Nhạc nềnLost_Place6

Điểm Mù Của Ánh Sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Móng tay sơn đỏ rực như máu của Tần Nhã khẽ móc vào khe hở của tấm ván sàn gỗ sồi. Tiếng gỗ ma sát lách cách vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng áp mái, kéo theo một luồng khí lạnh buốt từ dưới gầm giường xộc thẳng vào sống mũi Trần Hạ An.


Tim Hạ An nẩy lên một nhịp kinh hoàng, nhưng đại não của một nữ sinh luật ngay lập tức áp đặt một mệnh lệnh tối cao: *Không được phép hoảng loạn. Nhịp tim phải giữ dưới 80. Biểu cảm phải là sự ngây thơ trống rỗng.*


Cô lén miết mạnh ngón tay cái vào lòng bàn tay trái, nơi chiếc vòng bạc kỷ vật của người mẹ quá cố Trần Thanh Hoa đang siết chặt vào da thịt. Cơn đau nhói buốt từ vết xước rớm máu ở đầu ngón tay trỏ—vết tích của cuộc thâm nhập phòng Thảo Chi đêm qua—kích hoạt một luồng adrenaline chạy thẳng lên đại não, giúp cô đông cứng mọi phản ứng sợ hãi tự nhiên. Cô nhìn chằm chằm vào những ngón tay của mẹ nuôi, đôi mắt lờ đờ giả vờ như đang chìm vào cơn buồn ngủ mệt mỏi do di chứng của ly sữa ấm pha Haloperidol tối qua.


"Mẹ..." Giọng Hạ An thều thào, mỏng manh như sợi tơ. "Dưới đó... bẩn lắm. Vú Mai chưa lau dọn kỹ gầm giường của con đâu..."


Tần Nhã không dừng lại. Với bản tính hoài nghi cực đoan của một kẻ ái kỷ luôn muốn kiểm soát mọi thứ, bà ta bẩy mạnh tấm ván sàn lên. Tiếng *rắc* khô khốc vang lên.


Lòng bàn tay Hạ An đẫm mồ hôi lạnh. Dưới tấm ván sàn đó chính là chiếc điện thoại Nokia cục gạch ẩn giấu và quả táo sạch không thuốc do Chú Tư lén tiếp tế. Nếu chúng bị phát hiện, toàn bộ vỏ bọc phục tùng hoàn hảo mà cô dày công xây dựng suốt một tháng qua sẽ hoàn toàn sụp đổ.


Nhưng khi tấm ván sàn gỗ sồi cổ kính được nhấc lên, đập vào mắt Tần Nhã chỉ là một khoảng trống xám xịt phủ đầy bụi bẩn và mạng nhện giăng chịt. Không có điện thoại. Không có quả táo sạch.


Hạ An khẽ thở phào trong lòng. Cô nhớ lại đêm qua, sau khi đọc xong trang nhật ký đầu tiên của Thảo Chi, cô đã sử dụng phương pháp ghi nhớ không gian Mnemonic để đánh giá lại mức độ an toàn của căn phòng. Nhận thấy tấm ván sàn này quá dễ bị nhắm tới trong các cuộc lục soát thông thường, cô đã âm thầm di chuyển chiếc điện thoại Nokia và quả táo sạch vào một hốc rỗng sâu bên trong vách tường thạch cao phía sau bậu cửa sổ, được che phủ khéo léo bởi một tấm rèm vải dày.


Tần Nhã nhíu mày, những ngón tay đeo nhẫn kim cương đắt tiền khẽ phủi bụi bẩn bám trên da. Bà ta đưa mắt nhìn quanh gầm giường một lần nữa, vẻ thất vọng lộ rõ trên gương mặt kéo căng do can thiệp thẩm mỹ.


"Vú Mai," Tần Nhã đứng dậy, giọng nói lạnh ngắt như băng đá. "Tại sao gầm giường của tiểu thư lại bẩn thỉu và đầy bụi bặm thế này? Trịnh Thị Hoa dọn dẹp phòng kiểu gì vậy?"


