Nhạc nềnSpooktacular

Tàn Nhang Trấn Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù của sông Hồng tràn qua những kẽ ngói âm dương của ngõ Bạch Quỷ, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của đêm canh tư rỉ rả.


Trong phòng dệt tối dưới tầng hầm của tiệm may khâm liệm Chu Gia, ngọn đèn dầu hoa kỳ đặt trên bàn dệt khẽ lụi dần, chỉ còn lại sợi bấc đỏ lòm như một đốm máu khô. Không gian đặc quánh mùi nhang ngải cứu trộn lẫn với mùi lụa thô chưa nhuộm và thứ mùi tanh nồng, nhớp nhúa của bùn nước sông Hồng từ hồ nước đen dưới gầm biệt thự Kim Mã còn ám trên vạt áo ngũ thân đen sờn của Chu Nhược Vũ.


Nhược Vũ ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói rách dưới chân bệ thờ tổ sư. Đôi mắt anh nhắm nghiền dưới dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Trên đùi anh, mười đầu ngón tay đặt ngửa trên tấm lụa Bạch Hộ Mệnh cháy sém rách nát.


Cảnh tượng ấy khiến Chu Linh Diệp và cậu học trò câm Nguyễn Tấn Lộc đứng bên cạnh phải nín thở vì kinh hoàng.


Mười đầu ngón tay của Nhược Vũ – vốn dĩ thon dài, nhạy bén của một bậc thầy dệt mệnh – nay đã hoàn toàn hóa thành một màu xám xịt của đá hộc rạn nứt. Vết hoại tử đá xám không dừng lại ở khớp ngón thứ hai như trước nữa, mà đã lan tràn, gặm nhấm qua khớp gốc, bò sát đến tận cổ tay. Da thịt anh lạnh ngắt, cứng đờ như một pho tượng tạc dở bị vứt bỏ dưới nghĩa trang. Ở những kẽ móng tay nứt nẻ, từng vệt máu đen đặc, hôi thối rỉ ra, nhỏ xuống nền đất nện ẩm ướt bốc lên những luồng khói xám nhạt có mùi xác phân hủy.


"Anh..." Linh Diệp khẽ gọi, giọng cô nghẹn đặc, hai tay run rẩy bưng chiếc lư hương gốm nhỏ tỏa khói nhang ngải cứu. "Để em thử dùng bùa tịnh hóa của cha để lại đắp lên xem sao."


Lộc bên cạnh liên tục ra dấu tay, đôi mắt to sáng ngời nhấp nháy đầy vẻ lo lắng tột độ. Cậu bé câm chỉ vào chiếc hộp gỗ hương đựng chỉ, rồi lại chỉ vào đôi tay cứng đờ của sư phụ, nước mắt chực trào ra.


Nhược Vũ khẽ lắc đầu. Thanh âm của anh trầm thấp, khàn đặc như tiếng hai thớ gỗ mục cọ sát vào nhau: "Vô ích thôi. Sát khí dìm nước của mụ Ngô Thị Cúc và ngải độc búp bê của Thạch Ngột đã ăn sâu vào tận tủy xương. Bùa chú thông thường không chạm được vào luồng oán khí cực âm này."


Linh Diệp không cam lòng. Cô mím chặt môi, lấy ra một lá bùa tịnh hóa màu vàng sẫm có thêu chỉ đỏ từ trong sổ bát tự Chu Gia. Cô run rẩy đặt lá bùa lên mu bàn tay xám đá của anh trai, khẽ niệm chú cầu an của gia tộc.


Thế nhưng, lá bùa vừa chạm vào da thịt Nhược Vũ, vết hoại tử đá xám đột ngột rỉ ra một luồng hắc khí lạnh buốt như băng giá sông Hồng.


