Oán Khí Hàng Muối
Sương mù sông Hồng đêm nay tràn vào phố cổ Hà Nội mang theo cái lạnh nhớp nháp của nước sông pha lẫn mùi bùn tanh ẩm ướt. Trên phố Mã Mây, những nếp nhà gỗ cổ kính đứng im lìm trong bóng tối, mái ngói xô lệch đọng đầy sương muối rớt xuống mặt đường nhựa loang lổ tiếng kêu bộp bộp đơn điệu. Giờ Tý vừa điểm, tiếng chuông gió đồng treo dưới hiên Tiệm trà cổ phố Mã Mây rít lên một hơi dài, lách cách va chạm vào nhau như tiếng xương người gõ nhịp.
Chu Nhược Vũ ngồi lặng im bên sập gụ khuất gió phía sau tấm bình phong phong thủy bằng gỗ trắc cũ kỹ. Đôi mắt anh nhắm nghiền dưới dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt, gương mặt gầy gò nhợt nhạt hơi cúi xuống chiếc ấm đất tử sa đang bốc khói trà sen nghi ngút. Lão bản Lê Hoài Nam vừa lui vào trong sau khi thiết lập kết giới âm thanh bảo mật xung quanh bàn trà, để lại một không gian tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cổ treo trên vách.
Nhược Vũ khẽ giơ bàn tay phải lên. Mười đầu ngón tay của anh – vốn dĩ thon dài của một nghệ nhân thêu dệt – nay đã hoàn toàn cứng đờ và xám xịt như đá hộc rạn nứt. Vết hoại tử đá xám từ khớp ngón thứ hai đang gặm nhấm lan rộng sát đến cổ tay. Lớp màng nhựa cây ngọc lan cổ thụ trộn lẫn tàn nhang đền Bạch Mã đắp trên tay anh từ sáng sớm nay vốn có màu xanh lục nhạt thanh khiết, nay đã hoàn toàn chuyển sang một sắc xám đen chết chóc. Hiện tượng cắn ngược cực âm của oán khí hoại tử đang diễn ra âm thầm, từng thớ da thịt cứng ngắt nứt nẻ ra những khe hở nhỏ, rỉ ra thứ máu đen đặc, hôi thối bốc lên làn khói xám nhạt có mùi xác phân hủy.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Tiếng bước chân gấp gáp nện xuống sàn gỗ ngoài sảnh tiệm trà phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Cánh cửa gỗ trắc sờn rách đẩy ra, mang theo một luồng gió âm lạnh buốt thổi thốc vào. Lê Minh Thư bước vào, tà áo khoác gió màu xanh đen của cô vẫn còn lấm tấm sương đêm, gương mặt sắc sảo lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu tột độ. Cô nhanh chóng bước về phía bàn trà khuất góc của Nhược Vũ, kéo chiếc ghế gỗ ngồi sụp xuống đối diện anh.
"Nhược Vũ, có biến rồi," Minh Thư khàn giọng nói, thanh âm run rẩy cố kìm nén sự hoảng loạn. "Thi thể của Trần Văn Sát – gã đồ tể khét tiếng phố Hàng Muối chết oan dưới gầm cầu hai ngày trước – đã biến mất bí ẩn khỏi Nhà xác bệnh viện trung ương cũ vào canh ba đêm nay."
Nhược Vũ không ngẩng đầu, tay trái anh khẽ vuốt ve Sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai quấn quanh cổ tay phải. Sợi chỉ tóc đang tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng, liên tục co thắt lại như đang cảnh báo một luồng sát khí cực kỳ hung hãn đang áp sát từ xa.
"Biến mất thế nào?" Nhược Vũ trầm giọng hỏi, giọng nói của anh phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng.
Minh Thư đặt một chiếc hộp kim loại bọc bùa chú niêm phong lên bàn trà. Chiếc hộp phát ra những tiếng *bịch bịch* nhẹ bên trong như có thứ gì đó đang cào xé hòng thoát ra ngoài.
"Nhân viên gác nhà xác phát hiện cửa hộc chứa xác số 13 bị giật tung từ bên trong. Toàn bộ hệ thống an ninh bùa chú của Cục Quản Lý Tâm Linh bị chấn vỡ nát vụn. Hiện trường chỉ để lại mùi máu tanh nồng nặc và những vết chân trần rỉ máu đen kéo dài từ hộc xác ra đến hành lang rồi biến mất vào khoảng không. Tôi đã bí mật thu giữ chiếc tạp dề da bò đẫm máu khô của hắn từ tủ vật chứng trước khi đặc vụ Cục Tâm Linh đến phong tỏa hoàn toàn khu vực."
