Nhạc nềnSpooktacular

Lưỡi Phay Đồ Tể

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm giờ Tý đặc quánh như hồ dán, nuốt chửng những ánh đèn đường vàng vọt cuối cùng của phố cổ Hà Nội. Gió sông Hồng rít qua những khe hở của bức tường gạch vồ rêu phong, mang theo cái lạnh nhớp nháp và mùi ẩm mốc đặc trưng của một công trình thời Pháp thuộc bỏ hoang. Trước mắt Chu Nhược Vũ, Nhà xác bệnh viện trung ương cũ hiện ra như một khối bóng tối khổng lồ, câm lặng và đầy tử khí. Cánh cửa sắt rỉ sét xập xệ hé mở một khoảng hẹp, sâu hun hút như cái miệng của một con quỷ đói đang chờ đợi con mồi tự dẫn xác vào.


Nhược Vũ khẽ dừng bước. Anh nhắm nghiền đôi mắt trống rỗng dưới dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt, tì nhẹ cây Thước gỗ sồi gia bảo xuống bậc thềm đá nứt nẻ. Đầu thước sồi vốn đã bị rạn nứt nặng nề sau những trận chiến trước, nay tiếp xúc với luồng âm khí buốt giá của nhà xác liền rung lên khe khẽ, phát ra những tiếng *ong ong* trầm đục cảnh báo. Mười đầu ngón tay của anh, lúc này đã hóa đá xám kịt lan rộng sát cổ tay, đang đau buốt kịch liệt như có hàng vạn cây kim băng nung đỏ đâm xuyên qua thớ thịt. Vết nứt nẻ trên da thịt rỉ ra từng giọt máu đen hoại tử đặc quánh, nhỏ xuống đất nện bốc lên làn khói xám nhạt hôi thối.


"Nhược Vũ, anh trụ được không?" Lê Minh Thư trầm giọng hỏi, tay cô siết chặt khẩu súng lục ổ quay nạp đạn bạc khắc bùa tịnh hóa. Tà áo khoác gió màu xanh đen của cô, vốn được Nhược Vũ thêu bùa chú trấn quỷ bằng chỉ ngũ sắc, đang tỏa ra hơi ấm đỏ vàng nhè nhẹ, đẩy lùi làn sương lạnh đang cố bám lấy cơ thể cô.


Nhược Vũ không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Bên cạnh anh, cậu học trò câm Nguyễn Tấn Lộc khẽ giật gấu áo ngũ thân đen sờn cũ của sư phụ. Lộc dùng ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay hóa đá của Nhược Vũ theo nhịp ngắn dứt khoát: *Cộc. Cộc. Cộc.* Cậu bé đang ra hiệu rằng luồng oán khí màu đỏ máu tanh nồng bên trong nhà xác đang cuộn xoáy dữ dội, nhắm thẳng vào họ.


"Vào thôi. Cánh cổng không gian xám sắp mở rộng hoàn toàn rồi," Nhược Vũ trầm giọng nói, giọng anh khàn đặc vì uế khí.


Ba người lặng lẽ bước qua cánh cửa sắt rỉ sét. Không gian bên trong nhà xác ngập tràn mùi formol nồng nặc trộn lẫn với mùi mỡ động vật thối rữa rợn người. Những chiếc hộc chứa xác bằng kim loại xếp san sát nhau dọc theo bức tường bong tróc rêu xanh. Đúng lúc gót chân của Tấn Lộc vừa chạm vào viên gạch hoa cũ kỹ giữa sảnh, một tiếng *ầm* nặng nề vang lên phía sau. Cánh cửa sắt rỉ sét tự động đóng sầm lại.


*Rắc... rắc... rắc...*


Nhiệt độ trong phòng đột ngột sụt giảm xuống dưới độ âm. Những vệt sương muối trắng xóa nhanh chóng lan tràn trên mặt đất, đóng thành một lớp băng mỏng trên các hộc chứa xác. Không gian xung quanh bỗng chốc biến đổi, những bức tường bê tông xám xịt bắt đầu méo mó, kéo dài ra vô tận. Tiếng còi xe và âm thanh của phố thị ngoài kia hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng gào thét u uất, vọng lại từ một khoảng không gian xám xịt, cô lập hoàn toàn với dương thế.


