Nhạc nềnSpooktacular

Đo Bóng Gọi Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo bao trùm toàn bộ phòng dệt cấm kỵ Chu Gia, chỉ còn lại đôi mắt rực đỏ như hai đốm lửa ma trơi của Nguyễn Thị Mai đang chằm chằm nhìn vào Nhược Vũ giữa khoảng hư không tăm tối.


Trong thế giới không ánh sáng của Chu Nhược Vũ, bóng tối chưa bao giờ là một bức màn tĩnh lặng. Nó là một thực thể sống, chuyển động và thở bằng những nhịp thở ẩm ướt của sông nước. Tiếng móng tay sắc nhọn của Nguyễn Thị Mai cào xột xoạt vào không khí, rít lên từng hồi ghê rợn, hướng thẳng về phía cổ họng anh. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy ba gang tay. Luồng uế khí cực lạnh mang theo mùi bùn sông Hồng nồng nặc sộc thẳng vào mũi Nhược Vũ, khiến lớp da thịt hóa đá trên mười đầu ngón tay anh run rẩy dữ dội dưới cơn đau buốt tận xương tủy.


"Anh Vũ! Cẩn thận!" Tiếng hét thất thanh của Chu Linh Diệp vang lên từ góc phòng. Tiếng xột xoạt của tà áo bà ba sẫm màu cho thấy cô đang cố lao về phía anh, nhưng luồng âm áp bách quá mạnh từ oán linh đã khóa chặt bước chân cô gái nhỏ.


"Đứng yên đó, Linh Diệp! Đừng động vào hòm sắt!" Nhược Vũ khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm thấp của anh mang một uy lực khiến người nghe phải lạnh gáy.


Anh nhắm chặt đôi mắt trống rỗng ẩn sau dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt. Trong thần thức của một thợ may mù, anh không nhìn thấy hình hài vật lý của Nguyễn Thị Mai, nhưng anh cảm nhận được nhịp tim oán khí của cô. Đó là một nguồn năng lượng hỗn loạn, đỏ rực như máu loãng đang sôi sục, liên tục phình to và co thắt. Sát khí cận tử từ chiếc hòm sắt rỉ sét đang rò rỉ ra ngoài, biến oán linh cấp Hận của cô dâu ma này tiến sát đến ranh giới của một ác linh cấp Sát hung hãn.


Nhược Vũ hiểu rằng, oán hận của Mai tích tụ từ việc bị dìm xác phong thủy dưới chân cầu Long Biên bởi Hương Đoạt Hồn của mụ Ngô Thị Cúc. Nếu anh dùng Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét để cắt đứt oán khí của cô lúc này, linh hồn cô sẽ lập tức vỡ vụn, hồn phi phách tán vĩnh viễn dưới âm ty sông Hồng. Đó là điều cấm kỵ của một thợ may khâm liệm Chu Gia. Anh đã hứa sẽ giải oan cho cô. Cách duy nhất để tịnh hóa cô là dệt nên bộ y phục khâm liệm đúng sự thật cái chết của cô.


Nhưng trước khi dệt, anh bắt buộc phải thực hiện kỹ nghệ Đo bóng cắt vải để lấy được kích thước chính xác linh thể của Mai. Nếu bộ áo liệm rộng một phân, oán khí sẽ rò rỉ; nếu hẹp một ly, linh hồn cô sẽ bị bóp nghẹt đến hóa quỷ.


"Linh Diệp, thắp lại đèn dầu canh tư! Dùng diêm lưu huỳnh đặc chế! Mau lên!" Nhược Vũ vừa nói vừa lùi lại một bước, tay trái nắm chặt Thước gỗ sồi gia bảo.


Tiếng quẹt diêm khô khốc vang lên giữa bóng tối. Một tia lửa xanh lét bùng lên, rồi ngọn Đèn dầu canh tư được thắp sáng trở lại. Ánh sáng vàng lục nhạt nhòa, ma quái từ ngọn đèn dầu vừng trộn bùa chú lung lay dưới sức gió âm, hắt bóng của Nguyễn Thị Mai lên bức tường vôi trắng ẩm mốc của phòng dệt tối.


Cái bóng của cô dâu ma trên tường không giống người thường. Nó khổng lồ, méo mó, với mái tóc dài xõa rượi như những vòi bạch tuộc đen ngòm đang uốn lượn, liên tục gào thét không ra tiếng.


"Đo bóng... gọi hồn!"