*Xèo...*


Lá bùa màu vàng chưa kịp phát sáng đã bị oán khí cực âm ăn mòn, lập tức bốc cháy thành một ngọn lửa đen xám hôi thối rồi hóa thành tro tàn rụng xuống. Luồng hắc khí phản phệ dội ngược lại khiến Linh Diệp rú lên một tiếng, lư hương gốm suýt chút nữa rơi khỏi tay nếu Tấn Lộc không kịp đỡ lấy.


"Linh Diệp! Đừng chạm vào anh!" Nhược Vũ nghiêm giọng, bả vai anh khẽ run lên một nhịp. "Oán khí hoại tử đang cắn ngược. Em chạm vào sẽ bị hắc khí ám vào mạch máu."


Anh thử cử động ngón tay trỏ. Một cơn đau buốt tột cùng, sắc lẹm như hàng vạn cây kim rỉ sét đâm xuyên qua tủy xương chạy dọc theo cánh tay lên thẳng lồng ngực. Lồng ngực anh – nơi vết bỏng hoại tử rỉ máu đen do oán khí phản phệ tim từ trận chiến trước – nhói lên kịch liệt. Anh không còn cảm nhận được bất kỳ xúc giác vật lý nào ở mười đầu ngón tay nữa. Không còn độ ấm của lụa, không còn độ nhám của thớ vải, không còn nhịp đập oán khí của vong hồn. Đối với một thợ may khâm liệm, việc mất đi xúc giác tâm linh của đôi tay đồng nghĩa với việc bị phế bỏ hoàn toàn sinh mệnh nghề nghiệp. Anh không thể may, không thể dệt, không thể giải oan, và lời nguyền tuyệt tự của dòng họ Chu sẽ nhanh chóng biến anh thành một pho tượng đá lụa vĩnh viễn trong vòng chưa đầy ba mươi ngày.


Nhược Vũ hít một hơi sâu, mùi hương trầm từ bệ thờ tổ tiên giúp anh giữ lại một tia tỉnh táo cuối cùng trong thần thức đang lung lay. Anh nghiêng đầu về phía Tấn Lộc, lắng nghe tiếng thở gấp gáp của cậu học trò: "Lộc... đem thước gỗ sồi gia bảo và chiếc kéo đồng cổ của mẹ xếp vào bao da quỷ. Linh Diệp, thổi tắt đèn dầu canh tư đi. Chúng ta phải đến đền Bạch Mã ngay lập tức."


Linh Diệp giật mình: "Đến đền Bạch Mã? Bây giờ đã gần canh tư, sương mù sông Hồng ngoài ngõ dày lắm, quỷ sai tuần đêm vẫn còn ngoài kia..."


"Nếu đợi đến khi mặt trời mọc, chính khí cực dương của thái dương va chạm với oán khí cực âm trong xương anh, mười ngón tay này sẽ vỡ vụn thành tro đá." Nhược Vũ chậm rãi đứng dậy, cơ thể gầy gò của anh hơi lảo đảo. "Chỉ có tàn nhang cổ trấn giữ phía Đông kinh thành của bà đồng Đỗ Thị Thịnh mới có thể áp chế tạm thời luồng hoại tử này."


Tấn Lộc nhanh nhẹn đeo hộp gỗ hương đựng chỉ lên lưng Nhược Vũ, rồi cẩn thận giắt chiếc kéo đồng cổ rỉ sét nứt nhẹ ở chốt kéo vào thắt lưng lụa cho sư phụ. Linh Diệp thổi tắt ngọn đèn dầu, thắp ba nén hương ngải tịnh hóa cắm trước cửa tiệm để ngăn oán khí tràn ra ngoài phố cổ, rồi dìu anh trai bước ra ngoài bóng tối.


