Khâu Sát Định Mệnh
Cơn đau buốt thấu tâm can từ lồng ngực ập đến như một nhát búa đóng thẳng vào tim, kéo theo luồng khí lạnh nhớp nháp tràn vào phế quản. Chu Nhược Vũ lảo đảo thối lui hai bước, lưng đập mạnh vào cạnh hộc chứa xác bằng kim loại rỉ sét. Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc, rợn người giữa không gian xám xịt của nhà xác cũ.
Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực anh đã bị lưỡi phay đồ tể của Trần Văn Sát chém rách một đường dài hơn một gang tay. Vết rách nát tươm, để lộ ra làn da gầy gò của Nhược Vũ đang rỉ ra từng dòng máu hoại tử đen kịt, đặc quánh. Thứ máu độc ấy vừa chạm vào sương muối trên nền đất liền bốc lên những làn khói xám nhạt, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc của xác phân hủy và uế khí cực âm. Sát khí đồ tể cuồn cuộn như sóng dữ, gặm nhấm vào tận kinh mạch sát tim anh, khiến nhịp tim của anh nghẹn lại, hơi thở đứt quãng.
"Nhược Vũ!"
Lê Minh Thư hét lên một tiếng đầy kinh hoàng. Tà áo khoác gió màu xanh đen của cô, nhờ có những đường chỉ ngũ sắc thêu bùa trấn quỷ của Nhược Vũ bảo vệ, đang phát ra những luồng sáng đỏ vàng ấm áp để đẩy lùi sương lạnh, nhưng khuôn mặt cô đã tái mét khi nhìn thấy vết thương rỉ máu đen trên ngực anh. Cô giơ khẩu súng lục ổ quay lên, ngón tay siết chặt cò súng, hướng thẳng vào bóng tối trước mặt. Nhưng cô biết, trong ổ đạn chỉ còn duy nhất một viên đạn bạc bùa tịnh hóa. Phát đạn này là đường sống cuối cùng của cả ba người.
Ở góc phòng, cậu học trò câm Nguyễn Tấn Lộc đang quỳ sụp sau bục đá đựng dụng cụ mổ tử thi. Đôi mắt to sáng ngời của cậu bé rưng rưng nước mắt, hai tay run rẩy bám chặt vào vách đá. Cậu vừa ném toàn bộ số Bột xương rồng đất vào oán nhãn của Trần Văn Sát, khiến gã đồ tể khổng lồ bị mù tạm thời. Nhưng cái giá phải trả là đôi bàn tay nhỏ bé của Lộc đã bị bỏng lạnh, đỏ ửng và sưng tấy lên dưới cái lạnh cực hạn của bột ngải.
"Gào!"
Trần Văn Sát gầm rú điên cuồng. Oán nhãn rực lửa đỏ của gã bị bột xương rồng đất mang tính hàn cực mạnh ăn mòn, bốc ra từng làn khói xanh xám hôi thối. Gã đồ tể khổng lồ cao hơn hai mét hoàn toàn mất đi phương hướng, nhưng sát khí đồ tể trên người gã không hề giảm đi mà càng bùng phát dữ dội hơn. Gã vung con dao phay khổng lồ rỉ máu đỏ ngầu, chém điên cuồng vào khoảng không trước mặt.
*Ầm! Rầm!*
Mỗi nhát chém mù quáng của gã mang theo luồng gió sát khí đỏ rực, xé toạc màn sương muối, chém nát vụn những chiếc hộc chứa xác bằng sắt xung quanh. Gạch đá trên trần nhà xác bệnh viện trung ương cũ rạn nứt, rơi rào rào xuống đất. Không gian xám cô lập này đang có dấu hiệu sụp đổ dưới sức mạnh vật lý siêu nhiên cực đại của gã.
