Đường Kim Giải Oan
Tiếng rung ong ong của chiếc kéo đồng cổ rỉ sét rít lên khe khẽ trong bóng tối, chỉ thẳng về phía cánh cửa gỗ trắc đang từ từ bị đẩy ra từ bên ngoài.
Trong phòng dệt tối dưới tầng hầm tiệm may Chu Gia, không khí đặc quánh mùi sương đêm ẩm ướt trộn lẫn với hương ngải cứu tịnh hóa tỏa ra từ chiếc lư hương nhỏ. Chu Nhược Vũ đứng bất động, dải băng lụa trắng quấn quanh đôi mắt mù của anh khẽ lay động theo luồng gió lạnh luồn qua khe cửa. Dưới chân anh, đất nện lạnh ngắt dường như đang truyền lên những nhịp đập khe khẽ của địa mạch phố cổ. Anh không nhìn thấy gì bằng mắt thường, nhưng trong thần thức của một thợ may mù, bóng tối lúc này là một bản đồ âm thanh cực kỳ chi tiết.
"Anh Vũ... có người..." Tiếng khẽ thì thầm của Chu Linh Diệp vang lên từ phía cầu thang gỗ. Cô gái nhỏ đang nấp sau bục thờ tổ tiên, đôi tay run rẩy ôm chặt chiếc lư hương ngải cứu, hơi thở dồn dập đầy sợ hãi.
Nhược Vũ khẽ giơ bàn tay phải lên, ra hiệu cho em gái im lặng. Mười đầu ngón tay của anh, vốn thon dài và nhạy bén, nay từ đầu ngón đến khớp thứ hai đã phủ một màu xám xịt như đá hộc rạn nứt. Đó là dấu vết của Phản phệ hoại tử ngón tay. Mỗi lần anh dùng xúc giác tâm linh để đọc ký ức cận tử của vong hồn, oán khí lạnh lẽo lại ăn mòn thêm một phần da thịt anh. Cơn đau buốt nhói chạy dọc theo xương cánh tay, nhưng Nhược Vũ vẫn giữ gương mặt trầm mặc không một gợn sóng. Anh nhắm nghiền đôi mắt trống rỗng dưới dải băng lụa rỉ máu nhạt, tập trung toàn bộ thính giác vào tiếng động từ phía trên.
*Két...*
Tiếng bản lề gỗ trắc của cánh cửa tiệm ở tầng một rít lên một hơi dài rợn người. Tiếng bước chân nện xuống sàn gỗ không hề nhẹ nhàng, mà kéo lê, loạng choạng. Kẻ đột nhập không phải là một cao thủ tà thuật biết che giấu khí tức, mà là một kẻ mang thân thể phàm trần nhưng sát khí lại nặng nề vô cùng.
*Hộc... hộc...*
Tiếng thở dốc hỗn loạn, đặc quánh mùi ma túy rẻ tiền và hơi ẩm của nước mưa sông Hồng tràn vào không gian. Nhược Vũ khẽ cau mày. Nhịp tim của kẻ đột nhập đập nhanh đến điên cuồng, từng tiếng *thình thịch, thình thịch* vang lên trong thính giác nhạy bén của anh như tiếng trống trận dồn dập. Sát khí cận tử tỏa ra từ gã nồng nặc đến mức dải băng lụa trên mắt Nhược Vũ bắt đầu râm ran ngứa ngáy.
"Trương Hoài Nam..." Nhược Vũ khẽ đọc tên kẻ đó trong lòng.
Thông qua ký ức cận tử mà anh vừa đọc được từ di cốt của Nguyễn Thị Mai dưới chiếc hòm sắt rỉ sét, gã chính là kẻ sát nhân phố Hàng Bông. Gã đã tự tay dìm chết cô dâu trẻ Nguyễn Thị Mai dưới chân cầu Long Biên theo lệnh của mụ bà mối âm dương Ngô Thị Cúc để lấy xác làm lễ minh hôn cho đứa con trai chết trẻ của phú hào Lương Thế Vinh. Giờ đây, gã mò đến đây, mang theo một con dao bấm rỉ sét đẫm sát khí, mục đích không gì khác ngoài việc tiêu hủy thi thể của Mai để phi tang đầu mối.
