Đêm Bão Bạch Quỷ
Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa xăm dội về, rung chuyển cả những mái ngói rêu phong của ba mươi sáu phố phường Hà Nội. Đêm canh tư, sương mù từ sông Hồng cuồn cuộn tràn vào Ngõ Bạch Quỷ, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi bùn đất ẩm ướt rã rượi. Cơn giông bão ập đến đột ngột như muốn nuốt chửng cả con ngõ nhỏ khuất nẻo.
Trong căn phòng dệt tối tăm ở tầng hầm tiệm may khâm liệm Chu Gia, Chu Nhược Vũ ngồi xếp bằng trên nền đất nện lạnh ngắt. Dưới dải băng lụa trắng quấn chặt quanh đôi mắt mù, một vệt máu nhạt khẽ rỉ ra, thấm đỏ một góc lớp vải lụa sờn cũ. Ngực anh phập phồng không đều, vết bỏng rát từ luồng tà hỏa cực dương của Lý Vô Song ở chợ đêm Đồng Xuân vẫn đang âm ỉ cháy, khiến tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực anh bị cháy sém rách một đường lớn, không ngừng rỉ ra những làn khói đen nhạt hôi thối. Mười đầu ngón tay của anh cứng đờ, sắc xám đá của vết hoại tử do oán khí ăn mòn đã lan rộng đến khớp ngón tay thứ hai, đau buốt như có hàng vạn cây kim rỉ sét đang đâm xuyên qua xương tủy.
Nhược Vũ khẽ thở hắt ra một hơi, cố gắng dùng chút linh lực tịnh hóa ít ỏi còn sót lại để xoa dịu cơn đau. Phía trên gác, trong từ đường trang nghiêm của gia tộc, Chu Linh Diệp đang nằm mê mệt trên chiếc phản gỗ trắc. Cổ tay phải của cô bé bị đóng dấu ấn đen nguyền rủa dạ xoa của U Minh Quỷ sai, thỉnh thoảng lại rỉ ra luồng hắc khí lạnh ngắt gặm nhấm sinh mệnh. Thời gian của cô chỉ còn mười ngày trước đêm rằm. Nhược Vũ vừa mang được Chỉ ngũ sắc tâm linh và Lụa thô Hàng Đào về, nhưng cơ thể anh lúc này đã kiệt quệ đến cực hạn.
*Ầm... rầm!*
Một tiếng sét đánh ngang tai xé toạc bầu trời đêm, ánh chớp xanh lét hắt qua khe cửa sổ thông gió của tầng hầm, chiếu sáng gương mặt gầy gò, trầm mặc của Nhược Vũ. Ngay sau tiếng sét, gió bão bắt đầu gào thét điên cuồng, quật liên tiếp vào cánh cửa gỗ trắc của tiệm may phát ra những tiếng *u u... u u* rợn người.
Nhược Vũ đột ngột nhíu mày. Thính giác nhạy bén của anh nghe thấy trong tiếng gió bão gầm rú có lẫn tiếng nước chảy xiết nhớp nháp, cùng tiếng bước chân nặng nề, loạng choạng nện xuống mặt đường nhựa ướt sương đêm ngoài ngõ Bạch Quỷ.
*Xột xoạt... xột xoạt...*
Đó không phải là tiếng bước chân của người sống. Mùi bùn sông Hồng nồng nặc trộn lẫn với mùi cá ươn và rong rêu thối rữa theo gió bão xộc vào mũi Nhược Vũ. Sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai quấn quanh cổ tay phải anh đột ngột phát ra hơi ấm nóng bỏng, tỏa ánh sáng đỏ rực rỡ cảnh báo nguy hiểm cận kề.
"Sư phụ! Sư phụ!"
Một bóng người gầy gò hớt hải chạy xuống cầu thang hầm dệt. Đó là Nguyễn Tấn Lộc, cậu bé học việc câm bẩm sinh. Tấn Lộc không thể nói, nhưng đôi mắt sáng ngời nhạy bén của cậu có khả năng nhìn thấy oán khí bẩm sinh. Cậu bé thở dốc, hai tay múa liên tục trong không trung, rồi dùng một thanh sắt rỉ gõ mạnh xuống đất nện theo nhịp: *Cộc! Cộc! Cộc!*
Ba tiếng gõ dồn dập. Nguy hiểm cực độ.
Nhược Vũ đứng bật dậy, tà áo ngũ thân đen sờn cũ khẽ lay động. Anh đặt tay lên vai Tấn Lộc, khẽ gật đầu trấn an gã học trò nhỏ. Thông qua nhãn quan bẩm sinh của Tấn Lộc, Nhược Vũ cảm nhận được một luồng oán khí màu đen xám khổng lồ, lạnh lẽo như nước đá sông u minh đang bao vây chặt lấy Ngõ Bạch Quỷ.
