Nhạc nềnLost_Place6

Hộp Thư Chết Dưới Gốc Hồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Năm giờ sáng, ngoại ô thành phố chìm trong một màn sương mù dày đặc và lạnh buốt. Biệt thự Hoa Hồng Trắng hiện ra như một bóng ma khổng lồ bằng đá xám, cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài bởi những bức tường cao vút và hàng rào sắt uốn lượn đầy gai nhọn. Từ căn phòng ngủ áp mái chật hẹp, Trần Hạ An đứng nép mình sau tấm rèm ren màu trắng đã ngả màu dính bụi. Đôi mắt cô sưng húp, thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn lại sắc lạnh và tỉnh táo đến đáng sợ.


Cổ tay trái của cô nhói lên từng cơn đau âm ỉ. Hạ An khẽ kéo tay áo len màu hồng nhạt lên, để lộ vết xước dài còn rớm máu tươi, quấn quanh dòng chữ "Trần Hạ An" khắc trên chiếc vòng tay bằng bạc cũ kỹ. Đó là cái giá cô phải trả vào ngày hôm qua tại trường THPT Chuyên Nguyễn Du. Để chống lại tác dụng phụ tàn phá thần kinh của liều Haloperidol mà Tần Nhã và vú Mai cưỡng ép cô nuốt xuống, Hạ An đã phải dùng góc sắc nhọn của chiếc vòng bạc tự cấu sâu vào da thịt mình. Cơn đau vật lý ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho đại não của cô không rơi vào trạng thái hoang tưởng lâm sàng, giúp cô hoàn thành xuất sắc buổi tranh tụng giả định trước sự chứng kiến của cô chủ nhiệm Nguyễn Thị Lan. Nhưng vết thương này là một sơ hở chí mạng. Nếu để Tần Nhã—người đàn bà ám ảnh sự kiểm soát hoàn hảo—nhìn thấy vết xước này trong buổi kiểm tra y tế sáng nay, bà ta sẽ lập tức quy kết cô có xu hướng tự hủy hoại bản thân để cưỡng chế nhốt cô vào phòng tối.


*“Mình phải ngụy trang vết thương này trước khi trời sáng hoàn toàn,”* Hạ An thầm nghĩ, lồng ngực khẽ phập phồng dưới lớp áo len. *“Và mình phải chuyển mẫu thuốc độc này ra ngoài. Thời gian không còn nhiều nữa. Chấn Phong đang đếm ngược từng ngày trước khi mình tròn mười tám tuổi.”*


Cô đưa bàn tay phải run rẩy nhẹ vào túi áo khoác, chạm vào một bọc nilon siêu nhỏ, kích thước chỉ bằng đầu ngón tay cái. Bên trong là một lượng bột màu trắng đục mà cô đã lén dùng kẽ răng sâu giữ lại từ ly sữa ấm tối qua, sau đó lén nôn ra khăn giấy và bọc kín lại. Đó chính là Haloperidol—biệt dược hướng thần cực mạnh được ngụy trang dưới nhãn mác "Vitamin bổ não" mà gia đình họ Diệp dùng để đầu độc cô hàng ngày. Để đưa tội ác này ra ánh sáng pháp lý, cô cần một báo cáo xét nghiệm độc chất học chính thức từ Viện Pháp y Quốc gia. Và người duy nhất có thể giúp cô tuồn mẫu thử này ra ngoài lúc này chính là Chú Tư, người làm vườn câm ngớ ngẩn của biệt thự.


Hạ An lách người ra khỏi phòng ngủ áp mái, bước chân nhẹ như một chiếc lá rụng chạm đất. Nhờ vú Mai đang ngủ say dưới tầng hai sau một đêm mệt mỏi vì canh gác, cô dễ dàng di chuyển xuống cầu thang gỗ cổ kính. Cô không đi lối cửa chính—nơi có camera giám sát trực diện—mà lách qua khung cửa sổ nhỏ ở phòng giặt là, bước thẳng ra khu vườn phía Tây biệt thự.


Không khí buổi sớm lạnh buốt tràn vào phổi khiến Hạ An khẽ rùng mình. Sương mù dày đặc đến mức cô chỉ có thể nhìn thấy những khóm hồng gai mờ ảo trong khoảng cách ba mét. Những bông hoa hồng trắng muốt, lộng lẫy nhưng mang theo mùi hương nồng nặc đến nghẹt thở, như thể đang cố che giấu mùi của đất ẩm và sự chết chóc ẩn sâu dưới rễ cây. Hạ An bước nhanh về phía rìa tường rào phía Tây, nơi có cây phong ba cổ thụ đứng sừng sững bên cạnh những khóm hồng dại rậm rạp.


Cô cố tình bước lệch chân, để cánh tay trái cọ sát thật mạnh vào một cành hồng gai lớn nhô ra lối đi. Gai nhọn cào rách lớp vải len, rạch thêm vài đường rớm máu song song với vết thương cũ trên cổ tay cô. Cơn đau nhói lên khiến Hạ An khẽ mím môi, nhưng cô thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ, nếu Tần Nhã có hỏi, cô hoàn toàn có thể điềm tĩnh trả lời rằng mình bị gai hồng cào khi đi dạo sớm. Hiện trường giả đã hoàn thành.


