Nhạc nềnLost_Place6

Sợi Chỉ Đỏ Trong Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão ngoại ô đổ ập xuống biệt thự Hoa Hồng Trắng vào lúc nửa đêm, mang theo những luồng gió rít buốt lạnh quất điên cuồng vào những khung cửa kính cường lực. Từ căn phòng ngủ áp mái của Trần Hạ An, tiếng mưa rơi xối xả trên mái ngói nghe như những tiếng gõ dồn dập của một chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình. Đồng hồ đặt bàn chỉ đúng mười một giờ bốn mươi lăm phút đêm.


Hạ An ngồi xếp bằng dưới gầm giường, hơi thở cô khẽ khàng nhưng lồng ngực phập phồng không yên. Di chứng của ngụm sữa ấm chứa Haloperidol lúc chín giờ tối vẫn chưa tan hết. Đầu lưỡi cô tê dại, vùng gáy đau buốt âm ỉ như có hàng ngàn mũi kim châm, và thỉnh thoảng, một cơn run rẩy vô thức lại chạy dọc theo các đầu ngón tay mảnh mai. Cô khẽ đưa bàn tay trái lên, dùng móng tay miết thật mạnh vào những góc nhọn khắc tên mình trên chiếc vòng tay bạc cũ kỹ. Cơn đau vật lý sắc lẹm từ cổ tấy truyền thẳng lên đại não, tạm thời đẩy lùi làn sương mù mê man đang cố nuốt chửng lý trí của cô. Cô cần phải tỉnh táo. Đêm nay, dưới sự bảo bọc của cơn giông bão khủng khiếp này, là cơ hội duy nhất để cô hành động.


Theo chu kỳ vận hành của biệt thự, những đêm mưa bão lớn như thế này luôn khiến hệ thống điện của khu vực ngoại ô chập chờn. Hạ An đã âm thầm quan sát suốt một tháng qua và nhận ra rằng, mỗi khi có tiếng sét đánh lớn sát đồi thông, dòng điện tổng sẽ bị sụt áp trong khoảng từ ba đến năm giây trước khi máy phát điện dự phòng tự động kích hoạt. Đó chính là khoảng thời gian vàng, khi các mắt camera hồng ngoại gắn dọc hành lang tầng hai tạm thời bị mù.


Hạ An lách người ra khỏi gầm giường, bước chân nhẹ như một chiếc lá rụng chạm đất. Cô mặc chiếc váy ngủ màu trắng giản dị, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng phía sau gáy bằng một sợi dây chun tối màu. Cô tiến về phía cửa sổ áp mái, nhẹ nhàng vặn chốt khóa. Gió bão lập tức tràn vào qua khe hở, mang theo những hạt mưa lạnh ngắt táp thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô. Hạ An không chớp mắt. Cô trèo lên bậu cửa, nhìn xuống đường ống thoát nước bằng kim loại chạy dọc theo vách tường đá xám của biệt thự.


Sử dụng phương pháp ghi nhớ Mnemonic - Sơ đồ tư duy không gian, Hạ An tái hiện lại toàn bộ cấu trúc ngoại thất của biệt thự trong đầu. Đoạn ống nước này nằm ngay trong điểm mù của camera góc quét phía Tây, nhưng nó lại cực kỳ trơn trượt dưới trời mưa bão. Cô bám chặt hai tay vào ống kim loại lạnh buốt, cảm nhận rõ rệt sự tê rần của các dây thần kinh do tác dụng phụ của thuốc an thần. Đôi bàn tay cô run lên. Cô siết chặt răng, ép bản thân phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào các thớ cơ chân để trượt xuống ban công tầng hai.


*Rầm!*


Một tia chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, theo sau là tiếng sấm nổ vang trời đất. Ngay trong khoảnh khắc ánh sáng xanh lét bao trùm không gian, Hạ An buông tay, đáp nhẹ xuống nền gạch đá mài của ban công phòng cũ của Diệp Thảo Chi. Chân cô khẽ khuỵu xuống để giảm lực chấn động. Vết bầm nhẹ trên tay cô do tự cấu từ tối qua lại bị cọ xát vào gờ tường đá, rớm ra một chút máu tươi lạnh ngắt.


Cô đứng im trong bóng tối, ép sát lưng vào cánh cửa kính của căn phòng bị niêm phong. Căn phòng này đã bị khóa chặt kể từ sau cái chết thảm khốc của người chị nuôi thứ ba mười năm trước. Trên cánh cửa gỗ chính hướng ra hành lang, Tần Nhã đã cho dán những dải băng keo niêm phong màu vàng xỉn với dòng chữ "Phòng chứa đồ cũ nguy hiểm". Nhưng lối đi từ phía ban công ngoài trời này chỉ được khóa bằng một ổ khóa đồng cơ học kiểu cũ.


Đột nhiên, từ phía bên kia cánh cửa gỗ hướng ra hành lang tầng hai, Hạ An nghe thấy tiếng bước chân kéo lê quen thuộc.


