Hình Nhân Thế Mạng
Ánh nắng cuối thu của Hà Nội đổ xuống phố Hàng Mã một dải màu vàng vọt, hanh hao nhưng rực rỡ đến độ làm người ta hoa mắt. Giữa ban ngày, con phố sầm uất này ngập trong sắc đỏ của đèn lồng, sắc vàng óng của những xấp giấy tiền, vàng lá, và đủ loại hình nhân thế mạng, ngựa giấy, xe lầu được xếp san sát hai bên vỉa hè. Tiếng người mua kẻ bán lao xao, tiếng cười nói của khách du lịch lẫn trong tiếng còi xe máy dội vào lòng phố cổ hẹp và gấp khúc. Nhưng đối với Chu Nhược Vũ, thế giới rực rỡ ấy hoàn toàn câm lặng trong bóng tối.
Anh đi chậm rãi ở rìa đường, dải băng lụa trắng quấn quanh đôi mắt mù đã thấm đẫm một vệt máu nhạt rỉ ra từ hốc mắt trống rỗng. Mười đầu ngón tay của anh giấu dưới tay áo ngũ thân đen sờn cũ đang run rẩy gượng gạo. Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ khớp ngón tay thứ hai – nơi da thịt đã hoàn toàn hóa thành đá xám đen, cứng ngắt và nứt nẻ – ngược lên bả vai. Vết thương rỉ máu đen hoại tử trước ngực do lưỡi phay của Trần Văn Sát chém rách Bạch Hộ Mệnh đêm qua vẫn âm ỉ bỏng rát sát tim. Giọt máu tim oán linh tịnh hóa thu hoạch được từ Sát hiện đang được anh phong ấn kỹ trong lòng bàn tay phải cứng đờ, tỏa ra một luồng hơi ấm mỏng manh để giữ cho tim anh không bị oán khí lạnh ngắt làm cho ngừng đập.
"Nhược Vũ, anh trụ nổi không?" Lê Minh Thư đi sát bên sườn anh, khẽ thì thầm. Giọng nói của nữ cảnh sát hình sự mang theo vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ ở nhà xác, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc sảo như chim ưng quét qua từng cửa tiệm vàng mã.
Nhược Vũ không đáp, chỉ khẽ lắc đầu dưới dải băng lụa. Anh không dùng gậy dò đường, bởi thính giác Blind Combat của anh đang tiếp nhận hàng vạn âm thanh hỗn tạp của phố cổ: tiếng xột xoạt của giấy bản, tiếng gió lướt qua những nan tre của khung hình nhân, và đặc biệt là tiếng tích tắc dồn dập, đứt quãng của địa mạch dưới lòng đất.
Cây Thước gỗ sồi gia bảo giắt bên thắt lưng lụa của anh khẽ rung lên. Vết nứt rạn nặng ở đầu thước do cản đao oán khí đêm qua đang rỉ ra luồng linh lực yếu ớt, báo hiệu cho anh biết Bát Quái trận phố cổ Hà Nội – đại trận phong thủy trấn áp oán khí sông Hồng – đang bị đục khoét nghiêm trọng ngay tại trục phố Hàng Mã này.
Đi ngay phía sau họ là cậu học trò câm Nguyễn Tấn Lộc. Cậu bé mười bốn tuổi đeo chiếc hộp gỗ hương đựng chỉ sau lưng, đôi mắt to sáng ngời nhạy bén liên tục quét qua những hình nhân giấy bày bên đường. Đôi bàn tay nhỏ của Lộc vẫn còn đỏ ửng, sưng tấy do vết bỏng lạnh từ bột xương rồng đất đêm qua. Lộc khẽ giật gấu áo của Nhược Vũ, rồi dùng ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay hóa đá của anh theo nhịp ngắn dứt khoát:
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Nhược Vũ dừng bước. Dưới nhãn quan tâm linh bẩm sinh của Tấn Lộc, cậu bé đang nhìn thấy một luồng oán khí màu đen xám nhầy nhụa bốc lên từ một ngôi nhà gỗ hai tầng có mái ngói vảy rồng âm u khuất sau những dây lồng lộng đèn đỏ. Đó là Tiệm vàng mã của Vương Hữu.
Mùi keo dán làm từ bột sắn pha lẫn mùi chu sa nồng nặc bốc ra từ cửa tiệm, cố tình che giấu một thứ mùi tanh hôi dị thường của uế khí xác chết chôn gầm đất. Nhược Vũ siết chặt bàn tay hóa đá, khẽ ra hiệu cho Minh Thư và Tấn Lộc bước vào.