Vú Mai đứng nép ở cửa phòng, gương mặt bủng beo lấm tấm mồ hôi hột. Bà ta lật đật cúi đầu, chùm chìa khóa vạn năng bên hông va vào nhau kêu loảng xoảng:


"Dạ... dạ thưa phu nhân, dạo này con Hoa nó bị đau lưng nên có thể đã bỏ sót góc này. Con sẽ bắt nó lên lau dọn lại ngay lập tức ạ!"


Tần Nhã hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc sảo như chim ưng quay lại đóng đinh vào gương mặt nhợt nhạt của Hạ An. Bà ta bước lại gần giường, nâng cằm cô lên bằng hai ngón tay lạnh ngắt. Sự quan tâm ngọt ngào giả tạo lại được khoác lên gương mặt quý bà hào môn:


"Hạ An ngoan của mẹ. Mẹ làm vậy cũng chỉ vì lo lắng cho sức khỏe của con thôi. Dạo này con hay ngủ mơ, nói sảng, lại tự học những cuốn sách luật hình sự nặng nề đó. Mẹ sợ con bị ảnh hưởng tâm lý giống như..."


Bà ta bỏ lửng câu nói, nhưng Hạ An biết rõ cái tên mà bà ta muốn nhắc đến: Diệp Thảo Chi. Người chị nuôi đã chết thảm khốc dưới vực sâu tròn một tháng sau sinh nhật 18 tuổi.


"Con hiểu mà mẹ..." Hạ An khẽ nhắm mắt, nặn ra một nụ cười biết ơn đầy yếu đuối. "Con cảm ơn mẹ đã luôn lo lắng cho con. Từ nay con sẽ không tự ý đọc những cuốn sách đó nữa. Con sẽ nghe lời mẹ uống thuốc bổ não đúng giờ."


Sự phục tùng giả tạo hoàn hảo của Hạ An dường như đã làm thỏa mãn lòng tự phụ ái kỷ của Tần Nhã. Bà ta buông cằm cô ra, lấy khăn tay lau nhẹ ngón tay rồi quay người bước ra khỏi phòng. Vú Mai vội vã đi theo sau, không quên khép chặt hai lớp cửa gỗ dày và khóa chốt bên ngoài. Tiếng xích sắt lách cách khóa chặt lúc 6 giờ sáng như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về vị thế của cô trong chiếc lồng kính lộng lẫy này.


Khi tiếng bước chân của họ hoàn toàn biến mất dưới cầu thang, Hạ An mới dám mở lòng bàn tay trái ra. Vết xước ở đầu ngón tay trỏ đã rách miệng, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một góc chiếc vòng tay bạc. Cô không khóc. Ánh mắt cô nhìn lên trần nhà áp mái, nơi những vệt sáng lờ mờ đang nhảy múa.


*"Mình phải sống. Mình không được phép trở thành sản phẩm thanh lý thứ tư của dòng họ Diệp,"* cô tự nhủ, thầm thề trước linh hồn của Diệp Thảo Chi.


***


Chiều hôm đó, bầu không khí ngột ngạt của biệt thự Hoa Hồng Trắng bị phá vỡ bởi sự xuất hiện đột ngột của người cha nuôi triệu phú—Diệp Chấn Phong.


Hắn bước vào phòng áp mái của Hạ An với phong thái điềm tĩnh, lịch lãm quen thuộc. Chiếc suit xám cắt may thủ công phẳng phiu, mái tóc chải chuốt gọn gàng pha sương và cặp kính gọng vàng tri thức tạo cho hắn vẻ ngoài của một nhà từ thiện vĩ đại. Nhưng đối với Hạ An lúc này, mỗi bước đi của hắn đều tỏa ra mùi vị của thần chết và sự tính toán tài chính lạnh lùng.


Theo sau Chấn Phong là một thanh niên trẻ tuổi, vóc dáng gầy nhỏ, đeo kính cận dày và tay xách một chiếc túi công cụ kỹ thuật lớn. Đó là Trần Quốc Bảo—kỹ thuật viên camera chuyên nghiệp của tập đoàn Diệp Gia.


