Gặp Gỡ Lê Minh Thư
Sương mù sau đêm bão Bạch Quỷ không tan đi, mà cứ lờ lững, đặc quánh như những dải lụa xám ẩm ướt quấn chặt lấy ba mươi sáu phố phường Hà Nội. Tiệm may khâm liệm Chu Gia nằm sâu trong con ngõ Bạch Quỷ tối tăm vẫn còn vương vãi những mảnh gỗ trắc vỡ vụn và những vệt bùn sông Hồng tanh nồng nặc—dấu tích của trận tử thủ chống lại bầy thủy quỷ đêm qua.
Trong phòng dệt tối tăm ở tầng hầm, Chu Nhược Vũ ngồi yên lặng bên chiếc bàn gỗ sồi sờn cũ. Dưới dải băng lụa trắng quấn chặt quanh đôi mắt mù, một vệt máu nhạt đã khô cứng lại, vẽ nên một đường lằn mảnh u uất trên gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của gã thợ may hai mươi hai tuổi.
Nhược Vũ khẽ nhấc bàn tay phải lên. Cơn đau buốt nhói chạy dọc theo xương cánh tay khiến bả vai anh run nhẹ. Mười đầu ngón tay vốn dĩ thon dài, nhạy bén của anh nay đã phủ một màu xám xịt của đá hộc rạn nứt. Vết hoại tử do oán khí ăn mòn từ trận quyết chiến với Lý Đại Đầu đêm qua đã ăn sâu đến khớp ngón tay thứ hai, cứng đờ và lạnh ngắt như da thịt người chết. Anh khẽ miết nhẹ các đầu ngón tay vào nhau, nhưng thứ anh cảm nhận được chỉ là một sự tê dại vô hồn.
Phía trên nhà, tiếng chổi tre xột xoạt của Nguyễn Tấn Lộc vang lên đều đặn. Cậu học trò câm bẩm sinh đang cố gắng dọn dẹp những mảnh đổ nát trước khi trời sáng hẳn. Từ đường Chu Gia ở tầng hai tạm thời đã được yên bình sau khi Nhược Vũ dùng kéo đồng cổ cắt đứt xích nguyền rủa của Lý Đại Đầu, nhưng kết giới phong thủy bảo vệ Chu Linh Diệp đã rạn nứt hoàn toàn. Linh Diệp vẫn nằm mê mệt trên chiếc phản gỗ, hơi thở mỏng manh, cổ tay rỉ ra từng luồng hắc khí lạnh ngắt từ dấu ấn nguyền rủa dạ xoa của U Minh Quỷ sai. Thời gian của cô bé chỉ còn lại mười ngày trước đêm rằm.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ phía cửa tiệm ở tầng một. Đó không phải là tiếng gõ lỏng chỏng của cô hồn dã quỷ, cũng không mang sát khí lạnh lẽo của tà sư phái Thiết Sa. Tiếng gõ chắc nịch, dứt khoát, mang theo một thứ uy áp chính trực của dương gian.
Nhược Vũ khẽ nhíu mày dưới dải băng mắt trắng. Anh tập trung thính giác nhạy bén để lắng nghe.
Tiếng giày da đế cứng nện xầm xập xuống sàn gỗ trắc. Tiếng vải dạ dày cọ xát vào nhau theo từng nhịp bước chân nhanh nhẹn, dứt khoát. Người bước vào mang theo mùi sương đêm lạnh giá, mùi thuốc súng nhạt, mùi da thuộc của bao súng và một mùi hương bưởi thanh nhẹ ẩn sau lớp thường phục ẩm ướt.
Một nữ cảnh sát hình sự.
"Chu Nhược Vũ?"
Giọng nói của người phụ nữ vang lên giữa không gian tĩnh mịch của tiệm may Chu Gia. Giọng cô sắc sảo, lý trí, mang theo thói quen ra lệnh của một người quanh năm đối mặt với tội phạm trọng án.
Nhược Vũ không đứng dậy. Anh chỉ xoay nhẹ người về phía lối cầu thang hầm dệt, chậm rãi đáp bằng chất giọng trầm lặng, không một gợn sóng: "Cửa tiệm Chu Gia ban ngày không tiếp khách dương thế. Mời cán bộ đi cho."
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước thềm cầu thang hầm tối. Lê Minh Thư—Đội phó đội trọng án Công an thành phố—đứng sừng sững dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu canh tư còn sót lại. Cô mặc chiếc áo khoác gió màu xanh đen, mái tóc đuôi ngựa cột cao gọn gàng, đôi mắt sắc sảo như chim ưng lướt qua những cuộn vải lụa thô xếp trên kệ, rồi dừng lại ở bóng dáng gầy gò của chàng thanh niên mù quấn băng lụa trắng rỉ máu nhạt.