*Cộp... cộp... cộp...*


Đó là tiếng bước chân của lao công Trịnh Thị Hoa. Người đàn bà này có nhiệm vụ đi tuần đêm và dọn dẹp các hành lang từ mười một giờ đêm đến một giờ sáng. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin cầm tay của Trịnh Thị Hoa lọt qua khe cửa kính ban công, quét một vệt dài trên nền gạch ngay sát chân Hạ An.


Tim Hạ An đập dữ dội, dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nếu Trịnh Thị Hoa tò mò nhìn ra phía ban công, cô sẽ bị bắt quả tang ngay lập tức. Trong trạng thái giam lỏng y khoa hiện tại, việc bị phát hiện xuất hiện ở phòng Thảo Chi ban đêm đồng nghĩa với việc Tần Nhã sẽ có lý do hoàn hảo để tống cô vào viện tâm thần Thanh Tâm ngay lập tức. Hạ An nín thở, hai tay cô nắm chặt lấy chiếc vòng bạc trên cổ tay, ép chặt cơ thể vào góc khuất sau tấm rèm cửa dày bằng vải nhung chống nước treo ở mép ban công. Cô sử dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp thở, hít vào thật sâu và thở ra thật chậm theo nhịp đếm thầm của các con số điều luật dân sự để giữ cho nhịp tim không vượt quá giới hạn an toàn.


Tiếng bước chân của Trịnh Thị Hoa dừng lại ngay trước cửa phòng Thảo Chi phía bên trong hành lang. Tiếng lách cách của chùm chìa khóa vạn năng vang lên. Có vẻ như người lao công đang kiểm tra xem niêm phong cửa có bị dịch chuyển hay không. Hạ An đứng im như tượng đá, những giọt nước mưa lạnh ngắt từ mái tóc chảy xuống má, cổ và thấm đẫm chiếc váy trắng mỏng manh, khiến cơ thể cô run lên bần bật vì lạnh. Nhưng cô không được phép cử động.


Sau hai phút dài đằng đẵng như cả một thế kỷ, tiếng bước chân của Trịnh Thị Hoa cuối cùng cũng xa dần về phía cầu thang dẫn xuống tầng một. Ánh đèn pin biến mất.


Hạ An thở hắt ra một hơi nghẹn ngào. Cô không lãng phí thêm một giây nào. Cô thọc tay vào mái tóc ướt sũng của mình, rút ra hai chiếc ghim kẹp tóc bằng thép đen mảnh. Đây là công cụ mở khóa cơ bản mà cô đã lén học cách sử dụng từ Lâm Hoài trong những lần gặp gỡ ngắn ngủi trước đó.


Đầu ngón tay cô run rẩy dữ dội. Di chứng của thuốc Haloperidol khiến cô mất đi sự khéo léo thường ngày. Cô cố gắng đút chiếc ghim đầu tiên vào khe ổ khóa đồng rỉ sét.


*Cách.*


Chiếc ghim kẹp tóc suýt nữa đã trượt khỏi tay cô và rơi xuống khe hở của sàn ban công gỗ mục. Hạ An hốt hoảng, mồ hôi lạnh vã ra hòa cùng nước mưa. Nếu mất đi chiếc ghim này, cô sẽ không còn cơ hội nào khác. Cô nhắm mắt lại, tự cấu mạnh vào lòng bàn tay rớm máu để lấy lại sự tập trung cực hạn.


"Mày phải làm được, Hạ An. Vì Thảo Chi, vì chính mạng sống của mày," cô thì thầm trong kẽ răng.


Cô điều chỉnh lại góc độ của chiếc ghim thứ hai, dùng nó làm thanh gạt để tạo lực căng, trong khi chiếc ghim thứ nhất lách sâu vào bên trong để dò tìm các chốt pin cơ học.


*Tạch... tạch...*


Tiếng kim loại nhỏ bé chạm vào nhau vang lên trong ổ khóa. Hạ An lắng nghe chăm chú từng âm thanh cơ học nhỏ nhất.


*Oàng!*


Một tiếng sét cực lớn đánh xuống đồi thông phía sau biệt thự, ánh sáng chớp lòa chiếu sáng rực cả căn phòng tối tăm phía sau lớp kính. Tận dụng đúng khoảnh khắc tiếng sấm nổ rền vang át đi mọi âm thanh xung quanh, Hạ An dùng lực dứt khoát xoay mạnh chiếc ghim kẹp tóc.


*Cạch!*


Ổ khóa đồng cũ kỹ xoay chuyển. Cánh cửa kính ban công từ từ hé mở, bản lề gỗ mục nát phát ra một tiếng cọt kẹt nhỏ, nhưng hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài. Hạ An lách người vào bên trong, nhanh chóng khép cửa kính lại và gài chốt trong để tránh bị gió bão thổi tung.


