Nhạc nềnSpooktacular

Quỷ Sai Áp Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn xanh đỏ của xe tuần tra cảnh sát quét qua khe sàn gỗ, hắt những vệt sáng loang lổ lên xác chết tím tái của Trương Hoài Nam dưới sàn đất nện.


Trong căn phòng dệt tối tăm dưới lòng đất của tiệm may khâm liệm Chu Gia, không khí đột ngột ngưng đọng lại. Tiếng còi xe cảnh sát ngoài phố lớn vọng vào Ngõ Bạch Quỷ mỗi lúc một dồn dập, nhưng kỳ lạ thay, những vệt sáng xanh đỏ vừa chạm đến ngưỡng cửa tiệm liền bị một bức tường sương mù dày đặc nuốt chửng. Sương mù sông Hồng đêm nay tràn vào ngõ hẹp nhanh một cách bất thường, cuồn cuộn và lạnh buốt, mang theo mùi tanh nồng của bùn sông và uế khí.


"Anh Vũ... đèn cảnh sát... họ không vào được sao?" Chu Linh Diệp khẽ thì thầm, giọng run rẩy. Cô đứng sát bên cầu thang gỗ, hai tay ôm chặt chiếc lư hương bằng gốm nhỏ. Khói từ những sợi hương ngải cứu tịnh hóa tỏa ra nghi ngút nhưng vừa ra khỏi lư hương liền bị luồng khí lạnh trong phòng ép cho bạt xuống sát đất nện.


Chu Nhược Vũ đứng lặng im bên cạnh chiếc máy khâu cổ. Dưới dải băng lụa trắng quấn quanh đôi mắt mù, một vệt máu nhạt khẽ rỉ ra, thấm đỏ một góc lớp vải lụa sờn cũ. Mười đầu ngón tay của anh cứng đờ, sắc xám đá của vết hoại tử đã lan rộng đến khớp ngón tay thứ hai, đau buốt như có hàng vạn cây kim rỉ sét đang đâm xuyên qua xương tủy. Anh không trả lời em gái, bởi thính giác nhạy bén của anh đang nghe thấy một tiếng động khác—tiếng động kinh hoàng hơn tiếng còi xe cảnh sát gấp trăm lần.


*Xoạt... xột xoạt...*


Đó không phải là tiếng bước chân người. Đó là tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên mặt đường nhựa ngoài ngõ Bạch Quỷ, tiếng kim loại va chạm vào nhau lách cách, lạnh lẽo và vang vọng. Cùng lúc đó, nhiệt độ trong phòng dệt sụt giảm nghiêm trọng. Hơi thở của Linh Diệp hóa thành những làn khói trắng xóa trong hư không. Nước ẩm bám trên những cuộn lụa thô Hàng Đào bắt đầu ngưng kết thành một lớp băng mỏng, phát ra những tiếng răng rắc ghê người.


"Linh Diệp, lùi lại sau bục thờ tổ tiên. Mau!" Nhược Vũ khàn giọng ra lệnh. Giọng nói của anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự nghiêm nghị không thể phản kháng.


Linh Diệp cắn chặt môi, ôm lư hương chạy vội về phía sau từ đường Chu Gia. Ngay khi gót chân cô vừa chạm vào bục gỗ trắc, một tiếng nổ lớn vang dội từ phía cửa tiệm ở tầng một.


*Rầm!*


Kết giới phong thủy của Ngõ Bạch Quỷ—vốn được các đạo sĩ thời Lê thiết lập để ngăn cách âm dương—đã bị một lực lượng khổng lồ chém rách. Một luồng âm khí đen ngòm, cuồn cuộn như bão tố tràn xuống cầu thang gỗ, thổi bay những tấm rèm lụa chưa nhuộm treo quanh phòng dệt.


Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù, thính giác định vị của anh lập tức dựng lên một sơ đồ nhiệt oán khí trong tâm trí. Đứng ở lối xuống cầu thang là một linh thể khổng lồ cao hơn hai mét. Hắn mặc một bộ giáp sắt đen rỉ sét rách nát, tỏa ra mùi hôi thối của xác chết phân hủy dưới hồ nước sâu. Gương mặt hắn được che kín bởi một chiếc mặt nạ quỷ dạ xoa rỉ ra thứ máu xanh lục nhầy nhụa. Trong tay phải của hắn, thanh đao bản lớn âm ty dài gần sáu thước đang phát ra những tiếng u uất của hàng vạn vong hồn bị giam cầm.


U Minh Quỷ—quỷ sai biến chất của âm giới sông Hồng.


"Chu Nhược Vũ!" Giọng nói của U Minh Quỷ vang lên như tiếng sấm rền dưới lòng đất, khiến những chiếc bát hương trên bàn thờ tổ tiên Chu Gia rung lên bần bật. "Ngươi là kẻ phàm trần, dám tự ý dùng khâu thuật can thiệp vào sinh tử dương gian, dung túng oán linh Nguyễn Thị Mai giết người phi pháp! Hôm nay, bản chức nhận mệnh niêm phong tiệm may khâm liệm Chu Gia, bắt giữ hồn phách của ngươi và đồng phạm xuống âm ty trị tội!"


Nhược Vũ tiến lên một bước, tà áo ngũ thân đen sờn cũ của anh bay phần phật trong luồng gió âm. Anh tay trái cầm cây Thước gỗ sồi gia bảo, tay phải thủ sẵn Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét trong túi áo. Dù mười ngón tay đang đau đớn đến mức co rút, anh vẫn giữ vững phong thái trầm mặc.


"U Minh Quỷ sai," Nhược Vũ chậm rãi lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh đối kháng lại uy áp khổng lồ của đối phương. "Chu Gia ta ba đời may đồ khâm liệm giải oan, luôn tuân thủ luật nhân quả của âm giới. Nguyễn Thị Mai chết oan do bị mụ Ngô Thị Cúc và Trương Hoài Nam dìm xác phong thủy. Ta chỉ dệt áo cưới khâm liệm để xoa dịu oán khí của cô ấy, đưa cô ấy về đúng đường luân hồi. Kẻ sát nhân Trương Hoài Nam chết là do nhân quả báo ứng, tự tay Mai kết liễu, không liên quan đến tiệm may Chu Gia."


"Láo xược!" U Minh Quỷ rống lên. "Quy tắc âm ty do bản chức định đoạt! Ngươi dám cãi lệnh?"


Không một lời cảnh báo, U Minh Quỷ vung thanh đao bản lớn chém mạnh xuống. Một luồng đao khí màu đen xám, lạnh lẽo và sắc bén xé toạc không khí, lao thẳng về phía Nhược Vũ. Luồng đao khí này mang theo sức mạnh phong tỏa linh hồn của âm giới, nếu người phàm chạm phải, hồn phách sẽ lập tức bị chém vỡ vụn.


Nhược Vũ không thể nhìn thấy nhát đao, nhưng thính giác nhạy bén đã giúp anh nghe thấy tiếng rít gió lạnh ngắt đang lao đến với tốc độ kinh hoàng. Anh cắn răng chịu đựng cơn đau ở ngón tay, vung Thước gỗ sồi gia bảo lên chặn đỡ.


*Keng!*


Tiếng va chạm chói tai vang lên. Thước gỗ sồi cổ thụ trăm năm phát ra một luồng hào quang màu đỏ san hô rực rỡ, chống đỡ luồng đao khí đen ngòm. Nhưng sức mạnh của quỷ sai quá lớn, Nhược Vũ cảm thấy ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đập trúng. Anh bị chấn lùi lại ba bước, đất nện dưới chân nứt toác. Vết nứt siêu nhỏ ở đầu thước gỗ sồi do trận chiến trước để lại nay lại rạn rộng thêm một chút, rỉ ra những tia sáng đỏ yếu ớt.


