Trận Chiến Trên Giảng Đường
Bảy giờ mười lăm phút sáng, khuôn viên Trường THPT Chuyên Nguyễn Du chìm trong làn sương mù mùa thu bảng lảng. Những tán bàng cổ thụ rụng lá vàng úa xuống nền sân gạch đỏ ẩm ướt, tạo nên một bầu không khí u trầm và lạnh lẽo. Trần Hạ An bước qua cổng trường, bước đi của cô hơi khập khiễng nhẹ do vết xước ở chân dính gai hồng dại từ chuyến băng vườn rạng sáng nay. Cổ tay trái của cô đã được quấn một lớp băng gạc y tế màu trắng ngà dán băng keo cá nhân chỉnh tề, giấu kín chiếc vòng bạc rớm máu—mỏ neo xúc giác duy nhất giúp cô bảo vệ ranh giới tỉnh táo của bản thân trước những đòn đầu độc tinh vi từ biệt thự Hoa Hồng Trắng.
Nhờ quả táo sạch không chứa độc chất hướng thần mà Chú Tư lén để lại trong hốc cây phong ba cổ thụ đêm qua, Hạ An đã phục hồi được một phần thể lực. Tuy nhiên, di chứng của lượng Haloperidol nhỏ buộc phải nuốt vào tối qua vẫn khiến đầu lưỡi cô hơi tê nhẹ, vùng gáy âm ỉ đau buốt mỗi khi cô cố gắng tập trung suy nghĩ. Cô siết chặt quai chiếc cặp sách cũ, bên trong là cuốn Sổ tay luật pháp có chữ ký của Giáo sư Triết—tấm bùa hộ mệnh bằng tri thức duy nhất cô mang theo bên mình.
"Nhìn kìa, con nuôi nhà triệu phú Diệp Gia mà trông nhếch nhác như con nghiện ấy nhỉ?"
"Nghe nói nó bị rối loạn hoang tưởng tự hủy hoại bản thân đấy. Hôm qua tớ thấy tay nó run bần bật, viết không nổi một chữ trên bảng."
"Đúng đấy, lớp trưởng Khánh Linh bảo nó lén dùng chất kích thích để duy trì điểm số thủ khoa. Nhìn cái mặt nhợt nhạt không một giọt máu của nó kìa, đáng sợ thật."
Những tiếng xầm xì, chỉ trỏ của đám học sinh chuyên Văn vang lên dọc hành lang lớp 12. Những ánh mắt tò mò, khinh miệt và xa lánh bủa vây lấy Hạ An như một bức tường bạo lực lạnh vô hình. Đây chính là mạng lưới dư luận độc hại mà Trịnh Khánh Linh đã dày công giăng ra sau khi lén chụp được bức ảnh cô ngủ gục run tay trên bàn học vào ngày hôm trước. Hạ An không cúi đầu, cô thả lỏng cơ mặt, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, bước đi điềm tĩnh như thể những lời nhục mạ kia chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa kính.
"Trần Hạ An! Em đứng lại đó."
Một giọng nói nghiêm nghị, khàn đặc vang lên từ phía sau. Thầy giám thị Ngô Văn Bằng bước ra từ văn phòng ban giám hiệu. Thầy Bằng ngoài năm mươi tuổi, vóc dáng cao lớn uy nghiêm, gương mặt vuông chữ điền không chút biểu cảm, tay cầm chiếc thước gỗ dài gõ nhẹ lên lòng bàn tay. Đi bên cạnh thầy là cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Lan, gương mặt hiền hậu của cô lộ rõ vẻ lo lắng và dằn vặt.
"Thầy Bằng, cô Lan," Hạ An đứng lại, cúi đầu chào lễ phép theo đúng quy tắc của một đứa con ngoan ngoãn hoàn hảo.