"Lý Đại Đầu..." Nhược Vũ khàn giọng lẩm bẩm, sát khí trong lòng bùng lên.
Gã thầy cúng tà ác Lý Đại Đầu sau khi bị Nhược Vũ vạch trần mưu đồ cướp thọ mệnh và chết bất đắc kỳ tử, nay đã hóa thành một oán linh báo thù đầy hận thù. Trong đêm bão lớn này, hắn dẫn theo bầy Thủy Quỷ Mắt Đỏ từ bãi giữa sông Hồng tràn vào ngõ nhỏ, âm mưu phá hủy tiệm may khâm liệm Chu Gia để trả thù vặt.
*Rầm! Rầm!*
Cánh cửa gỗ trắc của tiệm may rung lên bần bật dưới lực tông mạnh mẽ của bầy thủy quỷ. Nước sông Hồng đen ngòm, mang theo âm khí cực hạn bắt đầu chảy tràn qua khe cửa, ăn mòn lớp bùa chú tịnh hóa dán ngoài hiên.
"Mai! Ra ngoài cản chúng lại!" Nhược Vũ trầm giọng ra lệnh.
Một luồng sương mù màu đỏ nhạt từ trong bóng tối tầng hầm ngưng tụ lại, hiện hình thành Nguyễn Thị Mai. Cô dâu ma mặc chiếc áo dài cưới rách nát thêu hoa sen tịnh hóa, gương mặt xinh đẹp nhợt nhạt lộ rõ vẻ căm hận. Mai khẽ cúi đầu chào Nhược Vũ, rồi hóa thành một làn sương đỏ bay vút lên phía trên cửa tiệm.
*Vút!*
Ngay khi Mai vừa lên tới nơi, cô lập tức thổi ra một luồng sương mù phòng ngự bùa chú dày đặc bao phủ toàn bộ sảnh trước của tiệm may. Làn sương đỏ chạm vào dòng nước đen ngòm của bầy thủy quỷ, tạo thành một màng chắn đóng băng dòng nước lạnh, làm chậm tốc độ xâm nhập của chúng. Thế nhưng, oán khí của bầy Thủy Quỷ Mắt Đỏ đêm nay quá dồi dào nhờ được tiếp sức bởi cơn bão lớn mang âm khí sông Hồng dâng trào.
*Ầm!*
Cánh cửa gỗ trắc cuối cùng cũng bị đập vỡ vụn thành trăm mảnh. Bầy Thủy Quỷ Mắt Đỏ trương phình, da dẻ thối rữa màu xanh xám bám đầy rong rêu sông nước lũ lượt bò vào sảnh tiệm. Đôi mắt đỏ rực của chúng phát sáng trong bóng tối, móng vuốt sắc nhọn cào xé điên cuồng lên sàn gỗ phát ra những tiếng *kèn kẹt* ghê rợn.
Lý Đại Đầu hiện hình lơ lửng giữa sảnh tiệm. Linh thể của hắn béo phì đen ngòm, cái đầu to biến dạng rỉ máu đỏ rực, xung quanh người quấn đầy những sợi chỉ đen tà ác của phái Thiết Sa. Hắn cười rú lên một tiếng chói tai, âm thanh dội vào vách đá tầng hầm khiến Nhược Vũ đau nhức tai kịch liệt.
"Chu Nhược Vũ! Đêm nay ta sẽ thiêu rụi cái tiệm may xú uế này của ngươi! Giao chiếc kéo đồng cổ ra đây!"
Lý Đại Đầu gầm rú, vung tay điều khiển bầy thủy quỷ lao thẳng xuống lối cầu thang dẫn vào hầm dệt.
Tấn Lộc đứng bên cạnh Nhược Vũ, cậu bé nhanh chóng chạy đến góc phòng dệt, tay cầm thanh sắt rỉ gõ liên tục lên bánh đà của chiếc máy khâu cổ để báo hướng di chuyển của bầy quỷ cho sư phụ.
*Cộc... cộc...*
Hướng Tây Bắc. Ba con.
Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù, tập trung thính giác nhịp tim định vị hướng gió lạnh. Anh thò tay vào hộp gỗ hương, rút ra một cuộn Chỉ ngũ sắc tâm linh, vung tay phóng ra hàng vạn sợi chỉ đỏ tơ tằm nhằm thi triển Chỉ Hồng Trấn Sát để trói chặt bầy thủy quỷ cản đường.