"Không gian xám sập xuống rồi!" Minh Thư cảnh giác giơ súng, tấm lưng cô áp sát vào vai Nhược Vũ.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng đập phá dữ dội vang lên từ hộc chứa xác số 13. Cánh cửa kim loại dày cộp bị một lực lượng khổng lồ giật tung từ bên trong, bay vút qua không trung, đập mạnh vào bức tường đối diện nát vụn. Từ trong bóng tối đen ngòm của hộc xác, một luồng oán khí đỏ máu đặc quánh phun trào ra ngoài, kéo theo tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền nhà đóng băng.


*Thịch... Thịch...*


Ác linh Trần Văn Sát bước ra. Linh thể của gã đồ tể khét tiếng phố Hàng Muối giờ đây phình to khổng lồ cao hơn hai mét, da thịt xám xịt như đất tro cốt, nổi đầy những thớ gân đen ngòm rỉ máu. Gã mặc chiếc tạp dề da bò đẫm máu tươi và mỡ động vật thối rữa, tỏa ra mùi sát nghiệp giết mổ hàng vạn sinh linh tanh tưởi tột độ. Trên tay phải của gã, con dao phay khổng lồ rỉ sét loang lổ đang rực lên một luồng sát khí đỏ ngầu như lửa ma trơi.


"Gừ... à..."


Trần Văn Sát gầm rú một tiếng điên cuồng, luồng sóng âm mang theo sát khí đồ tể nồng nặc mùi máu tanh chấn động toàn bộ không gian xám, khiến những mảng trần bê tông rơi rào rào. Gã vung con dao phay khổng lồ, chém thẳng một nhát búa bổ xuống vị trí đứng của Lê Minh Thư. Nhát chém mang theo luồng gió sát khí đỏ rực, xé toạc màn sương muối.


"Né ra!" Nhược Vũ hét lớn.


Minh Thư lăn xả sang một bên, tránh được nhát chém trong gang tấc. Con dao phay bổ xuống sàn gạch, tạo ra một vết nứt khổng lồ dài hơn ba mét, gạch đá vỡ vụn bắn tung tóe. Ngay lập tức, Minh Thư quỳ một gối, nâng khẩu súng lục ổ quay bắn liên tiếp ba phát đạn bạc bùa tịnh hóa vào ngực gã đồ tể.


*Đoành! Đoành! Đoành!*


Ba vệt sáng bạc xé toạc bóng tối lao thẳng đến mục tiêu. Thế nhưng, Trần Văn Sát chỉ cần vung ngang con dao phay khổng lồ, luồng sát khí đỏ ngầu tỏa ra từ lưỡi dao đã chém đôi cả ba viên đạn bạc ngay trên không trung. Sát nghiệp quá nặng nề của gã đồ tể đã hoàn toàn triệt tiêu linh lực tịnh hóa của đạn bùa trước khi chúng kịp chạm vào da thịt gã.


"Bùa chú không có tác dụng! Sát khí của hắn quá mạnh!" Minh Thư hoảng hốt kêu lên khi thấy bùa phòng ngự trên áo khoác gió của mình bắt đầu xuất hiện những vệt cháy sém đen do sát khí của Sát ăn mòn.


Trần Văn Sát không dừng lại, gã xoay người vung dao phay chém ngang hông Minh Thư. Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải băng lụa trắng, tập trung toàn bộ thính giác Blind Combat để định vị tiếng rít gió của lưỡi dao phay và tiếng nhịp tim oán khí đang đập liên hồi của gã đồ tể. Anh bước lên một bước, tay phải run rẩy rút từ thắt lưng ra cuộn Chỉ Hồng Trấn Sát, quăng mạnh ra ngoài.


*Vút!*


Hàng vạn sợi chỉ đỏ tơ tằm tịnh hóa bay lượn trong không trung như một con rắn lửa nhỏ, quấn chặt lấy cổ tay phải đang cầm dao phay của Trần Văn Sát hòng hạn chế chuyển động của gã. Chỉ đỏ phát sáng vàng kim nhạt, bắt đầu tịnh hóa bớt luồng sát khí đỏ ngầu bám trên tay gã đồ tể.