"Hạ An," Chấn Phong bước đến bên giường cô, đặt bàn tay to lớn, ấm áp lên vai cô. Giọng nói của hắn trầm ấm, tràn ngập tình phụ tử giả tạo. "Ba nghe mẹ con nói đêm qua con bị hoảng loạn thần kinh do tiếng sấm sét, lại còn lóng ngóng làm xước cả tay ngoài vườn hồng. Ba lo quá."


Hạ An khẽ rụt người lại một chút theo bản năng của một đứa trẻ nhút nhát, rồi lập tức cúi đầu kính cẩn:


"Con xin lỗi vì đã làm ba mẹ phải lo lắng ạ. Vết xước trên tay con chỉ là do vô ý va vào gai hồng lúc giúp Chú Tư dọn dẹp thôi ạ. Con không sao đâu ba."


"Không sao thế nào được?" Chấn Phong thở dài, nét mặt lộ rõ vẻ dằn vặt đầy kịch tính. "Ba đã mất đi ba đứa con vì những tai nạn đáng tiếc. Ba không thể để bất kỳ chuyện gì xảy ra với con nữa. Vì vậy, ba đã thuê cậu Bảo đây đến lắp đặt thêm một hệ thống camera hồng ngoại giám sát 24/7 ngay trong phòng ngủ của con. Hệ thống này sẽ kết nối trực tiếp với phòng an ninh của Lê Đình Chiến và điện thoại của ba. Chỉ cần con có biểu hiện mộng du, run tay hay ngất xỉu ban đêm, hệ thống sẽ lập tức báo động để vú Mai vào hỗ trợ con."


Lời nói của Chấn Phong nghe qua thì đầy lòng nhân ái, nhưng Hạ An hiểu rõ chân tướng tàn nhẫn đằng sau: Hắn muốn giăng một lưới giám sát kỹ thuật số không góc chết xung quanh cuộc sống của cô, tước đoạt hoàn toàn không gian riêng tư duy nhất để ngăn chặn cô lén tráo thuốc an thần hay đọc nhật ký của Thảo Chi.


Cô ngước lên nhìn Quốc Bảo. Cậu thanh niên lầm lì không nói một lời, bắt đầu lôi từ trong túi ra một mắt camera hồng ngoại hình bán cầu màu đen bóng, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay nhưng sở hữu ống kính quét góc rộng cực đại.


"Cậu Bảo, lắp ngay góc trần phía trên tủ quần áo nhé," Chấn Phong chỉ tay lên góc phòng áp mái. "Góc đó có thể bao quát toàn bộ chiếc giường ngủ và lối ra vào nhà vệ sinh của tiểu thư."


"Rõ, thưa Chủ tịch," Quốc Bảo gật đầu, bắc thang nhôm bắt đầu khoan tường.


Tiếng máy khoan tường *rè rè* vang lên chói tai trong căn phòng nhỏ, bụi thạch cao trắng xóa rơi lả tả xuống sàn gỗ như những bông tuyết lạnh lẽo. Hạ An ngồi im lặng trên giường, hai tay siết chặt lấy vạt áo len. Cô cảm thấy chiếc lồng kính lộng lẫy này đang ngày một thu nhỏ lại, bóp nghẹt từng hơi thở của cô.


Cô cố tình quan sát kỹ thao tác của Quốc Bảo. Với bộ óc phân tích sắc bén, cô nhận ra chiếc camera hồng ngoại thế hệ mới này sử dụng nguồn điện trực tiếp từ đường dây tổng của biệt thự và có hệ thống pin dự phòng độc lập.


*"Không được dùng vải hay vật cản để che khuất ống kính,"* Hạ An thầm phân tích kẽ hở kỹ thuật. *"Hệ thống thông minh của biệt thự chắc chắn có thuật toán nhận diện vật cản. Chỉ cần ống kính bị che khuất quá 5 giây, tín hiệu cảnh báo mất hình ảnh sẽ lập tức truyền về phòng an ninh của Lê Đình Chiến. Mình sẽ bị khép vào tội cố ý hủy hoại thiết bị giám sát và bị cưỡng chế tiêm thuốc ngay lập tức."*


Sau mười lăm phút, Quốc Bảo hoàn thành việc lắp đặt. Mắt camera hồng ngoại màu đen bóng đính chặt vào góc trần nhà, lấp lánh một đốm sáng đỏ li ti như mắt của một con quỷ đang rình rập con mồi trong bóng tối.


