Nhạc nềnLost_Place6

Bài Học Đầu Tiên Về Sự Im Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão ngoại ô càn quét suốt đêm qua cuối cùng cũng chịu rút đi, để lại một màn sương mù xám xịt, đặc quánh bao phủ lấy những rặng thông già quanh biệt thự Hoa Hồng Trắng. Ánh bình minh yếu ớt của ngày mới không thể xuyên qua lớp kính cường lực dày của căn phòng áp mái, chỉ để lại những vệt sáng lờ mờ, lạnh lẽo trên nền nhà gỗ sồi.


Hạ An ngồi bó gối dưới gầm giường, tấm lưng mảnh mai tựa sát vào vách tường đá buốt giá. Trong không gian chật hẹp và tối tăm ấy, luồng sáng xanh nhạt phát ra từ màn hình chiếc điện thoại Nokia cục gạch là thứ duy nhất giúp cô nhìn rõ những dòng chữ trong cuốn nhật ký bìa da cũ của Diệp Thảo Chi. Vị đắng chát của thuốc an thần Haloperidol vẫn còn bám chặt nơi cuống họng, khiến đầu lưỡi cô tê dại, nhưng đại não của cô lại đang vận hành với một tốc độ kinh hoàng. Sự tỉnh táo này không phải là món quà của tự nhiên, mà là kết quả của một ý chí sinh tồn thép, được đánh đổi bằng những cơn đau buốt nhói ở lòng bàn tay trái—nơi cô đang dùng móng tay miết chặt vào chiếc vòng bạc kỷ vật của mẹ ruột để cưỡng ép hệ thần kinh không chìm vào giấc ngủ.


Cô lật tiếp những trang giấy tiếp theo của cuốn nhật ký. Những nét vẽ ký họa bằng bút chì đen của Thảo Chi hiện ra, ban đầu là những khóm hồng gai lộng lẫy, nhưng càng về sau, những nét vẽ càng trở nên hỗn loạn, gai góc và đầy u uất. Có những trang giấy chỉ có những nét gạch xóa điên cuồng, rách cả thớ giấy, như thể người vẽ đang cố hét lên trong sự bất lực câm lặng.


Nhưng điều khiến Hạ An lạnh gáy chính là những con số được Thảo Chi âm thầm ghi lại ở lề các trang vẽ. Đó là những mốc ngày tháng đi kèm với những ký hiệu viết tắt:


*“H.N. - 12/03/2016 -> 12/04/2016”*

*“T.M. - 05/08/2019 -> 05/09/2019”*

*“T.C. - 20/10/2022 -> 20/11/2022”*


Hạ An nhắm mắt lại, bộ óc phân tích sắc bén của một nữ sinh luật bắt đầu ráp nối dữ liệu với những bài báo cũ cô từng tra cứu tại thư viện tổng hợp.


Diệp Hoài Nam, người con nuôi đầu tiên, sinh nhật tròn 18 tuổi vào ngày 12 tháng 3 năm 2016. Đúng một tháng sau, ngày 12 tháng 4, anh ta chết đuối ở hồ nước ngoại ô.


Diệp Tuyết Mai, người con nuôi thứ hai, sinh nhật tròn 18 tuổi vào ngày 5 tháng 8 năm 2019. Đúng một tháng sau, ngày 5 tháng 9, cô ấy ngã xuống từ ban công tầng ba, được gia đình ngụy trang thành một vụ tự tử do trầm cảm nặng.


Diệp Thảo Chi, người con nuôi thứ ba và cũng là chủ nhân của cuốn nhật ký này, sinh nhật tròn 18 tuổi ngày 20 tháng October năm 2022. Và ngày 20 tháng November, chiếc xe máy của chị ấy mất phanh lao xuống vực sâu trên con đường độc đạo dẫn xuống núi.


Ba cái chết. Ba vụ tai nạn khác nhau. Nhưng tất cả đều xảy ra chính xác vào ngày tròn một tháng sau sinh nhật thứ 18 của họ.


