Tiếng Kéo Phố Lò Rèn
Sương muối cuối đông Hà Nội chưa bao giờ buốt giá đến thế. Gió bấc rít qua những khe tường nứt nẻ của phố cổ, mang theo hơi ẩm nhớp nháp của sông Hồng tràn vào từng ngõ hẹp.
Chu Nhược Vũ lầm lũi bước đi trong màn sương mù đặc quánh. Đôi mắt anh nhắm nghiền dưới dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt, dán chặt vào bóng tối của tâm nhãn. Cứ mỗi bước chân nện xuống mặt đường lát gạch ẩm ướt, mười đầu ngón tay của anh lại nhói lên một cơn đau buốt buốt tận tâm can. Lớp nhựa cây ngọc lan cổ thụ trộn lẫn tàn nhang đền Bạch Mã bôi trên tay anh từ canh tư sáng nay vốn có màu xanh lục nhạt thanh khiết, nay đã hoàn toàn chuyển sang một sắc xám đen chết chóc. Hiện tượng cắn ngược cực âm của oán khí hoại tử đang diễn ra với tốc độ kinh hoàng. Từng thớ da thịt ở đầu ngón tay cứng đờ, nứt nẻ ra những khe hở nhỏ, rỉ ra thứ máu đen đặc, hôi thối bốc lên làn khói xám nhạt có mùi xác phân hủy.
Nhược Vũ khẽ miết nhẹ ngón trỏ vào ngón cái. Một cảm giác tê dại vô hồn dội ngược về thần thức. Anh chỉ còn giữ được chưa đầy ba mươi phần trăm xúc giác dệt mệnh. Nếu không nhanh chóng mài sắc và gia cố Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét của mẹ để lại nhằm tịnh hóa oán khí, mười ngón tay này sẽ hóa đá hoàn toàn trước khi anh kịp tìm đến lăng mộ cổ Thạch Thất.
Nguyễn Tấn Lộc lặng lẽ đi sát bên sườn sư phụ. Cậu bé mâm bẩm sinh mười bốn tuổi đeo chiếc hộp gỗ hương đựng chỉ sau lưng, đôi mắt to sáng ngời nhạy bén liên tục quét qua những bóng ma lờ mờ ẩn hiện trong sương mù. Lộc khẽ giật gấu áo ngũ thân đen sờn cũ của Nhược Vũ, rồi dùng ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay hóa đá của anh theo nhịp ngắn dứt khoát.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Nhược Vũ gật đầu. Anh nghe thấy tiếng búa tạ quai đều đặn nện xuống đe sắt từ phía xa vọng lại. Âm thanh đanh thép, trầm hùng xé toạc màn sương lạnh. Họ đã đến phố Lò Rèn.
Lò rèn cổ phố Lò Rèn hiện ra dưới hình dáng một căn nhà gạch vồ cũ kỹ, mái ngói xô lệch bám đầy rêu phong đen xịt. Qua khe cửa gỗ trắc sờn rách, luồng hỏa khí nóng rực đỏ ngầu hắt ra, nhuộm sáng một khoảng sân đầy vụn sắt rỉ. Sức nóng từ lò nung cực dương tỏa ra ngột ngạt, tạm thời đẩy lùi luồng oán khí hoại tử đang cắn xé đôi bàn tay Nhược Vũ.
Tấn Lộc nhặt một mẩu sắt rỉ đầu ngõ, gõ mạnh lên cánh cửa gỗ ba nhịp khô khốc: *Cộc! Cộc! Cộc!*
Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ hé mở. Một luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi than đá và lưu huỳnh ập thẳng vào mặt hai thầy trò. Nguyễn Thành Đô – lão thợ rèn vạm vỡ với bộ râu quai nón bạc phơ, ở trần lộ lồng ngực sạm đen vì tàn lửa – đứng sừng sững bên bệ lò nung rực đỏ. Đôi mắt lão sáng quắc dưới đôi chân mày rậm rì, tay vẫn cầm chiếc búa tạ đúc từ mảnh thiên thạch trừ tà còn rực ánh đỏ.
"Nhược Vũ?" Lão Thành Đô trầm giọng, thanh âm ồm ồm như tiếng sấm rền dưới lòng đất. "Canh tư sáng sớm vừa tịnh hóa ở đền Bạch Mã, đêm muộn lại dẫn theo tiểu tử câm này đến tìm ta làm gì?"
