Nhạc nềnSpooktacular

Chợ Đêm Đồng Xuân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gõ cửa dồn dập của nữ cảnh sát hình sự Lê Minh Thư trên tầng một cuối cùng cũng tạm thời im bặt sau khi bà đồng Đỗ Thị Thịnh dùng một lá bùa che mắt phong thủy để đánh lạc hướng cuộc điều tra. Xác chết tím tái của Trương Hoài Nam đã được giấu tạm thời dưới hầm tối nện đất, phong ấn bằng ba cây kim bạc tịnh hóa để ngăn oán khí rò rỉ. Thế nhưng, nguy cơ lớn nhất lúc này không nằm ở pháp lý dương gian, mà nằm ngay trên cổ tay phải của Chu Linh Diệp.


Dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu canh tư, dấu ấn đen nguyền rủa dạ xoa của U Minh Quỷ sai vẫn liên tục rỉ ra những làn khói đen lạnh ngắt. Linh Diệp nằm trên chiếc phản gỗ trắc, gương mặt thiếu nữ mười tám tuổi nhợt nhạt không còn một giọt máu, hơi thở đứt quãng như sợi chỉ mỏng sắp đứt. Nhược Vũ quỳ bên cạnh em gái, mười đầu ngón tay của anh đã hóa đá xám xịt đến khớp thứ hai, cứng đờ và lạnh buốt. Anh khẽ dùng mu bàn tay áp vào trán Linh Diệp, cảm nhận luồng âm khí cực hàn đang gặm nhấm sinh mệnh khí của cô từng chút một.


"Tràn nhang đền Bạch Mã của bản đồng chỉ có thể trấn áp vết nguyền này trong vòng mười ngày," Đỗ Thị Thịnh thở dài, thu hồi thanh kiếm hầu đồng đã tắt lửa. "Sau đêm rằm, nếu không có bảo mệnh phù dệt từ chỉ ngũ sắc tâm linh và lụa thô tịnh hóa để che giấu khí tức, quỷ sai sẽ quay lại đoạt hồn phách của con bé xuống âm ty sông Hồng vĩnh viễn. Nhược Vũ, con phải đi ngay trong đêm nay."


Nhược Vũ không nói gì. Anh đứng dậy, tà áo ngũ thân đen sờn cũ khẽ lay động trong luồng gió âm còn sót lại. Anh quấn lại dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt che đi đôi mắt trống rỗng của mình, dắt chiếc kéo đồng cổ rỉ sét vào thắt lưng lụa, rồi bước ra phía cửa sau của tiệm may.


Ngoài ngõ Bạch Quỷ, Phan Đăng Khoa đã đứng chờ sẵn từ bao giờ. Gã béo buôn chỉ âm phủ đêm nay không còn vẻ lanh chanh, cợt nhả thường ngày. Gã mặc một chiếc áo ba lỗ đen sờn, quần đùi hoa, nhưng cổ đeo chuỗi hạt gỗ sưa lớn phát ra mùi thơm trừ tà nồng đậm. Tay gã xách chiếc túi vải ba gang chứa đủ loại chỉ bùa và một chiếc la bàn phong thủy rỉ sét.


"Vũ ơi, sương mù sông Hồng đêm nay độc lắm, trăng khuyết giờ Tý thế này là lúc ranh giới âm dương mỏng nhất," Đăng Khoa khẽ nói, giọng run rẩy nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. "Chợ đêm Đồng Xuân mặt âm chỉ mở đúng một canh giờ. Chúng ta phải nhanh lên, nếu không lối vào sẽ khép lại, chúng ta sẽ bị kẹt lại cõi âm giới vĩnh viễn."


Nhược Vũ khẽ gật đầu. Anh nắm chặt cây thước gỗ sồi gia bảo khắc đầy minh văn cổ ở tay trái. Dù mười đầu ngón tay đang đau nhức buốt xương tủy do Phản phệ hoại tử ngón tay, anh vẫn bước đi một cách vững chãi. Đối với một người thợ may mù, bóng tối không phải là trở ngại, mà là một bản đồ quen thuộc được dệt nên bằng thính giác và xúc giác tâm linh.


Hai người lầm lũi bước đi trong sương mù đặc quánh của ba mươi sáu phố phường. Tiếng bước chân của họ nện xuống mặt đường nhựa ướt sương đêm vang lên những tiếng *bộp... bộp* cô độc. Khi đến gần khu vực chợ Đồng Xuân sầm uất vào ban ngày, Phan Đăng Khoa dừng lại trước một con hẻm nhỏ tối tăm nằm khuất sau những bức tường rêu phong cổ kính. Gã thò tay vào túi vải, lấy ra một chiếc hũ đất nhỏ chứa Nước bùa sông Hồng ngâm lá bưởi, khẽ bôi một chút lên mi mắt của mình.