*Vút! Vút!*
Thế nhưng, ngay khi các sợi chỉ đỏ vừa phóng ra ngoài không trung, dòng nước mưa đêm bão mang âm khí sông Hồng cực thịnh tràn vào đã lập tức gặm nhấm, làm mục nát cấu trúc lụa của sợi chỉ trước khi bùa chú kịp kích hoạt. Sợi chỉ đỏ đứt đoạn rơi lả tả xuống nền đất nện ẩm ướt.
Nhược Vũ khẽ hự lên một tiếng, lùi lại một bước. Gió bão kết hợp với nước sông Hồng đã triệt tiêu hoàn toàn linh lực của chỉ đỏ tơ tằm thông thường.
"Sư phụ!" Tấn Lộc múa tay hoảng loạn, chỉ ra bầy thủy quỷ đã tràn xuống chân cầu thang hầm tối.
"Không sao. Triệu hồi Bạch Diện!" Nhược Vũ dứt khoát đưa ra quyết định.
Anh thò tay vào thắt lưng lụa, lấy ra con rối vải không mặt Bạch Diện nhỏ bằng bàn tay, cắn răng dùng mười đầu ngón tay hóa đá run rẩy rỉ máu đen truyền linh khí tịnh hóa vào tâm rối, rồi ném mạnh ra ngoài đất nện.
*Bùng!*
Một làn khói trắng tịnh hóa bùng phát. Con rối vải khổng lồ Bạch Diện cao bằng người thường xuất hiện, mặc áo dài đen, gương mặt trắng trơn không mặt chuyển động uyển chuyển không một tiếng động. Bạch Diện gầm nhẹ một tiếng vô thanh, lao thẳng vào bầy Thủy Quỷ Mắt Đỏ đang tràn xuống cầu thang.
*Bốp! Rầm!*
Bạch Diện vung đôi tay vải khổng lồ xé toạc linh thể trương phình của một con thủy quỷ, hất văng hai con khác đập mạnh vào vách đá hầm dệt. Sức mạnh cận chiến vật lý của Bạch Diện tạm thời chặn đứng đà tiến công của bầy quỷ dưới hầm tối.
Tấn Lộc đứng sát vách đá, liên tục gõ thanh sắt rỉ để hướng dẫn Nhược Vũ di chuyển né tránh các luồng oán khí đen ngòm do thủy quỷ phun ra. Nhược Vũ cầm cây thước gỗ sồi gia bảo bị rạn nứt đầu thước, dùng thính giác định vị tiếng rít gió để né tránh những cú vồ hụt của ác linh.
Thế nhưng, Lý Đại Đầu đứng ở phía trên sảnh tiệm không hề muốn kéo dài thời gian. Hắn nhìn thấy Bạch Diện đang tàn sát bầy thủy quỷ của mình, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ điên cuồng và tàn nhẫn.
"Lũ rối vải dơ bẩn! Để xem ngươi đỡ nhát này thế nào!"
Lý Đại Đầu gầm lên, vung tay phải phóng ra chiếc xích nguyền rủa rỉ sét rít lên những tiếng u uất lạnh gáy. Chiếc xích sắt rỉ sét quấn chặt lấy cơ thể vải của Bạch Diện, khóa chặt hành động của con rối khổng lồ. Ngay lập tức, Lý Đại Đầu kích hoạt tà hỏa cực dương từ những sợi chỉ đen của phái Thiết Sa, biến chiếc xích sắt trở nên nung đỏ rực lửa.
*Sèo sèo...*
Sức nóng từ tà hỏa nung đỏ nhanh chóng thiêu rụi lớp vải ngoài của Bạch Diện, khiến con rối vải khổng lồ đau đớn quằn quại, cơ thể bị hủy hại nghiêm trọng đến năm mươi phần trăm. Bạch Diện quỳ sụp xuống nền đất nện, không thể cử động.
Chưa dừng lại ở đó, Lý Đại Đầu vung xích nung đỏ quật mạnh một nhát chí mạng hướng thẳng lên phía cầu thang dẫn lên từ đường Chu Gia tầng hai—nơi Chu Linh Diệp đang nằm hôn mê.
*Rầm!*
Nhát xích nung đỏ đập trúng kết giới bảo vệ từ đường Chu Gia do Đỗ Thị Thịnh thiết lập bằng tàn nhang đền cổ. Một tiếng nổ lớn vang dội, kết giới phong thủy rạn nứt hoàn toàn, những vệt sáng vàng kim nhạt vỡ vụn lả tả như thủy tinh rơi rụng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!