Tiếng bước chân lê lết bắt đầu đi xuống cầu thang dẫn vào phòng dệt tối. Trương Hoài Nam bước đi trong bóng tối, hơi thở nồng nặc mùi rượu và khói thuốc ngải độc. Gã không hề biết rằng, trong căn phòng tối đen như mực này, có một thợ may mù đang đứng đợi gã bằng một đôi tai có thể nghe thấu nhịp tim.
*Xoẹt!*
Một vệt sáng lạnh lẽo đột ngột xé toạc bóng tối. Trương Hoài Nam vung con dao bấm rỉ sét đâm lén về phía bóng người đứng cạnh khung cửi cổ. Nhát dao điên cuồng và tàn nhẫn, nhắm thẳng vào cổ họng Nhược Vũ.
Nhưng ngay khi lưỡi dao bấm vừa lao tới, Nhược Vũ đã khẽ nghiêng người sang một bên. Chuyển động của anh nhẹ nhàng như một sợi tơ bay trước gió. Kỹ năng Blind Combat (Thính giác nhịp tim) cho phép anh định vị chính xác hướng đi của lưỡi dao thông qua tiếng gió cắt sắc lẹm và nhịp tim run rẩy của gã sát nhân.
"Mẹ kiếp! Thằng mù này tránh được sao?" Trương Hoài Nam rống lên một tiếng khàn đục. Gã điên cuồng vung dao chém loạn xạ vào khoảng không trước mặt. Những nhát chém điên cuồng của gã nghiện ma túy không có chương pháp, nhưng sát khí đẫm máu bám trên con dao bấm lại vô cùng hung hãn.
Nhược Vũ liên tục lùi bước, né tránh những vệt sáng lạnh lẽo. Nhưng trong lúc điên cuồng chém giết, lưỡi dao bấm của Trương Hoài Nam đã sượt qua bả vai của Nhược Vũ. Vải áo ngũ thân đen sờn cũ bị rách toạc, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra, thấm đẫm vai áo anh. Cơn đau rát buốt truyền đến, nhưng Nhược Vũ không hề nao núng. Điều khiến anh lo lắng hơn cả là một nhát chém sượt qua của Nam đã làm rách một góc tấm lụa nền Hàng Đào đang căng dở trên khung cửi cổ.
"Khung cửi..." Nhược Vũ khẽ siết chặt nắm tay. Khung cửi gỗ sồi gia bảo này là công cụ duy nhất có thể dệt Tuyết Tơ giải oan, không thể để gã sát nhân phàm trần này hủy hoại.
Quyết định ra tay dứt khoát, Nhược Vũ vẩy tay phải phóng ra một cuộn Chỉ ngũ sắc tâm linh. Anh định thi triển chiêu thức Chỉ Hồng Trấn Sát để trói chặt Trương Hoài Nam từ xa. Tuy nhiên, khi những sợi chỉ đỏ vừa bay ra ngoài không trung, sát khí đẫm máu nồng nặc từ con dao bấm của Nam bỗng chốc bùng phát. Sợi chỉ đỏ chưa được ngâm qua nước bùa sông Hồng tịnh hóa lập tức bị sát khí sắc bén của con dao bấm chém đứt thành nhiều đoạn vụn, rơi lả tả xuống đất nện.
"Ha ha! Thằng mù rách nát! Mày chỉ có mấy trò khâu vá này thôi sao? Chết đi!" Trương Hoài Nam cười man dại, gã lao tới, con dao bấm nhắm thẳng vào ngực Nhược Vũ.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nhược Vũ không thối lui nữa. Anh xoay người, bàn tay trái chưa bị hóa đá hoàn toàn thọc sâu vào hòm gỗ gia bảo trên bàn dệt, nắm chặt lấy chuôi của Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa phòng dệt tối. Nhược Vũ đã dùng lưỡi kéo đồng cổ chặn đứng lưỡi dao bấm của Trương Hoài Nam ngay trước ngực anh chỉ vài milimet. Lực đẩy cực mạnh từ gã sát nhân khiến hai chân Nhược Vũ lùi lại một bước, đất nện dưới chân anh lún xuống.