"Em đi theo tôi lên văn phòng Hiệu trưởng ngay lập tức," Thầy Bằng nói, giọng nói nghiêm khắc nhưng không mang theo sự ác ý cá nhân. "Lớp trưởng Trịnh Khánh Linh đã nộp đơn báo cáo khẩn cấp kèm theo bằng chứng hình ảnh về việc em có biểu hiện bất ổn hành vi và nghi ngờ sử dụng chất cấm trong khuôn viên trường học."
Cô Lan bước tới, khẽ đặt bàn tay ấm áp lên vai Hạ An, thì thầm: "Hạ An, đừng sợ. Có cô ở đây. Nhưng vụ việc lần này rất nghiêm trọng, Hiệu trưởng Hải yêu cầu phải giải quyết dứt điểm trước khi kỳ thi học bổng du học ngành Luật diễn ra."
"Em hiểu rồi ạ. Em xin phép đi theo thầy cô," Hạ An trả lời, giọng nói nhẹ nhàng, điềm tĩnh đến mức cô Lan phải kinh ngạc. Dưới lớp vải len của tay áo, ngón tay cái của Hạ An khẽ miết mạnh vào góc nhọn khắc chữ "A" trên chiếc vòng bạc dưới lớp băng gạc. Cơn đau nhói lên tức thì, giải phóng một lượng adrenaline nhỏ chạy thẳng lên đại não, quét sạch bóng tối sương mù của chất độc hướng thần, đưa cô vào trạng thái Tỉnh táo cực hạn.
Bước vào phòng làm việc của Hiệu trưởng Đào Ngọc Hải ở tầng ba tòa nhà hiệu bộ, Hạ An lập tức cảm nhận được sự ngột ngạt của quyền lực và tiền bạc bẩn. Căn phòng rộng rãi được lát gỗ sang trọng, bày biện những chiếc cúp thể thao mạ vàng và bằng khen tài trợ lớn mang danh nghĩa Tập đoàn Diệp Gia. Hiệu trưởng Hải ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn, đeo chiếc kính gọng vàng đắt tiền, tóc vuốt keo gọn gàng, sắc mặt đạo mạo nhưng ánh mắt lại lấm lét đầy tính toán.
Đứng bên cạnh bàn làm việc là Trịnh Khánh Linh. Cô ta mặc bộ đồng phục chuyên Nguyễn Du ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, chiếc đồng hồ thông minh đắt tiền trên cổ tay nhấp nháy ánh sáng xanh, gương mặt sắc sảo lộ rõ vẻ đắc ý và kiêu kỳ của một kẻ tin rằng mình đang nắm giữ quyền sinh sát trong tay.
"Thưa thầy Hiệu trưởng, em đã đưa học sinh Trần Hạ An đến," Thầy Bằng báo cáo rồi đứng nghiêm nghị bên cạnh cửa ra vào.
Hiệu trưởng Hải ngước mắt lên, nhìn Hạ An bằng cái nhìn dò xét lạnh lùng dưới gọng kính vàng. Ông ta hắng giọng, gõ nhẹ ngón tay lên một tập hồ sơ đặt trên bàn:
"Trần Hạ An, em có biết vì sao em bị gọi lên đây vào giờ học này không?"
"Thưa thầy, em được thầy Bằng thông báo là bạn Khánh Linh có đơn báo cáo về em," Hạ An điềm tĩnh trả lời.
"Báo cáo? Đây không chỉ là báo cáo thông thường, thưa thầy!" Khánh Linh đột ngột cắt lời, giọng cô ta rít lên đầy kích động. Cô ta bước lên một bước, giơ chiếc điện thoại cá nhân ra trước mặt hiệu trưởng Hải. "Đây là bằng chứng hình ảnh em chụp được vào chiều hôm qua. Bạn Hạ An ngủ gục liên tục trong giờ học luật dân sự, cơ thể co giật, tay phải run rẩy dữ dội không thể cầm bút. Hơn nữa, trên cổ tay trái của bạn ấy luôn có những vết thương rớm máu kỳ lạ giấu dưới băng gạc. Em nghi ngờ bạn ấy sử dụng chất kích thích hoặc bị rối loạn hoang tưởng tự hủy hoại bản thân, gây nguy hiểm cho môi trường học đường lành mạnh của trường chuyên chúng ta!"