Nhược Vũ cắn chặt môi đến bật máu để giữ cho thần thức không bị cơn đau tim làm cho ngất lịm. Anh nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải băng lụa trắng đã thấm đẫm máu đỏ tươi. Xung quanh anh, mọi âm thanh đều bị bóp méo bởi tiếng gầm rú của Sát, nhưng thính giác Blind Combat của anh vẫn hoạt động một cách chuẩn xác đến kỳ lạ. Anh nghe thấy tiếng gió rít xé toạc không khí của lưỡi dao phay, nghe thấy tiếng tích tắc dồn dập của nhịp tim oán khí đỏ ngầu đang đập điên cuồng trong lồng ngực khổng lồ của gã đồ tể.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Nhịp tim của gã đồ tể hỗn loạn, đầy rẫy sát nghiệp giết mổ hàng vạn sinh linh tích tụ qua nhiều đời. Nhược Vũ biết, nếu không tịnh hóa gã ngay lập tức, không gian xám này sập xuống sẽ chôn sống tất cả bọn họ.
Anh run rẩy đưa bàn tay phải hóa đá cứng đờ đến tận cổ tay lên, lần tìm vào thắt lưng lụa rút ra Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét. Chốt kéo đồng vốn đã bị nứt nhẹ từ trước, nay khi tiếp xúc với luồng sát khí cực âm của Trần Văn Sát liền rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu *oong oong* cảnh báo nguy hiểm.
Nhược Vũ cắn răng, ép vết nứt rỉ máu đen ở kẽ móng tay trỏ quệt thẳng vào chốt kéo đồng để huyết tế kích hoạt bảo vật. Minh văn đỏ rực ẩn dưới lớp rỉ đồng xù xì bùng phát ánh sáng đỏ san hô ấm áp.
Nhân lúc Trần Văn Sát đang vung dao phay mù quáng sượt qua bên sườn, Nhược Vũ lướt tới, vung kéo đồng cổ chém một nhát dứt khoát thẳng vào lưỡi dao phay khổng lồ hòng cắt đứt luồng sát khí đỏ ngầu bám trên đó.
*Keng!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực. Nhược Vũ cảm thấy như có một luồng lực lượng khổng lồ như núi đè dội ngược lại cánh tay mình. Sát nghiệp giết mổ tích tụ trên con dao phay quá nặng nề, mang theo oán niệm cực độ của hàng vạn sinh linh bị tàn sát dưới tay gã đồ tể khi còn sống.
Lực phản phệ cực đại khiến lưỡi kéo đồng cổ rỉ sét suýt nữa bị gãy đôi, chốt kéo rạn nứt thêm một đường sâu hoắm. Nhược Vũ nôn ra một ngụm máu đen hoại tử, cơ thể bị hất văng ra xa, đập mạnh vào bục đá đựng dụng cụ mổ xác. Mười đầu ngón tay hóa đá của anh chấn động kịch liệt, các vết nứt nẻ trên da thịt rách toác ra, rỉ máu đen dồn dập.
"Nhược Vũ!" Minh Thư lao đến che chắn trước mặt anh, khẩu súng lục ổ quay nhắm thẳng vào gã đồ tể đang điên cuồng lao tới theo tiếng động.
"Đừng nổ súng!" Nhược Vũ khàn giọng hét lên, giọng anh nghẹn đặc uế khí. "Sát khí đồ tể của hắn có lớp sát nghiệp bảo vệ cực dày, đạn bùa bắn từ ngoài vào sẽ bị triệt tiêu hoàn toàn! Không thể dùng ngoại lực thô bạo để tiêu diệt hắn!"
"Vậy phải làm sao? Hắn sắp chém sập nơi này rồi!" Minh Thư lo lắng tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Nhược Vũ gượng dậy, tay trái tì vào cây Thước gỗ sồi gia bảo đã rạn nứt nặng nề đầu thước để làm điểm tựa. Trong đầu anh, ký ức từ cuốn gia phả cổ của dòng họ Chu hiện lên rõ rệt. *Sát nghiệp tích tụ từ giết mổ không thể bị cắt đứt bằng kéo đồng, mà phải dùng kim bạc ghim chặt nguồn phát oán khí ở các đại huyệt phong thủy, dùng chỉ ngũ sắc dệt nên y phục khâm liệm để xoa dịu oán hận.*
"Minh Thư, cô và Lộc hãy quấy rối hắn, dụ hắn vung dao liên tục để lộ ra các đại huyệt phong thủy dưới lớp tạp dề da bò! Tôi cần thời gian để chuẩn bị trận pháp khâu hồn!" Nhược Vũ ra lệnh dứt khoát.