"Tôi là Lê Minh Thư, Đội trọng án," cô rút thẻ ngành ra, dù biết người đối diện không thể nhìn thấy, giọng nói đanh thép đầy áp lực pháp lý. "Tôi không đến đây để may đồ. Tôi đến để điều tra một vụ án mạng hàng loạt. Và mọi manh mối tại hiện trường đều chỉ thẳng về tiệm may này."
Nhược Vũ khẽ thở dài. Anh biết ngày này rồi sẽ đến. Những vụ án mạng kỳ quái ở phố cổ gần đây, đặc biệt là đại dịch ngải trùng đang âm thầm tàn phá phố Hàng Bông, không thể lọt khỏi tầm mắt của những điều tra viên nhạy bén nhất dương gian. Anh khẽ ra hiệu cho Tấn Lộc đang lóng ngóng đứng sau rèm cửa đi lên gác canh chừng Linh Diệp, rồi chậm rãi đứng dậy, tay cầm cây thước gỗ sồi gia bảo bị nứt rạn đầu thước làm điểm tựa.
"Tiệm may Chu Gia ba đời chỉ dệt vải liệm giải oan cho người chết, không can dự vào sinh tử dương gian. Manh mối nào có thể dẫn cán bộ đến một tiệm may của kẻ mù lòa này?"
Lê Minh Thư không trả lời ngay. Cô bước xuống từng bậc cầu thang hầm dệt ẩm mốc, đôi mắt không rời khỏi mười đầu ngón tay xám đá đang run rẩy của Nhược Vũ. Cô dừng lại cách anh đúng ba bước chân—khoảng cách an toàn của một cảnh sát đặc nhiệm.
*Xoạt.*
Minh Thư rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc túi vật chứng bằng nhựa trong suốt, đặt mạnh xuống chiếc bàn gỗ sồi trước mặt Nhược Vũ.
"Ba ngày qua, trên phố Hàng Bông đã xảy ra năm cái chết bất thường. Tất cả nạn nhân đều tử vong trong tình trạng mất đi diện dung—gương mặt của họ hoàn toàn phẳng lì, nhẵn nhụi, không có mắt, mũi, miệng như một hình nhân đất sét chưa hoàn thiện. Pháp y không tìm thấy bất kỳ dấu vết sinh học nào của hung thủ. Nhưng..."
Minh Thư gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, giọng cô chùng xuống, đầy nghi ngờ: "...trên cổ áo của cả năm thi thể, chúng tôi đều thu thập được sợi chỉ đỏ này. Đây là sợi chỉ tơ tằm được nhuộm bằng công thức thủ công cổ truyền, ngâm nước bùa tịnh hóa sông Hồng. Cả Hà Nội này, chỉ có tiệm may Chu Gia của anh sở hữu loại chỉ đặc chế này để khâu đồ khâm liệm. Anh giải thích thế nào về việc chỉ của anh xuất hiện trên thi thể những người chết oan?"
Nhược Vũ đứng lặng im. Anh không cần nhìn bằng mắt thường, nhưng thần thức nhạy bén của anh đã cảm nhận được một luồng oán khí đen ngòm, hôi thối như mùi xác chết thối rữa dưới lòng đất đang rò rỉ ra từ chiếc túi vật chứng trên bàn. Luồng khí ấy mang theo sát khí cực lạnh, hoàn toàn đối nghịch với linh lực ấm áp của chỉ đỏ tịnh hóa Chu Gia.
"Cán bộ có phiền nếu tôi chạm vào sợi chỉ đó không?" Nhược Vũ chậm rãi hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng.
Minh Thư nhíu mày hoài nghi. Cô quan sát dải băng lụa trắng quấn quanh mắt anh, rồi nhìn xuống mười đầu ngón tay xám đá thâm tím của gã thợ may mù. Sự tò mò lý trí và bản năng phá án thúc giục cô đồng ý.
"Được. Nhưng anh phải chịu sự giám sát trực tiếp của tôi. Đừng hòng giở trò."
Nhược Vũ khẽ gật đầu. Anh bước tới trước bàn, chậm rãi đưa bàn tay phải đang bị hoại tử hóa đá run rẩy chạm vào bề mặt chiếc túi nhựa trong suốt.
Ngay khi đầu ngón tay trỏ xám xịt của anh vừa tiếp xúc với vị trí có sợi chỉ đỏ bên trong túi, Nhược Vũ lập tức vận hành *Họa Hồn Y Pháp*. Anh nhắm chặt đôi mắt mù, tập trung toàn bộ thần thức vào xúc giác ít ỏi còn sót lại ở đầu ngón tay.
