Nhạc nềnSpooktacular

Nhát Kéo Đoạn Nghiệp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí dưới mật thất tế đàn đá đen của đền Mã Mây đặc quánh lại như nhựa đường, lạnh buốt và nồng nặc mùi uế khí. Những tia sáng xanh lục ma quái từ ngọn lửa âm khí trên tay Thạch Ngột hắt lên vách đá ẩm ướt, tạo thành những bóng ma vặn vẹo, gào thét không thành tiếng.


Mười đầu ngón tay của Chu Nhược Vũ tê dại hoàn toàn. Sắc xám xịt của đá hộc đã lan qua khớp ngón thứ hai, cứng đờ và lạnh lẽo. Từng thớ thịt, đường gân bên dưới lớp da thâm tím đang chịu sự gặm nhấm tàn khốc của Phản phệ hoại tử ngón tay. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều kéo theo một cơn đau buốt nhói chạy thẳng về tim, nơi tấm lụa Bạch Hộ Mệnh quấn quanh ngực đã rách nát, đang cố gắng tỏa ra chút hơi ấm tịnh hóa mỏng manh cuối cùng để giữ cho mạch đập của anh không bị oán khí dìm nước đông cứng.


"Chu Nhược Vũ! Mày không nghe thấy tao nói gì sao?" Giọng Ngô Thị Cúc rít lên, mụ già nhai trầu nhổ một bãi nước đỏ lòm như máu xuống chân bệ đá. Gương mặt mập mạp của mụ co rúm lại vì phấn khích và tàn nhẫn. "Tự phế mười ngón tay dệt lụa của mày, dâng chiếc kéo đồng cổ của con mụ Lâm Thục Khuê ra đây! Bằng không, Thạch Ngột chỉ cần hạ tay một phân, hồn phách của con ranh Chu Linh Diệp sẽ hóa thành tro bụi ngay lập tức!"


Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt trống rỗng dưới dải băng lụa trắng rỉ máu nhạt. Trong bóng tối tuyệt đối của tâm nhãn, anh cảm nhận được sợi tơ mệnh vận của em gái mình. Sợi tơ ấy vốn mang sắc hồng nhạt thanh khiết, nay đang bị một luồng khí đen kịt từ búp bê ngải quấn chặt, co thắt dữ dội. Mỗi lần Thạch Ngột di chuyển ngọn lửa tà hỏa cực âm lại gần, sợi tơ hồng lại mỏng đi một phần, rỉ ra những tia khói xám nhạt báo hiệu sinh mệnh lực đang bị thiêu rụi.


Lê Minh Thư đứng bên cạnh anh, hai tay nâng khẩu súng lục ổ quay nhắm thẳng vào trán Thạch Ngột. Khóe mắt cô vẫn còn vệt máu nhẹ do độc ngải ăn mòn, nhưng ánh mắt nữ cảnh sát hình sự vẫn đanh thép, lý trí: "Thạch Ngột! Buông vật chứng xuống! Mày đã bị bao vây, mọi hành vi chống đối đều sẽ bị tiêu diệt tại chỗ!"


Thạch Ngột cười khẩy, giọng cười khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ sát vào nhau. Gã không thèm nhìn họng súng của Minh Thư, đôi mắt ti hí đục ngầu của gã nguyền sư chỉ chằm chằm khóa chặt vào Nhược Vũ: "Súng đạn của người phàm không nhanh bằng tà hỏa của phái Thiết Sa đâu, cô cảnh sát. Chu Nhược Vũ, tao đếm đến ba. Một..."


Nhược Vũ không thể chờ đợi thêm. Anh biết, nếu anh tự phế đôi tay, phái Thiết Sa cũng sẽ không tha cho Linh Diệp. Nhưng nếu anh ra chiêu không chuẩn, em gái anh sẽ chết. Thần thức anh hoạt động điên cuồng, phân tích mọi luồng oán khí xung quanh.


*Phải cướp lấy búp bê ngải trước!*


Nhược Vũ dùng lực cổ tay, kẹp chặt một cây kim bạc tịnh hóa còn sót lại giữa hai kẽ ngón tay hóa đá cứng đờ. Anh lấy đà, phóng mạnh cây kim về phía cổ tay đang cầm búp bê của Thạch Ngột.


