Lửa Thiêu Hàng Mã
Bóng tối dưới lối ngầm lạnh buốt và nhớp nháp bùn đất. Chu Nhược Vũ khẽ khom người, bàn tay trái hóa đá cứng đờ của anh miết chặt lấy cuộn chỉ ngũ sắc tịnh hóa mà Vương Chí Nam vừa ném qua khe nứt. Sợi chỉ thô nháp mang theo luồng linh lực ấm áp màu xanh ngọc dịu mát, khẽ luồn qua những thớ da thịt xám xịt như đá hộc của anh, tạm thời đẩy lùi cơn đau buốt nhói đang gặm nhấm mười đầu ngón tay. Đằng sau lưng họ, tiếng gầm rú của hàng chục con golem giấy dạ xoa cùng tiếng tà hỏa cực dương liếm vào vách đá nổ lách tách vẫn vang lên dồn dập. Sức nóng vô hình đang rút cạn dưỡng khí trong đường hầm hẹp.
"Đi mau! Lối này!" Giọng nói của Lê Minh Thư khàn đặc vì sặc khói độc, cô ghì chặt bả vai Nhược Vũ, tà áo khoác gió màu xanh đen thêu bùa chú của cô khẽ tỏa ra hơi ấm đỏ vàng nhè nhẹ để gạt đi những luồng âm khí đang cố bám lấy cơ thể họ. Nguyễn Tấn Lộc bò bò sát đất nện, đôi mắt to sáng ngời nhấp nháy liên tục dưới nhãn quan tâm linh bẩm sinh. Cậu bé câm không thể phát ra tiếng, chỉ dùng ngón tay gõ dồn dập lên mu bàn tay Nhược Vũ theo nhịp ngắn dứt khoát để chỉ hướng rẽ trong địa đạo tối tăm.
Đường hầm dốc dần xuống sâu dưới lòng đất phố Hàng Mã, nồng nặc mùi mùn cưa mục nát, mùi hồ dán sắn pha chu sa và cả mùi tanh nồng của oán khí tích tụ trăm năm. Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt trống rỗng ẩn sau dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt. Anh không cần gậy dò đường, thính giác Blind Combat nhạy bén của anh đang tiếp nhận từng tiếng rột roạt ghê rợn từ vách đất. Đó là tiếng động của hàng ngàn nan tre nứt nẻ và tiếng giấy bản co thắt dưới áp lực phong thủy địa mạch đang bị đục khoét.
Sau một cú rẽ ngặt, không gian đột ngột mở rộng ra thành một mật thất khổng lồ. Nhược Vũ khựng bước chân. Luồng oán khí cực hàn ập thẳng vào mặt anh mạnh đến mức khiến tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực – vốn đã bị cháy sém rách nát đến chín mươi phần trăm – rung lên bần bật, rỉ ra khói đen lạnh ngắt. Giọt máu tim oán linh tịnh hóa của Trần Văn Sát đang được phong ấn trong lòng bàn tay phải Nhược Vũ bỗng nhiên phát ra hơi ấm nóng bỏng, đập mạnh liên hồi để giữ cho nhịp tim anh không bị đông cứng trước âm khí tà ác.
Trong thần thức của Nhược Vũ, thông qua tiếng vọng của không gian, mật thất này cao rộng hơn mười mét, xung quanh vách đá treo lủng lẳng hàng vạn hình nhân giấy gánh hạn không mặt, đung đưa xột xoạt như những xác treo cổ. Ở trung tâm mật thất, trên một bệ thờ đá đen khổng lồ, tộc trưởng Vương Hữu đang đứng xếp bằng. Lão già gầy gò mặc áo dài đen sờn cũ, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng tròn nhỏ rực lên tia sáng tà mị. Hai bàn tay lão dài bất thường, quấn đầy những sợi oán khí đen ngòm rỉ ra từ xương tủy những nạn nhân bị cướp thọ mệnh, điên cuồng dệt chúng vào một bức họa cổ khổng lồ treo trên vách đá phía sau.
Đó chính là bức tranh thờ tổ tông của dòng họ Vương. Bức tranh vẽ một bóng người khổng lồ không mặt, mặc quan phục cổ xưa, nhưng toàn bộ thớ vải của bức tranh đang pulsing – co bóp liên hồi như một quả tim quỷ, rỉ ra từng luồng máu đen đặc và tà hỏa cực dương rực đỏ.