Tiến sát đến gốc cây phong ba cổ thụ, Hạ An cúi người xuống. Ở độ cao ngang tầm gối, ẩn sau lớp vỏ cây xù xì và được ngụy trang bằng một mảng rêu xanh, là một hốc nhỏ tự nhiên—hộp thư chết bảo mật giữa cô và Chú Tư. Hạ An nhanh chóng đặt bọc nilon chứa bột thuốc độc vào sâu trong hốc cây. Đúng lúc cô định rút tay lại, ngón tay cô chạm vào một bề mặt nhẵn nhụi, mát lạnh nằm sâu bên trong.


Là một quả táo tươi sạch sẽ, không hề có dấu vết của hóa chất hay thuốc độc bổ não. Chú Tư đã lén để lại nó cho cô. Quả táo này là nguồn dinh dưỡng an toàn duy nhất giúp cô duy trì thể lực trong những ngày phải nhịn ăn tối để tránh thuốc của Tần Nhã. Hạ An siết chặt quả táo trong lòng bàn tay, một cảm giác ấm áp hiếm hoi len lỏi vào trái tim băng giá của đứa trẻ mồ côi.


*Xào xạc. Xào xạc.*


Tiếng chổi tre quét lá khô vang lên đều đặn từ phía bên kia bức tường cây rậm rạp. Chú Tư đang quét lá rụng buổi sớm. Người đàn ông câm ngoài năm mươi tuổi, gương mặt khắc khổ sạm đen vì nắng gió, đang chậm rãi tiến lại gần gốc cây phong ba. Ông mặc bộ đồ lao động sờn rách màu xám, đôi mắt ướt dạt dào tình thương thỉnh thoảng liếc nhanh xung quanh để cảnh giác. Theo quy tắc "Hộp thư chết" mà hai người đã ngầm thiết lập, họ tuyệt đối không được nhìn nhau hay trò chuyện trực tiếp tại hiện trường để tránh camera an ninh ghi lại cử chỉ lén lút.


Hạ An nhanh chóng đứng dậy, giấu quả táo vào túi áo khoác rộng rồi bước đi nhanh về phía nhà kính trồng lan. Chú Tư quét lá đến sát gốc cây phong ba, cúi người nhặt một vài chiếc lá khô rụng sát hốc cây. Bàn tay chai sạn đầy vết chai của ông thoăn thoắt thọc vào hốc cây, rút bọc nilon chứa mẫu thuốc độc ra và giấu gọn vào trong lòng bàn tay, thế chỗ vào đó là một quả táo sạch khác.


Mọi việc diễn ra hoàn hảo trong vòng chưa đầy mười giây. Nhưng ngay khi Chú Tư vừa đứng thẳng dậy, một tiếng gầm gừ trầm đục, đầy đe dọa vang lên từ phía lối đi lát đá xám.


*“Gừ... Gừ...”*


Từ trong màn sương mù, một con chó Berger Đức khổng lồ, lông đen tuyền, nhe nanh nhọn hoắt bước ra. Sợi dây xích sắt trên cổ nó căng cứng, bị kéo giật bởi bàn tay hộ pháp của Lê Đình Chiến—trưởng ban bảo an biệt thự Hoa Hồng Trắng. Chiến là một cựu sĩ quan an ninh tàn nhẫn, kẻ luôn mang theo chiếc dùi cui điện công suất lớn bên hông và bộ đàm liên lạc nội bộ luôn rè rè phát ra tín hiệu.


"Đứng im!" Giọng Chiến vang lên lạnh lùng, khàn đặc cắt ngang sự yên tĩnh của buổi sớm.


Con chó Berger nghiệp vụ dũng mãnh đột ngột đánh hơi thấy mùi lạ. Nó kéo giật dây xích khỏi tay Chiến, lao mạnh về phía gốc cây phong ba cổ thụ—nơi Chú Tư đang đứng lặng người với chiếc chổi tre trên tay. Khứu giác nhạy bén của con thú đã ngửi ra mùi kim loại và chất hóa học lạ từ bọc nilon thuốc độc vẫn còn bám trên tay Chú Tư.


"Có chuyện gì thế, Rex?" Chiến nhíu mày, tay đặt lên báng dùi cui điện, sải bước nhanh theo con chó. Ánh mắt dữ tợn của hắn quét qua Chú Tư từ đầu đến chân, dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt của người làm vườn câm. "Chú Tư, sáng sớm ngày ra ông lảng vảng ở góc tường rào này làm gì? Đưa tay ra tôi xem!"


Hạ An đứng nép sau cánh cửa kính của nhà kính trồng lan cách đó mười mét, tim đập thắt lại dưới lồng ngực. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán cô. Nếu Chú Tư bị lục soát người lúc này, bọc thuốc độc sẽ bị phát hiện. Chấn Phong sẽ lập tức biết có kẻ lén tuồn chứng cứ ra ngoài. Chú Tư sẽ bị sa thải, thậm chí bị thủ tiêu, và con đường sống duy nhất của cô sẽ hoàn toàn bị bóp nghẹt.