*Vút!*


Cây kim bạc xé gió lao đi, mang theo một vệt sáng vàng kim nhạt của tàn nhang đền Bạch Mã. Thế nhưng, Ngô Thị Cúc đã đề phòng từ trước. Mụ già rú lên một tiếng, vung ống tay áo rộng thùng thình tỏa ra một luồng khói xám đặc quánh của Hương Đoạt Hồn.


*Bùng!*


Luồng khói xám mang lực đẩy cực âm va chạm mạnh vào cây kim bạc giữa không trung, thổi bạt nó lệch hướng. Cây kim găm phập vào vách đá phía sau, phát ra tiếng kêu ong ong bất lực rồi tắt lịm ánh sáng.


"Ha ha ha! Thằng mù ngu xuẩn! Mày nghĩ tà thuật của phái Thiết Sa dễ đối phó thế sao?" Ngô Thị Cúc sằng sặc cười lớn. "Thạch Ngột, hai!"


Thạch Ngột lạnh lùng hạ thấp ngọn lửa xanh lét thêm một phân. Sợi tóc của Linh Diệp trên đầu búp bê ngải bắt đầu quăn lại, tỏa ra mùi khét lẹt của sinh hồn bị thiêu đốt. Ở tiệm may Chu Gia xa xôi, Linh Diệp chắc chắn đang phải chịu đựng cơn đau đớn xé lòng.


Nhược Vũ cảm thấy lồng ngực mình như nứt ra. Vết bỏng hoại tử ở ngực rỉ máu đen kịt thấm đẫm vạt áo ngũ thân đen sờn cũ. Cơn giận dữ và nỗi tuyệt vọng dâng lên như sóng cuộn dưới lòng sông Hồng đêm bão. Anh không thể dùng tốc độ vật lý của một cơ thể phàm trần đang hoại tử để đoạt lại búp bê ngải. Anh bắt buộc phải dùng đến bài tẩy cuối cùng, bất chấp cái giá phải trả bằng chính thọ mệnh của mình.


*Nguyễn Thị Mai... đồng hóa với ta!* Nhược Vũ thét lên trong thần thức.


Ngay lập tức, Sợi chỉ tóc Nguyễn Thị Mai quấn quanh cổ tay phải của Nhược Vũ bùng phát một luồng nhiệt lượng rực đỏ. Linh thể của oán linh cô dâu khóc mướn thức tỉnh từ trong bóng tối sâu thẳm của tiệm may Chu Gia, xuyên qua khoảng không gian xám kết nối trực tiếp vào linh hồn anh.


*Đồng hóa linh thể!*


Một tiếng nổ câm lặng vang lên trong thần thức Nhược Vũ. Đôi mắt mù trống rỗng ẩn sau dải băng lụa trắng của anh đột ngột rực sáng một luồng hào quang đỏ nhạt ma mị. Mái tóc đen sờn của anh bay dựng ngược trong luồng gió âm ty vừa bùng phát. Hơi ấm tịnh hóa cực hạn của Mai tràn vào hai cánh tay hóa đá của anh, tạm thời đẩy lùi cơn đau buốt và mang lại cho anh một tốc độ di chuyển siêu nhiên, uyển chuyển như một bóng ma lướt đi trên mặt nước.


Thạch Ngột biến sắc: "Cái gì?"


Chưa kịp để gã nguyền sư kịp định thần, thân ảnh của Nhược Vũ đã biến mất khỏi vị trí cũ. Anh lướt đi như một vệt sáng đỏ nhạt, nhanh đến mức đạn bắn cũng không kịp đuổi theo. Bầy ngải trùng đen kịt bò lổm ngổm dưới đất nện điên cuồng lao lên hòng cản đường, nhưng chưa kịp chạm vào tà áo anh đã bị luồng oán lực cực dương của Mai chấn vỡ thành tro bụi.


"Thạch Ngột! Mau đốt!" Ngô Thị Cúc hoảng loạn gào thét.


Thạch Ngột nghiến răng, ngón tay gầy guộc định bấm mạnh bật lửa để bùng phát tà hỏa thiêu rụi búp bê ngải.


Nhưng Nhược Vũ đã áp sát bệ đá tế đàn. Hai tay anh lúc này cứng đờ như đá xám, nhưng dưới sự khống chế của linh thể Mai, anh không cần dùng đến lực ngón tay. Anh vung tay phải, dùng cả bàn tay hóa đá nắm chặt lấy chuôi Chiếc kéo đồng cổ rỉ sét giắt nơi thắt lưng lụa.