Một sự trùng hợp hoàn hảo đến mức rợn người. Đây không phải là sự ngẫu nhiên của số phận, mà là một quy trình vận hành tài chính được lập trình không sai một li. Gia đình họ Diệp không nhận nuôi những đứa trẻ mồ côi vì lòng từ thiện. Họ đang vận hành một “trang trại” nhận nuôi, nuôi béo những đứa trẻ không thân nhân, biến chúng thành những sản phẩm tài chính mang tên “hợp đồng bảo hiểm nhân thọ mệnh giá lớn”, rồi thanh lý chúng ngay khi chúng vừa bước sang tuổi trưởng thành hợp pháp để thu về những khoản tiền bồi thường khổng lồ trị giá hàng triệu USD, cứu tập đoàn Diệp Gia khỏi những khoản nợ xấu khổng lồ.


“Và mình... là mục tiêu thứ tư,” Hạ An thì thầm, giọng cô run lên nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến đáng sợ. Sinh nhật lần thứ 18 của cô sẽ diễn ra vào ngày 15 tháng 9 năm tới. Cô chỉ còn chưa đầy mười tháng để tìm kiếm bằng chứng pháp lý tự giải thoát bản thân trước khi chiếc bẫy ngọt ngào này đóng sập lại vĩnh viễn.


Đột nhiên, từ phía hành lang tầng hai vọng lại tiếng bước chân dồn dập. Không phải tiếng bước chân kéo lê máy móc của lao công Trịnh Thị Hoa, mà là tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn gỗ đầy uy quyền và giận dữ của mẹ nuôi Tần Nhã, đi kèm với tiếng bước chân lật đật của vú nuôi Trần Thị Mai.


Tim Hạ An nẩy lên một nhịp. Cô lập tức gập cuốn nhật ký lại, nhét nó vào chiếc túi nilon chống ẩm. Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh. Nếu cô giấu cuốn nhật ký dưới tấm ván sàn lỏng lẻo ngay lúc này, Tần Nhã với bản tính hoài nghi và ám ảnh kiểm soát cực đoan chắc chắn sẽ cho người lật tung căn phòng lên để tìm kiếm. Đêm qua, cô đã lén thâm nhập phòng Thảo Chi, dải băng niêm phong bị rách chắc chắn đã bị phát hiện.


Hạ An đưa mắt nhìn quanh phòng. Chiếc đèn bàn gỗ sồi vẫn đang tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, soi sáng cuốn sách luật dân sự dày cộp đang mở sẵn trên bàn học. Đây chính là “Thủ thuật tạo thói quen giả” mà cô đã kiên trì xây dựng suốt một tháng qua: luôn bật đèn đọc sách đến nửa đêm để vú Mai quen với việc thấy ánh sáng từ phòng cô.


Cô nhanh chóng nhét cuốn nhật ký đã bọc nilon vào sát thắt lưng phía sau, kéo chiếc áo len hồng rộng thùng thình xuống để che giấu hoàn toàn vạt áo phồng lên. Cô lách người ra khỏi gầm giường, nhảy lên giường nằm, kéo chăn phủ kín người, giả vờ như vừa tỉnh dậy sau một đêm học tập mệt mỏi.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ dày của phòng áp mái bị đẩy mạnh ra, đập sầm vào vách tường. Tần Nhã bước vào với gương mặt căng cứng, đôi mắt sắc sảo như chim ưng quét qua căn phòng. Theo sau bà ta là vú Mai, tay cầm một chùm chìa khóa dự phòng, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng và sợ sệt.


“Hạ An!” Giọng Tần Nhã lạnh ngắt, không còn chút ngọt ngào giả tạo thường ngày. “Đêm qua con đã đi đâu?”


Hạ An giả vờ giật mình, dụi dụi mắt rồi lóng ngóng ngồi dậy trong chăn. Cô cố tình thả lỏng cơ mặt, để lộ biểu cảm lờ đờ, mệt mỏi của một đứa trẻ bị ảnh hưởng bởi tác dụng phụ của thuốc an thần. Cô nhìn mẹ nuôi với ánh mắt ngơ ngác, giọng nói thều thào:


“Mẹ... Có chuyện gì thế ạ? Đêm qua mưa bão lớn quá, con không ngủ được nên bật đèn học bài đến tận gần sáng mới chợp mắt...”


