Thư mà tấn công.


"Tránh ra sau tôi, cán bộ Lê!" Nhược Vũ hét lớn.


Anh bước lên một bước, dùng hết sức lực của cánh tay phải, gõ mạnh cây thước gỗ sồi gia bảo xuống nền gạch sân ba nhịp liên tiếp.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ thước vang dội, kích hoạt minh văn chữ Nho khắc chìm trên thân gỗ sồi trăm năm. Một luồng sóng âm phong thủy mang sắc đỏ san hô rực rỡ lan tỏa ra xung quanh mặt đất. Sóng âm đi đến đâu, đất nện rung chuyển đến đó, tạo thành một màng chắn vô hình ngăn chặn bước tiến của bầy ngải trùng cấp thấp. Hàng ngàn con rết đen kịt chạm vào sóng âm liền bị chấn vỡ nát, bốc khói xám hôi thối.


"Súng đạn dương gian không diệt được ngải trùng chúa, nhưng bắn vỡ hũ sành của hắn thì được!" Nhược Vũ hét lên hướng dẫn.


Lê Minh Thư vô cùng nhạy bén. Cô lập tức hai tay nâng súng, ngắm chuẩn vào chiếc hũ sành trên tay Lý Tiểu Đầu.


*Đoàng!*


Viên đạn bạc khắc bùa tịnh hóa xé toạc màn sương đen, bắn trúng hồng tâm chiếc hũ sành. Chiếc hũ vỡ tan tành, chất dịch đen ngòm chứa hàng vạn con ngải trùng chưa kịp thành hình đổ tràn ra mặt đất, bị ánh sáng bạc của bùa chú thiêu rụi xèo xèo.


"Lũ khốn kiếp!" Lý Tiểu Đầu điên cuồng gào thét. Hắn lùi sát vào miệng giếng cổ, gương mặt vặn vẹo tột độ. Hắn cắn đầu ngón tay rỉ máu đen, vẽ nhanh một vòng tròn bùa ngải lên miệng giếng rồi đập mạnh tay xuống vách gạch. "Ngải trùng chúa! Thức tỉnh cho ta! Ăn mòn linh hồn chúng nó!"


*Ầm... rầm!*


Lòng giếng cổ bỗng chốc sôi sục dữ dội. Một luồng khói độc màu xám đen, cực kỳ lạnh lẽo và mang theo âm khí ngàn năm từ địa mạch bị rách nứt phun trào lên như một ngọn núi lửa đen. Khói độc điên cuồng tràn ra, ăn mòn mọi thớ thịt và không khí xung quanh.


Nhược Vũ lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm cực độ. Anh rút từ trong bao da quỷ bên hông ra ba cây kim bạc tịnh hóa, dùng lực cổ tay phóng mạnh về phía luồng khói đen hòng ghim chặt nguồn phát oán khí.


*Xoạt... xèo xèo!*


Thế nhưng, luồng khói độc ngải trùng chúa mang âm khí cực hàn quá dày đặc. Ba cây kim bạc tịnh hóa vừa chạm vào làn khói đen lập tức bị oán khí ăn mòn rỉ sét đen kịt, linh lực tịnh hóa bị triệt tiêu hoàn toàn, rơi loảng xoảng xuống đất. Mười đầu ngón tay của Nhược Vũ nứt nẻ kịch liệt, máu hoại tử đen rỉ ra, đau buốt đến mức anh suýt quỵ xuống.


Cùng lúc đó, khói độc tràn đến chỗ Minh Thư. Cô vội vàng rút chiếc mặt nạ phòng độc chuyên dụng của cảnh sát ra đeo vào, nhưng oán khí tà thuật mang theo ngải trùng li ti dễ dàng xuyên qua màng lọc vật lý của mặt nạ, xộc thẳng vào đường thở của cô. Minh Thư quỵ xuống vũng nước mưa, ho sặc sụa, hai mắt đỏ ngầu rỉ máu nhẹ do độc ngải ăn mòn.


"Cán bộ Lê!"


Nhược Vũ nghiến răng chịu đựng cơn đau hoại tử tay bộc phát cực độ. Khói độc ngải trùng mang âm khí cực hàn, muốn khắc chế nó bắt buộc phải dùng đến tịnh hỏa cực dương của ngũ hành.


Anh thò bàn tay hóa đá cứng đờ vào hộp gỗ hương sau lưng, dùng thần thức lôi ra cuộn Chỉ ngũ sắc tâm linh. Anh chọn sợi chỉ màu đỏ rực (mang tính Hỏa) và sợi chỉ màu vàng kim (mang tính Lôi), dùng răng cắn chặt để luồn hai sợi chỉ vào một cây kim bạc tịnh hóa mới.


Với thính giác nhạy bén định vị hướng gió khói độc đang bao vây Minh Thư, Nhược Vũ lướt tới bên cạnh cô. Đôi tay hóa đá đến khớp thứ hai của anh di chuyển với một tốc độ kinh hoàng mà mắt thường không thể theo kịp—bí thuật *Vẽ bùa bằng nét chỉ*.


*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*


Mũi kim bạc dẫn theo hai sợi chỉ đỏ vàng đâm xuyên qua lớp vải dạ dày của chiếc áo khoác gió Minh Thư đang mặc. Từng đường kim mũi chỉ thêu nhanh dứt khoát, tạo thành một đồ án bùa chú trấn quỷ cổ truyền của dòng họ Chu rực sáng rực rỡ trên lưng áo cô.


*Oong... xèo xèo!*


Ngay khi nét khâu cuối cùng hoàn thành, đồ án bùa chú trên áo khoác Minh Thư phát ra ánh sáng vàng đỏ ấm áp, tỏa ra một luồng nhiệt lượng cực dương thiêu rụi toàn bộ khói độc và ngải trùng li ti xung quanh đường thở của cô. Minh Thư hít được không khí ấm áp, cơn ho dứt hẳn, sinh mệnh lực dần hồi phục.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Mười đầu ngón tay của Chu Nhược Vũ hoàn toàn hóa đá xám xịt, cứng ngắc không thể cử động được nữa. Cơn đau buốt tủy khiến anh quỵ ngã sát miệng giếng cổ, hơi thở yếu ớt.


Lý Tiểu Đầu đứng bên miệng giếng, nhìn thấy trận pháp khói độc bị phá giải một phần, gương mặt hắn lộ rõ vẻ điên cuồng tột độ của kẻ cùng đường. Hắn ôm chặt lấy một chiếc hũ sành lớn màu đen kịt giấu dưới bệ đá—chiếc hũ chứa con ngải trùng chúa khổng lồ chưa hoàn thành nghi thức hiến tế.


"Chu Nhược Vũ! Tao sẽ kéo cả cái phố này chết chôn cùng tao!"


Hắn cười điên dại, vung tay ném thẳng chiếc hũ sành đen kịt chứa ngải trùng chúa xuống lòng giếng cổ sâu thẳm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!