*Oong!*


Nhược Vũ ép vết nứt rỉ máu đen hoại tử ở kẽ móng tay trỏ quệt mạnh vào chốt kéo đồng cổ. Máu hoại tử cực âm va chạm với đồng đền cổ cực dương, kích hoạt toàn bộ minh văn đỏ rực ẩn dưới lớp rỉ sét xù xì. Lưỡi kéo bùng phát ánh sáng đỏ san hô rực rỡ, phát ra tiếng ngân thanh tao vang dội chấn động toàn bộ địa đạo.


*Cắt đứt kết giới chỉ nguyền!*


Nhược Vũ nhắm thẳng vào khoảng không gian xám xịt ngăn cách giữa Thạch Ngột và búp bê ngải, vung kéo cắt một nhát dứt khoát.


*Xoẹt!*


Một đường cắt phát sáng màu vàng đồng xé toạc màn sương mù Hương Đoạt Hồn, chém đứt đôi sợi chỉ tóc vô hình đang liên kết búp bê ngải với sinh mệnh của Chu Linh Diệp.


*Phựt!*


Một tiếng đứt gãy giòn giã vang lên trong không gian tâm linh. Con búp bê ngải trong tay Thạch Ngột đột ngột mất đi toàn bộ oán khí đen kịt, trở lại thành một đống vải vụn rách nát vô hại. Cùng lúc đó, ngọn lửa xanh lét trên bật lửa đồng thau của gã vụt tắt lịm.


"Không thể nào!" Thạch Ngột trợn trừng đôi mắt đục ngầu, gã há miệng phun ra một ngụm máu đen đặc quánh.


Tà thuật bị phá giải đột ngột khiến toàn bộ lực phản phệ khổng lồ dội ngược lại cơ thể kẻ thi triển. Sợi chỉ đen nguyền rủa quấn quanh búp bê ngải tự động bay ngược về phía Thạch Ngột, quấn chặt lấy cổ gã nguyền sư như một bầy rắn độc. Thạch Ngột quằn quại trên bệ đá tế đàn, hai mắt lồi ra rỉ máu đen kịt. Da thịt trên mặt gã nhanh chóng khô héo, co rút lại và biến dạng. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, toàn bộ xương cốt của gã nguyền sư phái Thiết Sa bị siết vụn, phân rã hoàn toàn thành một đống vải rách rỉ máu đen hôi thối, không khác gì hình dáng con búp bê ngải gã dùng để hại người.


Ngô Thị Cúc chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đó, toàn thân mụ già run rẩy bần bật. Sự kiêu ngạo và độc ác trên gương mặt mụ biến mất, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ của một kẻ sắp đối diện với quả báo nhân quả.


"Mày... mày là quỷ dữ! Mày không phải người!" Ngô Thị Cúc hoảng sợ hét lên, mụ lùi lại phía sau bệ đá tế đàn dốc đứng.


Nhưng mụ quên mất rằng, bệ đá tế đàn này được xây dựng ngay trên trục rạn nứt của địa mạch phố cổ. Vụ nổ của lư hương đồng đen trước đó kết hợp với nhát kéo chấn động của Nhược Vũ đã phá hủy hoàn toàn cấu trúc phong thủy nâng đỡ bên dưới.


*Rắc... rắc... ầm!*


Bệ đá đen dưới chân Ngô Thị Cúc nứt toác làm đôi. Bên dưới bệ đá lộ ra một khoảng không gian gấp khúc tối tăm, sâu thẳm—đó chính là Hồ nước đen dưới gầm biệt thự Kim Mã, nơi tích tụ oán khí cực hạn của hàng vạn thiếu nữ bị dìm xác phong thủy.


Từ trong lòng hồ nước đen ngòm đang cuộn xoáy dữ dội, hàng vạn cánh tay trắng bệch, thối rữa của các oán linh cô dâu ma đồng loạt vươn lên. Tiếng khóc oán hận của họ vang vọng khắp mật thất, tạo thành một lực hút khổng lồ.


"Cứu tôi với! Nhược Vũ! Tôi biết cha mày ở đâu! Tôi sẽ nói cho mày biết! Cứu..."