*Oong...*
Một luồng hơi lạnh cực độ xộc thẳng từ thớ chỉ qua đầu ngón tay Nhược Vũ, chạy dọc theo cánh tay vào thẳng lồng ngực anh. Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực anh đột ngột rung lên bần bật, tỏa ra hơi ấm nhẹ để cản phá luồng tà khí đang muốn xâm nhập vào tim. Nhược Vũ cắn chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ, gương mặt anh tái mét dưới ánh đèn dầu lung lay.
Trong thần thức của Nhược Vũ, một hình ảnh ký ức cận tử mờ ảo, đầy máu hiện lên: Một thanh niên trẻ đang đi bộ trong ngõ tối phố Hàng Bông, sương mù dày đặc ập đến, một bóng đen quấn đầy chỉ nguyền rủa bước ra từ bóng tối, thổi một luồng khói xám vào mặt nạn nhân. Da thịt trên mặt người thanh niên bắt đầu chảy rữa, co rút lại rồi biến mất hoàn toàn trong tiếng gào thét câm lặng. Và kẻ ra tay... kẻ đó mang găng tay lụa đen thêu hình rết bằng chỉ đen óng ánh.
Lý Vô Song. Truyền nhân của phái Thiết Sa.
Nhược Vũ rút tay lại, khẽ thở dốc, kẽ móng tay trỏ rỉ ra một giọt máu hoại tử màu đen kịt rơi xuống mặt bàn gỗ sồi, bốc lên một làn khói xám hôi thối nhỏ rồi biến mất.
Lê Minh Thư chứng kiến cảnh tượng kỳ quái đó, đồng tử cô co rụt lại. Cô lập tức đặt tay lên báng khẩu súng lục ổ quay bên hông, giọng cô đanh lại đầy cảnh giác: "Máu của anh... tại sao lại có màu đen? Anh vừa làm gì thế?"
Nhược Vũ khẽ lắc đầu, giọng anh khàn đi vì đau đớn: "Cán bộ Lê, sợi chỉ đỏ trong túi của cô quả thực mang màu sắc của Chu Gia, nhưng nó không phải là chỉ tịnh hóa của tôi. Nó là chỉ nguyền rủa giả mạo. Kẻ đứng sau vụ án này đã cố tình dùng chỉ đỏ nhái thương hiệu của gia tộc tôi để đổ tội, đồng thời dùng oán khí từ những cái chết không mặt này để nuôi dưỡng một thứ tà thuật đáng sợ hơn gấp trăm lần."
"Trò lừa bịp tâm linh!" Minh Thư gằn giọng, dù trong lòng cô đang dâng lên một nỗi bất an cực độ trước giọt máu đen vừa bốc khói trên bàn. "Tôi chỉ tin vào chứng cứ vật lý và khoa học hình sự. Anh nói có kẻ giả mạo chỉ của anh, vậy kẻ đó là ai? Tại sao các nạn nhân lại bị mất đi gương mặt?"
"Kẻ đó là môn đồ của phái Thiết Sa," Nhược Vũ chậm rãi đáp, đôi tay hóa đá của anh khẽ siết chặt cây thước gỗ sồi. "Chúng đang đầu độc nguồn nước giếng phố Hàng Bông bằng ngải trùng độc hại để cướp đoạt diện dung và linh hồn của người sống, biến họ thành những cương thi không mặt phục vụ cho một đại trận phong thủy đen tối. Nếu cán bộ không tin..."
Nhược Vũ khẽ dừng lại, hướng đôi mắt mù quấn băng lụa trắng về phía chiếc ba lô vải bạt lớn màu xám tro mà Minh Thư đang đeo sau lưng: "...thì chiếc áo khoác dạ của nạn nhân thứ năm mà cô đang mang theo trong ba lô kia chính là câu trả lời."
Lê Minh Thư giật mình. Cô lùi lại một bước, tay siết chặt báng súng. Làm sao một kẻ mù lòa ngồi dưới hầm tối lại biết chính xác cô đang mang theo chiếc áo khoác dạ của nạn nhân vừa được thu thập từ nhà xác bệnh viện trung ương cũ để đem đi giám định độc chất?
"Anh... làm sao anh biết?" Minh Thư hỏi, giọng cô đã mất đi vẻ tự tin ban đầu.
"Tôi không nhìn bằng mắt, cán bộ Lê. Tôi nghe thấy tiếng khóc câm lặng của oán linh đang bám trên thớ vải dạ kia. Và tôi ngửi thấy mùi tanh nồng của bùn cống trộn lẫn mùi ngải độc đang bò lổm ngổm trong thớ vải dạ đó. Cho phép tôi tiếp cận chiếc áo khoác đó dưới sự giám sát của cô. Tôi sẽ chứng minh cho cô thấy thế giới này có những thứ mà súng đạn và khoa học của cô không thể giải thích nổi."
