Nhạc nềnSpooktacular

Canh Tư Vớt Xác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù sông Hồng tràn qua những kẽ ngói âm dương xám xịt của phố cổ, mang theo cái lạnh ẩm ướt của đất bãi bồi và mùi tanh nồng của phù sa cổ đại. Trong ngõ Bạch Quỷ, bóng tối đặc quánh như mực đổ. Giờ canh tư, khi cả thành phố Thăng Long cũ chìm vào giấc ngủ của cõi dương, thì bên dưới mái hiên ẩm mốc của Tiệm may khâm liệm Chu Gia, ánh sáng duy nhất sót lại là ngọn lửa lập lòe xanh lét của cây đèn dầu canh tư.


Chu Nhược Vũ ngồi xếp bằng trước khung cửi gỗ sồi cổ. Anh mặc chiếc áo ngũ thân màu đen sờn cũ, vạt áo nhuốm mùi trầm hương tịnh hóa hòa lẫn với mùi lụa sống chưa nhuộm. Trên gương mặt gầy gò, thanh tú của chàng thanh niên hai mươi hai tuổi, một dải băng lụa trắng quấn chặt qua đôi mắt, chính giữa rỉ ra một vệt máu nhạt đã khô từ lâu. Đôi mắt anh trống rỗng, bị tà giáo cướp đoạt từ thuở thơ ấu, nhưng thế giới trong tâm nhãn của Nhược Vũ chưa bao giờ tăm tối. Anh nghe thấy tiếng sương đêm đọng lại rồi rơi bộp bộp xuống tàu lá chuối ngoài sân sau, nghe thấy tiếng nhịp thở đều đặn nhưng đầy lo âu của em gái đang ngồi bên cạnh.


"Anh... ngón tay anh lại run rồi."


Chu Linh Diệp khẽ tiếng, bàn tay thiếu nữ mười tám tuổi run rẩy nâng chiếc lư hương bằng gốm nhỏ. Khói từ những sợi Hương tịnh hóa ngải tỏa ra nghi ngút, tạo thành một màng chắn mờ ảo màu xám bạc bao bọc lấy xung quanh khung cửi cổ. Linh Diệp nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của anh trai. Mười đầu ngón tay của Nhược Vũ vốn thon dài của một nghệ nhân thêu dệt, nay ở đốt ngón tay thứ nhất đã chuyển sang một màu xám xịt như đá hộc, da thịt cứng đờ và thâm tím kịch liệt. Đó là hậu quả của Phản phệ hoại tử ngón tay, cái giá tàn khốc mà dòng họ Chu phải gánh chịu mỗi khi dệt sự thật cái chết vào vải liệm quá tải.


Nhược Vũ không đáp. Anh khẽ nâng bàn tay phải, cảm nhận luồng khí lạnh buốt đang bò dọc theo xương ngón tay lên đến đốt thứ hai. Mỗi nhịp đập của tim anh lúc này đều kéo theo một cơn đau nhức nhối như có hàng vạn cây kim rỉ sét đâm xuyên qua tủy. Nhưng anh không thể dừng lại. Tiệm may Chu Gia cần công đức giải oan để duy trì kết giới chống lại quỷ sai, và quan trọng hơn, anh phải sống để tìm lại người cha Chu Hoài An đã mất tích năm năm trước.


"Linh Diệp, thắp thêm một nén hương ngải nữa." Giọng Nhược Vũ trầm thấp, khản đặc nhưng mang một sự kiên định đến lạnh lùng. "Có mùi bùn sông Hồng rất nặng đang tới gần. Gió đêm nay mang theo tiếng khóc nghẹn dưới nước."


Linh Diệp rùng mình, vội vàng rút thêm một nén hương ngải châm lửa. Khói hương chưa kịp lan tỏa thì từ đầu ngõ Bạch Quỷ đã vang lên tiếng bước chân nặng nề, nhớp nháp. Tiếng bước chân ấy dừng lại ngay trước cửa tiệm gỗ sồi cổ kính.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng gõ cửa dồn dập, thô bạo làm rụng xuống những mảng bụi gỗ ẩm mốc trên xà nhà.


"Cậu Vũ! Cậu Vũ ơi! Cứu mạng! Tôi vớt được thứ này dưới chân cầu Long Biên, oán khí nặng quá, thuyền của tôi suýt nữa bị nó dìm lật rồi!"


Đó là giọng của Ngô Tiến Đạt, gã vớt xác lão luyện dưới chân cầu Long Biên. Giọng gã run bần bật, xen lẫn tiếng thở dốc và tiếng nước nhỏ giọt tong tong xuống thềm đá.