"Ha ha ha! Chu Nhược Vũ! Mày quả nhiên đã tìm đến đây!" Giọng nói của Vương Hữu vang dội khắp mật thất, méo mó và đầy uy áp. "Con trai phản nghịch của ta đã chỉ đường cho mày đúng không? Nhưng vô ích thôi! Đại trận 'Vạn Nhân Thế Mạng' đã hoàn thành chín mươi chín phần trăm. Chỉ cần ta dệt nốt luồng oán khí cuối cùng này vào bức tranh thờ tổ tông, hàng vạn hình nhân giấy trên khắp phố cổ sẽ đồng loạt thức tỉnh, tràn lên mặt đất nuốt chửng linh hồn của lũ phàm phu tục tử để dâng hiến thọ mệnh cho phái Thiết Sa!"
*Ầm! Rắc!*
Ngay sau tiếng cười của Vương Hữu, bức tranh thờ tổ tông bùng phát một luồng tà hỏa đỏ rực, kích hoạt hàng vạn hình nhân giấy treo trên vách đá đồng loạt mở ra đôi mắt lửa xanh lét ghê rợn.
"Nhược Vũ! Chúng đang cử động!" Lê Minh Thư hét lên, cô đứng chắn trước mặt Tấn Lộc, tay không có súng nhưng chính khí hộ thể cực mạnh trên người cô khẽ phát ra hào quang nhạt, tạm thời ngăn cản luồng tà khí đang áp sát.
"Minh Thư, lùi lại! Bảo vệ Lộc!" Nhược Vũ trầm giọng quát. Anh biết, nếu để đại trận này tràn lên mặt đất, long mạch Hà Nội sẽ bị đứt gãy vĩnh viễn, toàn bộ phố cổ sẽ biến thành một nghĩa địa sống.
Chiến đấu phong thủy bắt đầu bùng nổ kịch liệt. Vương Hữu gầm lên một tiếng, tay phải vung chiếc kéo vàng mã bằng đồng đen khắc đầy minh văn nguyền rủa của phái Thiết Sa. Lão rạch một đường dứt khoát vào không trung.
*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*
Hàng loạt lưỡi dao giấy sắc nhọn như thép nguội, mang theo luồng sát khí đỏ ngầu xé gió lao thẳng về phía Nhược Vũ. Tiếng rít gió sắc lẹm dội vào thính giác Blind Combat của anh. Nhược Vũ nghiến răng, tay trái vung cây Thước gỗ sồi gia bảo lên cản phá.
*Keng! Keng! Keng!*
Những lưỡi dao giấy nện chan chát vào thân thước sồi. Mỗi cú va đập mang theo oán lực khổng lồ khiến cây thước cổ thụ trăm năm rung lên bần bật. Vết nứt rạn rách khổng lồ ở đầu thước – vốn đã rất nặng sau trận chiến golem trước – nay rạn rộng thêm một đường dài chạy dọc sát tận chuôi cầm, rỉ ra những mảnh vụn gỗ sồi khô khốc. Thước gỗ sồi gia bảo của ông nội truyền lại đã đi đến giới hạn sinh mệnh, chỉ cần gánh thêm một đòn chấn mạnh nữa là sẽ vỡ vụn vĩnh viễn.
"Mày nghĩ cây thước nứt nẻ của một lão già chết héo có thể cản được thần lực của tổ tông họ Vương sao?" Vương Hữu điên cuồng gào thét. Lão vung tay trái, kích hoạt luồng tà hỏa cực dương đỏ rực trực tiếp phun ra từ bức tranh thờ tổ tông.
*Phù!*
Ngọn lửa tà ác mang theo tiếng khóc than của hàng vạn oán linh ập tới. Nhược Vũ vội vàng quăng cuộn chỉ ngũ sắc tịnh hóa ra trước mặt, cố gắng dệt nhanh một kết giới phòng ngự ngũ hành bằng thần thức. Nhưng tà hỏa cực dương từ bức tranh thờ quá mạnh, nó thiêu rụi toàn bộ các sợi chỉ ngũ sắc ngay khi chúng vừa chạm vào không khí. Kết giới phòng ngự tan vỡ trong chớp mắt. Luồng lửa liếm mạnh vào ngực Nhược Vũ, thiêu rụi hoàn toàn những mảnh vải rách nát cuối cùng của tấm lụa Bạch Hộ Mệnh.
"Hự!" Nhược Vũ bị hất văng ra xa, ngã quỵ xuống đất nện. Toàn thân anh bị bỏng rát nhẹ, lồng ngực nhói lên đau đớn kịch liệt khi vết thương rỉ máu đen hoại tử sát tim bị hơi nóng kích hoạt. Máu đen chảy ra từ ngực bốc lên làn khói xám hôi thối. Mười đầu ngón tay của anh hoàn toàn hóa đá xám kịt, cứng đờ đến tận khớp ngón thứ hai, cướp đi toàn bộ cảm giác xúc giác vật lý.
