Hầm Mộ Họ Vương
Cú rơi tự do vào khoảng không tối tăm kết thúc bằng một tiếng động trầm đục. Chu Nhược Vũ nện thẳng lưng xuống nền đất ẩm ướt, lạnh ngắt của hầm mộ. Cơn đau từ bả vai rách nát và vết thương hoại tử trước ngực dội lên như một nhát búa bổ, khiến anh không kìm được mà hự lên một tiếng khàn đục. Dải băng lụa trắng quấn quanh đôi mắt mù của anh lệch sang một bên, để lộ vệt máu nhạt rỉ ra từ hốc mắt trống rỗng đã khô cứng.
Ngay phía trên đầu họ, tiếng cười gằn điên loạn của Vương Hữu vọng xuống cùng tiếng sập của cánh cửa sập bằng gỗ dâu nguyền rủa đóng sầm lại vĩnh viễn. Bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo bao trùm toàn bộ không gian, mang theo thứ mùi hôi thối nồng nặc của tro cốt lâu năm và keo dán bột sắn pha chu sa.
"Nhược Vũ! Anh có sao không?" Giọng nói của Lê Minh Thư vang lên bên cạnh, gấp gáp và đầy lo âu. Tiếng sột soạt của tà áo khoác gió màu xanh đen cho thấy cô đang cố gắng gượng dậy trong bóng tối. Không còn khẩu súng lục ổ quay dương thế, bàn tay cô chỉ biết mò mẫm trên mặt đất bùn nhão nhoét để tìm kiếm một điểm tựa.
Nhược Vũ không đáp. Anh khẽ gạt đi vệt máu đen rỉ ra từ vết thương ngực, tay trái run rẩy tì chặt cây thước sồi nứt nẻ xuống đất bùn lạnh lẽo để giữ thăng bằng. Mười đầu ngón tay của anh lúc này đã hoàn toàn hóa đá xám kịt, lạnh ngắt và cứng đờ đến tận khớp ngón thứ hai. Sự tê dại vô hồn đang bò dần lên cổ tay, cướp đi toàn bộ xúc giác vật lý. Anh chỉ còn biết dựa vào hơi ấm mỏng manh từ giọt máu tim oán linh tịnh hóa của Trần Văn Sát đang được phong ấn trong lòng bàn tay phải để giữ cho nhịp tim không bị âm khí dưới hầm mộ làm cho ngừng đập.
Một bàn tay nhỏ nhắn, run rẩy khẽ nắm lấy vạt áo ngũ thân đen sờn cũ của anh. Đó là Nguyễn Tấn Lộc. Cậu học trò câm mười bốn tuổi không hề phát ra tiếng động, nhưng ngón tay cậu liên tục gõ nhẹ lên mu bàn tay hóa đá của Nhược Vũ theo nhịp ngắn dứt khoát:
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Nhược Vũ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lộc im lặng. Dưới nhãn quan tâm linh bẩm sinh của cậu bé câm, hầm mộ tối tăm này không hề trống rỗng. Trong thần thức của Nhược Vũ, thông qua thính giác Blind Combat nhạy bén, anh nghe thấy hàng vạn tiếng xột xoạt ghê rợn vang lên từ các bức tường gạch vồ cổ kính xung quanh. Đó là tiếng động của giấy bản cọ xát vào nhau, tiếng nan tre chuyển động lách cách và tiếng thở u uất của những oán linh nghèo khổ chết oan bị giam cầm trong những bộ y phục nguyền rủa xếp kín các hộc đá.
"Vương Hữu... lão cáo già này đã biến hầm mộ tổ tông thành một lò luyện ngải khổng lồ," Nhược Vũ thầm nghĩ, lồng ngực anh nhói lên đau đớn.
"Chào mừng đến với cõi chết của dòng họ Vương, thợ may mù Chu Gia!" Giọng nói của Vương Hữu từ một hốc đá phía trên cao dội xuống, méo mó và vang vọng như tiếng quỷ hú. "Dưới hầm mộ này có ba ngàn hình nhân giấy gánh hạn, mỗi con đều chứa oán khí của một kẻ chết oan ở phố cổ. Hôm nay, ta sẽ dùng tà hỏa cực dương thiêu rụi linh hồn các người, biến các người thành những con rối giấy trung thành nhất của phái Thiết Sa!"
*Ầm... rắc!*
Ngay sau lời dứt của Vương Hữu, một vách hầm mộ bằng gạch cổ nứt toác ra. Một thực thể khổng lồ bước ra từ bóng tối. Đó là một con golem hình nhân giấy khổng lồ cao hơn hai mét, mang hình dáng một con quỷ dạ xoa mặt xanh nanh đỏ, thân hình ghép từ hàng trăm lớp giấy bản dày cộp bọc đầy bùa chú nguyền rủa màu đen. Đôi mắt rỗng tuếch của nó bùng cháy hai đốm lửa màu đỏ xanh ghê rợn.