Nhược Vũ bước qua ngưỡng cửa gạch, cúi đầu chào bậc trưởng bối: "Thưa chú Đô, kéo đồng cổ của mẹ con để lại... chốt kéo bị nứt nhẹ sau trận chiến dưới hồ nước đen. Con cần chú dùng sắt lạnh nghĩa địa trui thép bằng nước bùa tịnh hóa để mài sắc và gia cố lại lưỡi kéo. Đôi tay con không còn nhiều thời gian nữa."
Lão Thành Đô nhìn xuống đôi bàn tay đang bốc khói xám đen của Nhược Vũ, chân mày lão nhíu chặt lại. Lão đặt mạnh chiếc búa tạ xuống đe sắt, tạo ra một tiếng *xoảng* chấn động cả căn phòng tối. Lão giật lấy Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét từ thắt lưng lụa của Nhược Vũ, đưa lên sát luồng lửa đỏ của lò nung để quan sát.
"Chốt kéo rạn nứt, linh lực tịnh hóa bên trong đang bị rò rỉ." Lão Thành Đô thở dài, giọng nói mang theo sự kính trọng thầm lặng dành cho người quá cố Lâm Thục Khuê. "Gia tộc họ Nguyễn ta nhiều đời rèn vũ khí cho các đạo sĩ phong thủy đất Thăng Long, nhưng chiếc kéo này được rèn từ đồng vụn của quả chuông chùa cổ Lê triều, mang sát khí tịnh tà cực mạnh. Muốn gia cố nó bằng sắt lạnh nghĩa địa mà không làm hỏng linh tính, ta phải nung lò lên mức cực dương. Hai đứa đứng lùi lại sát góc xưởng, hỏa khí ở đây có thể thiêu rụi linh thể oán linh đi theo con đấy."
Sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai quấn quanh cổ tay phải Nhược Vũ đột ngột co thắt lại, phát ra một luồng nhiệt lượng ấm áp cảnh báo. Nhược Vũ khẽ vuốt ve sợi chỉ tóc, biết rằng linh thể của Mai đang run sợ trước ngọn lửa cực dương của lò rèn. Anh dắt Tấn Lộc lùi sâu vào góc tối của xưởng rèn, nơi chứa những bao tải than đá và sắt vụn.
Lão Thành Đô bắt đầu quai búa. Tiếng búa tạ nện xuống đe sắt vang lên rền vang: *Boong! Boong! Boong!* Mỗi nhát búa nện xuống, tàn lửa đỏ rực lại bắn ra tung tóe, thắp sáng những góc tối ẩm mốc của lò rèn cổ. Chiếc kéo đồng cổ được đặt vào lòng ngọn lửa nung, bắt đầu rực sáng lên những đường minh văn đỏ san hô ẩn hiện dưới lớp rỉ đồng xù xì.
Thế nhưng, khi lưỡi kéo vừa chuyển sang màu đỏ rực, nhiệt độ trong lò rèn đột ngột sụt giảm một cách bất thường.
*Vù... vù...*
Một luồng gió âm lạnh buốt từ ngoài ngõ thổi thốc vào, quật cánh cửa gỗ trắc rách nát đập vào vách gạch rầm rầm. Ngọn lửa đỏ rực của lò nung bỗng chốc chuyển sang một màu xanh lục ma quái, rồi lụi tàn dần dưới một làn sương đen lạnh ngắt rỉ ra từ các khe gạch dưới nền đất.
"Kẻ nào?" Lão Thành Đô gầm lên, hai tay siết chặt chuôi búa tạ thiên thạch, đôi mắt sáng quắc cảnh giác nhìn ra cửa.
Từ trong sương mù đen tối ngoài cửa tiệm, một tiếng cười lanh lảnh, lạnh lùng vang lên, giống như tiếng móng tay sắc nhọn cào vào mặt trống da hoen ố.
"Nguyễn Thành Đô, lão già ngoan cố."
Một bóng người từ từ bước ra từ màn sương đen. Đó là một người phụ nữ lạnh lùng, mặc bộ váy sườn xám đen thêu những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ như máu. Móng tay mụ sơn đen dài nhọn quấn đầy những sợi chỉ đen xù xì dệt từ tóc của những người treo cổ tự tử. Gương mặt mụ nhợt nhạt, đôi mắt u uất đầy hận thù dán chặt vào Nhược Vũ.