Hiệu trưởng Hải thở dài một tiếng giả tạo, xoay xoay cây bút máy đắt tiền trên tay, hướng về phía Hạ An với vẻ mặt bao dung đầy giả dối:
"Hạ An à, thầy biết hoàn cảnh của em rất đặc biệt. Em là con nuôi của triệu phú Diệp Chấn Phong—nhà tài trợ lớn nhất cho quỹ khuyến học của nhà trường năm nay. Gia đình họ Diệp luôn xây dựng hình ảnh em là một đứa con ngoan ngoãn, xuất sắc. Nhưng sức khỏe và tâm lý của em thế này... nhà trường không thể mạo hiểm để em tiếp tục học tập và tham gia kỳ thi thử học bổng du học ngành Luật sắp tới. Điều đó sẽ làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của trường chuyên Nguyễn Du trước các đối tác quốc tế."
Ông ta đẩy một tờ giấy in sẵn về phía cô. Hạ An lướt nhanh mắt qua tiêu đề: *"Đơn xin tự nguyện bảo lưu kết quả học tập vì lý do sức khỏe"*.
"Thầy đã trao đổi trực tiếp với mẹ nuôi em, phu nhân Tần Nhã," Hiệu trưởng Hải tiếp tục dùng giọng điệu ngọt ngào đầy áp lực. "Bà Diệp cũng đồng ý rằng em cần được nghỉ ngơi, điều trị tâm lý tại gia. Em chỉ cần ký vào lá đơn tự nguyện này, thầy sẽ bảo lưu toàn bộ điểm số của em cho đến năm sau. Đây là giải pháp nhân văn nhất mà nhà trường dành cho em dưới sự gửi gắm của gia đình họ Diệp."
Hạ An cúi xuống nhìn tờ đơn bảo lưu. Bộ não phân tích pháp lý của cô lập tức hoạt động với công suất tối đa. Đây chính là một cái bẫy y khoa và hành chính được dàn dựng hoàn hảo. Nếu cô đặt bút ký vào lá đơn này, cô sẽ tự tay thừa nhận mình mắc bệnh lý tâm thần bất ổn, tạo tiền đề pháp lý vững chắc để Chấn Phong và Tần Nhã hợp thức hóa hồ sơ cưỡng chế đưa cô vào viện tâm thần ở cấp độ sau, tước đoạt hoàn toàn tư cách pháp nhân của cô trước thềm sinh nhật 18 tuổi.
*“Họ muốn dùng quyền lực học đường để bóp nghẹt con đường tự giải thoát bằng tri thức của mình. Mình tuyệt đối không được ký,”* Hạ An thầm nghĩ, nhịp tim cô giữ ổn định dưới 80 nhịp/phút nhờ kỹ năng kiểm soát nhịp thở khắc nghiệt.
Cô ngước mắt lên, ánh nhìn thẳng thắn, sắc sảo chạm trực diện vào mắt hiệu trưởng Hải. Cô không hề run sợ, phong thái điềm tĩnh lạ thường khiến cả phòng hội đồng đột ngột rơi vào sự im lặng ngột ngạt.
"Thưa thầy Hiệu trưởng," Hạ An lên tiếng, giọng nói trong trẻo, đanh thép vang lên từng chữ rõ ràng. "Em xin phép được từ chối ký vào lá đơn tự nguyện bảo lưu này. Bởi vì việc ký kết này hoàn toàn vi phạm các quy định pháp luật hiện hành về quyền trẻ em và quy chế hoạt động của nhà trường."
Hiệu trưởng Hải biến sắc, đập mạnh tay xuống bàn: "Em dám nói chuyện với thầy bằng giọng điệu đó sao? Em chỉ là một học sinh cấp ba!"