Nhưng ngay khi hai món vũ khí chạm vào nhau, một luồng ánh sáng đỏ rực từ chốt kéo đồng cổ bỗng chốc bùng phát. Nhỏ một giọt máu từ ngón tay hoại tử của Nhược Vũ vào chốt kéo, những đường minh văn cổ xưa khắc trên lưỡi kéo rỉ sét đột ngột rực sáng như lửa cháy. Luồng linh lực tịnh hóa cực dương rèn từ đồng đền cổ bộc phát, tịnh hóa hoàn toàn sát khí đẫm máu bám trên lưỡi dao bấm của Nam.
*Xèo xèo...*
Một làn khói đen hôi thối bốc lên từ con dao bấm. Trương Hoài Nam cảm thấy lòng bàn tay mình như bị bỏng rát bởi một thanh sắt nung đỏ, gã gào thét đau đớn, suýt chút nữa đánh rơi con dao.
"Bạch Diện! Ra tay!" Nhược Vũ khẽ quát.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của góc phòng dệt, một bóng người cao lớn bằng vải đột ngột lao ra không một tiếng động. Đó chính là Bạch Diện - con rối vải không mặt bảo vệ tiệm may. Chuyển động của Bạch Diện uyển chuyển nhưng mang một sức nặng siêu nhiên khổng lồ. Con rối vải không mặt quấn chặt lấy hai chân của Trương Hoài Nam, kéo ghì gã sát nhân ngã sầm xuống sàn đất nện.
"Cái... cái quái gì thế này? Thả ta ra! Ma... có ma!" Trương Hoài Nam điên cuồng giãy giụa, gã dùng dao bấm đâm liên tiếp vào thân vải của Bạch Diện, nhưng lưỡi dao chỉ để lại những vết rách vô hại trên lớp lụa thô đã được bọc bùa chú. Bạch Diện vô tri vô giác, đôi tay vải khổng lồ khóa chặt lấy khớp gối của Nam như gọng kìm sắt.
Nhược Vũ đứng thẳng người dậy, bả vai rỉ máu của anh khẽ run lên. Đây là khoảng trống thời gian duy nhất mà Bạch Diện tạo ra cho anh. Anh không thể lãng phí một giây nào.
Nhược Vũ thọc bàn tay phải hóa đá đau buốt vào túi da bên hông, rút ra ba cây Kim bạc tịnh hóa thêu minh văn cổ. Anh nhắm mắt mù, lắng nghe tiếng tim đập hỗn loạn, run rẩy của Trương Hoài Nam đang bị Bạch Diện đè chặt dưới đất.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba vệt sáng bạc xé toạc bóng tối phòng dệt. Với kỹ thuật Phóng kim định vị xuất thần, ba cây kim bạc tịnh hóa cắm chính xác vào ba đại huyệt phong thủy trên cơ thể của Trương Hoài Nam: một cây cắm vào huyệt Nhân Trung dưới mũi, hai cây còn lại găm chặt vào hai huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai gã.
Linh lực tịnh hóa từ kim bạc lập tức lan tỏa, phong tỏa hoàn toàn dòng chảy sát khí và huyết mạch của Trương Hoài Nam. Gã sát nhân bỗng chốc cứng đờ toàn thân, con dao bấm rỉ sét rơi leng keng xuống đất nện, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng nhưng không thể thốt lên một lời nào, chỉ có nhịp tim vẫn đập dồn dập trong hoảng loạn.
Khống chế được gã sát nhân, Nhược Vũ không hề dừng lại. Anh biết, oán khí của Nguyễn Thị Mai trong chiếc hòm sắt rỉ sét đang dao động dữ dội sau cuộc công kích tà thuật của Lý Đại Đầu và sự xuất hiện của kẻ sát nhân trực tiếp. Nếu không tiến hành dệt áo liệm giải oan cho cô ngay lập tức, linh hồn cô sẽ hoàn toàn biến chất thành ác linh cấp Sát và tàn phá tiệm may.
"Linh Diệp! Quay khung cửi! Mau lên!" Nhược Vũ khàn giọng ra lệnh.