Nhược Vũ khẽ quát. Anh tiến lên một bước, Thước gỗ sồi gia bảo trong tay trái gõ mạnh xuống đất nện ba nhịp.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ trầm hùng vang dội khắp tầng hầm, kích hoạt dòng chảy địa mạch phong thủy của từ đường Chu Gia. Những đường minh văn chữ Nho khắc trên thân thước sồi bỗng chốc rực sáng màu đỏ san hô ấm áp. Làn sóng âm tịnh hóa phát ra từ thước gỗ quét qua phòng dệt, ghim chặt cái bóng của Nguyễn Thị Mai lên bức tường vôi.


Ngay lập tức, thi thể đang đứng thẳng của Mai trong hòm sắt cứng đờ lại. Đôi mắt đỏ rực của cô trợn trừng, cơ thể run bần bật nhưng không thể di chuyển được một phân. Cái bóng của cô đã bị thước gỗ sồi khóa chặt vào tường.


Nhược Vũ bước sát lại gần bức tường vôi. Anh không có nhãn lực, nhưng thần thức của anh bám sát theo luồng nhiệt độ thay đổi trên bề mặt tường. Nơi có bóng oán linh bám vào, vách tường lạnh ngắt như băng đá nghĩa trang. Anh đưa bàn tay phải đã hóa đá xám kịt đến khớp ngón thứ hai lên, bắt đầu đo đạc.


Cơn đau buốt từ vết thương hoại tử ngón tay dội ngược lên đại não khi anh chạm lòng bàn tay vào vách tường lạnh. Da thịt cứng đờ như đá hộc nứt nẻ ra, rỉ ra những giọt máu đen hoại tử kẽ móng tay. Nhược Vũ cắn chặt môi đến bật máu, cố giữ cho thần trí không bị ảo ảnh dìm nước của Mai làm cho điên loạn. Anh slid nhẹ thước gỗ sồi dọc theo mép bóng của oán linh, dùng thính giác lắng nghe tiếng gió rít cực siêu mảnh phát ra từ sự rung động của linh thể để đo đạc.


"Thân dài năm thước hai tấc..."


Nhược Vũ khẽ lẩm bẩm, ghi nhớ từng kích thước vào tâm trí.


"Vai rộng ba tấc hai phân..."


Đúng lúc thước gỗ sồi của Nhược Vũ chuẩn bị đo đến phần cổ áo của bóng oán linh, một tiếng rít gió sắc lẹm từ phía trên đỉnh đầu vang lên.


*Vút! Rầm!*


Cánh cửa gỗ trắc của tiệm may ở tầng trên bỗng nhiên bị một luồng sức mạnh vô hình đập sầm vào vách. Sương mù sông Hồng từ Ngõ Bạch Quỷ tràn vào như một con quỷ dữ, kéo theo tiếng cười khành khạch, rùng rợn của một gã đàn ông trung niên.


"Chu Nhược Vũ! Thằng mù ranh con! Mày dám cướp cô dâu ma của ta để giải oan sao? Hôm nay ta sẽ dùng tà thuật thiêu rụi cái tiệm may rách nát này của nhà mày!"


Đó là giọng của Lý Đại Đầu - lão thầy cúng tà ác của phố cổ. Lão không xuất hiện trực tiếp, nhưng tà thuật của lão đang mượn đường khí phong thủy của Ngõ Bạch Quỷ để công kích trực tiếp vào tiệm may.


Ngay sau tiếng cười của lão, hàng loạt lá bùa chú chu sa màu đỏ rực, greasy với máu gà trống đen và nồng nặc mùi rượu nếp bẩn thỉu, xuyên qua các khe hở của sàn gỗ tầng trên, lao thẳng xuống phòng dệt tối. Những lá bùa bùng cháy giữa không trung thành những ngọn lửa tà hỏa màu xanh lục âm u, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc và sát khí cực độ.


Kết giới từ đường Chu Gia bị chấn động dữ dội. Những bài vị tổ tiên trên bàn thờ tầng hai rung lên bần bật, phát ra tiếng va đập khô khốc. Dưới áp lực tà thuật từ bên ngoài, cái bóng của Nguyễn Thị Mai trên tường bắt đầu vùng vẫy điên cuồng. Những sợi chỉ đen nguyền rủa từ các lá bùa chu sa bay tới, quấn chặt lấy bóng của Mai, cố gắng kéo cô thoát khỏi sự khống chế của thước gỗ sồi để đưa cô trở lại tay Lý Đại Đầu.