Minh Thư đứng lặng im giữa phòng dệt ẩm mốc. Tiếng giọt nước sương đêm rơi bộp bộp ngoài sân sau như gõ nhịp vào sự lưỡng lự trong lòng cô. Nhìn gương mặt điềm tĩnh, đôi mắt mù rỉ máu nhạt và đôi bàn tay hóa đá đầy vết thương của Nhược Vũ, cô biết chàng thanh niên này không phải là một kẻ lừa đảo thông thường. Cô hít một hơi thật sâu, quyết định đưa ra một lựa chọn táo bạo vượt ngoài quy tắc ngành.
*Xoạt.*
Minh Thư hạ ba lô xuống, kéo khóa và rút ra một chiếc túi vật chứng cỡ lớn chứa chiếc áo khoác dạ màu xám tro đẫm nước mưa của nạn nhân thứ năm. Cô đặt chiếc áo lên mặt bàn dệt, tay vẫn đặt chặt trên báng súng.
"Được. Tôi cho anh cơ hội chứng minh. Nếu anh dám giở trò, tôi sẽ lập tức còng tay anh về đồn điều tra hình sự."
Nhược Vũ khẽ gật đầu cảm tạ. Anh chậm rãi bước tới sát cạnh bàn dệt. Sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai quấn quanh cổ tay phải anh đột ngột tỏa ra hơi ấm nóng bỏng kịch liệt, như muốn bứt đứt ra để cảnh báo nguy hiểm cực độ. Nhược Vũ biết, oán khí trong chiếc áo khoác này đã đạt đến cảnh giới cực hàn của ác linh cấp Sát.
Anh nâng bàn tay phải hóa đá cứng đờ lên, chậm rãi hạ các đầu ngón tay xám xịt chạm vào lớp vải dạ ẩm ướt của chiếc áo khoác.
*Họa Hồn Y Pháp!*
Ngay khoảnh khắc da thịt đá xám của Nhược Vũ vừa chạm vào thớ vải, một luồng oán khí đen kịt, lạnh buốt như băng tuyết u minh bùng phát dữ dội từ chiếc áo khoác, quấn chặt lấy mười đầu ngón tay anh. Cơn đau buốt nhói kịch liệt dội ngược vào tim khiến Nhược Vũ khuỵu gối xuống, tay trái anh siết chặt lấy cạnh bàn gỗ để giữ thăng bằng.
Trong thần thức của Nhược Vũ, tiếng gào thét thảm khốc của nạn nhân vang lên chói tai. Gương mặt của người chết rữa ra, chảy xuống như sáp nến nung nóng dưới tác động của hàng vạn con ngải trùng li ti màu đen đang gặm nhấm tế bào sinh mệnh.
"Nhược Vũ! Anh sao thế?" Minh Thư hốt hoảng hét lên, cô toan bước tới đỡ lấy anh.
"Đứng yên đó! Đừng chạm vào tôi!" Nhược Vũ khàn giọng hét lớn cảnh báo.
Thế nhưng đã quá muộn. Hơi ấm từ cơ thể sống đầy chính khí dương gian của nữ cảnh sát hình sự Lê Minh Thư đã vô tình kích hoạt thứ ngải độc đang ngủ say trong thớ vải dạ ẩm ướt.
*Sột soạt... sột soạt...*
Từ trong những thớ vải dạ màu xám tro của chiếc áo khoác, một con ngải trùng màu đen kịt, nhỏ bằng sợi chỉ nhưng dài khoảng hai đốt ngón tay, bất ngờ bò ra từ kẽ đường may. Cơ thể nó nhầy nhụa chất dịch màu xanh xám, đầu có hai chiếc răng nanh nhỏ rỉ máu độc đen ngòm.
Nó ngửi thấy hơi ấm người sống của Minh Thư, lập tức co mình lại rồi bật nhảy vút lên không trung như một mũi tên đen bắn thẳng về phía cổ họng của nữ cảnh sát hình sự.
"Á!" Minh Thư gasps lên một tiếng kinh hoàng. Bản năng đặc nhiệm giúp cô nhanh chóng rút khẩu súng lục ổ quay ra, nhưng tốc độ của con ngải trùng quá nhanh, di chuyển lắt léo trong không trung dưới tầm mắt thường khiến cô không thể khóa mục tiêu để nổ súng.
Cái chết không mặt đang cận kề Lê Minh Thư ngay trong gang tấc dưới hầm tối tiệm may Chu Gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!