"Thưa thầy, em là một công dân Việt Nam dưới 18 tuổi, được bảo vệ bởi pháp luật," Hạ An không hề lùi bước. Cô mở cặp sách, đặt cuốn Sổ tay luật pháp có chữ ký của Giáo sư Triết lên bàn, lật chính xác đến trang ghi chú về Luật Trẻ em. "Theo Điều 16 Luật Trẻ em năm 2016, trẻ em có quyền được giáo dục, học tập và phát triển toàn diện. Nhà trường chỉ có quyền tạm đình chỉ học tập của học sinh khi có quyết định kỷ luật chính thức từ Hội đồng Kỷ luật nhà trường do vi phạm nghiêm trọng nội quy, hoặc khi có kết luận y khoa chính thức từ Hội đồng Giám định Pháp y độc lập cấp tỉnh trở lên về việc học sinh bị mất năng lực hành vi dân sự. Bản đơn tự nguyện bảo lưu này do ai soạn thảo? Tại sao phu nhân Tần Nhã chưa hề ký xác nhận giám hộ mà thầy lại ép một học sinh chưa đủ 18 tuổi tự ký khống?"
"Em... em..." Hiệu trưởng Hải lắp bắp, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán ông ta. Ông ta không ngờ một đứa con nuôi mồ côi 17 tuổi lại có thể trích dẫn luật pháp đanh thép và nắm chắc quy trình hành chính đến thế.
Khánh Linh thấy hiệu trưởng bị dồn vào thế bí, lập tức bước lên, sỉ nhục bằng giọng điệu hằn học: "Trần Hạ An, cậu đừng có dùng mớ lý thuyết luật học vẹt đó ra để lòe thiên hạ! Bằng chứng rành rành là cậu bị run tay, ngủ gục và tự hủy hoại bản thân rớm máu cổ tay kia kìa! Cậu là kẻ nghiện ngập hoặc bị điên! Cậu không xứng đáng đứng cùng hàng ngũ học sinh ưu tú của trường chuyên! Cậu chỉ là một đứa mồ côi ăn bám may mắn được nhà giàu nhặt về nuôi mà thôi!"
Sự sỉ nhục tàn nhẫn về xuất thân mồ côi đánh thẳng vào vết thương lòng sâu sắc của Hạ An. Nhưng thay vì khóc lóc hay nổi giận như một đứa trẻ thường tình, Hạ An khẽ mỉm cười—một nụ cười lạnh lùng, sắc bén của một luật sư tương lai đang nhìn thấy đối thủ tự bước vào bẫy.
"Bạn Trịnh Khánh Linh," Hạ An quay sang nhìn thẳng vào mắt đối thủ, nói từng chữ chậm rãi. "Theo Điều 156 Bộ luật Hình sự năm 2015 sửa đổi, bổ sung năm 2017, hành vi cố ý bịa đặt hoặc lan truyền những điều biết rõ là sai sự thật nhằm xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự của người khác cấu thành Tội vu khống. Bạn cáo buộc tôi sử dụng chất cấm hoặc bị điên dựa trên một bức ảnh chụp trộm khi tôi đang mệt mỏi vì ôn thi cường độ cao cho kỳ thi học bổng. Đây là hành vi bôi nhọ danh dự có tổ chức nhằm mục đích tước đoạt suất học bổng du học của tôi một cách bất hợp pháp."
Cô quay lại phía hiệu trưởng Hải và thầy giám thị Bằng, dõng dạc đề xuất:
"Thưa thầy Hiệu trưởng, thưa thầy Bằng. Nếu nhà trường và bạn Khánh Linh thực sự nghi ngờ thể trạng của em có chứa chất cấm, em yêu cầu lập biên bản làm việc ngay lập tức tại đây, có sự chứng kiến của cơ quan Công an Quận và cô chủ nhiệm Nguyễn Thị Lan. Đồng thời, em yêu cầu được đưa đến Bệnh viện Đa khoa Trung ương để tiến hành xét nghiệm độc chất học lâm sàng trong máu một cách độc lập và khách quan dưới sự giám sát của lực lượng chức năng. Nếu kết quả xét nghiệm âm tính, em sẽ chính thức nhờ văn phòng luật sư khởi kiện bạn Trịnh Khánh Linh về tội vu khống gây hậu quả nghiêm trọng đến tương lai học tập của em trước kỳ thi quốc gia."