Minh Thư gật đầu, ánh mắt cô lộ rõ vẻ quyết tâm sinh tử. Cô nhặt một chiếc khay kim loại dưới đất ném mạnh về phía góc đối diện để tạo tiếng động đánh lạc hướng gã đồ tể.
*Xoảng!*
Trần Văn Sát lập tức xoay người, vung con dao phay khổng lồ chém sầm xuống góc phòng nát vụn. Minh Thư tận dụng khoảng trống, di chuyển linh hoạt quanh các bục đá, thỉnh thoảng bắn một phát súng thường vào các hộc sắt xung quanh để tạo ra những tiếng vang hỗn loạn, khiến gã đồ tể bị nhiễu loạn thính giác, điên cuồng chém loạn xạ.
Trong lúc đó, Nhược Vũ ngồi xếp bằng dưới nền đất lạnh đóng băng. Mười đầu ngón tay của anh lúc này đã hóa đá hoàn toàn, xám xịt và cứng đờ như mười mẩu đá hộc rạn nứt, mất đi toàn bộ cảm giác xúc giác vật lý. Cơn đau hoại tử từ ngực lan sát tim khiến tầm mắt thần thức của anh mờ mịt.
Anh không thể dùng đầu ngón tay để miết chỉ hay xâu kim được nữa.
"Lộc... xâu kim cho ta..." Nhược Vũ mệt mỏi ra dấu bằng giọng khàn đặc.
Cậu học trò câm Nguyễn Tấn Lộc nhanh như cắt bò đến bên cạnh sư phụ. Cậu bé mở hộp gỗ hương đựng chỉ sau lưng Nhược Vũ, rút ra cuộn Chỉ ngũ sắc tâm linh rực rỡ năm màu ngũ hành. Lộc dùng đôi bàn tay đang bị bỏng lạnh run rẩy của mình, khéo léo luồn sợi chỉ ngũ sắc qua lỗ khâu của bộ 12 cây Kim bạc tịnh hóa thêu minh văn cổ.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Lộc gõ nhẹ vào mu bàn tay hóa đá của Nhược Vũ báo hiệu đã hoàn thành.
Nhược Vũ cắn răng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy, kẹp chặt 12 cây kim bạc tịnh hóa đã luồn chỉ ngũ sắc vào giữa các kẽ ngón tay hóa đá cứng đờ của mình. Anh tập trung toàn bộ thần thức còn lại, nhắm chặt đôi mắt mù quấn băng lụa trắng rỉ máu nhạt, lắng nghe nhịp đập oán khí của Trần Văn Sát.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Dưới thính giác nhịp tim Blind Combat, trong tâm trí Nhược Vũ hiện lên một sơ đồ nhiệt oán khí rực đỏ khổng lồ của gã đồ tể. Trên linh thể cao lớn ấy, có 12 điểm sáng màu đỏ ngầu đang nhấp nháy dữ dội dưới lớp tạp dề da bò đẫm máu – đó chính là 12 đại huyệt phong thủy phong tỏa oán khí của gã.
"Gào!"
Trần Văn Sát đột ngột nhận ra mình bị lừa, gã quay ngoắt đầu về phía Nhược Vũ, sát khí đỏ rực bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gã vung con dao phay khổng lồ, lao thẳng về phía Nhược Vũ với tốc độ kinh hoàng, lưỡi dao mang theo luồng gió sát khí đỏ ngầu chém thẳng xuống đầu anh.
"Nhược Vũ! Tránh ra!" Minh Thư hét lên, cô bắn viên đạn bạc bùa tịnh hóa cuối cùng vào vai gã đồ tể để làm giảm tốc độ của gã.
*Đoành!*
Viên đạn bạc găm vào vai Trần Văn Sát, bùng phát một luồng ánh sáng tịnh hóa nhẹ làm gã khựng lại một nhịp, nhưng sát khí đồ tể lập tức dâng trào nuốt chửng vệt sáng bạc. Gã vẫn tiếp tục vung đao bổ xuống.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Nhược Vũ không hề né tránh. Anh dồn toàn bộ linh lực tịnh hóa ít ỏi còn sót lại vào cổ tay phải, vung mạnh cánh tay hóa đá ra ngoài. Với kỹ thuật Phóng kim định vị cực hạn, anh bắn liên tiếp 6 cây kim bạc tịnh hóa đầu tiên xé toạc màn sương muối.