"Mở mắt âm dương nào..." Đăng Khoa lẩm bẩm.


Ngay lập tức, cảnh tượng trước mắt gã thay đổi. Con hẻm nhỏ vốn tối tăm bỗng rực lên những làn sương mù màu xanh lục và tím nhạt. Nhược Vũ không cần bôi nước bùa, anh đã cảm nhận được luồng khí tức âm hàn quen thuộc dội vào thần thức. Dưới lòng đất của ngôi chợ cổ kính, một lối cầu thang đá ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và bốc lên mùi tiền giấy cháy từ từ hiện ra.


"Lối này," Nhược Vũ trầm giọng nói, anh đi trước dẫn đường, cây thước gỗ sồi khẽ gõ nhịp xuống bậc đá để định vị không gian.


Càng đi xuống sâu, tiếng ồn ào náo nhiệt của một khu chợ sầm uất càng vọng lại rõ rệt. Nhưng đó không phải là tiếng rao bán hàng hóa của người sống, mà là tiếng xì xào, tiếng cười khúc khích chói tai, tiếng khóc than ai oán của hàng vạn cô hồn dã quỷ và những kẻ hành nghề tà thuật. Chợ đêm Đồng Xuân (Mặt âm) hiện ra trước mắt họ dưới dạng một không gian gấp khúc khổng lồ, được chiếu sáng bởi hàng trăm chiếc đèn lồng giấy màu xanh lét treo lơ lửng giữa hư không.


Các gian hàng ở đây được dựng bằng xương thú quỷ hoặc những tấm gỗ quan tài mục nát. Những món hàng được bày bán khiến người thường phải kinh hồn bạt vía: từ những hũ tro cốt rỉ máu, những cuộn chỉ đen dệt từ tóc người treo cổ, cho đến những bức tranh thờ ma quái tỏa ra oán khí ngút trời. Phan Đăng Khoa lách người qua một bầy cô hồn đói khát đang tranh giành những thỏi vàng mã rách, gã dẫn Nhược Vũ đến góc sâu nhất của khu chợ, nơi có một gian hàng nhỏ treo tấm rèm lụa rách nát.


Chủ gian hàng là một linh thể già nua, da dẻ xám xịt như đất tro cốt, đang ngồi xổm bên cạnh những cuộn lụa thô chưa nhuộm. Nhược Vũ bước tới, anh khẽ đưa bàn tay hóa đá của mình chạm nhẹ vào cuộn lụa thô Hàng Đào đặt trên sập gỗ.


*Xoạt...*


Xúc giác tâm linh Họa Hồn Y Pháp lập tức được kích hoạt gián tiếp qua thần thức. Dù đầu ngón tay đã mất đi cảm giác vật lý, nhưng Nhược Vũ vẫn cảm nhận được độ đàn hồi và linh lực tịnh hóa thanh khiết ẩn chứa trong thớ vải. Đây chính là Lụa thô Hàng Đào nguyên chất, chưa bị ô uế bởi tà khí dương gian, có khả năng hấp thụ bùa chú cực tốt.


"Lấy cho ta cuộn lụa này, và một cuộn Chỉ ngũ sắc tâm linh đã được trì tụng tại chùa cổ ven sông," Nhược Vũ chậm rãi nói, giọng nói trầm thấp của anh khiến linh thể lão bán hàng khẽ rùng mình.


Lão già bán hàng ngước đôi mắt trống rỗng lên nhìn dải băng lụa trắng trên mặt Nhược Vũ, rồi khàn giọng nói: "Người của Chu Gia... Đã lâu lắm rồi mới có thợ may khâm liệm bước xuống đây. Giá của hai thứ này là năm mươi tờ tiền giấy cổ Lê triều. Không bớt một xu!"


Phan Đăng Khoa lập tức nhảy dựng lên, mồm mép tép nhảy: "Lão già này định cắt cổ bọn tôi à? Tiền giấy cổ Lê triều chứa công đức tịnh hóa quý hiếm thế nào lão không biết sao? Ba mươi tờ! Không bán tôi đốt gian hàng của lão bằng bột chu sa bây giờ!"


Sau một hồi giằng co căng thẳng, giao dịch cuối cùng cũng hoàn thành với giá bốn mươi tờ Tiền giấy âm phủ cổ. Nhược Vũ cẩn thận cất cuộn Chỉ ngũ sắc tâm linh và tấm lụa thô vào trong hộp gỗ hương đựng chỉ đeo sau lưng. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tìm đủ nguyên liệu để dệt bảo mệnh phù cho em gái.


Thế nhưng, ngay khi Nhược Vũ vừa xoay người định bước đi, nhiệt độ xung quanh chợ đêm đột ngột tăng cao một cách bất thường. Những chiếc đèn lồng giấy màu xanh lét lơ lửng xung quanh bỗng chốc tắt ngúm, thay vào đó là một luồng tà hỏa màu đỏ rực, khô khốc và nồng nặc mùi da thịt cháy bùng lên từ phía lối thoát hiểm.