Ngõ Bạch Quỷ đêm nay lạnh hơn thường lệ. Sương mù sông Hồng đặc quánh như sữa, che khuất hoàn toàn những mái nhà cổ kính gấp khúc phong thủy của phố cổ Hà Nội. Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù, dải băng lụa trắng quấn quanh mắt khẽ thấm đẫm sương đêm lạnh buốt. Anh hoàn toàn dựa vào thính giác Blind Combat để di chuyển. Tiếng gió rít qua các ngõ hẹp, tiếng sương đêm rơi bộp bộp trên tàu lá chuối, và tiếng bước chân loạng choạng của Linh Diệp bên cạnh là những mốc định vị duy nhất của anh.


*Lách cách... lách cách...*


Từ phía đầu ngõ vọng lại tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên mặt đường nhựa. Tiếng kim loại va chạm lạnh lẽo, u uất vang vọng trong sương mù dày đặc.


"Quỷ sai tuần đêm..." Linh Diệp run rẩy, khẽ siết chặt cánh tay hóa đá lạnh ngắt của anh trai.


Nhược Vũ khẽ giơ tay trái ra hiệu dừng lại. Sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai quấn quanh cổ tay phải của anh khẽ tỏa ra một luồng nhiệt lượng nhẹ nhàng, xua đi bớt khí lạnh của sương đêm. Anh lắng nghe nhịp thở âm u của thực thể đang đi tới ngoài ngõ, rồi thì thầm: "Họ đi lối khác rồi. Mau đi thôi."


Cả ba người đi tắt qua những con ngõ hẹp gấp khúc của phố Hàng Đường, né tránh những luồng khí lạnh của cô hồn dã quỷ vãng lai, rốt cuộc cũng tiếp cận được cổng đền Bạch Mã cổ kính khi tiếng gà gáy canh tư đầu tiên cất lên từ phía bãi sông.


Đền Bạch Mã trấn giữ phía Đông kinh thành Thăng Long sừng sững trong màn sương mù xám nhạt. Ngôi đền cổ kính tỏa ra một luồng chính khí vàng kim uy nghiêm, khiến luồng oán khí hoại tử trên tay Nhược Vũ bắt đầu rục rịch phản kháng, tỏa ra từng luồng khói đen lạnh ngắt chống cự.


*Két...*


Cánh cửa gỗ lim nặng nề của ngôi đền khẽ mở ra. Lão Từ – ông từ giữ đền lưng hơi còng, tay cầm cây chổi tre quét lá đa – lặng lẽ bước ra. Lão nhìn lướt qua dải băng mắt trắng rỉ máu của Nhược Vũ, rồi nhìn xuống đôi bàn tay xám đá đang bốc khói đen của anh, khẽ thở dài: "Vào đi. Bản đồng đã đợi các người từ nửa đêm."


Nhược Vũ bước qua ngưỡng cửa đá cổ kính. Ngay lập tức, một luồng áp lực phong thủy vô hình từ chính điện dội vào người anh. Luồng áp lực cực dương của đền cổ va chạm với oán khí cực âm trong xương ngón tay anh, tạo ra một cơn đau nhói buốt tận tâm can khiến Nhược Vũ suýt chút nữa quỵ ngã. Anh cắn chặt răng, bước từng bước vững chắc vào sảnh điện thờ Thánh bản cảnh.


Trong điện thờ chính, khói hương trầm nghi ngút tỏa ra từ chiếc lư hương đồng cổ trăm năm. Bà đồng Đỗ Thị Thịnh mặc áo chầu đỏ rực rỡ thêu phượng múa, cổ đeo kiềng bạc, đang ngồi xếp bằng trước điện thờ. Gương mặt sắc sảo, uy quyền của bà lộ vẻ nghiêm nghị khi nhìn thấy vết hoại tử đã lan đến cổ tay của Nhược Vũ.


"Nhược Vũ, con gan to lắm." Đỗ Thị Thịnh trầm giọng, tiếng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi đền cổ. "Dám bộc phát đồng hóa linh thể vượt cấp để phá giải chỉ nguyền của phái Thiết Sa. Con có biết đôi bàn tay này của con suýt chút nữa đã biến thành đá vụn rồi không?"