"Hừ, một cây thước mục mà đòi cản được đao âm ty của ta sao? Niêm phong cho ta!" U Minh Quỷ bước tới, thanh đao bản lớn lại giơ lên, oán khí đen ngòm trên lưỡi đao ngưng tụ thành những sợi xích nguyền rủa, sẵn sàng khóa chặt kết giới tiệm may.


Nhược Vũ khẽ nhíu mày. Anh biết mình không thể dùng bạo lực để tiêu diệt quỷ sai. Quỷ sai là thực thể âm giới chính thống, nếu anh ra tay sát hại hắn, Chu Gia sẽ hoàn toàn phạm vào luật trời, tiệm may sẽ bị quỷ thần cả hai cõi tru diệt. Anh bắt buộc phải tìm một con đường khác.


Đúng lúc đó, một tiếng chuông đồng thanh tao đột ngột vang lên từ phía cầu thang sau từ đường, át đi tiếng gào thét của oán khí.


*Keng... keng... keng...*


Theo sau tiếng chuông là tiếng gõ nhịp của thanh kiếm mồi lửa và giọng hát chầu văn cao vút, uy nghiêm nhưng đầy mị lực:


*"Thỉnh mời đệ tử Bạch Mã linh từ...*

*Thánh bản cảnh oai linh hiển hách...*

*Trừ tà diệt quỷ giữ long mạch..."*


Một bóng người phụ nữ mặc áo chầu đỏ rực rỡ thêu phượng múa, cổ đeo kiềng bạc lấp lánh bước xuống từ phía sau bàn thờ tổ tiên. Bà đồng đền Bạch Mã—Đỗ Thị Thịnh đã xuất hiện. Trên tay bà cầm chiếc quạt ngà voi trừ tà và thanh kiếm mồi lửa đang rực cháy ngọn lửa màu vàng kim của thần điện.


"U Minh Quỷ!" Đỗ Thị Thịnh quát lớn, giọng nói sắc sảo và uy nghiêm của một bậc trưởng bối trấn giữ địa mạch kinh thành. "Tiệm may Chu Gia nằm trên nút thắt phong thủy của Bát Quái trận phố cổ, chịu sự bảo hộ ngầm của đền Bạch Mã. Ngươi là quỷ sai tuần đêm, nhận tiền hối lộ của phái Thiết Sa để đến đây tư vị niêm phong tiệm may, ngươi không sợ bản đồng dâng sớ lên Hắc Vô Thường đại nhân trị tội ngươi sao?"


U Minh Quỷ khựng lại, chiếc mặt nạ dạ xoa rỉ máu khẽ rung lên. Hắn hiển nhiên rất kính sợ uy danh của đền Bạch Mã và các vị Thánh bản cảnh. Nhưng lòng tham và mệnh lệnh của phái Thiết Sa vẫn khiến hắn ngoan cố:


"Bà đồng! Đây là việc của âm ty, đền Bạch Mã không được can thiệp vào sinh tử sổ sách! Thằng mù này đã phá vỡ ranh giới, ta bắt hắn là đúng luật!"


"Muốn bắt người của Chu Gia? Vậy thì bước qua điệu múa kiếm thần của ta trước!"


Đỗ Thị Thịnh không thèm đôi co. Bà vung thanh kiếm mồi lửa hầu đồng, bắt đầu khởi động Nghi thức hầu đồng giao tiếp quỷ sai. Đôi chân bà di chuyển uyển chuyển theo nhịp điệu chầu văn vô hình, thanh kiếm mồi lửa vẽ nên những vòng tròn lửa vàng kim rực rỡ trong không trung, tạo thành một kết giới chính khí cực dương bao bọc lấy Nhược Vũ và Linh Diệp. Sức nóng từ ngọn lửa thần điện Bạch Mã tỏa ra, nhanh chóng dập tắt làn sương mù oán khí lạnh lẽo của U Minh Quỷ, ép hắn phải lùi lại hai bước.