Nói đoạn, Minh Thư cẩn thận gỡ lá bùa niêm phong, mở nắp chiếc hộp kim loại.
*Vù...*
Một luồng oán khí màu đỏ máu đặc quánh như sương mù lập tức phun trào ra khỏi hộp, bốc mùi máu tanh nồng nặc và mùi mỡ động vật thối rữa rợn người. Sát khí cực độ từ chiếc tạp dề da bò dội thẳng vào kinh mạch Nhược Vũ, khiến anh nhói đau kịch liệt ở bả vai và lồng ngực. Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực anh bị cháy sém rách lớn từ trận chiến trước nay lại phải gồng mình hấp thụ luồng âm khí cực hàn này, tỏa ra một làn khói đen nhạt rỉ máu.
Nhược Vũ theo bản năng vươn bàn tay phải hóa đá toan chạm vào chiếc tạp dề để thi triển Họa Hồn Y Pháp đọc ký ức cận tử của gã đồ tể. Thế nhưng, khi mười đầu ngón tay của anh vừa tiến sát đến rìa tấm da bò đẫm máu khô, luồng sát khí đỏ ngầu lập tức bùng phát dữ dội, cắn ngược trực tiếp vào các vết nứt nẻ trên ngón tay anh.
*Rắc... rắc...*
Cơn đau buốt tận tủy xương dội ngược về thần thức mạnh mẽ đến mức Nhược Vũ cảm thấy như có hàng vạn chiếc móc sắt đang móc vào xương ngón tay mình kéo giật ra. Máu đen hoại tử từ kẽ móng tay anh rỉ ra đặc quánh, rơi xuống mặt bàn gỗ trắc bốc khói xám hôi thối xèo xèo. Nhược Vũ lảo đảo, gương mặt tái mét không còn giọt máu, anh suýt nữa ngất lịm ngay tại chỗ nếu không có hơi ấm tịnh hóa từ sợi chỉ tóc của Mai giật mạnh cổ tay anh lùi lại.
"Nhược Vũ! Đừng chạm tay trần vào nó!" Minh Thư hoảng hốt kêu lên, cô vội vàng vươn tay đỡ lấy bả vai anh nhưng sực nhớ đến quy tắc của thợ may mù liền thu tay về.
Nhược Vũ thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh dùng thần thức ổn định lại luồng khí tức đang hỗn loạn trong cơ thể. Sát nghiệp giết mổ hàng vạn sinh linh tích tụ trên chiếc tạp dề da bò của Trần Văn Sát mang sát khí cực dương lai tạp cực âm cực kỳ tàn bạo. Với đôi bàn tay đang bị hoại tử nặng nề và chỉ còn giữ được chưa đầy ba mươi phần trăm xúc giác dệt mệnh, nếu anh cố tình chạm tay trần vào vật chứng này, luồng sát khí đồ tể sẽ kích hoạt lời nguyền hóa đá bộc phát vĩnh viễn, biến toàn bộ cơ thể anh thành tượng đá ngay lập tức.
"Sát nghiệp của đồ tể quá nặng... Họa Hồn Y Pháp thông thường không thể đọc được nếu không chạm tay trần," Nhược Vũ khàn giọng nói, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương anh xuống dải băng lụa trắng.
Anh im lặng suy tính. Thước gỗ sồi gia bảo giắt bên hông đang bị nứt rạn nặng đầu thước, không thể chịu thêm lực phản phệ của sát khí đồ tể cấp Sát. Anh bắt buộc phải tìm một phương pháp đọc ký ức gián tiếp mà không cần dùng đến xúc giác của mười ngón tay hóa đá.
Nhược Vũ thò bàn tay cứng đờ vào chiếc hộp gỗ hương đựng chỉ đeo sau lưng, lấy ra chiếc Kính lúp đọc ký ức cổ kính. Chiếc kính lúp có thấu kính mài từ đá mắt mèo tịnh hóa đền cổ lấp lánh ánh xanh lục dịu mát, gọng kính làm từ sừng trâu nước đen thô ráp khắc đầy những đường minh văn tịnh tà siêu nhỏ.
"Minh Thư, giúp tôi thắp một nén Hương tịnh hóa ngải đặt sát chiếc tạp dề," Nhược Vũ ra lệnh, tay trái anh run rẩy nâng chiếc kính lúp cổ lên trước dải băng lụa trắng quấn mắt.