*Vút! Vút! Vút! Vút! Vút! Vút!*
6 vệt sáng bạc mang theo sợi chỉ ngũ sắc phát sáng vàng kim lướt qua khoảng không, đâm xuyên qua luồng sát khí đỏ ngầu, găm chính xác vào 6 đại huyệt phong thủy ở phần dưới cơ thể của Trần Văn Sát, bao gồm hai gối, hai cổ chân và hai bên hông gã.
*Phập! Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!*
Sợi chỉ ngũ sắc lập tức căng ra, bám chặt vào nền bê tông đóng băng của nhà xác. Trần Văn Sát gầm rú đau đớn, hai chân gã bị găm chặt cứng xuống đất nện, không thể di chuyển thêm một bước nào nữa. Con dao phay khổng lồ dừng lại ngay sát đỉnh đầu Nhược Vũ chỉ trong gang tấc, luồng gió sát khí chém sượt qua mặt anh, làm rách nát dải băng lụa trắng quấn quanh mắt, để lộ đôi mắt trống rỗng rỉ máu đỏ tươi.
"Gào!"
Trần Văn Sát quằn quại điên cuồng hòng phá vỡ kết giới chỉ bùa. Sức mạnh vật lý khổng lồ của gã đồ tể kéo căng các sợi chỉ ngũ sắc, khiến các cây kim bạc cắm dưới đất nện bắt đầu lung lay rạn nứt. Oán khí đỏ máu từ người gã phun trào ra ngoài như núi lửa phun trào, tràn ngập toàn bộ không gian nhà xác.
Cơn đau hoại tử ở ngực Nhược Vũ bộc phát cực độ. Máu đen hoại tử từ vết rách Bạch Hộ Mệnh phun ra xối xả, chảy dọc xuống bụng anh. Mười đầu ngón tay của anh đau buốt như bị nung chảy, vết hóa đá xám đen đang lan nhanh từ cổ tay lên đến khuỷu tay với tốc độ kinh hoàng. Thần thức của anh bắt đầu mơ màng, bóng tối u minh đang muốn nuốt chửng lấy tâm trí anh.
*Không được ngất đi... Ta phải hoàn thành nét khâu này... Ta phải cứu Linh Diệp... Ta phải tìm lại cha...*
Ý chí thép của một truyền nhân Chu Gia trỗi dậy mãnh liệt trong lồng ngực đang rách nát. Nhược Vũ cắn chặt răng đến mức răng nanh cắm sâu vào môi, rỉ ra dòng máu đỏ tịnh hóa thanh khiết. Anh dồn toàn bộ thọ mệnh tâm linh còn lại vào tay trái, giữ chặt cây Thước gỗ sồi gia bảo nứt rạn đầu thước cắm xuống đất nện để ổn định phong thủy địa mạch nhà xác.
Bằng tay phải hóa đá cứng ngắt như khúc gỗ khô, anh dùng kẽ xương ngón tay kẹp lấy 6 cây kim bạc tịnh hóa cuối cùng, vung mạnh cánh tay phóng đi.
*Vút! Vút! Vút! Vút! Vút! Vút!*
6 cây kim bạc cuối cùng mang theo sợi chỉ ngũ sắc rực rỡ xé toạc màn sương đen oán khí, đâm chính xác vào 6 đại huyệt phong thủy ở phần trên cơ thể của Trần Văn Sát, bao gồm ngực, hai vai, cổ họng và giữa trán gã.
*Oong!!!*
Một tiếng ngân vang dội, thanh tao như tiếng chuông chùa cổ bùng phát từ 12 cây kim bạc tịnh hóa. Sợi chỉ ngũ sắc phát sáng vàng kim rực rỡ, tự động chuyển động luồn lách qua 12 điểm huyệt phong thủy trên linh thể khổng lồ của gã đồ tể.