Bên trong phòng cũ của Diệp Thảo Chi hoàn toàn là một thế giới câm lặng và u tối. Không gian nồng nặc mùi ẩm mốc của gỗ mục, mùi bụi bặm tích tụ suốt mười năm và thoang thoảng một mùi lavender khô đã phân hủy. Đồ đạc trong phòng vẫn giữ nguyên vị trí như ngày Thảo Chi còn sống: chiếc giường đơn phủ ga trắng nay đã chuyển sang màu cháo lòng, chiếc bàn trang điểm phủ đầy bụi xám, và những bức tranh ký họa u sầu vẫn treo lặng lẽ trên tường.


Hạ An không dám bật đèn pin điện thoại Nokia thông thường vì sợ ánh sáng lọt qua khe cửa hành lang sẽ thu hút sự chú ý của camera giám sát bên ngoài. Cô chỉ bật màn hình điện thoại ở mức độ sáng thấp nhất, dùng luồng ánh sáng xanh mờ nhạt để định vị không gian.


Cô quỳ xuống bên cạnh chiếc giường đơn. Theo những dòng mật mã vẽ tay ẩn trong cuốn sách luật cũ mà cô tìm thấy ở thư viện, Thảo Chi đã cất giấu di vật quan trọng nhất dưới gầm giường. Hạ An nằm rạp xuống nền nhà bám đầy bụi bẩn, dùng khuỷu tay bò sâu vào dưới gầm giường hẹp.


Bụi bặm lọt vào mũi và cổ họng khiến cô muốn ho, nhưng cô phải cắn chặt môi để kìm nén. Tay cô sờ soạng dọc theo những tấm ván sàn gỗ gồ ghề. Bằng xúc giác nhạy cảm, cô phát hiện ra một tấm ván sàn nằm sát góc tường có vẻ lỏng lẻo hơn những tấm khác.


Hạ An dùng đầu ngón tay rớm máu cố gắng cậy mép tấm ván lên. Thớ gỗ cứng và sắc nhọn đâm sâu vào dưới móng tay cô, gây ra một cơn đau buốt thấu xương. Đầu ngón tay cô bị xước sâu, máu tươi ấm nóng chảy ra, hòa lẫn với lớp bụi bẩn dày đặc dưới sàn nhà. Nhưng ý chí sinh tồn mãnh liệt đã khiến cô quên đi nỗi đau thể xác. Cô nghiến răng, dồn toàn lực vào mười đầu ngón tay, dùng chiếc ghim kẹp tóc làm đòn bẩy để bẩy mạnh tấm ván lên.


*Rắc!*


Tấm ván sàn gỗ mục từ từ hé mở, để lộ một khoảng trống nhỏ tối tăm bên dưới. Hạ An thọc tay vào trong hốc tối, các ngón tay cô chạm vào một vật thể mềm, thô ráp được bọc kỹ bằng nhiều lớp nilon chống ẩm.


Cô kéo vật thể đó ra ngoài. Đó chính là cuốn nhật ký bìa da cũ của Diệp Thảo Chi.


Trái tim Hạ An đập liên hồi như muốn nổ tung. Cô ôm chặt gói nilon vào lòng, cảm giác như đang ôm giữ sợi dây sinh mệnh duy nhất của mình. Tiếng mưa bên ngoài bắt đầu tạnh dần, chỉ còn lại những tiếng lộp bộp thưa thớt trên mái ngói. Điều này có nghĩa là thời gian an toàn của cô đã hết. Cô phải rút lui ngay lập tức trước khi hệ thống camera hồng ngoại ngoài trời khôi phục lại góc quét bình thường.


Hạ An lách người bò ra khỏi gầm giường, nhanh chóng đặt lại tấm ván sàn về vị trí cũ, cố gắng xóa sạch mọi dấu vết xáo trộn trong bụi bặm bằng vạt váy ngủ của mình. Cô di chuyển về phía cửa kính ban công, lách người ra ngoài, khóa chốt cửa lại bằng ghim kẹp rồi bám vào ống nước trèo ngược lên phòng áp mái của mình.


Khi đã đặt chân an toàn vào bên trong phòng ngủ áp mái, Hạ An khóa chặt cửa sổ, kéo rèm kín kẽ. Cô quỳ xuống dưới gầm giường, nơi tấm ván sàn lỏng lẻo của phòng cô cũng được thiết kế tương tự. Cô lột bỏ lớp nilon bảo vệ, để lộ ra cuốn nhật ký bìa da màu nâu sẫm đã bị sờn rách các góc. Khóa mật mã bằng đồng trên cuốn nhật ký đã bị rỉ sét.


Hạ An bật màn hình điện thoại Nokia lên để lấy chút ánh sáng mờ. Cô dùng ngón tay run rẩy lật mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký.


Trên nền giấy ố vàng, những dòng chữ viết tay bằng mực đỏ đã phai màu nhưng vẫn rõ ràng từng nét đập thẳng vào mắt cô. Đó là những nét chữ đầy hoảng loạn, nguệch ngoạc như được viết trong những giây phút tuyệt vọng tột cùng trước khi Thảo Chi qua đời:


"Họ không nhận nuôi chúng ta vì tình thương."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!