Trịnh Kim Liên – Nữ nguyền sư chỉ đen của Hội Thợ May Hắc Ám.
"Trịnh Kim Liên!" Nhược Vũ khẽ gọi tên mụ, giọng anh trầm thấp, tay trái vô thức chạm vào cây thước gỗ sồi gia bảo giắt bên hông. Vết nứt đầu thước rạn rộng từ những trận chiến trước khẽ rung lên nhè nhẹ.
"Chu Nhược Vũ, phế vật mù Chu Gia." Trịnh Kim Liên cười khẩy, móng tay quấn chỉ đen khẽ gẩy nhẹ vào không trung. "Mày dùng kéo đồng cổ cắt đứt kết giới chỉ nguyền của ta ở ngõ tối phố cổ, khiến ta bị tà thuật phản phệ rách cả kinh mạch. Đêm nay, Hội Thợ May Hắc Ám ra lệnh cho ta phải hủy hoại lò rèn này, bẻ gãy chiếc kéo đồng cổ của con mụ Lâm Thục Khuê, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp vũ khí tịnh hóa của mày!"
Chưa dứt lời, hai tay Trịnh Kim Liên vung mạnh ra hai bên.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng vạn sợi chỉ đen nguyền rủa dệt từ tóc người chết treo cổ phóng ra như bầy rắn độc, quấn chặt lấy các bệ lò rèn, các cột chịu lực bằng gỗ và bao vây lấy đe sắt của lão Thành Đô. Âm khí cực lạnh từ chỉ đen rỉ ra, dập tắt dần ngọn lửa nung chính. Lò rèn cổ kính bỗng chốc chìm vào một bầu không khí u ám, lạnh lẽo dưới 0 độ.
Lão Thành Đô bị vây khốn ở góc xưởng, xích sắt nung đỏ quanh người lão bị chỉ đen quấn chặt, tỏa ra những làn khói đen hôi thối mùi xác phân hủy. Lão gầm lên, vung búa tạ thiên thạch đập mạnh xuống đất hòng dùng hỏa khí xua đuổi chỉ đen, nhưng âm khí từ hàng vạn sợi chỉ tóc treo cổ quá dày đặc, liên tục dập tắt tàn lửa cực dương của lão.
"Nhược Vũ! Mau rút lui! Chỉ nguyền của mụ chứa sát khí cực âm của người chết oan, lò nung của ta đang bị áp chế!" Lão Thành Đô khàn giọng hét lên.
Nhược Vũ không lui. Anh biết nếu lò rèn bị phá hủy, kéo đồng cổ của anh sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội gia cố, và đôi bàn tay anh sẽ hóa đá hoàn toàn trong vài ngày tới.
"Lộc, tránh ra sau lưng chú Đô!" Nhược Vũ ra lệnh, tay trái rút nhanh Thước gỗ sồi gia bảo gõ mạnh xuống đất nện ba nhịp phong thủy: *Cộc! Cộc! Cộc!*
Minh văn chữ Nho trên thước gỗ sồi rực sáng màu đỏ san hô yếu ớt, tạo ra một làn sóng âm phong thủy xua đuổi bớt luồng sương đen đang tràn tới góc xưởng. Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù quấn băng lụa trắng, tập trung toàn bộ thính giác Blind Combat vào không gian xung quanh. Tiếng rít gió "vút vút" siêu mảnh của hàng vạn sợi chỉ đen đang co thắt dữ dội xung quanh lò nung chính vang lên bên tai anh như tiếng hàng vạn con rết đang bò trên vách đá.
Anh thò tay vào thắt lưng lụa, rút ra chiếc kéo đồng cổ rỉ sét vẫn còn đang nóng rực do nung dở. Cơn đau buốt từ mười đầu ngón tay hóa đá gầm rít kịch liệt. Để kích hoạt kéo cổ, Nhược Vũ cắn răng, ép vết nứt rỉ máu đen hoại tử ở kẽ móng tay trỏ quệt thẳng vào chốt kéo đồng nứt nhẹ.
