Nhạc nềnLost_Place6

Chiếc Vòng Bạc Rớm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo tử của sự tỉnh táo bắt đầu bằng một tiếng rít kéo dài, buốt nhói chạy dọc từ thùy chẩm xuống gáy.


Trần Hạ An ngồi ở dãy bàn thứ ba, sát cửa sổ của lớp 12 chuyên Văn, trường THPT Chuyên Nguyễn Du. Ánh nắng ban mai của một ngày cuối thu rọi qua lớp kính mờ, đổ những vệt sáng loang lổ lên trang vở Civil Law—cuốn sổ tay luật dân sự tự học mà cô lén kẹp dưới cuốn sách giáo khoa ngữ văn. Nhưng lúc này, những dòng chữ in mực đen bắt đầu nhảy múa, nhòe nhoẹt rồi xoắn lại vào nhau như những con giun đất bò trên mặt giấy giấy.


Hạ An nhắm mắt lại, cố gắng hít một hơi thật sâu để xua đi cơn buồn nôn đang dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Vị đắng chát, lợ lợ của liều thuốc Haloperidol pha trong ly sữa ấm tối qua vẫn bám dai dẳng nơi cuống lưỡi, bất chấp việc cô đã cố súc miệng bằng nước ấm nhiều lần trước khi ra khỏi biệt thự Hoa Hồng Trắng. Tối qua, vú Mai đã đứng canh gác quá chặt chẽ. Ánh mắt lạnh lẽo của bà ta cùng đốm sáng đỏ li ti từ hai mắt camera—một trên trần, một ẩn trong mắt con búp bê sứ trên kệ sách—đã ép Hạ An vào thế buộc phải nuốt trôi một phần ba ly sữa chứa độc chất hướng thần trước khi kịp dùng kẽ răng sâu để giữ lại phần còn lại.


Một phần ba liều lượng. Đối với một cơ thể thiếu niên mảnh mai 17 tuổi, nó là quá đủ để kích hoạt hội chứng ngoại tháp sơ khởi.


Cánh tay phải của Hạ An, nơi đang cầm chiếc bút bi Thiên Long màu xanh, bắt đầu run rẩy. Ban đầu chỉ là những nhịp rung khẽ ở đầu ngón trỏ, nhưng chỉ sau vài phút, cơn run đã lan rộng lên cổ tay, khiến ngòi bút vạch ra những đường zigzag nguệch ngoạc trên trang giấy trắng. Cơ cổ cô căng cứng, đầu óc mơ màng như bị phủ một lớp sương mù vô hình. Tệ hơn cả, một chuỗi âm thanh rẹt rẹt mơ hồ, méo mó bắt đầu vang vọng bên tai cô, lúc ẩn lúc hiện như tiếng băng cassette cũ bị xước:


*“Em ơi... nếu có ai đến sau chị... chạy đi...”*


Giọng của Diệp Thảo Chi. Bóng ma của người chị nuôi đã khuất mười năm trước đang cố thì thầm vào đại não bị tàn phá bởi hóa chất của cô.


*“Không. Đây chỉ là ảo giác thính giác,”* Hạ An tự nghiến chặt răng, cố dùng lý trí lạnh lùng để phân tích trạng thái sinh lý của mình. *“Haloperidol ức chế thụ thể dopamine D2 ở con đường mesolimbic. Nó đang cố bóp méo nhận thức của mình. Mình không được tin vào âm thanh đó. Mình phải tỉnh táo.”*


"Trần Hạ An, cậu có sao không?"


Một giọng nói sắc sảo, mang theo sự tò mò không mấy thiện chí đột ngột vang lên từ bàn bên cạnh. Trịnh Khánh Linh—lớp trưởng chuyên Văn kiêm đối thủ học thuật lớn nhất của Hạ An—đang nghiêng đầu nhìn sang. Đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng đen của Linh dán chặt vào bàn tay đang run rẩy không kiểm soát của Hạ An.


Khánh Linh luôn đố kỵ với Hạ An. Trong mắt Linh, Hạ An chỉ là một đứa trẻ mồ côi may mắn được gia đình triệu phú Diệp Chấn Phong nhận nuôi, một kẻ "ăn bám hào môn" nhưng lại dám cướp đi vị trí thủ khoa kỳ thi thử đại học của cô ta. Linh đã rình rập suốt một tuần qua, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào từ Hạ An để báo cáo với ban giám hiệu, hòng tước đoạt suất học bổng du học toàn phần ngành Luật mà nhà trường sắp công bố.


"Tớ... tớ không sao. Chỉ là hơi lạnh thôi," Hạ An thều thào, cố gắng hạ giọng xuống mức thấp nhất để che giấu sự run rẩy trong hơi thở.