Minh Thư nhanh chóng rút một nén hương ngải cứu đặc chế từ túi hành lý của Nhược Vũ, thắp lửa đặt vào chiếc lư hương gốm nhỏ bên cạnh chiếc hộp kim loại. Khói hương ngải tỏa ra mùi thơm dịu mát của ngọc lan, tạo thành một màng chắn mỏng bao bọc lấy luồng oán khí đỏ máu xung quanh chiếc tạp dề da bò, tạm thời làm giảm bớt tính ăn mòn của sát khí.
Nhược Vũ tập trung toàn bộ linh lực tịnh hóa ít ỏi còn sót lại trong cơ thể vào đôi mắt mù ẩn sau dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt. Anh đưa thấu kính đá mắt mèo của chiếc kính lúp cổ sát vào lớp máu khô xám xịt trên chiếc tạp dề.
*Oong...*
Thấu kính đá mắt mèo đột ngột phát ra một luồng hào quang xanh lục dịu mát, tự động lọc bỏ luồng uế khí và sát khí tanh hôi đang bao phủ vật chứng. Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù vật lý, nhưng trong tâm nhãn của anh, qua thấu kính kính lúp, một thế giới ảo ảnh ký ức bắt đầu hiện ra rực rỡ dưới dạng những sợi tơ màu xanh lục nhạt đan xen phức tạp.
Anh nhìn thấy hình ảnh Trần Văn Sát – gã đồ tể vạm vỡ, mặt mày hung tợn đang cầm con dao phay khổng lồ đứng chặt thịt tại sạp hàng phố Hàng Muối. Thế rồi, cảnh tượng đột ngột chuyển sang đêm mưa bão hai ngày trước dưới gầm cầu Long Biên tối tăm, nước sông Hồng dâng cao đen ngòm cuộn sóng.
Trần Văn Sát loạng choạng bước đi trong sương mù, người nồng nặc mùi rượu nếp. Đột ngột, từ trong bóng tối của trụ cầu cổ, một bóng đen khổng lồ quấn đầy những sợi chỉ đen nguyền rủa phóng vút ra. Nhược Vũ nín thở khi nhận ra nét vẽ bùa chú trên chỉ đen mang dấu ấn đặc trưng của phái Thiết Sa.
Bóng đen quấn chỉ nguyền lao tới, dùng hàng vạn sợi chỉ tóc người chết treo cổ trói chặt lấy tứ chi của Trần Văn Sát, dìm gã xuống dòng nước sông Hồng lạnh ngắt. Sát điên cuồng vùng vẫy, vung dao phay chém đứt vô số sợi chỉ đen, nhưng ngải độc từ chỉ đen đã ăn mòn đường thở của gã, khiến gã ngạt thở và chìm dần xuống đáy bùn sâu rỉ máu.
"Kẻ sát hại hắn... dệt nguyền đoạt mệnh... chính là phái Thiết Sa," Nhược Vũ khàn giọng thì thầm, nhãn lực tâm linh của anh bị mệt mỏi nghiêm trọng, đôi mắt mù dưới băng lụa nhói đau kịch liệt như có hàng vạn cây kim bạc đâm vào.
Anh cố gắng duy trì thần lực thấu kính đá mắt mèo để nhìn sâu hơn vào sợi tơ ký ức cuối cùng trước khi Trần Văn Sát tắt thở.
*Oong... oong...*
Thấu kính kính lúp đọc ký ức bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, ánh sáng xanh lục dịu mát đột ngột chuyển sang một màu xám xịt ma quái. Bức tranh ký ức cận tử biến đổi, hiển thị hình ảnh hiện tại bên trong Nhà xác bệnh viện trung ương cũ rỉ sét lạnh ngắt vào đúng giờ Tý đêm nay.
Nhược Vũ rùng mình kinh hoàng khi nhìn thấy qua thấu kính đá mắt mèo: Trần Văn Sát – lúc này đã biến dạng thành một ác linh đồ tể khổng lồ, tạp dề da bò đẫm máu tươi rỉ ra khói đen kịt, đôi mắt đỏ rực sát khí đang lăm lăm cầm con dao phay khổng lồ đứng sừng sững canh giữ trước một cánh cổng không gian xám xịt đang xoáy tròn rỉ máu đen ngay giữa phòng chứa xác bệnh viện.
Cánh cổng không gian xám phát ra những tiếng gào thét u uất của hàng vạn vong hồn chết oan, tỏa ra luồng oán khí dâng trào tột độ nuốt chửng linh lực tịnh hóa xung quanh.
Nhược Vũ giật mình thu hồi kính lúp cổ, anh thở dốc quỵ xuống bàn trà, hai tay hóa đá run rẩy dữ dội, máu đen hoại tử rỉ ra thấm đẫm dải băng lụa trắng quấn mắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!