Chấn Phong nhìn mắt camera, mỉm cười hài lòng rồi quay sang vỗ vai Hạ An:


"Thế là ba yên tâm rồi. Tối nay con nhớ đi ngủ đúng giờ, uống hết sữa ấm vú Mai mang lên nhé. Ngoan ngoãn thì mới mau khỏe được."


"Dạ, con biết rồi thưa ba," Hạ An mỉm cười dịu dàng, ánh mắt luôn nhìn xuống đầy biết ơn để che giấu tia nhìn sắc bén đang ẩn hiện dưới hàng mi dài.


***


Đêm xuống. Biệt thự Hoa Hồng Trắng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Đúng 10 giờ đêm, tiếng chốt cửa sắt bên ngoài phòng áp mái lại vang lên khô khốc. Hệ thống đèn chiếu sáng chính của phòng bị cắt hoàn toàn theo lệnh của Tần Nhã, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của mặt trăng xuyên qua lớp sương mù dày đặc ngoài cửa sổ.


Hạ An nằm im trên giường dưới lớp chăn mỏng. Cô không nhắm mắt. Đôi mắt cô dán chặt vào đốm sáng đỏ li ti ở góc trần nhà. Đốm sáng đỏ ấy không ngừng nhấp nháy, phát ra những tia hồng ngoại vô hình quét qua cơ thể cô hàng giây, hàng phút.


Cảm giác bị theo dõi liên tục khiến da gà cô dựng ngược, lồng ngực thắt lại vì ngột ngạt. Mọi hành vi nhỏ nhất của cô—từ việc trở mình, nhịp thở cho đến việc đưa tay lên trán—đều đang được ghi lại và truyền thẳng về điện thoại của Chấn Phong.


*"Mình không thể tráo thuốc an thần qua kẽ răng trước mặt camera này. Mình cũng không thể lén đọc nhật ký của Thảo Chi dưới ánh trăng nữa. Nếu không tìm ra điểm mù của nó, mình sẽ hoàn toàn bị bóp nghẹt,"* Hạ An cắn chặt môi, suy nghĩ tìm kiếm giải pháp.


Cô chờ đợi. Thời gian trôi qua nặng nề. Tiếng kim đồng hồ treo tường gõ nhịp *tích tắc, tích tắc* như tiếng đếm ngược của tử thần. Đúng 12 giờ đêm, khi tiếng tuần tra của bảo an Lê Đình Chiến ngoài vườn hồng xa dần, Hạ An quyết định hành động.


Cô biết mình không thể vô hiệu hóa camera bằng bạo lực. Cô phải dùng công nghệ để đối phó với công nghệ.


Hạ An lách người xuống giường cực nhẹ, không gây ra một tiếng động nhỏ nào trên đệm. Cô bò rạp người dưới sàn gỗ, tận dụng bóng tối của chiếc giường lớn che chắn cơ thể khỏi góc quét của camera trần.


Cô tiến về phía bậu cửa sổ, lén cạy nhẹ tấm vách thạch cao phía sau rèm vải để lấy chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ đang tắt nguồn. Chiếc điện thoại này là món quà của Lâm Hoài, không kết nối internet, chỉ dùng sim rác để liên lạc khẩn cấp.


Hạ An bật nguồn điện thoại. Màn hình LCD nhỏ sáng lên ánh sáng xanh nhạt. Cô nhanh chóng dùng tay che chặt màn hình để ánh sáng không hắt lên trần nhà.


Cô nhớ lại một bài học kỹ thuật an ninh mà Lâm Hoài từng chỉ cho cô khi còn ở cô nhi viện: *Hầu hết các camera điện thoại di động thông thường, đặc biệt là những dòng máy cũ không có bộ lọc hồng ngoại chuyên dụng (IR cut filter), đều có khả năng nhìn thấy ánh sáng hồng ngoại phát ra từ các thiết bị quay đêm vô hình đối với mắt người.*


Hạ An bật chế độ chụp ảnh của chiếc Nokia cũ. Cô giơ màn hình điện thoại lên, hướng ống kính camera quét chậm rãi quanh căn phòng tối đen.