Nhược Vũ xếp bằng ngồi xuống chiếc chiếu cói đối diện với bà đồng, mười đầu ngón tay hóa đá cứng đờ đặt ngửa trên chiếc mâm đồng lớn đặt giữa hai người. "Thưa bản đồng, con không còn lựa chọn nào khác. Nếu không cắt đứt liên kết búp bê ngải, em gái con đã không thể sống sót qua đêm bão."


Linh Diệp quỳ bên cạnh anh trai, mắt đỏ hoe: "Thưa bà, xin bà cứu anh trai con. Đôi tay anh ấy... anh ấy không thể cầm kim được nữa."


Đỗ Thị Thịnh nhìn xuống chiếc mâm đồng. Bà thở dài, đưa tay vuốt nhẹ lên những vết rạn nứt xám xịt trên ngón tay Nhược Vũ. Ngay khi ngón tay bà chạm vào, luồng oán khí cực âm rỉ ra khói đen lạnh buốt lập tức chống cự, tạo ra những tiếng xèo xèo nhỏ.


"Oán khí của mụ Ngô Thị Cúc tích tụ từ hàng vạn cô dâu ma bị dìm xác phong thủy, kết hợp với độc ngải của Thạch Ngột đã bám chặt vào cốt tủy." Đỗ Thị Thịnh nghiêm nét mặt. "Ta chỉ có thể dùng tàn nhang đền Bạch Mã tích tụ chính khí trăm năm kết hợp với nhựa cây ngọc lan cổ thụ trăm năm ở sân sau tiệm may của con để làm dịu và tịnh hóa bớt sát khí. Nhưng nghi thức này sẽ vô cùng đau đớn. Chính khí đền cổ cực dương và oán khí cực âm va chạm trong xương thịt con, đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào tủy. Nếu con không giữ vững được thần thức, linh hồn con sẽ bị chấn vỡ vĩnh viễn."


Nhược Vũ khẽ mím môi, gương mặt trầm mặc không một chút dao động: "Xin bản đồng cứ làm phép. Con chịu được."


Đỗ Thị Thịnh gật đầu. Bà ra hiệu cho Lão Từ mang ra một chiếc hũ sành nhỏ chứa nhựa cây ngọc lan cổ thụ – thứ nhựa màu xanh lục nhạt, tỏa ra mùi hương thanh khiết, dịu mát đặc trưng của từ đường Chu Gia. Bà lại dùng chiếc thìa bạc múc một lượng tàn nhang nóng rực từ lư hương chính điện đền Bạch Mã, trộn lẫn với nhựa cây tạo thành một thứ hỗn hợp sền sệt màu xám lục, phát ra những tia sáng vàng kim lấp lánh.


"Linh Diệp, thắp hương ngải tịnh hóa liên tục xung quanh anh trai con. Tuyệt đối không được để khói hương đứt đoạn." Đỗ Thị Thịnh ra lệnh.


Linh Diệp vội vàng quẹt diêm thắp nhang ngải, khói nhang xám bạc nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể Nhược Vũ, tạo thành một màng chắn bảo vệ tâm trí anh khỏi ảo ảnh cái chết đang chực chờ bùng phát.


Nghi thức bắt đầu.


Đỗ Thị Thịnh hít một hơi sâu, lẩm nhẩm niệm Phạn âm kinh văn trấn trạch của đền cổ. Bà múc một muỗng hỗn hợp tàn nhang nóng rực, nhẹ nhàng đắp lên mười đầu ngón tay hóa đá lạnh ngắt của Nhược Vũ.


*Bùng!*


Ngay khi tàn nhang nóng rực chạm vào lớp đá xám đờ, một luồng khói đen kịt, hôi thối bùng phát lên từ đôi bàn tay anh.


"Hự!"