Nhược Vũ đứng trong kết giới bảo vệ, đầu óc anh xoay chuyển nhanh chóng. Anh biết Đỗ Thị Thịnh chỉ có thể dùng chính khí đền cổ để kiềm chế quỷ sai tạm thời, không thể duy trì trận pháp quá lâu dưới lòng đất ẩm ướt đầy âm khí này. Anh bắt buộc phải đưa ra đòn quyết định trên bàn đàm phán.


"U Minh Quỷ sai," Nhược Vũ chậm rãi bước ra rìa kết giới lửa, bàn tay hóa đá của anh đưa vào túi áo dài, rút ra một xấp tiền giấy dày cộm.


Đó không phải là loại tiền âm phủ in màu lòe loẹt bán ngoài chợ vàng mã hiện nay. Đó là Tiền giấy âm phủ cổ được dập bản gỗ bùa chú cổ truyền từ thời nhà Lê, do gã buôn chỉ Phan Đăng Khoa săn lùng từ những ngôi mộ cổ ven sông Hồng. Mỗi tờ tiền giấy cổ này đều chứa đựng một phần công đức tịnh hóa tích tụ hàng trăm năm, là thứ tài sản vô giá đối với các thực thể âm giới hòng dùng để thăng cấp cảnh giới hoặc đổi lấy thọ mệnh luân hồi.


"Ngươi đến đây niêm phong tiệm của ta, thực chất chỉ vì muốn hoàn thành khế ước với phái Thiết Sa để lấy linh lực," Nhược Vũ lạnh lùng nói, anh giơ xấp tiền giấy cổ lên. "Ở đây có một trăm tờ tiền giấy cổ Lê triều chứa đầy công đức tịnh hóa chính tông. Số tiền này đủ để ngươi tu luyện tăng cấp lên Sát cảnh đỉnh phong mà không cần phải gánh chịu sát nghiệp từ việc tiêu diệt Chu Gia. Ngươi nhận lấy xấp tiền này và rút quân, coi như đêm nay chưa từng có vụ án mạng của Trương Hoài Nam tại đây. Hoặc là, ngươi quyết tử chiến với đền Bạch Mã, và ta sẽ dùng chiếc kéo đồng cổ của mẹ ta cắt đứt thần chức quỷ sai của ngươi ngay tại phòng dệt này!"


Nhược Vũ vừa dứt lời, anh liền nhỏ một giọt máu đen hoại tử từ đầu ngón tay vào chốt Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét.


*Keng... u u u...*


Chiếc kéo đồng cổ bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ như máu, phát ra tiếng ngân vang thanh tao đầy sát khí khắc chế tà ma cực mạnh. Luồng sát khí từ chiếc kéo cổ mạnh đến mức khiến thanh đao âm ty của U Minh Quỷ phải rung lên khe khẽ như muốn rạn nứt.


U Minh Quỷ chằm chằm nhìn vào xấp tiền giấy cổ Lê triều đang tỏa ra linh khí tịnh hóa vàng kim, rồi lại nhìn vào chiếc kéo đồng cổ đỏ rực trên tay Nhược Vũ. Lòng tham lam và sự kính sợ thần binh của hắn đã hoàn toàn lấn át lòng trung thành với phái Thiết Sa.


Hắn khẽ hừ một tiếng, thu hồi thanh đao bản lớn âm ty ra sau lưng. Luồng oán khí đen ngòm xung quanh hắn bắt đầu thu nhỏ lại.


"Chu Nhược Vũ, ngươi quả thực là một kẻ khôn ngoan," U Minh Quỷ khàn giọng nói, giọng nói đầy sự thỏa hiệp tà ác. "Một trăm tờ tiền giấy cổ Lê triều... bản chức nhận. Coi như đêm nay tiệm may Chu Gia của ngươi may mắn."