"Kính chào quý khách! Tiệm vàng mã Vương Gia xin hỏi quý khách cần tìm đồ mã cúng tuần hay đồ thế mạng giải hạn?"
Một giọng nói khàn khàn, giả lả vang lên từ phía sau quầy gỗ tối màu. Vương Hữu bước ra. Gã là một người đàn ông gầy gò, mặc chiếc áo dài đen sờn cũ mang phong cách thợ may cổ, đôi mắt ti hí ẩn sau cặp kính gọng tròn nhỏ màu vàng đồng. Ngón tay gã dài bất thường, quấn đầy những sợi chỉ đen xù xì, tay phải đang cầm một chiếc kéo vàng mã bằng đồng đen sắc lẻm cắt giấy bản tanh tách.
Nhược Vũ không nhìn thấy gương mặt gã, nhưng thính giác nhịp tim của anh nghe thấy tiếng tim đập của Vương Hữu. Nhịp tim của gã chậm rãi, lạnh lẽo và mang theo một tần số oán hận rợn người của những kẻ chuyên hành nghề tà đạo dệt nguyền.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
"Chúng tôi muốn tìm chủ tiệm," Lê Minh Thư bước lên trước, giọng đanh thép của một điều tra viên trọng án. "Tôi là cảnh sát hình sự Lê Minh Thư. Đây là Chu Nhược Vũ, thợ may của tiệm Chu Gia. Chúng tôi đến điều tra về nguồn gốc của một số hình nhân giấy được tìm thấy liên quan đến các vụ án mạng gần đây."
Gương mặt Vương Hữu khựng lại một nhịp, đôi mắt ti hí quét qua dải băng lụa rỉ máu quấn quanh mắt Nhược Vũ, rồi dừng lại ở mười đầu ngón tay hóa đá xám xịt của anh. Gã cười khẩy, lưỡi kéo đồng đen trong tay gã khẽ miết mạnh vào mép giấy bản màu đỏ rực.
"À, hóa ra là truyền nhân của tiệm may khâm liệm Chu Gia lừng lẫy phố cổ. Thợ may mù Chu Nhược Vũ," Vương Hữu giả vờ cung kính, nhưng giọng điệu đầy vẻ mỉa mai. "Chu Gia chuyên may đồ liệm cho oán linh siêu thoát, còn Vương Gia chúng tôi chỉ bán vàng mã cho người sống cúng tế. Hai bên nước sông không phạm nước giếng, cảnh sát đồng chí tìm đến đây e là nhầm chỗ rồi."
Nhược Vũ bước lên một bước, cây Thước gỗ sồi gia bảo trong tay trái anh khẽ gõ nhẹ xuống nền đất nện ẩm mốc của cửa tiệm.
*Cộc!*
Một luồng sóng âm phong thủy vô hình từ đầu thước sồi lan tỏa ra xung quanh. Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù, cảm nhận dòng chảy phong thủy địa mạch của tiệm vàng mã qua độ rung của thước. Trong thần thức của anh, toàn bộ ngôi nhà gỗ này không phải là một cửa tiệm thông thường, mà là một trận đồ phong thủy bị bóp méo dị dạng. Luồng khí long mạch của Bát Quái trận phố cổ đi qua đây bị bẻ gãy, rẽ nhánh thẳng xuống dưới lòng đất, nơi có một vùng xoáy oán khí đen ngòm cực lạnh đang cuộn xoáy liên tục.
"Không nhầm chỗ đâu, Vương tộc trưởng," Nhược Vũ trầm giọng, thanh âm lạnh lùng xé toạc bầu không khí ngột ngạt. "Tiệm của ông ban ngày bày bán vàng mã, nhưng ban đêm lại chế tạo hình nhân thế mạng nguyền rủa. Ông dùng bát tự của những người nghèo khổ chết oan, dệt oán khí của họ vào ruột hình nhân giấy để làm khế ước chuyển dịch tai ách phong thủy cho giới siêu giàu, như phú hào Lương Thế Vinh phố Hàng Bạc. Chính các người đã đục khoét long mạch phố cổ, làm rách nứt Bát Quái trận để trục lợi!"