Nhược Vũ khẽ gật đầu với Linh Diệp. Cô bé tiến ra, rút then cài cửa gỗ trắc. Cánh cửa mở ra, gió lạnh sông Hồng ùa vào thổi bạt ngọn đèn dầu canh tư, khiến ánh sáng xanh lét chao đảo dữ dội. Ngô Tiến Đạt đứng đó, toàn thân ướt sũng phù sa đen ngòm, da dẻ sạm đi vì nắng gió sông nước nay lại nhợt nhạt cắt không ra giọt máu. Gã cùng hai gã tay chèo lực lưỡng đang khệ nệ khiêng một chiếc hòm sắt rỉ sét loang lổ vết bùn sông và rong rêu xanh xám. Từ các khe hở của chiếc hòm sắt, những giọt nước màu đỏ thẫm như máu loãng rỉ ra liên tục, bốc lên mùi tanh tưởi của xác chết trôi sông trộn lẫn với mùi uế khí cực lạnh.


"Đặt vào phòng dệt tối." Nhược Vũ đứng dậy, tay cầm chiếc Thước gỗ sồi gia bảo khắc đầy minh văn chữ Nho ẩn hiện dưới lớp sơn mài đỏ.


Khi chiếc hòm sắt được đặt xuống nền đất nện của Phòng dệt cấm kỵ Chu Gia ở tầng hầm, hai gã tay chèo vội vàng tháo chạy ra ngoài vì không chịu nổi luồng âm khí buốt xương tỏa ra từ chiếc hòm. Chỉ còn Ngô Tiến Đạt ở lại, gã run rẩy nói:


"Cậu Vũ... lúc tôi lặn xuống chân cầu Long Biên để gỡ lưới, tôi thấy chiếc hòm này bị xích sắt quấn chặt vào trụ cầu cổ thứ ba. Lúc tôi kéo nó lên, nước sông xung quanh bỗng nhiên sôi sục, đỏ ngòm như máu. Bên trong... bên trong là một cô gái trẻ. Cậu xem giúp tôi, đây có phải là..."


"Linh Diệp, tiễn khách. Đưa cho chú Đạt một túi tiền giấy âm phủ cổ để gã rải dọc đường về cầu Long Biên, tránh bị thủy quỷ bám gót." Nhược Vũ ngắt lời gã vớt xác.


Sau khi cửa tiệm khép lại, phòng dệt tối chỉ còn Nhược Vũ, Linh Diệp và chiếc hòm sắt rỉ sét đang rỉ máu loãng. Nhược Vũ bước tới gần chiếc hòm. Anh không dùng mắt để nhìn, nhưng trong thần thức của anh, chiếc hòm sắt đang tỏa ra một luồng oán khí màu đen xám dày đặc, cuồn cuộn bốc lên như khói độc.


Anh khẽ quỳ xuống bên cạnh hòm sắt, mười đầu ngón tay hóa đá run rẩy chạm vào chốt khóa rỉ sét. Ngay khoảnh khắc ngón tay anh tiếp xúc với bề mặt sắt lạnh, một luồng điện âm hàn cực mạnh dội thẳng vào kinh mạch. Nhược Vũ rên rỉ một tiếng nhỏ, vệt máu trên dải băng mắt trắng của anh khẽ loang rộng ra. Anh cắn chặt răng, dùng sức mạnh thần thức khống chế cơ thể, giật mạnh chốt khóa.


"Cạch."


Nắp hòm sắt bật mở. Luồng oán khí tích tụ hàng tháng trời dưới đáy sông Hồng bùng phát, thổi bạt khói Hương tịnh hóa ngải trong phòng. Bên trong hòm là thi thể lạnh ngắt của một cô gái trẻ. Cô mặc một bộ áo dài cưới màu đỏ rách nát, thêu hoa sen tịnh hóa nhưng đã bị nhuộm đen bởi bùn sông và máu loãng. Mái tóc dài ướt sũng xõa rượi che khuất gương mặt nhợt nhạt, trương phình nhẹ do ngâm nước.


Nhược Vũ hít một hơi thật sâu, mùi bùn sông Hồng và mùi oán hận nồng nặc sộc vào mũi. Anh biết, đây chính là Nguyễn Thị Mai, oán linh cô dâu đầu tiên mà anh phải giải oan.


"Linh Diệp, thắp ngọn đèn dầu canh tư sát bên cạnh chiếc hòm. Giữ khói hương ngải không được đứt quãng. Anh phải dùng Họa Hồn Y Pháp để đọc ký ức của cô ấy."


Linh Diệp lo lắng nhìn anh trai: "Anh... tay anh đã hóa đá đến khớp thứ hai rồi. Nếu đọc ký ức cận tử dưới nước sâu của oán linh cấp Hận này, ngón tay anh sẽ..."