Hắn đưa bàn tay xương xẩu rỉ máu xanh ra, giật lấy xấp tiền giấy cổ từ tay Nhược Vũ. Ngay khi tiền giấy chạm vào tay hắn, luồng linh lực tịnh hóa vàng kim lập tức thấm vào giáp sắt đen, khiến những vết rỉ sét trên giáp của hắn mờ đi trông thấy. U Minh Quỷ lộ ra vẻ thỏa mãn cực độ.


"Rút quân!" Hắn quát lớn.


Bầy âm binh ẩn hiện trong sương mù ngoài ngõ Bạch Quỷ lập tức tan biến. U Minh Quỷ xoay người, bước lên cầu thang gỗ để rời đi.


Nhưng ngay khi bóng dáng khổng lồ của hắn chuẩn bị biến mất vào làn sương mù ngoài cửa tiệm, Nhược Vũ bỗng nghe thấy một tiếng *sì sì* cực kỳ nhỏ, như tiếng một con rắn độc đang trườn qua kẽ sàn gỗ.


*A!*


Một tiếng kêu khẽ đầy đau đớn của Chu Linh Diệp vang lên từ phía sau bục thờ tổ tiên.


Nhược Vũ giật mình, anh lướt nhanh về phía em gái nhờ thính giác định vị tiếng kêu. Khi anh chạm tay vào cổ tay của Linh Diệp, anh kinh hoàng cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt đang bám chặt lấy da thịt cô gái nhỏ. Dưới lớp áo bà ba sẫm màu, trên cổ tay phải của Linh Diệp đã xuất hiện một dấu ấn đen nguyền rủa hình mặt quỷ dạ xoa đang rỉ ra thứ khói đen lạnh ngắt.


Tiếng cười hollow, man dại của U Minh Quỷ vọng lại từ ngoài ngõ Bạch Quỷ sương mù dày đặc:


"Chu Nhược Vũ! Tiền giấy cổ chỉ đủ mua mạng sống của ngươi đêm nay! Em gái ngươi dám dùng hương ngải tịnh hóa cản trở âm binh, đã phạm vào đại tội của âm giới. Bản chức đã gieo dấu ấn đen nguyền rủa đoạt hồn lên người ả. Hẹn đúng đêm rằm tháng này, khi trăng tròn đỉnh đầu, ta sẽ quay lại đây để kéo linh hồn của Chu Linh Diệp xuống u minh giới dìm xác vĩnh viễn! Ha ha ha..."


Tiếng cười ghê rợn của quỷ sai biến chất nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào tiếng gió rít canh ba ngoài phố cổ. Sương mù sông Hồng bắt đầu tan đi, để lộ ánh đèn đường vàng vọt và tiếng còi xe cảnh sát đang áp sát đầu ngõ Bạch Quỷ.


Linh Diệp ngã gục vào lòng Nhược Vũ, cổ tay cô gái nhỏ run rẩy dữ dội, sắc mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Vết dấu ấn đen nguyền rủa đang từ từ ăn mòn sinh mệnh khí của cô.


Nhược Vũ siết chặt chiếc kéo đồng cổ rỉ sét trong tay, đôi mắt mù quấn băng lụa trắng rỉ máu hướng về phía bóng tối ngoài cửa tiệm. Cơn đau hoại tử trên mười đầu ngón tay hóa đá của anh bùng phát kịch liệt, nhưng nỗi đau trong lòng anh còn lớn hơn gấp vạn lần.


Thời gian của anh không còn nhiều. Anh bắt buộc phải tìm ra nguyên liệu dệt đặc biệt—Tuyết Tơ tịnh hóa—để vừa cứu chữa đôi tay của mình, vừa dệt nên một bộ y phục khâm liệm bảo mệnh tối thượng cho em gái trước khi đêm rằm định mệnh ập đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!