*Oong!*
Tiếng ngân thanh tao của đồng đền cổ bùng phát ánh sáng đỏ san hô ấm áp. Nhược Vũ xông vào giữa làn sương đen, vung kéo đồng cổ cắt liên tiếp vào không trung.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Những sợi chỉ đen nguyền rủa quấn quanh đe sắt bị lưỡi kéo đồng cổ chém đứt đôi, hóa thành những làn khói đen hôi thối rồi tiêu tán.
Trịnh Kim Liên thấy vậy, mắt mụ đỏ rực lên vì giận dữ: "Phế vật mù! Để xem đôi tay hóa đá của mày cầm kéo được bao lâu!"
Mụ vung tay phải, năm sợi chỉ đen lớn dệt từ tóc oán linh thắt nút thòng lọng phóng vút qua không trung, nhắm thẳng vào cổ họng Nhược Vũ hòng siết cổ anh.
Nhược Vũ nghe thấy tiếng gió rít sắc lẹm sát sườn. Anh cố gắng phóng Kim bạc tịnh hóa từ Bao đựng kim da quỷ bên hông để ghim chặt đường bay của chỉ nguyền. Thế nhưng, mười đầu ngón tay hóa đá cứng đờ của anh đột ngột co rút kịch liệt do oán khí cực âm của chỉ tóc treo cổ kích hoạt phản phệ hoại tử ngón tay.
*Cạch!*
Cây kim bạc tịnh hóa tuột khỏi kẽ ngón tay cứng ngắt của anh, bay chệch hướng hoàn toàn rồi găm phập vào vách gỗ sồi sờn cũ phía xa. Đầu ngón tay Nhược Vũ nứt toác ra, máu đen hoại tử rỉ ra loang lổ trên chuôi kéo đồng cổ, khói xám bốc lên nghi ngút mang theo cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên lồng ngực khiến anh lảo đảo suýt ngã.
"Sư phụ!" Tấn Lộc hét lên bằng một thanh âm nghẹn đặc trong cổ họng.
Cậu bé câm nhạy bén nhận ra sư phụ đang rơi vào thế bí do mất xúc giác và thính giác bị nhiễu loạn bởi tiếng gió rít của chỉ đen. Lộc nhanh trí nhặt hai thanh sắt rỉ bên cạnh bệ lò nung chịu lực, gõ liên tiếp xuống đất nện tạo ra những tiếng động đanh thép theo nhịp điệu báo hướng: *Cộc... Cộc Cộc!*
Nhịp gõ dồn dập vang lên ở góc Tây Nam.
Nhược Vũ ngay lập tức hiểu ý học trò. Tiếng gõ nhịp sắt rỉ của Lộc chính là mốc định vị phong thủy giúp anh nhận biết hướng di chuyển thật của Trịnh Kim Liên giữa làn sương mù đen tối. Nhược Vũ lướt người sang bên phải một bộ pháp dứt khoát, né tránh trong gang tấc năm sợi chỉ đen thòng lọng vừa sượt qua tai anh rít lên bần bật.
Anh nhận ra chỉ nguyền của Trịnh Kim Liên dệt từ tóc người chết treo cổ mang âm khí cực hạn, khắc chế cứng linh lực tịnh hóa của kim bạc, nhưng mụ lại cực kỳ sợ hỏa khí cực dương của lò rèn cổ. Muốn phá giải đại trận chỉ nguyền này, anh không được tấn công trực tiếp mụ, mà phải giải phóng ngọn lửa cực dương đang bị áp chế bên trong lò nung chính.
"Chú Đô! Tiếp lửa trui thép cho con!" Nhược Vũ khàn giọng hét lớn.
Lão Thành Đô gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh vung búa tạ thiên thạch đập mạnh vào đe sắt dưới chân, tạo ra một tia lửa cực dương rực sáng vàng kim bắn thẳng vào lòng lò nung đang bị sương đen bao phủ.
Cùng lúc đó, Nhược Vũ sử dụng thính giác nhịp tim định vị chính xác luồng oán khí đen ngòm đang quấn chặt lấy bánh đà và ống thông gió của lò nung chính ở hướng Tây Nam. Anh lướt tới, hai bàn tay hóa đá rỉ máu đen siết chặt chuôi kéo đồng cổ, vung một nhát kéo huyết tế dứt khoát cắt mạnh vào không trung.
*Xoẹt!*
Một đường cắt phát sáng đỏ san hô xé toạc làn sương đen dày đặc, chém đứt đôi sợi chỉ đen nguyền rủa chủ chốt đang phong tỏa miệng lò nung chính.