Nhược Vũ giật nẩy người, toàn thân anh căng cứng như dây đàn. Cơn đau tột cùng bùng phát từ mười đầu ngón tay, sắc lẹm và dữ dội hơn bất kỳ vết thương vật lý nào anh từng gánh chịu. Đó không phải là cái nóng của lửa thông thường, mà là sự va chạm kịch liệt giữa chính khí cực dương của tàn nhang đền cổ và oán khí cực âm hoại tử đang bám chặt trong xương tủy anh.


*Lép bép... tách...*


Những tiếng nổ nhỏ liên tục phát ra dưới lớp da thịt hóa đá xám xịt của Nhược Vũ. Từng thớ thịt, đường gân bên dưới lớp đá xám như bị xé toác ra rồi khâu lại bằng những sợi chỉ nung đỏ. Thần thức của Nhược Vũ lung lay dữ dội. Trong bóng tối tuyệt đối của tâm nhãn, anh nhìn thấy hàng vạn khuôn mặt cô dâu ma rách nát, rỉ máu đen từ hồ nước đen ngầm đang điên cuồng gào thét, lao vào cắn xé linh hồn anh. Sát khí dìm nước lạnh buốt muốn đóng băng toàn bộ mạch máu của anh, kéo anh chìm xuống đáy sông Hồng vĩnh viễn.


*Không được gục ngã! Ta phải sống để tìm cha! Ta phải giữ vững tiệm may Chu Gia!*


Nhược Vũ gầm lên trong lòng, ý chí kiên định của anh như một chiếc neo sắt cắm sâu vào địa mạch từ đường Chu Gia. Anh cắn chặt răng đến mức khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, mười đầu ngón tay hóa đá đặt chặt trên mâm đồng run rẩy bần bật, tạo ra những tiếng va chạm lách cách khô khốc.


Đỗ Thị Thịnh liên tục niệm chú, tay bà kết ấn thổi từng luồng chính khí vàng kim vào đôi bàn tay Nhược Vũ. Nhựa cây ngọc lan cổ thụ lúc này phát huy tác dụng cốt lõi. Thứ nhựa cây mang linh tính thảo mộc tịnh hóa hoạt động như một chất bôi trơn làm dịu, ngăn không cho chính khí quá mạnh của tàn nhang làm vỡ vụn xương ngón tay đang hóa đá của anh. Nhựa cây xanh lục thấm dần qua những vết rạn nứt xám xịt, bao bọc lấy các thớ thịt và xoa dịu vết bỏng rát cực độ.


*Xèo... xèo...*


Luồng khói đen hôi thối rỉ ra từ tay Nhược Vũ nhạt dần, thay vào đó là luồng khói xám bạc tỏa ra mùi thơm thanh khiết của hoa ngọc lan và mùi trầm ấm áp của đền cổ.


Linh Diệp liên tục vẩy nước bùa sông Hồng xung quanh mâm đồng để trung hòa bớt hắc khí rò rỉ ra ngoài. Tấn Lộc đứng bên cạnh, hai tay nắm chặt chiếc kéo nhỏ tự chế bằng đồng thau, đôi mắt nhạy bén của cậu bé không rời khỏi đôi bàn tay của sư phụ một giây nào.


Sau gần nửa canh giờ giằng co nghẹt thở giữa sinh tử, tiếng nổ lép bép dưới da thịt Nhược Vũ từ từ lịm tắt. Luồng hắc khí lạnh buốt rút dần vào sâu trong cốt tủy, bị chính khí của tàn nhang đền cổ áp chế chặt chẽ bên dưới lớp nhựa cây ngọc lan đã khô lại thành một lớp màng màu xanh lục nhạt bọc ngoài ngón tay.


Nhược Vũ thở hắt ra một hơi dài, cơ thể anh mệt mỏi rã rời, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo ngũ thân đen sờn cũ.