"Á... Á... Á!" Nguyễn Thị Mai gào thét đau đớn, đôi mắt đỏ rực rỉ máu loãng liên tục. Cái bóng của cô trên tường bắt đầu rách ra, oán khí đen ngòm phun trào dữ dội.


Nhược Vũ cảm thấy một lực lượng phản phệ khổng lồ truyền từ thước gỗ sồi vào cánh tay phải. Cơn đau hoại tử bộc phát kịch liệt, vết hóa đá xám đá lan nhanh thêm vài milimet dọc theo mu bàn tay anh. Thước gỗ sồi gia bảo run rẩy, xuất hiện một vết nứt siêu nhỏ ở đầu thước. Nếu bóng của Mai thoát ra lúc này, cô sẽ hóa thành ác linh cấp Sát ngay lập tức và nuốt chửng linh hồn của cả hai anh em.


"Linh Diệp! Mau dùng bùa bình an dán lên bậu cửa trên!" Nhược Vũ hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


Linh Diệp nén lòng sợ hãi, vội vàng rút một lá bùa bình an màu vàng từ trong sổ da cũ, lao lên cầu thang gỗ dán chặt vào khe cửa bậu cửa trên. Nhưng ngay khi lá bùa vừa chạm vào bậu cửa, một luồng tà hỏa xanh lục của Lý Đại Đầu lập tức bùng lên, thiêu rụi lá bùa bình an thành tro bụi trong chớp mắt. Sức nóng của tà thuật hất văng Linh Diệp ngã nhào xuống cầu thang, tay cô bị bỏng rát nhẹ.


"Không được rồi anh Vũ! Sát khí của lão quá mạnh, bùa bình an thông thường không cản được!" Linh Diệp khóc lớn, cố gượng dậy.


Nhược Vũ nghiến răng. Anh biết Lý Đại Đầu đang dùng tà thuật cực âm để công kích địa mạch của ngõ Bạch Quỷ hòng đập vỡ phong thủy tiệm may. Không thể dùng sức mạnh thô bạo đối kháng trực diện lúc này.


"Linh Diệp! Bình tĩnh lại! Grab lấy hũ đất nung chứa nước bùa sông Hồng dưới gầm bàn dệt! Tạt thẳng lên bậu cửa bọc bùa chú! Mau!" Nhược Vũ dùng thần thức ra lệnh, tay trái anh vẫn gồng mình giữ chặt thước gỗ sồi chống đỡ lực giằng co của bóng oán linh.


Linh Diệp nghe lệnh, vội vàng bò đến gầm bàn dệt gỗ trắc. Cô dùng đôi tay run rẩy ôm lấy chiếc hũ đất nung nặng trĩu chứa Nước bùa sông Hồng – loại nước lấy từ ngã ba sông vào giờ Tý đêm trăng khuyết, ngâm với lá bưởi và bùa tịnh tà đền cổ. Cô dốc hết sức lực, lao lên cầu thang và tạt mạnh gáo nước bùa lên bậu cửa gỗ trắc.


*Xèo... Xèo... Xèo!*


Dòng nước bùa sông Hồng chạm vào tà hỏa xanh lục, tạo ra những tiếng rít chói tai và làn khói trắng xóa bốc lên nghi ngút, mùi hôi thối của uế khí tà thuật bị triệt tiêu hoàn toàn. Ngọn lửa xanh lục của Lý Đại Đầu lập tức bị dập tắt, dòng chảy tà khí từ Ngõ Bạch Quỷ bị chặn đứng ngay trước thềm cửa tiệm.


Trong lúc Linh Diệp chặn đứng dòng tà khí ở bậu cửa, Nhược Vũ ở phía dưới cũng bắt đầu hành động. Anh biết thước gỗ sồi sắp không chịu nổi lực giằng co của bóng Mai. Anh dùng bàn tay trái chưa bị hóa đá hoàn toàn, thọc sâu vào túi vải đeo bên hông, rút ra một cuộn Chỉ ngũ sắc tâm linh.


Anh không thể dùng mười đầu ngón tay hóa đá cứng đờ để thắt nút chỉ thông thường. Nhược Vũ dùng răng cắn chặt một đầu cuộn chỉ ngũ sắc, đầu còn lại anh quấn nhanh ba vòng quanh đầu Thước gỗ sồi gia bảo đang cắm chặt xuống đất nện.


"Chỉ ngũ sắc... trấn sát địa mạch!"