"Gào!"


Trần Văn Sát điên cuồng gầm rú. Gã dùng sức mạnh vật lý siêu nhiên khổng lồ của một ác linh cấp Sát, giật mạnh cánh tay đẫm máu. Sức kéo khủng khiếp truyền qua sợi chỉ đỏ khiến Nhược Vũ lảo đảo, mười đầu ngón tay hóa đá của anh bị sợi chỉ siết chặt, rách da rỉ ra từng dòng máu hoại tử đen kịt, đau đớn đến mức anh suýt nữa phải buông tay.


*Phựt... phựt... phựt...*


Hàng loạt sợi chỉ đỏ chưa kịp tịnh hóa đã bị sức mạnh khổng lồ của gã đồ tể kéo đứt đoạn, vỡ vụn thành những đốm sáng đỏ tàn lụi trong sương mù.


Con dao phay khổng lồ của Trần Văn Sát lại vung lên, lần này hướng thẳng vào đầu Nhược Vũ. Sát khí đỏ máu áp bách đến mức dải băng lụa trắng quấn quanh mắt anh bắt đầu rỉ máu đỏ tươi do áp lực tinh thần cực độ.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu bé câm Nguyễn Tấn Lộc từ góc khuất lao ra. Đôi mắt to sáng ngời nhạy bén của cậu bé phát sáng nhẹ dưới nhãn quan tâm linh bẩm sinh. Lộc ôm hũ Bột xương rồng đất mang tính hàn cực mạnh thu thập từ nghĩa trang Hợp Thiện, ném mạnh toàn bộ số bột trắng mịn vào thẳng đôi mắt oán linh đang rực lửa đỏ của gã đồ tể.


*Phù!*


Bột xương rồng đất gặp oán khí cực âm lập tức bùng phát, tạo thành một làn sương lạnh buốt màu xanh xám bao phủ lấy đầu gã đồ tể. Tính hàn cực hạn của bột xương rồng đất ăn mòn vào oán nhãn của Trần Văn Sát, khiến gã đau đớn gầm rú dữ dội, hai tay ôm mặt lùi lại mấy bước. Con dao phay khổng lồ chém chệch hướng, bổ sạt qua vai Nhược Vũ, đập mạnh xuống đất làm rung chuyển toàn bộ không gian xám.


"Lộc, lui lại!" Nhược Vũ hét lên bằng giọng khàn đặc, anh cảm nhận được luồng khí độc ngải từ hũ sành vỡ của Sát đang rò rỉ ra ngoài.


Trần Văn Sát bị mù tạm thời oán nhãn, điên cuồng vung con dao phay khổng lồ mù quáng khắp không gian chật hẹp của nhà xác. Những nhát chém điên dại của gã đập nát các hộc chứa xác, gạch đá vỡ vụn bay tứ tung, có nguy cơ đánh sập toàn bộ hầm nhà xác cổ kính.


Nhược Vũ cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt tột cùng ở mười ngón tay hóa đá, anh cố gắng sử dụng thính giác Blind Combat nghe tiếng gió rít để né tránh những đường dao điên cuồng của gã đồ tể. Thế nhưng, thể lực của anh đã suy kiệt đến cực hạn sau trận chiến trước, bước chân anh bắt đầu loạng choạng.


*Vút!*


Lưỡi dao phay khổng lồ của Trần Văn Sát chém sạt ngang qua ngực Nhược Vũ trong một nhát chém mù quáng tốc độ cao.


*Xoẹt!*


Một tiếng rách lớn vang lên rợn người. Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực Nhược Vũ – lá chắn bảo mệnh duy nhất của mẹ để lại vốn đã bị cháy sém rách lớn từ trước – nay bị lưỡi dao phay chứa sát khí cực độ chém rách thêm một đường khổng lồ dài hơn một gang tay. Tấm lụa rách nát tả tơi, để lộ ra khuôn ngực gầy gò của Nhược Vũ đang rỉ ra dòng máu đen hoại tử đặc quánh, bốc khói xám hôi thối nồng nặc do oán khí cực âm của gã đồ tể xâm nhập trực tiếp vào kinh mạch sát tim.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!