Từ góc tối phía sau những bức rèm treo đầy hình nhân giấy khổng lồ, một chàng trai thư sinh gầy gò, mặc áo sơ mi trắng nhuốm đầy mực đen bước ra. Tay gã cầm một cây cọ vẽ rỉ máu nhẹ ở đầu lông. Đó là Vương Chí Nam, truyền nhân trẻ tuổi vẽ tranh thờ của dòng họ Vương. Chí Nam nhìn thấy dải băng quấn mắt rỉ máu của Nhược Vũ, gương mặt gã đột ngột biến sắc, lộ rõ vẻ bối rối và tội lỗi. Gã cúi đầu né tránh ánh mắt vô hình của thợ may mù, bàn tay cầm cọ run rẩy nhẹ.
"Nhược Vũ... anh... anh đừng nói càn," Chí Nam khẽ lên tiếng, giọng nói u uất đầy dằn vặt nội tâm. "Vương Gia chúng tôi... chỉ làm nghề thờ cúng truyền thống..."
"Chí Nam, câm miệng!" Vương Hữu quát lớn, ánh mắt gã lóe lên sát khí tàn nhẫn. Gã xoay người giắt chiếc kéo đồng đen vào thắt lưng, hai tay ngầm kích hoạt các sợi chỉ nguyền rủa ẩn dưới gầm bàn thờ tổ tông họ Vương phía sau quầy gỗ.
*Xoạt... xột xoạt...*
Dưới thính giác nhạy bén, Nhược Vũ nghe thấy tiếng chuyển động siêu mảnh của hàng vạn sợi chỉ nguyền rủa bằng tóc người chết đang từ dưới gầm bàn thờ bò ra ngoài như bầy rết đói. Chúng luồn lách qua các kẽ nứt của sàn gỗ, bao vây lấy chân của cả ba người.
"Lộc, tránh ra sau!" Nhược Vũ trầm giọng ra lệnh.
Tấn Lộc nhanh như cắt lùi lại sát cửa ra vào, đôi mắt sáng ngời của cậu bé nhìn thấy luồng khí đen nguyền rủa đang bao vây chân Minh Thư. Cậu liên tục ra dấu tay cảnh báo cô.
Lê Minh Thư nhíu mày, cô dứt khoát rút khẩu súng lục ổ quay dắt bên hông ra, hướng thẳng vào trán Vương Hữu. "Vương Hữu! Ông bị bắt vì nghi ngờ liên quan đến đường dây giết người cướp thọ mệnh và sử dụng tà thuật gây nguy hại an ninh đô thị! Đứng yên tại chỗ!"
"Hừ, cảnh sát dương gian đòi quản chuyện âm giới sao?" Vương Hữu cười gằn. Gã khẽ búng ngón tay quấn chỉ đen.
Ngay lập tức, ba hình nhân giấy không mặt (gia nhân giấy vô tri) đứng bên cạnh quầy gỗ đột ngột chuyển động xột xoạt. Đôi mắt trơn nhẵn không có diện dung của chúng phát ra những luồng khói xám hôi thối. Chúng lao vút tới với tốc độ kinh hoàng, thân thể giấy dẻo dai bọc đầy bùa ngải đen chặn đứng đường ngắm súng của Minh Thư.
Minh Thư nổ súng phản xạ.
*Đoành! Đoành!*
Hai phát đạn thường bắn xuyên qua thân hình nhân giấy, nhưng do đạn không có bùa tịnh hóa nên chỉ tạo ra hai lỗ thủng nhỏ trên giấy bản mà không hề làm chúng dừng lại. Ba gia nhân giấy vô tri nhanh chóng áp sát, dùng những cánh tay bằng giấy bản cứng như thép nguội quấn chặt lấy cổ tay Minh Thư, giật phăng khẩu súng lục của cô ném mạnh ra xa.
"Minh Thư!" Nhược Vũ khẽ hô.
Anh dùng tay trái vung mạnh cây Thước gỗ sồi gia bảo quét ngang một đường phong thủy để chặn đứng một gia nhân giấy đang lao về phía mình.
*Bốp!*
Thước gỗ sồi đập mạnh vào ngực gia nhân giấy, minh văn chữ Nho rực đỏ san hô bùng phát, chấn vỡ toàn bộ cấu trúc bùa ngải đen bên trong thân giấy của nó. Con rối giấy vỡ vụn thành trăm mảnh giấy bản rơi tả tơi xuống sàn. Nhưng lực phản phệ cực lớn từ oán khí nguyền rủa bám trên con rối dội ngược lại thước gỗ sồi, khiến vết nứt trên đầu thước rạn rộng thêm một đường dài sát tận chuôi thước, suýt chút nữa vỡ vụn hoàn toàn.