"Không còn thời gian nữa." Nhược Vũ cắt ngang lời em gái. Anh đưa bàn tay xám đá của mình lên, nhẹ nhàng đặt mười đầu ngón tay không còn cảm giác vật lý lên vầng trán lạnh ngắt, ướt sũng phù sa của Nguyễn Thị Mai.


"Họa Hồn... khai môn!"


Nhược Vũ niệm khẩu quyết Chu Gia trong tâm trí. Ngay lập tức, thế giới xung quanh anh sụp đổ.


*Ầm!*


Một luồng nước sông đen ngòm, lạnh buốt bao phủ lấy toàn bộ giác quan của Nhược Vũ. Anh không còn ở trong phòng dệt tối của tiệm may nữa, mà đang chìm sâu dưới đáy sông Hồng, ngay dưới chân cầu Long Biên cổ kính.


Nước sông lạnh buốt tràn vào mũi, vào miệng anh. Cảm giác ngạt thở kịch liệt ập đến, lồng ngực Nhược Vũ thắt chặt lại đau đớn như muốn vỡ tung. Anh giãy giụa trong tuyệt vọng, nhưng cơ thể anh bị trói chặt bởi những sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh một chiếc hòm sắt.


Thông qua xúc giác tâm linh, Nhược Vũ đang trực tiếp gánh chịu nỗi đau cận tử của Nguyễn Thị Mai. Anh thấy một gương mặt già nua mập mạp đeo đầy vòng vàng giả hiện lên trong làn nước đục ngầu – đó chính là Ngô Thị Cúc, bà mối âm dương của phố cổ. Mụ đang cười tàn nhẫn, tay cầm một lư hương tỏa ra làn khói đen ngòm của Hương Đoạt Hồn.


"Mai à, số mệnh của mày là làm cô dâu ma cho con trai phú hào Lương Thế Vinh. Đừng trách tao ác, trách cái bát tự chết trẻ của mày quá hợp với cậu ấm nhà họ Lương đi!" Giọng nói của mụ Ngô Thị Cúc vang lên méo mó, u ám dưới nước sâu.


Một gã thanh niên gầy gò, mắt trợn trừng điên dại – Trương Hoài Nam, kẻ sát nhân phố Hàng Bông – dùng một tảng đá lớn ghì chặt nắp hòm sắt lại, dìm Nguyễn Thị Mai xuống dòng nước lũ sông Hồng. Mai gào thét, cào xé vách hòm sắt đến mức mười đầu ngón tay rách nát, máu đỏ nhuộm thẫm bộ áo dài cưới lụa đỏ trước khi hơi thở cuối cùng bị dòng nước lạnh ngắt nuốt chửng.


Sự uất hận tột cùng, nỗi đau đớn nghẹt thở và sát khí oán hận của Nguyễn Thị Mai dội ngược từ di cốt vào mười ngón tay của Nhược Vũ như một cơn lũ quét.


*Rắc! Rắc!*


Trong phòng dệt tối thực tế, mười đầu ngón tay của Nhược Vũ bắt đầu phát ra những tiếng rạn nứt khô khốc của đá. Màu xám xịt của đá hộc lan nhanh từ đốt ngón tay thứ nhất lên đến khớp ngón tay thứ hai. Lớp da thịt thâm tím bỗng chốc cứng đờ, biến thành một chất liệu xù xì, lạnh ngắt như tượng đá nghĩa trang. Cơn đau buốt xương tủy dội thẳng vào tim khiến Nhược Vũ run bần bật, anh muốn rút tay ra nhưng oán khí của Nguyễn Thị Mai như một chiếc nam châm khổng lồ hút chặt lấy bàn tay anh, điên cuồng ăn mòn sinh mệnh lực của anh.


"Anh Vũ!" Linh Diệp hét lên kinh hoàng khi thấy những vệt đá xám đang lan nhanh lên cổ tay anh trai. Cô vội vàng rút ba nén Hương tịnh hóa ngải, thổi mạnh khói hương vào thẳng mười ngón tay của Nhược Vũ, đồng thời dùng nước bùa tịnh tà vẩy liên tục lên chiếc hòm sắt.


Khói hương ngải ấm áp tạm thời tạo thành một màng chắn bảo vệ tâm trí Nhược Vũ khỏi ảo ảnh ngạt nước sâu, nhưng vết hoại tử hóa đá trên tay anh vẫn không hề dừng lại. Nhược Vũ cố gắng dùng lực ngón tay thông thường để kéo sợi Tơ máu oán linh – sợi tơ đỏ chứa đựng ký ức cái chết của Mai – ra ngoài để chuẩn bị dệt vải, nhưng mười ngón tay hóa đá cứng đờ của anh hoàn toàn mất đi khả năng miết chỉ.