*Phù!*
Con golem giấy há cái miệng rộng hoác, phun ra một luồng tà hỏa cực dương đỏ rực. Luồng lửa này không hề mang hơi nóng vật lý thông thường, mà là thứ lửa tà ác chuyên thiêu rụi linh lực và gặm nhấm thần thức của người sống. Sức nóng vô hình của tà hỏa tràn tới, khiến không khí dưới hầm mộ kín trở nên ngột ngạt, ngập tràn mùi giấy cháy hôi thối.
"Tránh ra sau tôi!" Nhược Vũ hét lớn.
Bằng một phản xạ thần tốc, anh vung tay trái, điều khiển tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực bay ra. Tấm lụa trắng dệt từ tơ tằm tịnh hóa bộc phát linh lực, tạo thành một kén lụa mờ ảo bao bọc lấy anh, Minh Thư và Tấn Lộc.
*Xèo xèo...*
Luồng tà hỏa đỏ rực liếm mạnh vào kén lụa. Ngay lập tức, lớp lụa trắng tinh khiết của Bạch Hộ Mệnh bắt đầu cháy sém, chuyển sang màu vàng ố rồi đen kịt từng mảng lớn. Khói đen bốc lên nghi ngút mang theo mùi khét lẹt. Tấm lụa bảo mệnh – lá chắn cuối cùng bảo vệ tim Nhược Vũ – bị tàn phá nặng nề, linh lực phòng ngự suy giảm nhanh chóng. Nhược Vũ khuỵu một gối xuống đất nện ẩm ướt, lồng ngực bỏng rát như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tim, máu đen hoại tử rỉ ra thấm đẫm vạt áo dài đen sờn cũ.
"Nhược Vũ!" Lê Minh Thư hét lên. Cô nhìn thấy kén lụa bảo vệ đang mỏng dần dưới sức nóng thiêu đốt của ngọn lửa tà thuật.
Con golem giấy khổng lồ không dừng lại. Nó gầm lên một tiếng trầm đục, vung những cánh tay bằng giấy bản cứng như thép nguội, móng vuốt giấy sắc nhọn xé toạc không khí lao thẳng về phía Minh Thư. Minh Thư nghiến răng, vận dụng toàn bộ võ thuật đặc nhiệm hình sự để lướt nghiêng người né tránh. Móng vuốt giấy sượt qua bả vai cô, chém đứt một mảng áo khoác gió, để lại một vết cắt sâu rỉ máu trên vách đá phía sau.
"Nó quá nhanh! Thân giấy nhưng cứng như đá!" Minh Thư thở dốc, hai tay thủ thế dũng cảm che chắn trước mặt Tấn Lộc.
Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải băng lụa rỉ máu. Trong bóng tối tuyệt đối của tâm nhãn, anh cố gắng lọc bỏ tiếng gầm rú của tà hỏa, tập trung toàn bộ thính giác Blind Combat vào chuyển động của con golem giấy. Anh phát hiện ra một quy luật: dù thân thể nó khổng lồ và chuyển động dường như không có kẽ hở, nhưng tiếng nan tre chuyển động bên trong thân giấy của nó có một nhịp trễ siêu nhỏ mỗi khi nó quay người. Đặc biệt, chuyển động của nó phụ thuộc hoàn toàn vào bóng phản chiếu của nó trên bức tường gạch cổ dưới ánh sáng lập lòe của tà hỏa.
"Nó di chuyển theo bóng..." Nhược Vũ suy luận nhanh chóng.
Anh không thể sử dụng mười đầu ngón tay hóa đá cứng đờ để kết ấn dệt chỉ tinh tế, cũng không thể phóng kim bạc tịnh hóa vì thân giấy của golem quá mềm và dày, kim bạc phóng tới sẽ bị lún sâu và mất linh lực hoàn toàn. Anh bắt buộc phải dùng đến thủ đoạn lẩn trốn tối thượng: Khâu chỉ bám bóng.
Nhược Vũ dùng kẽ khớp ngón tay hóa đá cứng ngắt kẹp chặt một sợi chỉ tơ tằm cực mảnh màu đỏ rực từ hộp gỗ hương sau lưng. Anh vung cổ tay, bắn sợi chỉ tơ cực mảnh bay vút qua không trung.
*Vút!*
Sợi chỉ tơ gần như vô hình phát sáng đỏ nhẹ, găm chính xác vào phần bóng đen của con golem giấy đang in trên bức tường hầm mộ ẩm ướt. Nhược Vũ dùng lực cổ tay kéo mạnh.