Cô lập tức rụt bàn tay phải lại, giấu sâu dưới ngăn bàn gỗ sồi. Nhưng Khánh Linh đã kịp nhìn thấy. Khóe môi lớp trưởng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, ngón tay cô ta gõ nhịp đều đặn lên chiếc đồng hồ thông minh đắt tiền đeo trên cổ tay.


Hạ An cúi gục đầu xuống bàn, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm phần tóc mai sau gáy. Cơn buồn nôn dâng lên dữ dội hơn. Cô với tay lấy chai nước lọc đặt ở góc bàn, vặn nắp và uống một ngụm lớn với hy vọng dòng nước mát sẽ thanh lọc nhanh lượng độc chất trong máu. Nhưng ngay khi dòng nước chạm vào cuống họng, dạ dày cô thắt chặt lại. Chất độc Haloperidol tích lũy đang phản ứng với hệ tiêu hóa, tạo ra một cơn co thắt mạnh khiến cô suýt nữa đã nôn mửa ngay tại chỗ.


*“Uống nước không có tác dụng. Tốc độ đào thải tự nhiên quá chậm. Mình cần một lượng adrenaline lớn để kích thích hệ thần kinh giao cảm, cưỡng ép não bộ giải phóng chất dẫn truyền thần kinh đối kháng để cắt đứt ảo giác ngay lập tức,”* bộ não phân tích luật pháp và y khoa của Hạ An hoạt động điên cuồng trong bóng tối của nhận thức đang suy sụp.


Cô cần một cơn đau.


Một cơn đau vật lý trực tiếp, đủ mạnh để tạo ra mỏ neo định vị thực tại, nhưng phải đủ kín đáo để không ai trong lớp học phát hiện.


Hạ An lén luồn bàn tay trái vào trong ống tay áo sơ mi đồng phục rộng thùng sình. Ngón tay cái của cô chạm vào bề mặt mát lạnh của chiếc vòng tay bằng bạc cũ kỹ đeo sát cổ tay. Đây là kỷ vật duy nhất từ người mẹ ruột quá cố Trần Thanh Hoa, người đã qua đời trong một tai nạn lao động khi cô mới lên ba tuổi. Trên bề mặt chiếc vòng bạc, nét chữ khắc thô sơ "Trần Hạ An" có những góc nhọn của nét chạm khắc thủ công bằng tay chưa được mài nhẵn.


Không một chút do dự, Hạ An dùng ngón tay cái miết thật mạnh vào góc nhọn của chữ "A" trên chiếc vòng, rồi ấn sâu vào phần da thịt mềm mại ở mặt trong cổ tay trái.


*Nhói.*


Cơn đau buốt sắc lẹm như một mũi kim đâm xuyên qua lớp sương mù hóa học, chạy thẳng lên tủy sống rồi dội ngược lên đại não. Hạ An cắn chặt môi trong lòng để không phát ra tiếng rên rỉ. Dưới lớp vải áo sơ mi trắng, góc nhọn của chiếc vòng bạc găm sâu vào da thịt, cắt đứt một vệt nhỏ. Máu tươi ấm nóng bắt đầu rỉ ra, thấm vào thớ bạc lạnh ngắt.


Nhưng hiệu quả đến ngay lập tức. Hệ thần kinh trung ương bị kích thích bởi tín hiệu tổn thương vật lý, giải phóng một luồng adrenaline mạnh mẽ. Nhịp tim của Hạ An tăng vọt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn run rẩy ở tay phải giảm dần, tiếng rít rẹt rẹt của bóng ma Thảo Chi bên tai cô đột ngột bị dập tắt, trả lại sự im lặng tuyệt đối cho căn phòng học.


Cô đã giành lại được quyền kiểm soát cơ thể. Ít nhất là trong vòng ba mươi phút tới.


"Cả lớp trật tự," giọng nói nghiêm nghị của cô Nguyễn Thị Lan—giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên dạy môn Giáo dục công dân và Luật học đại cương—vang lên từ bục giảng. Cô Lan điều chỉnh lại gọng kính nhựa, gõ nhẹ viên phấn lên bảng đen: "Hôm nay chúng ta sẽ thảo luận về một chuyên đề thực tế trong Bộ luật Dân sự: Quyền tự chủ định đoạt tài sản và tư cách pháp lý của người chưa thành niên từ đủ 15 tuổi đến dưới 18 tuổi. Đây là nội dung trọng tâm của kỳ thi học bổng sắp tới."