Anh không thể kéo sợi tơ ký ức ra! Nếu không kéo được tơ máu oán linh, linh thể của Nguyễn Thị Mai sẽ bị oán khí tự thiêu rụi và tan biến vĩnh viễn thành ác linh cấp Sát tàn phá phố cổ.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Nhược Vũ nhắm chặt đôi mắt mù dưới băng lụa trắng, tập trung toàn bộ thần thức vào thính giác nhạy bén của mình. Anh nghe thấy tiếng oán khí gào rú bên trong chiếc hòm sắt đang va đập vào vách sắt rỉ sét, nghe thấy tiếng nhịp tim oán hận đập liên hồi của vong hồn cô gái chết oan.


Nhược Vũ dùng bàn tay trái chưa bị hóa đá hoàn toàn, cầm lấy chiếc Thước gỗ sồi gia bảo của ông nội để lại bên cạnh bàn dệt. Anh dùng hết sức lực còn lại, gõ mạnh thước sồi xuống nền đất nện của phòng dệt tối ba nhịp liên tiếp.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ của thước gỗ sồi cổ thụ trăm năm vang lên trầm hùng, kích hoạt dòng chảy phong thủy trấn trạch của từ đường Chu Gia dưới lòng đất. Những đường minh văn chữ Nho khắc trên thân thước bỗng chốc rực sáng màu đỏ san hô, phát ra một làn sóng âm tịnh hóa vô hình lan tỏa khắp phòng dệt tối.


Làn sóng âm tịnh hóa va chạm kịch liệt với luồng oán khí sông nước dâng trào từ chiếc hòm sắt, tạo thành những tiếng nổ lép bép trong không khí. Oán khí đen xám bị đẩy lùi tạm thời, lực hút chặt trên mười ngón tay của Nhược Vũ lỏng ra. Nhược Vũ tận dụng cơ hội, cắn răng chịu đựng cơn đau buốt tận tủy, rút mạnh bàn tay hóa đá của mình ra khỏi trán Nguyễn Thị Mai.


Anh lùi lại ba bước, thở dốc kịch liệt, máu đen hoại tử rỉ ra từ các kẽ móng tay đã hóa đá xám xịt của anh rơi xuống đất nện, bốc lên làn khói xám nhạt hôi thối.


"Anh Vũ... tay anh..." Linh Diệp khóc nghẹn, nhìn đôi bàn tay của anh trai nay đã hoàn toàn hóa đá cứng đờ ở cả hai đốt ngón tay đầu tiên, không thể gập lại được nữa.


"Anh không sao." Nhược Vũ khàn giọng đáp, ngực anh phập phồng dữ dội dưới tấm áo ngũ thân đen sờn cũ. "Oán khí của cô ấy quá mạnh do bị dìm xác phong thủy bởi Hương Đoạt Hồn của mụ Ngô Thị Cúc. Chúng ta chỉ tạm thời trấn áp được cô ấy trong chốc lát."


Đúng lúc đó, ngọn lửa xanh lét của cây đèn dầu canh tư đặt bên cạnh hòm sắt bỗng nhiên chao đảo dữ dội rồi chuyển sang một màu đỏ rực như máu tươi.


Nhiệt độ trong phòng dệt tối đột ngột giảm xuống dưới không độ, hơi thở của Linh Diệp hóa thành những làn khói trắng xóa trong không khí. Tiếng nước chảy xiết và tiếng cào móng tay sột soạt vào vách sắt vang lên rùng rợn từ bên trong chiếc hòm sắt.


Nhược Vũ giật mình quay đầu về phía chiếc hòm sắt bằng thính giác định vị nhịp tim oán khí cực nhạy.


Bên trong hòm sắt, thi thể lạnh ngắt của Nguyễn Thị Mai đột ngột thẳng đứng dậy. Mái tóc dài ướt sũng phù sa rẽ sang hai bên, để lộ gương mặt nhợt nhạt, trầy xước chằng chịt vết thương cận tử.


Đột ngột, đôi mắt nhắm nghiền của Nguyễn Thị Mai mở bừng ra. Đôi mắt không có lòng đen, hoàn toàn là một màu đỏ rực như lửa tà ác, rỉ ra hai hàng lệ máu đen ngòm.


Một luồng oán khí cực độ bùng phát từ linh thể cô dâu ma, hóa thành những sợi chỉ đen tà ác quấn chặt lấy ngọn đèn dầu canh tư.


*Phựt!*


Ngọn đèn dầu canh tư bị oán khí dập tắt hoàn toàn. Bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo bao trùm toàn bộ phòng dệt cấm kỵ Chu Gia, chỉ còn lại đôi mắt rực đỏ như hai đốm lửa ma trơi của Nguyễn Thị Mai đang chằm chằm nhìn vào Nhược Vũ giữa khoảng hư không tăm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!