Trước mắt thần thức của Nhược Vũ, những sợi chỉ ngũ sắc đan xen vào nhau với tốc độ chóng mặt, dệt thành một bộ y phục khâm liệm thô bằng lụa tịnh hóa bao phủ hoàn toàn thân hình khổng lồ của Trần Văn Sát.
Sát khí đồ tể đỏ ngầu cực mạnh bám trên người gã đồ tể chạm vào bộ y phục khâm liệm ngũ sắc liền bị hấp thụ hoàn toàn, chuyển hóa thành những luồng linh lực tịnh hóa màu vàng kim ấm áp tỏa ra xung quanh.
Con dao phay khổng lồ rực sát khí đỏ trên tay Trần Văn Sát rơi tuột xuống đất, tan rã thành những làn khói đen rồi biến mất vô hình. Linh thể khổng lồ cao hơn hai mét của gã đồ tể bắt đầu co rút lại, trở về hình dáng phàm trần của một người đàn ông trung niên khắc khổ, mặc chiếc áo cánh nâu sờn cũ.
Khuôn mặt hung hãn, khát máu của gã đồ tể biến mất, thay vào đó là một gương mặt hiền lành nhưng đầy u uất và hối hận. Những ký ức cận tử của gã hiện rõ trong thần thức của Nhược Vũ: hình ảnh gã bị mụ Ngô Thị Cúc lừa gạt, bị kẻ sát nhân Trương Hoài Nam dìm chết dưới gầm cầu Long Biên để cướp xác làm minh hôn, và linh hồn gã bị khống chế bởi khế ước nguyền rủa của phái Thiết Sa.
Trần Văn Sát đứng lặng im trong bộ y phục khâm liệm ngũ sắc phát sáng ấm áp. Gã không còn gầm rú điên cuồng nữa, oán hận ngàn năm tích tụ trong lòng gã đã được xoa dịu hoàn toàn bởi sự thật cái chết đã được dệt vào áo liệm.
Gã cúi đầu nhìn Chu Nhược Vũ với ánh mắt đầy lòng biết ơn sâu sắc. Linh thể của gã bắt đầu nhạt dần, hóa thành những đốm sáng vàng kim ấm áp bay lơ lửng giữa không gian nhà xác đang từ từ tan rã.
Trước khi tan biến hoàn toàn vào cõi u minh, Trần Văn Sát chậm rãi giơ cánh tay linh thể run rẩy lên, chỉ ngón tay về hướng phố Hàng Mã ở phía Tây Bắc kinh thành. Gã mấp máy môi, thốt lên ba từ khàn đặc, u uất vang vọng khắp không gian xám:
"Hình... nhân... giấy..."
Ngay sau lời trăng trối cuối cùng, toàn bộ linh thể của gã đồ tể hóa thành một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ siêu thoát vĩnh viễn. Giữa luồng sáng ấm áp ấy, một giọt máu tinh khiết màu đỏ rực như đá ruby – Máu tim oán linh tịnh hóa tối thượng – từ từ bay lơ lửng rơi xuống, nằm gọn vào lòng bàn tay hóa đá xám xịt của Chu Nhược Vũ.
*Rắc... rắc... rắc...*
Không gian xám sụp đổ hoàn toàn.
Ánh đèn dầu canh tư yếu ớt bỗng chốc bùng sáng trở lại. Nhược Vũ, Minh Thư và Tấn Lộc thấy mình đang đứng giữa căn phòng nhà xác bệnh viện trung ương cũ bỏ hoang rêu phong rách nát ngoài đời thực. Tiếng sương đêm rơi bộp bộp ngoài sân và tiếng còi xe tuần tra cảnh sát vang lên từ phía xa vọng lại.
Nhược Vũ quỳ sụp dưới nền đất lạnh, mười đầu ngón tay của anh đã hoàn toàn hóa thành đá xám đen cứng đờ đến tận khớp ngón thứ hai, không còn một chút cảm giác xúc giác vật lý nào nữa. Anh siết chặt giọt máu tim oán linh tịnh hóa rực đỏ trong lòng bàn tay lạnh ngắt, đầu óc quay cuồng vì kiệt quệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!