*Ầm!*
Không còn sự áp chế của chỉ nguyền cực âm, ngọn lửa cực dương bên trong lò nung bùng phát trở lại như một con rồng lửa đỏ rực. Luồng hỏa khí nóng bỏng tỏa ra nghẹt thở, tự động thiêu rụi hàng vạn sợi chỉ đen nguyền rủa xung quanh bệ lò rèn thành tro bụi.
"Á!"
Trịnh Kim Liên rú lên một tiếng đau đớn kịch liệt. Đại trận chỉ nguyền bị thiêu rụi đột ngột khiến tà thuật phản phệ thẳng vào kinh mạch mụ. Mụ lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ ra từng vệt máu đen đặc, hai bàn tay quấn chỉ đen run rẩy bần bần dưới sức nóng cực dương của lò rèn.
Mụ biết chiếc kéo đồng cổ của Nhược Vũ sau khi được mài sắc sẽ là khắc tinh chí mạng của mụ. Ánh mắt mụ lóe lên một tia độc ác xen lẫn sợ hãi khi nhìn chằm chằm vào dải băng lụa trắng quấn mắt của Nhược Vũ.
"Chu Nhược Vũ... mày giỏi lắm." Trịnh Kim Liên cười gằn, giọng mụ khàn đặc rợn người khi bóng dáng mụ bắt đầu mờ nhạt dần vào làn sương mù đen tối ngoài cửa tiệm hòng rút lui. "Nhưng mày đừng vội mừng. Hội Thợ May Hắc Ám và phái Thiết Sa đã hoàn thành việc luyện chế 'ác linh đồ tể' Trần Văn Sát tại nhà xác bệnh viện trung ương cũ rồi. Sát khí đồ tể nồng nặc mùi máu tanh của hắn sẽ băm vằn vặn đôi bàn tay hóa đá của mày thành tro bụi! Ha ha ha..."
Tiếng cười rùng rợn của mụ nhạt dần rồi tắt hẳn trong sương đêm lạnh buốt ngoài ngõ phố Lò Rèn.
Không gian lò rèn cổ trở lại tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng lửa than cháy lép bép đỏ rực bên bệ lò nung.
Nhược Vũ khẽ thở hắt ra một hơi, cơ thể anh mỏi nhừ, mười đầu ngón tay hóa đá run rẩy dữ dội, máu đen hoại tử rỉ ra loang lổ trên mặt đất nện ẩm ướt bốc lên những làn khói xám nhạt. Tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực anh bị hơi lạnh chỉ nguyền ăn mòn, rách sém thêm một đường lớn rỉ ra hắc khí lạnh ngắt.
Lão Thành Đô bước tới, lão đỡ lấy chiếc kéo đồng cổ vẫn còn rực đỏ từ tay Nhược Vũ, sắc mặt lão vô cùng nghiêm nghị: "Con bé nguyền sư chỉ đen đó nói đúng đấy, Nhược Vũ. Trần Văn Sát là gã đồ tể khét tiếng phố Hàng Muối chết oan dưới gầm cầu, sát khí của hắn kháng bùa chú cực cao. Nếu hắn bị phái Thiết Sa dệt nguyền luyện xác, đó sẽ là một ác linh cấp Sát cực kỳ hung hãn."
Lão đặt kéo đồng cổ lên đe sắt, nhanh tay múc một gáo nước bùa trui thép pha lẫn lá bưởi và muối hột đổ dội lên lưỡi kéo rực đỏ tạo ra tiếng *xèo xèo* vang dội, khói trắng tịnh hóa tỏa ra nghi ngút. Lão cầm búa tạ mài sắc lưỡi kéo đồng cổ rỉ sét bằng những nhát búa chính xác, vang lên những tiếng ngân thanh tao, trầm hùng xua đi âm khí lạnh lẽo còn sót lại trong xưởng rèn.
Nhược Vũ đứng lặng im lặng trong bóng tối, sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai trên cổ tay anh bỗng nhiên rung lên khe khẽ, phát ra hơi ấm nhẹ nhàng cảnh báo luồng sát khí tanh nồng mùi máu đang từ hướng nhà xác bệnh viện cũ tràn về ngõ Bạch Quỷ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!