"Ha ha ha! Phế vật mù Chu Gia! Đôi tay dệt lụa của mày đã hóa đá hoàn toàn, mày lấy cái gì để may áo liệm giải oan đây? Chết đi!" Vương Hữu vung kéo đồng đen, chuẩn bị phóng ra đòn kết liễu.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù quấn băng lụa trắng rỉ máu. Anh không hề hoảng sợ, mà trái lại, tâm trí anh đạt đến một sự tịnh tâm vô ngã kỳ lạ. Anh hiểu rằng, bức tranh thờ tổ tông chính là lõi phong thủy cung cấp oán lực và tà hỏa vô tận cho Vương Hữu. Nếu anh chỉ tập trung tấn công lão, những con golem giấy khổng lồ và tà hỏa sẽ cản đường anh vĩnh viễn cho đến khi anh kiệt quệ thọ mệnh. Anh bắt buộc phải hủy hoại bức tranh thờ từ xa.
Nhưng đôi tay anh đã hóa đá cứng đờ, không thể cầm kim bạc phóng chỉ thêu tinh tế nữa.
"Vẫn còn một cách..." Nhược Vũ thầm nghĩ. Anh khẽ miết mạnh mười đầu ngón tay hóa đá vào nhau. Sự ma sát cơ học thô bạo khiến da thịt đá xám của anh nứt nẻ ra những khe hở sâu hoắm, rỉ ra dòng máu đen hoại tử đặc quánh chứa đầy oán khí cực âm tích tụ.
Nhược Vũ run rẩy đưa tay phải lên thắt lưng lụa, rút ra Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét của mẹ để lại. Chốt kéo đồng cổ vốn đã bị rạn nứt một đường sâu hoắm do phản phệ cực mạnh từ trận chiến trước. Nhược Vũ cắn răng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy, ép vết nứt rỉ máu đen ở ngón tay trỏ quệt thẳng vào chốt kéo đồng.
*Xèo... xèo...*
Dòng máu hoại tử đen kịt chạm vào chốt kéo cổ liền sôi lên sùng sục. Giọt máu tim oán linh tịnh hóa của Trần Văn Sát trong lòng bàn tay anh cũng bộc phát nhiệt lượng cực đại, truyền thẳng linh lực tịnh hóa của ác linh cấp Sát đã được giải oan vào lưỡi kéo.
*Oong! Oong! Oong!*
Một tiếng ngân thanh tao, vang dội như tiếng chuông chùa cổ bị sập vang lên chấn động toàn bộ mật thất hầm mộ. Minh văn đỏ rực ẩn dưới lớp rỉ đồng xù xì của chiếc kéo bùng phát một luồng ánh sáng đỏ san hô rực rỡ, ấm áp và mang sát khí khắc chế tà ma cực mạnh. Huyết tế bộc phát linh lực cực hạn của kéo đồng cổ đã được kích hoạt!
"Cái gì? Linh lực của con mụ Lâm Thục Khuê?" Vương Hữu kinh hoàng hét lên khi cảm nhận được luồng ánh sáng đỏ đang xua tan oán khí trong mật thất.
Không để cho Vương Hữu kịp phản ứng, Nhược Vũ dùng thính giác Blind Combat định vị chính xác vị trí bức tranh thờ tổ tông phía sau lão. Anh dồn toàn bộ sức lực còn sót lại vào hai chân, lướt tới như một chiếc bóng ma mị xé toạc màn sương lửa.
*Xoạt!*
Nhược Vũ vung chiếc kéo đồng cổ rỉ sét, chém một nhát dứt khoát vào không trung hướng thẳng về phía bức họa khổng lồ.
*Xoẹt! Đoành!*
Một đường cắt phát sáng đỏ rực như ánh bình minh xé toạc không gian xám xịt của mật thất. Nhát chém mang theo linh lực tịnh hóa tối thượng chém đôi bức tranh thờ tổ tông họ Vương ngay từ khoảng cách năm mét. Bức họa cổ khổng lồ bị xé rách làm hai nửa, vết rách rực lửa đỏ tịnh hóa nhanh chóng lan rộng, thiêu rụi những thớ vải pulsing đầy oán khí đen ngòm.
"Gào!!!"
Một tiếng thét kinh hoàng, u uất của hàng vạn oán linh bị giam cầm trong bức tranh vang dội khắp hầm mộ. Khi lõi phong thủy bị xé rách, đại trận 'Vạn Nhân Thế Mạng' hoàn toàn sụp đổ. Luồng tà hỏa cực dương bị mất kiểm soát, lập tức cắn ngược lại chính kẻ dệt ra nó.