Chu Linh Diệp vội vàng chạy đến bên chiếc khung cửi gỗ sồi cổ. Cô gái nhỏ dùng hết sức lực quay bánh đà gỗ trắc. Tiếng *tích tắc, tích tắc* của khung cửi vang lên đều đặn giữa phòng dệt tối, như một nhịp cầu kết nối âm dương.
Nhược Vũ tiến đến trước chiếc hòm sắt rỉ sét. Anh đưa bàn tay phải đã hóa đá xám kịt đến khớp ngón thứ hai vào bên trong hòm, chạm trực tiếp vào di cốt lạnh ngắt của Nguyễn Thị Mai. Cơn đau buốt xương tủy lập tức dội ngược lên đại não khi anh thi triển Họa Hồn Y Pháp.
Từ trong di cốt của Mai, Nhược Vũ dùng đầu ngón tay mù để kéo ra những sợi Tơ máu oán linh màu đỏ rực rỡ nhưng mang theo oán khí cận tử lạnh thấu xương. Những sợi tơ máu quấn chặt lấy ngón tay anh, rỉ ra những giọt máu đen hoại tử. Nhưng Nhược Vũ vẫn kiên định, anh dẫn sợi tơ máu oán linh luồn vào con thoi của khung cửi cổ.
Anh bắt đầu dệt.
Trong bóng tối tuyệt đối, tiếng khung cửi quay *lạch cạch, lạch cạch* vang lên dồn dập. Nhược Vũ đưa con thoi chạy qua chạy lại bằng cảm nhận thần thức cực hạn. Anh dệt sự thật cái chết của Nguyễn Thị Mai vào bộ áo cưới khâm liệm bằng Lụa thô Hàng Đào.
Nét khâu thứ nhất: Tái hiện cảnh đêm mưa lạnh lẽo dưới chân cầu Long Biên.
Nét khâu thứ hai: Tái hiện con dao bấm của Trương Hoài Nam đâm xuyên qua ngực cô.
Nét khâu thứ ba: Tái hiện dòng nước sông Hồng lạnh ngắt dìm chết linh hồn cô dâu trẻ.
Mỗi nét khâu hạ xuống, oán khí đen ngòm tỏa ra từ chiếc hòm sắt lại bị hút sạch vào thớ vải lụa thô, chuyển hóa thành những đường thêu hoa sen tịnh hóa màu vàng kim rực rỡ trên tà áo cưới màu đỏ cưới.
Cơn đau hoại tử trên mười ngón tay Nhược Vũ đau đớn đến mức anh tưởng như xương cốt mình đang vỡ vụn ra từng mảnh. Da thịt hóa đá nứt nẻ, máu đen rỉ ra thấm đẫm cả sợi chỉ dệt mệnh. Nhưng anh không dừng lại. Lời thề với người cha quá cố về việc giữ vững ranh giới đạo đức của tiệm may khâm liệm vang vọng trong tâm trí anh: *"May đồ khâm liệm là khâu vá lại nhân quả phàm trần. Dù đau đớn đến đâu, thợ may Chu Gia cũng không được để oán hận làm vỡ vụn linh hồn người chết."*
"Nguyễn Thị Mai... khoác lên mình bộ áo cưới này... oan khuất của cô sẽ được giải..." Nhược Vũ khàn giọng niệm khẩu quyết.
Khi nét khâu cuối cùng hoàn thành, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ và ấm áp bùng phát từ bộ áo cưới khâm liệm thêu sen tịnh hóa, bao phủ toàn bộ phòng dệt tối.
Linh thể của Nguyễn Thị Mai từ trong hòm sắt từ từ bay lên. Cô không còn mang hình hài méo mó, kinh dị của một thủy quỷ trương phình nữa. Khoác lên mình bộ áo cưới khâm liệm đỏ rực thêu sen vàng hoàn mỹ vừa vặn đến từng ly, gương mặt cô trở nên xinh đẹp, thanh tao như một cô dâu thực sự trong ngày cưới. Những giọt nước mắt oán hận hóa thành những hạt sương tịnh hóa lấp lánh, rửa sạch mọi uế khí sông nước bám trên linh thể cô.