Nhược Vũ niệm chú trong tâm trí. Năm sợi chỉ mang năm màu sắc ngũ hành rực sáng lên những luồng sáng vàng kim, đỏ rực, xanh lam, trắng muốt và nâu sậm. Sức mạnh ngũ hành tương khắc bùng phát, quấn chặt lấy đầu thước gỗ sồi, truyền linh lực tịnh hóa thẳng xuống địa mạch dưới sàn phòng dệt tối.


*Uỳnh!*


Một tiếng động trầm đục vang lên dưới lòng đất. Lực giằng co của bóng Nguyễn Thị Mai lập tức bị dập tắt hoàn toàn. Những sợi chỉ đen nguyền rủa của Lý Đại Đầu quấn quanh bóng cô bị chỉ ngũ sắc thiêu rụi thành những làn khói đen nhạt. Bóng của Mai bị ghim chặt cố định trở lại trên vách tường vôi trắng, đôi mắt đỏ rực của cô dần dịu lại, chuyển sang một màu đỏ nhạt u uất, đầy đau khổ.


Nguyễn Thị Mai rên rỉ một tiếng nhỏ, linh thể cô từ từ lùi lại, ngã sụp xuống bên trong chiếc hòm sắt rỉ sét, tạm thời rơi vào trạng thái ngủ say tịnh hóa.


Nhược Vũ thở dốc kịch liệt, anh buông thước gỗ sồi ra, toàn thân rã rời như vừa trải qua một trận chiến sinh tử kéo dài hàng ngày trời. Anh quỳ sụp xuống đất nện ẩm ướt, mười đầu ngón tay hóa đá lạnh ngắt như băng, đau nhức buốt xương tủy đến mức anh không thể tự nâng cánh tay lên được nữa. Máu hoại tử màu đen loãng rỉ ra từ kẽ móng tay rơi xuống đất, bốc lên mùi hôi thối nhẹ rồi tan biến dưới khói Hương tịnh hóa ngải.


Linh Diệp vội vàng chạy xuống cầu thang, cô quỳ bên cạnh anh trai, dùng tà áo bà ba lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán anh.


"Anh Vũ... anh có sao không? Tay anh... vết hóa đá lại lan rộng thêm rồi. Chúng ta có nên dừng lại không anh?"


"Không dừng được." Nhược Vũ khẽ lắc đầu, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Anh đã đo được kích thước linh thể của cô ấy rồi. Ngày mai... chúng ta phải chuẩn bị Lụa thô Hàng Đào để dệt bộ áo cưới khâm liệm cho cô ấy. Chỉ có công đức giải oan của Mai mới cứu được đôi tay này của anh."


Anh gượng đứng dậy, tựa lưng vào khung cửi gỗ sồi cổ. Dù đôi tay đang chịu đựng nỗi đau tột cùng, trong lòng Nhược Vũ lại dâng lên một niềm thấu cảm sâu sắc trước bi kịch của Nguyễn Thị Mai. Cô gái trẻ chết oan uổng dưới đáy sông sâu chỉ vì lòng tham vô độ của mụ Ngô Thị Cúc và giới nhà giàu dương thế. Anh thề sẽ dùng chính đôi tay hóa đá này để đòi lại công đạo cho cô.


Đột nhiên, từ phía chiếc bàn dệt gỗ trắc đặt ở góc tối của phòng dệt cấm kỵ, một tiếng động lạ vang lên.


*Ong... Ong... Ong...*


Tiếng kim loại rung động với tần số cao, phát ra những âm thanh ong ong sắc nhọn, chấn động cả không gian yên tĩnh của phòng dệt tối.


Nhược Vũ giật mình quay đầu về phía chiếc bàn dệt bằng thính giác cực nhạy. Anh nghe thấy rất rõ, đó là tiếng rung phát ra từ Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người mẹ Lâm Thục Khuê để lại cho anh, hiện đang được cất giấu sâu trong chiếc hòm gỗ gia bảo.


Lưỡi kéo đồng cổ tự động rung lên bần bật bên trong hòm gỗ, phát ra tiếng kêu ong ong dồn dập, lưỡi kéo rỉ sét hướng thẳng về phía bức tường phía Bắc của tiệm may – hướng dẫn đến con ngõ hẹp Ngõ Bạch Quỷ bên ngoài.


Nhược Vũ cảm nhận được một luồng sát khí tầm xa cực mạnh, lạnh lẽo và tàn bạo như một lưỡi dao sắc nhọn, đang từ từ áp sát vào tiệm may Chu Gia từ phía đầu ngõ Bạch Quỷ.


Kẻ sát nhân thực sự đang đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!