"Xong rồi. Con khôi phục lại xúc giác thử xem." Giọng Đỗ Thị Thịnh khàn đi vì mệt mỏi sau khi tiêu hao lượng lớn linh lực.


Nhược Vũ chậm rãi nâng bàn tay phải lên. Lớp màng nhựa cây ngọc lan khô cứng bên ngoài khẽ rạn nứt, để lộ ra lớp da thịt bên dưới. Sắc xám đá của vết hoại tử đã lùi bớt một phần, rút từ cổ tay về lại khớp ngón thứ hai. Mười đầu ngón tay của anh tuy vẫn còn xám xịt và cứng đờ, nhưng anh đã có thể khẽ gập nhẹ ngón trỏ và ngón cái.


Anh thử chạm nhẹ đầu ngón tay vào chiếc mâm đồng bên dưới.


*Lạnh ngắt, nhám xù xì.*


Một luồng cảm giác vật lý mỏng manh, yếu ớt truyền về thần thức anh.


"Chỉ khôi phục được khoảng ba mươi phần trăm xúc giác dệt mệnh." Nhược Vũ chậm rãi nói, giọng anh mang một chút u uất nhưng đầy nhẹ nhõm. "Nhưng thế này là đủ để con cầm kim khâu lại rồi."


Đỗ Thị Thịnh thu hồi kiềng bạc, nghiêm nghị nhìn anh: "Đây chỉ là biện pháp trì hoãn tạm thời. Tàn nhang đền Bạch Mã và nhựa cây ngọc lan chỉ có thể áp chế oán khí hoại tử này trong vòng ba mươi ngày. Sau ba mươi ngày, nếu con không tìm được Tuyết Tơ nguyên bản trong lăng mộ Thạch Thất để tịnh hóa hoàn toàn cốt tủy, mười ngón tay con sẽ hóa đá vĩnh viễn, và không có tà thuật hay Phật pháp nào cứu được con nữa."


Nhược Vũ đứng dậy, cúi đầu thành kính hành lễ với bà đồng: "Con xin tạ ơn bản đồng. Ba mươi ngày... là quá đủ để con hoàn thành sứ mệnh phong ấn địa mạch phố cổ."


Anh bước ra khỏi chính điện đền Bạch Mã, sương mù sông Hồng ngoài sân đền đã bắt đầu tan nhẹ dưới ánh bình minh yếu ớt của ngày mới. Linh Diệp và Tấn Lộc vội vàng đi sau hỗ trợ anh.


Thế nhưng, ngay khi Nhược Vũ vừa bước chân qua ngưỡng cửa đá của đền cổ, Linh Diệp đang đi bên cạnh bỗng nhiên khựng lại. Cô nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của anh trai dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, gương mặt thiếu nữ đột ngột biến sắc, cắt không còn một giọt máu.


"Anh... anh Nhược Vũ..." Linh Diệp run rẩy chỉ vào đôi bàn tay anh, giọng cô run lên bần bật vì hoảng sợ.


Nhược Vũ nhướng mày dưới dải băng lụa trắng: "Có chuyện gì vậy, Linh Diệp?"


Lớp màng nhựa cây ngọc lan cổ thụ màu xanh lục nhạt bọc ngoài mười đầu ngón tay của Nhược Vũ, vốn dĩ phải giữ màu xanh thanh khiết để tịnh hóa sát khí, nay đang bị một luồng khí đen kịt từ kẽ móng tay rỉ ra ăn mòn kịch liệt.


Chỉ trong vòng vài nhịp thở, lớp nhựa cây ngọc lan bôi trên tay anh đã bắt đầu chuyển sang một màu xám đen chết chóc với tốc độ nhanh hơn dự kiến gấp mười lần. Đó là dấu hiệu rõ ràng cho thấy luồng oán khí hoại tử cực âm trong xương tủy anh đang điên cuồng cắn ngược lại chính khí của đền cổ, chuẩn bị cho một đợt bùng phát tàn khốc mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!