*Bùng!*
Ngọn lửa đỏ rực bùng phát từ bức tranh thờ rách nát, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Vương Hữu trên bệ đá đen. Lão già gào rú điên cuồng trong biển lửa của chính mình. Những sợi oán khí đen quấn quanh tay lão biến thành những sợi xích lửa siết chặt lấy cổ lão, kéo lão đổ gục xuống bệ đá thờ đang nứt vỡ ầm ầm. Bản thân Vương Hữu bị chính chiếc kéo vàng mã đồng đen của mình đâm xuyên qua ngực khi cố sức cứu vớt kho lưu trữ y phục nguyền rủa đang bị lửa thiêu rụi.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Hàng vạn hình nhân giấy treo trên vách đá đồng loạt mất đi linh lực, đôi mắt lửa xanh lét tắt ngấm, cơ thể giấy bản của chúng phân rã thành tro bụi đen rơi lả tả như một trận mưa tro tàn khốc. Mật thất hầm mộ bắt đầu sụp lở dữ dội, những khối đá cổ kính từ trần nhà rơi xuống rào rào.
"Nhược Vũ! Hầm mộ sắp sập rồi! Đi mau!" Lê Minh Thư lao tới, cô cùng Nguyễn Tấn Lộc dìu lấy thân thể kiệt quệ của Nhược Vũ, kéo anh chạy tháo thân theo lối ngầm dưới bệ thờ chịu lực.
Khói lửa cuồn cuộn bốc lên sau lưng họ, nuốt chửng toàn bộ kho lưu trữ y phục nguyền rủa tà ác của gia tộc họ Vương dưới lòng đất phố Hàng Mã.
...
Khi họ khó nhọc bò ra khỏi cửa sập và thoát lên mặt đất, trời đã về khuya, sương mù sông Hồng đặc quánh bao phủ cả khu phố cổ vắng lặng. Phía sau lưng họ, ngôi nhà cổ kính của tiệm vàng mã Vương Hữu đang bùng cháy dữ dội, ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi toàn bộ mái ngói cổ kính, tỏa ra những làn khói đen kịt lên bầu trời đêm phố cổ.
Giữa đống đổ nát rực lửa và khói bụi mịt mù, Vương Chí Nam đang quỳ gối trên nền đất lạnh lẽo. Gã thư sinh gầy gò mặc chiếc áo sơ mi trắng nhuốm mực đen nhếch nhác, hai tay ôm chặt lấy một mảnh giấy bản cháy sém của bức tranh vẽ chân dung người chết. Nước mắt gã chảy dài trên gương mặt lấm lem tro than, nhưng đôi mắt gã không còn vẻ u uất, sợ hãi trước tà thuật của cha mình nữa, mà rực lên một sự kiên định, thanh khiết lạ thường.
Nghe thấy tiếng bước chân của nhóm Nhược Vũ thoát ra, Vương Chí Nam khẽ ngẩng đầu lên. Gã không nhìn vào ngôi nhà đang cháy, mà hướng thẳng ánh mắt đầy dằn vặt đạo đức về phía Nhược Vũ.
Gã đặt mảnh giấy sém xuống đất nện, dập đầu ba lạy trước bài vị tổ tông dòng họ Vương đã bị lửa thiêu rụi một nửa, rồi trầm giọng thề trước vong linh và trước mặt người thợ may mù Chu Gia:
"Tôi... Vương Chí Nam... thề trước vong linh tổ tiên họ Vương và thần linh địa mạch... Từ nay về sau, tôi sẽ dùng cả sinh mệnh này để phục dựng lại nghệ thuật làm hình nhân giấy của gia tộc... theo đúng con đường chính đạo tịnh hóa của Chu Gia... để giải oan cho người chết, không bao giờ dùng tà thuật trục lợi hại người nữa!"
Nhược Vũ đứng lặng im lặng trong sương đêm lạnh lẽo, dải băng lụa trắng quấn quanh mắt anh khẽ bay nhẹ trong gió sương. Anh khẽ nâng bàn tay phải lên. Mười đầu ngón tay của anh lúc này đã hoàn toàn hóa đá xám kịt, lạnh ngắt và cứng đờ đến tận khớp ngón thứ hai, hoàn toàn mất đi mọi cảm giác xúc giác vật lý. Nhưng hơi ấm mỏng manh từ giọt máu tim tịnh hóa của Trần Văn Sát vẫn đang đập khẽ khàng trong lòng bàn tay anh, tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp dịu nhẹ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!