Ngô Thị Cúc gào thét thảm thiết, hai tay mụ quào cấu điên cuồng vào mép đá rạn nứt. Nhưng những cánh tay oán linh dưới hồ nước đen đã quấn chặt lấy cổ chân mụ, kéo mạnh mụ già tội ác xuống vực thẳm đen ngòm.


*Tùm!*


Một tiếng động trầm đục vang lên, rồi tất cả chìm vào sự im lặng chết chóc. Hồ nước đen dưới lòng đất từ từ khép lại, chỉ còn lại những bọt khí màu đen xám sủi lên rồi tan biến, mang theo sự trừng phạt vĩnh viễn dành cho bà mối âm dương Ngô Thị Cúc dưới địa ngục u minh.


Nhược Vũ đứng lặng giữa tế đàn đổ nát. Luồng sáng đỏ nhạt của Nguyễn Thị Mai từ từ rút khỏi cơ thể anh. Ngay khi sự đồng hóa kết thúc, một cảm giác suy kiệt tột cùng ập đến như bão quét.


*Hộc!*


Nhược Vũ quỵ ngã xuống nền đất ẩm ướt, anh liên tục nôn ra những ngụm máu đen hoại tử kịch liệt. Thọ mệnh của anh đã bị tiêu hao mất 5 năm do bộc phát linh lực vượt cấp. Mười đầu ngón tay của anh lúc này đã hoàn toàn hóa đá xám đen, cứng ngắt và mất đi toàn bộ xúc giác vật lý đến tận cổ tay. Đôi bàn tay dệt mệnh của dòng họ Chu nay đã biến thành hai bàn tay đá lạnh lẽo, vô hồn.


Lê Minh Thư vội vàng chạy đến, đỡ lấy bả vai run rẩy của anh: "Nhược Vũ! Anh thế nào rồi? Đôi tay anh..."


Nhược Vũ không thể trả lời. Anh thở dốc khó nhọc, thần thức mệt mỏi đến mức suýt chút nữa chìm vào hôn mê. Anh biết, cái giá phải trả cho nhát kéo đoạn nghiệp cứu Linh Diệp là anh đã tự phế đi đôi bàn tay của chính mình. Từ nay về sau, nếu không tìm được Tuyết Tơ tịnh hóa, anh sẽ không bao giờ có thể cầm kim dệt vải giải oan được nữa.


Đột nhiên, chiếc hộp gỗ hương đựng chỉ đeo sau lưng Nhược Vũ khẽ rung lên một nhịp nhẹ nhàng.


Từ bên trong chiếc hộp, một mảnh lụa cổ—chính là Mảnh lụa liệm thêu dở của cha Chu Hoài An để lại trước khi mất tích—tự động bay ra ngoài không trung. Mảnh lụa lơ lửng giữa bóng tối của địa đạo, bất ngờ phát ra một luồng ánh sáng màu tuyết trắng mờ ảo, dịu mát và thanh khiết vô ngần.


Ánh sáng Tuyết Tơ tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng, bao phủ lấy đôi bàn tay hóa đá của Nhược Vũ, làm dịu đi cơn đau buốt nhói trong xương tủy anh.


Nhược Vũ cố gắng tập trung nhãn quan tâm linh yếu ớt còn sót lại để quan sát mảnh lụa. Dưới ánh sáng tuyết trắng mờ ảo, các đường chỉ thêu dở của cha anh bắt đầu chuyển động, tự động nối kết lại với nhau tạo thành một đồ án phong thủy cổ xưa kỳ bí.


Trong thần thức của Nhược Vũ, đồ án ấy hiện lên như một bản đồ địa mạch khổng lồ rực sáng. Bản đồ chỉ rõ một dòng chảy long mạch màu trắng tuyết đang uốn lượn dọc theo sông Hồng, chảy ngược về hướng Đông Bắc và tụ tụ lại tại một vùng đất ven sông Đuống—nơi tọa lạc của làng dệt lụa cổ truyền Cổ Đô và lăng mộ cổ Thạch Thất chứa cát Tuyết Tơ nguyên bản.


Đó là manh mối duy nhất, là hy vọng sống cuối cùng để cứu lấy đôi bàn tay đang hóa đá của anh và tìm lại người cha mất tích.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!