Tần Nhã không trả lời. Bà ta bước chậm rãi đến bên bàn học, dùng những ngón tay thon dài, sơn móng đỏ rực chạm vào chiếc đèn bàn gỗ sồi. Chiếc đèn vẫn còn nóng ấm. Ánh mắt Tần Nhã dịu đi một chút khi thấy cuốn sách luật dân sự mở sẵn với những dòng ghi chú chi chít bằng bút chì, nhưng sự nghi ngờ trong bà ta không dễ dàng bị dập tắt.


“Học bài?” Tần Nhã quay lại nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười không tới đáy mắt. “Học bài mà lại để dải băng niêm phong phòng của chị Thảo Chi bị rách sao? Trịnh Thị Hoa báo cáo đêm qua có tiếng động lạ ngoài ban công tầng hai. Con giải thích thế nào về việc này?”


Hạ An run rẩy, cô co hai chân lên sát ngực, đóng vai một đứa con nuôi yếu đuối đang hoảng sợ trước sự giận dữ của mẹ.


“Phòng... phòng của chị Thảo Chi ạ?” Hạ An lắp bắp, giọng run lên như sắp khóc. “Con... con không biết. Đêm qua sấm sét dữ dội quá, con nghe thấy tiếng gió rít rất mạnh ngoài cửa sổ. Có khi nào gió bão đã thổi bay dải băng niêm phong không ạ? Con sợ tiếng sấm lắm, cả đêm chỉ dám trùm chăn học bài...”


Tần Nhã nheo mắt lại, quan sát từng chuyển động nhỏ nhất trên cơ mặt của Hạ An. Đây là cuộc đối chất tâm lý đỉnh cao, nơi một sơ hở nhỏ trong ánh mắt hay nhịp thở của Hạ An cũng sẽ đẩy cô vào hố sâu không đáy. Hạ An lén dùng ngón tay cái bấm mạnh vào vết xước rớm máu ở đầu ngón tay trỏ—vết thương do đêm qua cô dùng ghim kẹp bẩy tấm ván sàn mục. Cơn đau nhói buốt giúp cô giữ vững nhịp tim ổn định dưới 80 nhịp/phút, ngăn chặn mọi phản ứng sinh lý tự nhiên của sự nói dối trước mắt kẻ thao túng lão luyện.


“Vú Mai,” Tần Nhã lạnh lùng ra lệnh, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt của Hạ An. “Lục soát cho ta. Không được bỏ sót bất kỳ góc nào trong căn phòng này. Đặc biệt là những nơi có thể giấu đồ.”


“Dạ, phu nhân,” vú Mai lật đật bước vào, bắt đầu lật tung mọi thứ.


Hạ An ngồi im trên giường, hai tay đan chặt vào nhau dưới lớp chăn dày để che giấu sự run rẩy thực sự của cơ thể. Cuốn nhật ký của Thảo Chi đang áp sát vào da thịt sau lưng cô, lạnh ngắt và nặng nề như một quả bom nổ chậm. Mỗi chuyển động của vú Mai đều khiến lồng ngực Hạ An thắt lại.


Vú Mai điên cuồng lục soát tủ quần áo, kéo bay những chiếc váy trắng tinh khôi treo ngăn nắp ra ngoài. Bà ta đổ nhào cặp sách của Hạ An xuống đất, khiến những cuốn vở ghi chép và bút thước rơi vãi lung tung. Tiếp theo là các ngăn kéo bàn học, gầm giường, thậm chí là cả những bức tranh treo tường cũng bị vú Mai lật ra để kiểm tra phía sau.


Tần Nhã đứng khoanh tay giữa phòng, phong thái lịch lãm trong bộ sườn xám lụa tơ tằm quý phái hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn xung quanh. Ánh mắt bà ta đột ngột dừng lại dưới bậu cửa sổ, nơi có một vài vết xước nhỏ trên sàn gỗ sồi.


Bà ta bước chậm rãi về phía đó. Mỗi tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn gỗ như một nhịp búa gõ vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Hạ An.


Tần Nhã dừng lại ngay trước tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường—nơi Hạ An vẫn thường dùng để giấu những quả táo sạch của Chú Tư và chiếc điện thoại Nokia cũ.


Bà ta từ từ cúi người xuống, tà sườn xám lụa khẽ quẹt qua nền nhà đầy bụi bặm. Những ngón tay thon dài với bộ móng đỏ rực như máu của Tần Nhã đặt lên mép tấm ván sàn lỏng lẻo, chuẩn bị bẩy ngược nó lên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!