"Xét... xét nghiệm máu? Công an Quận?" Khánh Linh hoảng loạn thực sự, gương mặt kiêu kỳ bỗng chốc cắt không còn một giọt máu. Cô ta lùi lại một bước, tay run rẩy nắm chặt chiếc đồng hồ thông minh. Cô ta chỉ muốn dùng dư luận học đường để bôi nhọ Hạ An, chưa từng nghĩ sự việc sẽ bị đẩy lên mức truy cứu trách nhiệm hình sự với sự can thiệp của công an và bệnh viện công lập.
Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Lan lúc này bước lên, giọng nói kiên quyết bảo vệ học trò: "Thưa Hiệu trưởng Hải, tôi hoàn toàn đồng ý với đề xuất của em Hạ An. Em ấy là một học sinh có học lực xuất sắc, luôn đạt điểm tuyệt đối trong các kỳ thi thử môn Luật đại cương. Chúng ta không thể đình chỉ học tập của một học sinh giỏi chỉ dựa trên những bức ảnh chụp lén vô căn cứ và những lời đồn thổi ác ý vô đạo đức của bạn cùng lớp."
Thầy giám thị Ngô Văn Bằng cũng gật đầu nghiêm nghị, gõ mạnh thước gỗ xuống bàn: "Đúng vậy. Quy trình kỷ luật của trường chuyên Nguyễn Du phải tuyệt đối tuân thủ pháp luật. Tôi không thấy em Hạ An có bất kỳ hành vi mất kiểm soát nào trong khuôn viên trường. Bạn Khánh Linh tố cáo không có căn cứ y khoa rõ ràng, nếu tiếp tục lan truyền tin đồn, ban giám thị sẽ xử lý kỷ luật bạn Khánh Linh về hành vi bạo lực học đường."
Thế trận hoàn toàn đảo chiều. Hiệu trưởng Hải mồ hôi vã ra như tắm, run rẩy lau kính mắt. Ông ta nhận ra mình không thể cưỡng ép Hạ An ký đơn bảo lưu được nữa khi có sự chứng kiến chính trực của thầy Bằng và cô Lan, cùng sự đanh thép pháp lý không thể bẻ gãy của chính nạn nhân.
Giữa lúc bầu không khí trong phòng hiệu trưởng đang căng thẳng tột độ, chiếc điện thoại bàn màu đen trên bàn làm việc của Hiệu trưởng Hải đột ngột rung lên bần bật, phát ra tiếng chuông reo vang giòn giã cắt ngang cuộc đối chất.
Màn hình hiển thị số gọi đến: *"Diệp Chấn Phong - Chủ tịch Tập đoàn Diệp Gia"*.
Hiệu trưởng Hải giật mình, sắc mặt lập tức chuyển từ bối rối sang sợ hãi, kính cẩn. Ông ta vội vã ra hiệu cho tất cả mọi người trong phòng giữ im lặng tuyệt đối, rồi run rẩy áp điện thoại lên tai, giọng nói run run đầy cung kính:
"Alô... Dạ, tôi xin nghe, thưa Chủ tịch Diệp... Vâng, vâng, chúng tôi đang giải quyết vụ việc của em Hạ An tại văn phòng... Dạ?"
Sắc mặt hiệu trưởng Hải đột ngột xám ngoét lại dưới ánh đèn néon của phòng hội đồng khi nghe thấy giọng nói trầm ấm, lịch lãm nhưng lạnh thấu xương của người cha nuôi triệu phú vang lên trực tiếp qua loa thoại...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!