Nhược Vũ nôn ra một ngụm máu đen hoại tử nhỏ, cơ thể gầy gò thối lui hai bước. Mười đầu ngón tay hóa đá của anh run rẩy dữ dội, cơn đau buốt nhói gặm nhấm kinh mạch sát tim khiến anh gần như quỵ ngã.
"Nhược Vũ!" Minh Thư vùng vẫy khỏi sự giam giữ của hai gia nhân giấy còn lại, nhưng cơ thể giấy bản dẻo dai của chúng quấn chặt lấy cô như dây leo nguyền rủa, tước đi hoàn toàn vũ khí nóng dương thế của cô.
Vương Hữu đứng sau quầy gỗ, gương mặt gầy gò co rúm lại vì tàn nhẫn và đắc ý. Gã vung tay cầm kéo đồng đen cắt một nhát dứt khoát vào sợi chỉ nguyền cốt lõi dưới gầm bàn thờ tổ tông họ Vương.
"Hôm nay, các người đã tự mò đến đây thì đừng hòng bước ra ngoài dương thế nữa! Vương Gia chúng tôi sẽ dùng linh hồn của các người làm hình nhân thế mạng tối thượng cho khế ước vĩ đại của phái Thiết Sa!" Vương Hữu hét lên điên cuồng.
*Ầm... ầm...*
Bốn bức tường treo đầy hình nhân giấy khổng lồ của tiệm vàng mã đột ngột rung chuyển dữ dội. Những con rối giấy khổng lồ cao hơn hai mét mang hình dáng quỷ dạ xoa, mặt xanh nanh đỏ, bắt đầu chuyển động khớp tre xột xoạt. Đôi mắt rỗng tuếch của chúng bùng cháy những luồng tà hỏa cực dương màu đỏ xanh ghê rợn, tỏa ra hơi nóng thiêu đốt bao vây toàn bộ cửa tiệm, bịt kín mọi lối thoát hiểm.
Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải băng lụa rỉ máu nhạt. Trong thần thức của anh, luồng oán hỏa cực dương đang tiến sát, đe dọa thiêu rụi toàn bộ lụa bảo mệnh Bạch Hộ Mệnh trên ngực anh. Anh khẽ quay đầu về phía Vương Chí Nam đang đứng run rẩy bên bức rèm vẽ tranh thờ.
"Chí Nam... em là người vẽ tranh thờ để phong ấn hồn phách, bảo vệ sự tôn nghiêm cuối cùng của người chết oan. Em thực sự muốn nhìn cha mình dùng tà thuật dệt nguyền gieo rắc tai ách, biến cả dòng họ Vương thành công cụ của phái Thiết Sa tàn ác sao?" Giọng nói của Nhược Vũ trầm thấp nhưng mang sức nặng đạo đức ngàn năm của Chu Gia dội thẳng vào tâm trí Chí Nam.
Vương Chí Nam giật mình, cây cọ vẽ rỉ máu trong tay gã rơi bịch xuống đất. Gã nhìn đống hình nhân giấy đang phun tà hỏa, nhìn đôi tay hóa đá rỉ máu đen của Nhược Vũ, nội tâm gã dằn vặt dữ dội giữa hiếu nghĩa gia tộc và ranh giới đạo đức chính đạo.
"Cha... dừng lại đi... chúng ta không thể tiếp tục làm việc này nữa..." Chí Nam khàn giọng van xin.
"Câm mồm, đồ phản nghịch!" Vương Hữu điên cuồng hét lên. Gã vung chiếc kéo đồng đen chém mạnh vào không trung hướng về phía bệ thờ.
*Rắc... rắc... rắc...*
Nền đất nện dưới chân Nhược Vũ, Lê Minh Thư và Nguyễn Tấn Lộc đột ngột rạn nứt dữ dội. Vương Hữu đã kích hoạt bẫy sập địa lý phong thủy giấu kín dưới lòng tiệm vàng mã.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, toàn bộ sàn đất nện sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra một cái hố đen ngòm sâu thẳm tỏa ra âm khí lạnh ngắt và mùi tro cốt nồng nặc.
Nhược Vũ, Minh Thư và Tấn Lộc mất đi điểm tựa, cơ thể họ rơi tự do xuống vực thẳm bóng tối dưới lòng đất.
Phía trên đầu họ, tiếng cười gằn điên loạn của Vương Hữu vọng xuống cùng tiếng sập của cánh cửa sập bằng gỗ dâu nguyền rủa đóng sầm lại vĩnh viễn, nhốt chặt nhóm điều tra xuống cấm địa tối tăm nhất của gia tộc họ Vương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!