"A... nóng quá! Cái gì thế này?" Phan Đăng Khoa hét lên, gã vội vàng lùi lại sau lưng Nhược Vũ, tay phe phẩy chiếc quạt nan một cách hoảng loạn.


Từ trong ngọn lửa tà hỏa màu đỏ rực, một bóng người từ từ bước ra. Đó là một thanh niên tuấn tú nhưng gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo, mặc chiếc áo dài đen thêu hình một con rết khổng lồ bằng chỉ đen óng ánh. Đôi bàn tay của gã được bao bọc bởi một lớp găng tay lụa mỏng màu đen, xung quanh mười đầu ngón tay bay lơ lửng những cây kim khâu bằng xương rồng đen phát ra tiếng kêu u uất.


Lý Vô Song—thiên tài tà đạo của phái Thiết Sa, đối thủ truyền kiếp của Nhược Vũ về kỹ nghệ khâu vá tâm linh.


"Chu Nhược Vũ," Lý Vô Song lướt tới, giọng nói lảnh lót như tiếng kim loại cọ xát vào nhau đầy sự kiêu ngạo và tàn nhẫn. "Phế vật mù của Chu Gia quả nhiên vẫn chưa chết. Ngươi mò xuống tận đây để mua chỉ ngũ sắc sao? Muốn dệt bảo mệnh phù cứu con bé Linh Diệp khỏi dấu ấn của U Minh Quỷ sai à? Trễ rồi!"


Ánh mắt của Lý Vô Song đột ngột dời xuống thắt lưng của Nhược Vũ, dừng lại trên Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét. Đôi mắt gã lập tức co rụt lại, lộ ra sự thèm khát điên cuồng và tàn nhẫn.


"Chiếc kéo đồng cổ của mẹ ngươi... Kỷ vật cuối cùng của Lâm Thục Khuê!" Lý Vô Song rít lên qua kẽ răng. "Giao chiếc kéo đó ra đây, ta sẽ ngầm cho phép ngươi dệt bảo mệnh phù cứu em gái ngươi. Nếu không, đêm nay cả ngươi và gã béo này sẽ làm mồi cho tà hỏa của ta ngay tại chợ âm này!"


Nhược Vũ không đáp. Anh khẽ lùi lại một bước, tay phải khẽ chạm vào chuôi kéo đồng cổ. Dù mười ngón tay hóa đá đang đau đớn kịch liệt, thần thức của anh đã hoàn toàn tập trung vào đối phương. Kỹ năng Blind Combat (Thính giác nhịp tim) lập tức dựng lên sơ đồ chuyển động của Lý Vô Song thông qua tiếng tích tắc của đồng hồ sinh mệnh và tiếng rít gió của những cây kim xương rồng đen.


"Lý Vô Song," Nhược Vũ trầm giọng nói, giọng nói của anh lạnh lùng như băng tuyết dưới sông Hồng. "Chu Gia ta không bao giờ giao dịch với tà sư phái Thiết Sa. Chiếc kéo này là của mẹ ta, ngươi không có tư cách chạm vào."


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Chết đi!"


Lý Vô Song gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Gã vung tay phải, ba cây kim khâu bằng xương rồng đen quấn chỉ nguyền rỉ máu lập tức phóng ra, mang theo luồng tà hỏa cực dương nóng bỏng xé toạc không khí lao thẳng về phía ngực Nhược Vũ.


Sức nóng từ ngọn lửa tà đạo khiến sương mù xung quanh bốc hơi khô khốc. Nhược Vũ không thể nhìn thấy, nhưng thính giác nhạy bén đã giúp anh nghe thấy tiếng gió rít nóng rực đang lao đến. Anh lập tức niệm chú, điều khiển Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực bay ra ngoài, tạo thành một kén lụa trắng phát sáng bao bọc lấy cơ thể phòng ngự.


*Bùng!*


Ba cây kim xương rồng đen đâm sầm vào kén lụa Bạch Hộ Mệnh. Tiếng nổ lớn vang dội, ngọn lửa tà hỏa đỏ rực liếm láp dữ dội trên bề mặt lụa trắng. Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh vốn được dệt từ tơ tằm tịnh hóa thượng hạng nay bị tà hỏa nung nóng bắt đầu bốc khói đen khét lẹt, xuất hiện một vết rách lớn ở trước ngực. Nhược Vũ cảm thấy lồng ngực mình nóng rát như bị nung đỏ, oán khí phản phệ dội thẳng vào tim khiến anh liên tục nôn ra một ngụm máu đen hoại tử kịch liệt.