*“Không... Mình không được phép ra mặt can ngăn. Nếu mình xuất hiện, Chiến sẽ nghi ngờ mối liên hệ giữa mình và Chú Tư. Mình phải im lặng,”* lý trí lạnh lùng của Hạ An gào thét trong đầu. Cô miết chặt vết xước rớm máu trên cổ tay để cưỡng ép bản thân đứng im trong bóng tối.


Đối diện với họng súng vô hình của sự nghi ngờ, Chú Tư không hề hoảng loạn. Mang nỗi đau câm lặng của một người đã chứng kiến ba đứa trẻ mồ côi trước đó biến mất dưới bàn tay của họ Diệp, ông hiểu rằng mình là lá chắn duy nhất bảo vệ đứa trẻ cuối cùng này.


Chú Tư giả vờ ngớ ngẩn, miệng ú ớ phát ra những âm thanh không rõ nghĩa. Ông vội vã dùng chiếc chổi tre gom đống lá khô phong ba và lá thông rụng xung quanh gốc cây thành một đống lớn, rồi không một chút do dự, ông cúi xuống dùng chiếc bật lửa ga cũ châm lửa đốt đống lá.


*Xèo... Xèo...*


Đống lá phong ba ẩm ướt gặp lửa lập tức bốc lên một làn khói trắng dày đặc, cay nồng và hăng hắc. Mùi khói nóng, hòa lẫn với mùi nhựa thông cháy bùng lên dữ dội, lan tỏa khắp không gian xung quanh gốc cây phong ba chỉ trong vòng vài giây.


Con chó Berger nghiệp vụ đang lao đến sát Chú Tư bỗng khựng lại. Làn khói hăng hắc, cay nồng xộc thẳng vào mũi nó, triệt tiêu hoàn toàn khả năng khứu giác nhạy bén. Con thú hắt hơi liên tục, cụp đuôi lùi lại phía sau Chiến, rên rỉ vì đau mắt do khói độc của lá phong ba cháy.


"Khụ... Khụ... Cái lão câm này! Điên rồi à?" Lê Đình Chiến ho sặc sụa, dùng tay che mũi, lùi lại vài bước tránh làn khói dày đặc. Hắn tức giận rút chiếc dùi cui điện ra, gõ mạnh vào cán chổi tre của Chú Tư khiến nó suýt gãy làm đôi. "Sáng sớm ngày ra ông đốt rác gây khói mù mịt thế này làm gì? Có biết hệ thống báo cháy ngoài trời sẽ bị kích hoạt không? Lần sau còn đốt rác kiểu này, tôi sẽ báo cáo ông chủ Chấn Phong sa thải ông ngay lập tức! Cút về phía nhà kho mà quét dọn!"


Chú Tư cúi rạp người xuống, hai tay chắp lại liên tục vái lạy giả vờ sợ hãi, miệng ú ớ như đang nhận lỗi cẩu thả. Ông chậm rãi kéo đống lá cháy đi chỗ khác, khéo léo che giấu bọc nilon thuốc độc sâu trong lòng bàn tay chứa đầy bụi tro đen nhẻm.


Chiến lầm bầm chửi rủa, dắt con chó Berger đang liên tục hắt hơi đi thẳng về phía cổng chính để chuẩn bị đón xe giao sữa của Lâm Văn Thành.


Từ trong bóng tối của nhà kính trồng lan, Hạ An thở phào nhẹ nhõm, hai chân cô run rẩy đến mức suýt ngã quỵ xuống nền đất ẩm. Cô nhìn theo bóng lưng gầy gò, khắc khổ của Chú Tư đang lầm lũi đi về phía nhà kho. Sự hy sinh thầm lặng và phản xạ nhanh nhạy bằng khói lá cháy của ông đã cứu mạng cô một lần nữa. Nhưng cái giá phải trả là sự an toàn của Chú Tư đã lọt vào tầm ngắm của Lê Đình Chiến.


*“Mẫu thuốc đã được chuyển giao an toàn. Chú Tư sẽ lén tuồn nó vào thùng sữa của Lâm Văn Thành lúc rạng sáng,”* Hạ An tự nhủ, ánh mắt cô đăm đăm nhìn ra cổng chính biệt thự, nơi ánh đèn pha của chiếc xe máy giao sữa đang mờ ảo xuất hiện trong sương mù. *“Nhưng Chấn Phong bắt đầu nghi ngờ có kẻ lén tuồn đồ ra ngoài. Sức ép đang tăng lên từng giờ. Mình phải chuẩn bị cho trận chiến học đường tiếp theo tại trường Nguyễn Du vào sáng nay, khi Khánh Linh chắc chắn sẽ dùng bức ảnh chụp trộm để dồn mình vào đường cùng.”*


Cô quay người lách qua khung cửa sổ phòng giặt là, nhanh chóng trở về căn phòng áp mái lạnh lẽo, chuẩn bị đối mặt với một ngày mới đầy giông bão pháp lý đang chờ đợi phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!