Khánh Linh lập tức thẳng lưng, ánh mắt sáng ngời đầy tự tin. Cô ta lén liếc nhìn Hạ An, người vẫn đang cúi gục đầu dưới ngăn bàn, tin chắc rằng đối thủ của mình đã hoàn toàn bị loại khỏi vòng chiến đấu ngày hôm nay.


Cô Lan viết lên bảng một tình huống pháp lý:


*"Một người 17 tuổi được cha mẹ nuôi tặng cho một tài sản có giá trị lớn dưới hình thức hợp đồng tặng cho có điều kiện. Tuy nhiên, sau đó người cha nuôi tự ý dùng tài sản này để thế chấp ngân hàng mà không có sự đồng ý bằng văn bản của người con. Hỏi: Hành vi của người cha nuôi có hợp pháp không? Người con có quyền tự ý hủy bỏ hợp đồng thế chấp này không?"*


"Ai có thể phân tích tình huống này dựa trên các điều khoản của Bộ luật Dân sự hiện hành?" Cô Lan quét mắt nhìn xuống cả lớp.


Khánh Linh nhanh chóng giơ tay cao nhất. Khi được cô Lan chỉ định, Linh đứng dậy với phong thái tự tin, giọng nói vang dội khắp phòng học:


"Thưa cô, theo Điều 21 Bộ luật Dân sự năm 2015, người từ đủ mười lăm tuổi đến dưới mười tám tuổi tự mình xác lập, thực hiện giao dịch dân sự, trừ giao dịch dân sự liên quan đến bất động sản, động sản phải đăng ký. Trong tình huống này, tài sản đã được tặng cho người con nuôi, tức là thuộc quyền sở hữu hợp pháp của người con. Người cha nuôi tự ý thế chấp là vi phạm quyền sở hữu. Tuy nhiên, vì người con chưa đủ 18 tuổi, nên mọi giao dịch định đoạt tài sản lớn vẫn phải có sự đồng ý của người đại diện theo pháp luật. Do đó, người con không thể tự mình đứng ra hủy bỏ hợp đồng thế chấp mà phải thông qua người giám hộ khác hoặc yêu cầu tòa án tuyên bố giao dịch vô hiệu."


Một vài tiếng xì xầm tán thưởng vang lên từ nhóm học sinh ưu tú xung quanh Khánh Linh. Linh mỉm cười tự mãn, khẽ vuốt lại nếp áo đồng phục phẳng phiu.


Cô Lan gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn lộ vẻ chưa hoàn toàn thỏa mãn: "Phân tích của Linh khá tốt, bám sát vào Điều 21. Nhưng em đã bỏ sót một kẽ hở pháp lý cực kỳ quan trọng về bản chất của 'giao dịch tặng cho có điều kiện' và quyền tự bảo vệ của người chưa thành niên khi người giám hộ có sự xung đột lợi ích trực tiếp. Ai có thể bổ sung?"


Cả lớp học chìm vào sự im lặng. Khánh Linh nhíu mày, cố gắng lật tìm tài liệu trong cuốn sổ tay thi đua của mình nhưng không tìm ra câu trả lời thỏa đáng.


Chính vào lúc đó, một bàn tay mảnh mai, hơi nhợt nhạt từ dãy bàn thứ ba từ từ giơ lên.


Hạ An đứng dậy. Dưới lớp áo len mỏng màu hồng nhạt, bả vai cô trông vô cùng gầy gò, gương mặt vẫn còn vệt tái nhợt do di chứng của thuốc, nhưng ánh mắt cô—ánh mắt lấp lánh sự tỉnh táo cực hạn sau cơn đau rớm máu—đang đóng đinh thẳng vào bảng đen.


"Thưa cô, em xin phép bổ sung," giọng Hạ An điềm tĩnh, rõ ràng và đanh thép đến mức khiến cả phòng học phải quay lại nhìn. "Bạn Khánh Linh đã nhầm lẫn khi cho rằng người con buộc phải thông qua người cha nuôi—tức người giám hộ đang vi phạm—để hủy bỏ giao dịch. Theo Điều 141 và Điều 143 của Bộ luật Dân sự, khi người đại diện theo pháp luật có sự xung đột lợi ích trực tiếp với người được đại diện, tư cách đại diện đó sẽ bị hạn chế hoặc vô hiệu lực đối với giao dịch cụ thể đó."