*Xoạt!*
Cơ thể gầy gò của Nhược Vũ lướt đi như một chiếc bóng ma mị, defying gravity, bay vút qua luồng tà hỏa đỏ rực, luồn lách qua góc chết của con golem giấy và đáp nhẹ nhàng ngay phía sau gáy của nó.
"Vương Hữu! Trận pháp của ông có kẽ hở!" Nhược Vũ trầm giọng quát.
Anh vung tay trái cầm cây Thước gỗ sồi gia bảo. Đầu thước sồi vốn đã bị rạn nứt cực kỳ nặng nề sau trận chiến đêm qua, nay dưới sức nóng thiêu đốt của hầm mộ càng trở nên giòn và dễ vỡ. Nhược Vũ dồn toàn bộ linh lực tịnh hóa còn sót lại vào thước gỗ, giáng một đòn sấm sét vào ngay sau gáy con golem giấy – nơi nhãn quan tâm linh của Tấn Lộc vừa chỉ hướng có đặt lá bùa nguyền rủa cốt lõi bằng chu sa.
*Bốp! Đoành!*
Cú đánh cực mạnh chấn vỡ lá bùa nguyền rủa chu sa sau gáy golem. Con quỷ dạ xoa giấy khổng lồ khựng lại, đôi mắt tà hỏa tắt ngấm, rồi toàn bộ thân xác giấy bản của nó phân rã thành hàng vạn mảnh tro đen rơi lả tả xuống đất nện.
Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Cú va đập vật lý quá mạnh khiến cây Thước gỗ sồi gia bảo phát ra một tiếng *rắc* khô khốc. Vết nứt trên đầu thước rạn rộng thêm một đường dài sâu hoắm chạy dọc sát tận chuôi thước, chỉ cần chịu thêm một lực chấn nhẹ nữa là bảo vật gia truyền này sẽ vỡ vụn hoàn toàn. Nhược Vũ nôn ra một ngụm máu đen hoại tử kịch liệt, mười đầu ngón tay hóa đá run rẩy bần bật, sắc xám chết chóc đã lan rộng qua cổ tay, gặm nhấm da thịt anh đau đớn tột cùng.
"Nhược Vũ! Anh không sao chứ?" Minh Thư lao tới đỡ lấy anh, gương mặt cô đầy vết sém đen vì khói tà hỏa.
"Chưa xong đâu..." Nhược Vũ khàn giọng, giọng nói của anh yếu ớt đến mức gần như bị tiếng động xung quanh nuốt chửng.
*Xột xoạt... xột xoạt...*
Từ trong các hộc đá tối tăm của hầm mộ, tiếng giấy bản cọ xát lại vang lên dồn dập hơn. Không phải một, mà là hàng chục con golem giấy quỷ dạ xoa khác đang từ từ bước ra, đôi mắt tà hỏa của chúng đồng loạt thắp sáng bóng tối hầm mộ. Luồng tà hỏa cực dương bắt đầu dâng cao, nhiệt độ tăng vọt, tiêu hao dần lượng dưỡng khí ít ỏi dưới hầm mộ kín. Minh Thư bắt đầu ho sặc sụa, lồng ngực cô thắt lại vì ngạt thở.
"Chúng ta sẽ bị thiêu chết ở đây mất..." Minh Thư nghiến răng, cố giữ cho mình không bị ngất đi.
Nhược Vũ đứng lặng im lặng trong bóng tối tuyệt đối, cảm nhận cái chết đang cận kề. Mười ngón tay hóa đá cứng đờ của anh không thể cầm nổi kim bạc để phóng cứu viện nữa. Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh trên ngực đã cháy sém gần hết, không thể chống đỡ thêm một đợt tà hỏa diện rộng nào nữa.
Đúng lúc cả nhóm rơi vào tuyệt vọng tột cùng, một tiếng *ầm* nhẹ vang lên từ bức tường gạch cổ phía sau lưng họ. Một viên gạch vồ trượt ra, để lộ một khe nứt nhỏ rỉ ra ánh sáng tịnh hóa màu xanh ngọc dịu mát.
Từ sau khe nứt, gương mặt u uất, đầy dằn vặt đạo đức của Vương Chí Nam xuất hiện. Gã nhìn Nhược Vũ bằng đôi mắt cầu khẩn, tay phải run rẩy ném qua khe nứt một cuộn chỉ ngũ sắc tịnh hóa rực rỡ sắc màu.
"Nhược Vũ! Nhận lấy cái này!" Chí Nam thì thầm gấp gáp qua khe nứt. "Đi theo lối ngầm dưới bệ thờ này! Có lối thoát hiểm bí mật ra bến sông! Nhanh lên, cha tôi sắp thiêu rụi toàn bộ hầm mộ này rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!