Anh bị chấn lùi lại ba bước, đất nện dưới chân nứt toác. Cơn đau buốt từ mười ngón tay hóa đá lan nhanh lên cánh tay, khiến anh suýt chút nữa không thể giữ nổi thăng bằng.


"Ha ha ha! Phế vật mù! Bạch Hộ Mệnh của mẹ ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi!" Lý Vô Song cười lớn đầy kiêu ngạo, gã tiếp tục kết ấn chuẩn bị phóng tiếp đợt kim xương thứ hai.


Nhược Vũ cắn chặt môi đến chảy máu, anh dùng tay trái gõ mạnh cây Thước gỗ sồi gia bảo xuống đất ba nhịp.


*Keng... keng... keng...*


Sóng âm phong thủy từ thước gỗ sồi phát ra, giúp anh định vị chính xác luồng gió nóng và dòng chảy tà khí của đối phương trong bóng tối tuyệt đối. Anh nhận ra Lý Vô Song sử dụng tà hỏa cực dương để khắc chế lụa trắng tịnh hóa cực âm, nếu tiếp tục phòng ngự thụ động, tấm lụa bảo mệnh sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn.


Anh toan phóng kim bạc tịnh hóa để phản công, nhưng ngay khi anh vừa nhấc tay, mười ngón tay hóa đá cứng đờ khiến anh không thể miết chỉ một cách tinh tế. Ba cây kim bạc vừa phóng ra liền bị hai con rối giấy vàng mã khổng lồ của Lý Vô Song nhảy ra chặn đường, nuốt chửng hoàn toàn vào trong thân giấy rách nát.


"Vũ ơi! Tránh ra! Để gã béo này giúp một tay!"


Phan Đăng Khoa hét lớn. Gã dũng cảm lao lên từ phía sau, thò tay vào túi vải ba gang, bốc ra một nắm bột chu sa tịnh hóa cực mạnh ném thẳng vào mặt Lý Vô Song.


*Xoạt!*


Làn khói chu sa màu đỏ rực tỏa ra mùi thơm nồng đậm của thần điện, phủ kín tầm nhìn của Lý Vô Song. Bột chu sa chạm vào tà hỏa tạo ra những tiếng nổ lép bép, tạm thời làm mù mắt tà hỏa và nhiễu loạn luồng khí khống chế của gã tà sư.


"Lũ chuột nhắt dơ bẩn!" Lý Vô Song gào lên trong tức giận, gã vung tay loạn xạ để xua tan làn khói chu sa.


Nhân cơ hội ngàn vàng đó, Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù, thính giác định vị nhịp tim oán khí của đối phương một cách chính xác tuyệt đối. Anh cảm nhận được sợi chỉ tơ khống chế cốt lõi kết nối giữa Lý Vô Song và ngọn lửa tà hỏa đang nằm ở góc nghiêng mười lăm độ bên phải.


Nhược Vũ nhỏ một giọt máu ngón tay hoại tử vào chốt Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét.


*U u u...*


Lưỡi kéo đồng cổ lập tức bùng phát ánh sáng đỏ rực rỡ như máu, phát ra tiếng ngân vang thanh tao đầy sát khí. Nhược Vũ lướt tới, vung kéo đồng cổ cắt mạnh một nhát dứt khoát vào khoảng không trung trước mặt.


*Rắc!*


Một tiếng nứt vỡ giòn tan vang lên giữa không gian xám của chợ âm. Nhát kéo đỏ rực xé toạc luồng khí liên kết tà thuật, cắt đứt hoàn toàn dòng tà hỏa cực dương của Lý Vô Song. Ngọn lửa đỏ rực đang bao vây xung quanh lập tức tắt ngúm, tà thuật phản phệ khiến Lý Vô Song phải lùi lại hai bước, khóe miệng gã rỉ ra một vệt máu đen tà ác.


"Khốn kiếp! Ngươi dám cắt đứt tà hỏa của ta!" Lý Vô Song gầm lên, gương mặt nhợt nhạt của gã trở nên vặn vẹo, điên cuồng vì nhục nhã.


Gã tà sư không còn giữ được vẻ kiêu ngạo ban đầu. Gã giật phăng đôi găng tay lụa mỏng màu đen, lộ ra đôi bàn tay gầy guộc như xương khô quấn đầy những sợi chỉ đen nguyền rủa rỉ máu loãng.


"Chu Nhược Vũ! Đêm nay ta sẽ dùng chính mạng sống của em gái ngươi để tế cho vạn linh oán vương!"


Lý Vô Song điên cuồng vung hai tay lên trời, kích hoạt chiêu thức tối thượng của gã. Từ trong ống tay áo rộng của gã, hàng vạn sợi chỉ đen dệt từ tóc của những người chết oan, những cô dâu ma treo cổ tự tử lập tức phun trào ra ngoài như những con rết đen khổng lồ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!