Hạ An bước lên một bước, ngón tay trỏ khẽ chạm vào cạnh bàn, phong thái tự tin như một luật sư thực thụ đang tranh tụng trước tòa:


"Hơn nữa, theo quy định về tặng cho tài sản có điều kiện tại Điều 462, nếu người cha nuôi tự ý thế chấp tài sản mà không thực hiện đúng điều kiện bảo trợ đã cam kết trong hợp đồng tặng cho ban đầu, người con từ đủ 15 tuổi hoàn toàn có quyền tự mình yêu cầu tòa án tuyên bố hủy bỏ hợp đồng tặng cho, từ đó tự động vô hiệu hóa hợp đồng thế chấp của người cha nuôi tại ngân hàng mà không cần sự đồng ý của ông ta. Đây là quyền tự vệ pháp lý tối cao để ngăn chặn hành vi lạm dụng quyền giám hộ nhằm trục lợi cá nhân."


Cả phòng học im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc qua khóm hồng ngoài cửa sổ.


Cô Lan đứng lặng đi vài giây, đôi mắt sau lớp kính gọng nhựa mở to đầy kinh ngạc. Bà chậm rãi hạ viên phấn xuống, khóe môi nở một nụ cười tán thưởng nồng nhiệt:


"Xuất sắc! Một lập luận cực kỳ sắc bén và có tư duy phản biện pháp lý vượt trội vượt xa chương trình phổ thông. Hạ An đã nhìn ra bản chất của sự xung đột lợi ích trong quan hệ giám hộ—một chi tiết mà ngay cả nhiều sinh viên luật năm thứ hai vẫn thường bỏ sót. Điểm 10 tuyệt đối cho em."


Hạ An cúi đầu nhẹ: "Con cảm ơn cô ạ."


Cô chậm rãi ngồi xuống ghế. Dưới ngăn bàn, bàn tay trái của cô vẫn siết chặt lấy chiếc vòng bạc, cảm nhận dòng máu ấm nóng đang rỉ ra làm ướt đẫm phần da thịt mềm mại. Cơn đau buốt nhói giúp cô giữ vững nụ cười ngây thơ, yếu đuối trên gương mặt khi quay sang nhìn Khánh Linh.


Khánh Linh ngồi phịch xuống ghế, gương mặt sắc sảo sầm tối lại vì tức giận và xấu hổ. Đôi bàn tay đeo đồng hồ thông minh của cô ta siết chặt lại thành nắm đấm, mắt nhìn chằm chằm vào Hạ An với sự thù ghét tột cùng.


***


Giờ ra chơi vang lên. Phòng học nhanh chóng trống trải khi nhóm học sinh ùa ra sân trường để tận hưởng ánh nắng ấm áp.


Hạ An vẫn ngồi im tại chỗ. Khi luồng adrenaline từ cơn đau bắt đầu rút đi, tác dụng phụ của Haloperidol lại ập đến như một cơn thủy triều đen tối. Đầu cô nặng trĩu, hai mắt sụp xuống vì kiệt sức. Cơn run rẩy ở tay phải quay trở lại, dữ dội hơn trước.


Cô không thể chịu đựng nổi nữa. Hạ An gục đầu xuống bàn học, mái tóc đen dài xõa ra che khuất gương mặt nhợt nhạt. Cánh tay phải của cô buông thõng bên mép bàn, các ngón tay khẽ co giật, run rẩy bần bật trên mặt gỗ sồi.


Cô chìm vào một cơn mê man ngắn, nửa tỉnh nửa mơ, tai vẫn lùng bùng tiếng thì thầm vô hồn của Thảo Chi.


Từ bóng tối của hành lang lớp học, một bóng người chậm rãi tiến lại gần cửa lớp.


Trịnh Khánh Linh đứng nép sau cánh cửa gỗ, đôi mắt sắc lẹm quan sát từng cử động run rẩy, mệt mỏi của Hạ An. Linh lén rút chiếc điện thoại iPhone mới nhất ra khỏi túi váy đồng phục, bật chế độ camera và tắt hoàn toàn âm thanh chụp ảnh.


Linh điều chỉnh tiêu cự, hướng ống kính trực diện vào gương mặt gục ngã, nhợt nhạt và đặc biệt là bàn tay đang run rẩy co giật liên tục của Hạ An trên mặt bàn.


*Tạch. Tạch.*


Những bức ảnh sắc nét ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc "suy sụp thần kinh" của thủ khoa Trần Hạ An đã được lưu lại trong bộ nhớ máy của Khánh Linh.


*“Để xem một kẻ có biểu hiện tâm thần bất ổn, run tay co giật thế này có còn tư cách để nhận học bổng du học ngành Luật nữa hay không,”* Khánh Linh thầm nghĩ, khóe môi nở một nụ cười nanh ác khi ngón tay cô ta chuẩn bị soạn thảo một email gửi trực tiếp cho giáo viên chủ nhiệm Nguyễn Thị Lan và hiệu trưởng nhà trường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!