Trên màn hình nhỏ bé của chiếc Nokia, thế giới bóng tối của phòng áp mái bỗng chốc hiện ra dưới một lăng kính kỳ dị. Góc trần nhà, nơi đặt chiếc camera hồng ngoại công khai của Quốc Bảo, tỏa ra một luồng sáng màu tím hồng rực rỡ, chói lòa như một ngọn đèn pha vô hình. Luồng sáng ấy quét một vệt dài từ giường ngủ đến sát cửa nhà vệ sinh.


Hạ An nín thở, di chuyển ống kính điện thoại quét tiếp sang các góc khác của căn phòng để tìm kiếm điểm mù an toàn dưới gầm giường.


Nhưng khi ống kính camera Nokia quét qua kệ sách gỗ sồi đặt cạnh tủ quần áo, Hạ An bỗng đông cứng người lại.


Trên màn hình điện thoại, ngay sát bên cạnh những cuốn sách luật dày cộp, xuất hiện một chấm sáng đỏ rực, nhỏ nhưng cực kỳ sắc nét, phát ra luồng sáng hồng ngoại màu tím hồng yếu hơn nhưng tập trung trực diện vào khoảng không gian dưới gầm giường ngủ của cô.


Hạ An hạ điện thoại xuống, dùng mắt thường nhìn về phía kệ sách. Trong bóng tối của căn phòng, góc kệ sách hoàn toàn im lìm, không có bất kỳ đốm sáng nào.


Cô lại giơ chiếc Nokia lên. Chấm sáng đỏ vẫn nằm im lìm ở đó, phát ra từ vị trí của một con búp bê sứ trang trí kiểu Pháp cổ kính—món quà mà Tần Nhã đã tự tay đặt vào phòng cô ngày đầu tiên cô bước vào biệt thự.


Tim Hạ An đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bò sát đất, lách người đến sát kệ sách dưới bóng râm của chiếc giường. Cô giơ điện thoại sát vào gương mặt vô hồn của con búp bê sứ.


Trên màn hình Nokia, chấm sáng tím hồng phát ra chính xác từ bên trong tròng mắt thủy tinh màu xanh lam của con búp bê.


Một camera ẩn siêu nhỏ.


Một mắt xích giám sát giấu kín thứ hai, được ngụy trang hoàn hảo bên trong con búp bê sứ để ghi hình trực diện khoảng không gian dưới gầm giường—nơi duy nhất mà chiếc camera trần nhà bị khuất bóng.


Cái bẫy ngọt ngào của dòng họ Diệp không chỉ có một lớp lưới công khai. Chúng đã chuẩn bị sẵn một lớp lưới ngầm thứ hai để triệt tiêu hoàn toàn mọi điểm mù sinh tồn của cô. Chỉ cần cô lén cậy ván sàn hay đọc nhật ký dưới gầm giường, mắt camera ẩn trong con búp bê sứ này sẽ ghi lại toàn bộ và gửi thẳng về điện thoại của Diệp Chấn Phong.


Hạ An ngồi bệt xuống sàn gỗ lạnh ngắt dưới gầm giường, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Chiếc điện thoại Nokia trên tay cô khẽ run rẩy, ánh sáng xanh nhạt phản chiếu gương mặt nhợt nhạt nhưng tràn ngập sự phẫn nộ và ghê tởm của cô trước sự tàn nhẫn tột cùng của cha mẹ nuôi.


*"Họ không muốn để mình có bất kỳ cơ hội sống sót nào,"* Hạ An cắn chặt răng đến bật máu, vị mặn chát của máu tươi hòa lẫn vị đắng của thuốc an thần trong khoang miệng. *"Nhưng các người đã nhầm. Khi các người giăng ra chiếc lưới ánh sáng này, các người cũng đã vô tình để lộ điểm mù chí mạng của chính mình."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!