Nguyễn Thị Mai cúi đầu hành lễ trước Nhược Vũ, ánh mắt cô tràn ngập sự biết ơn sâu sắc. Cô đã được giải oan hoàn toàn, oán khí biến mất, linh hồn được tịnh hóa thành một Linh thể hộ vệ ấm áp.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt tịnh hóa của Nguyễn Thị Mai chợt nhìn thấy Trương Hoài Nam đang bị găm chặt dưới đất nện. Nhìn thấy kẻ trực tiếp sát hại mình, oán hận sâu thẳm trong linh hồn cô bỗng chốc bùng phát một lần cuối cùng.
*Vút!*
Nguyễn Thị Mai hóa thành một luồng sương đỏ lướt tới. Đôi tay linh thể của cô quấn chặt lấy cổ họng của Trương Hoài Nam, nhấc bổng gã sát nhân lên khỏi mặt đất. Sức mạnh oán lực tịnh hóa cực mạnh siết chặt lấy thực quản của gã.
"Á... khục..." Trương Hoài Nam trợn trừng đôi mắt rỉ máu, gã điên cuồng giãy giụa nhưng ba cây kim bạc tịnh hóa đã khóa chặt mọi huyệt vị khiến gã không thể cử động tay chân.
Nhược Vũ cảm nhận được oán lực dao động, anh toan đưa tay ngăn cản: "Mai! Đừng tạo sát nghiệp!"
Nhưng đã quá muộn. Đôi tay linh thể của Nguyễn Thị Mai siết mạnh. Trương Hoài Nam nghẹt thở kịch liệt, gương mặt gã tím tái đi vì thiếu oxy. Trong cơn giãy chết cận kề, gã sát nhân nhìn chằm chằm vào khoảng không vô hình trước mặt, đôi mắt tràn ngập sự hãi hùng tột độ. Gã lẩm bẩm những lời đứt quãng, khàn đặc trong cổ họng:
"Bà... bà mối Ngô Thị Cúc... và... phái Thiết Sa... chúng... chúng sẽ không buông tha... cho mày... Chu Nhược Vũ..."
*Rắc!*
Một tiếng bẻ cổ khô khốc vang lên giữa phòng dệt tối.
Đầu của Trương Hoài Nam ngoẹo sang một bên, hơi thở của gã hoàn toàn tắt lịm. Xác của gã sát nhân phố Hàng Bông rơi bịch xuống sàn đất nện lạnh ngắt, đôi mắt vẫn trợn trừng kinh hoàng nhìn vào hư không.
Nguyễn Thị Mai sau khi tự tay kết liễu kẻ thù, oán hận cuối cùng trong lòng cô hoàn toàn tiêu tán. Linh thể cô từ từ tan biến vào bóng tối của phòng dệt, nhưng trước khi biến mất, cô để lại một sợi tóc linh thể dài màu đỏ quấn chặt quanh cổ wrist của Nhược Vũ. Sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai phát ra một luồng hơi ấm nhẹ nhàng, sưởi ấm vết thương hoại tử đang rỉ máu đen trên tay anh.
Nhược Vũ đứng lặng im giữa phòng dệt tối, bả vai rỉ máu của anh khẽ run lên. Anh cảm nhận được luồng công đức giải oan dồi dào từ linh hồn Mai truyền vào cơ thể, tạm thời làm dịu đi cơn đau hoại tử trên mười ngón tay hóa đá. Nhưng trong lòng anh lại nặng trĩu những lo âu.
"Phái Thiết Sa... bà mối Ngô Thị Cúc..." Nhược Vũ lẩm bẩm hai cái tên đó.
Đúng lúc đó, từ phía trên tầng một của tiệm may, tiếng còi xe cảnh sát rú vang dồn dập dội vào Ngõ Bạch Quỷ. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy quét qua các khe hở của sàn gỗ, chiếu xuống phòng dệt tối.
Cái chết của Trương Hoài Nam ngay tại tiệm may Chu Gia đã lập tức thu hút sự chú ý của nữ cảnh sát hình sự Lê Minh Thư. Áp lực pháp lý dương thế cực lớn đang đè nặng lên vai thợ may mù Chu Nhược Vũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!