Nhạc nềnLost_Place6

Kẽ Răng Và Ly Sữa Ấm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt lách cách từ phía cổng biệt thự Hoa Hồng Trắng dội qua những vách tường đá dày, len lỏi vào căn phòng ngủ áp mái của Trần Hạ An. Đồng hồ đặt bàn chỉ đúng chín giờ tối. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn ngủ cũ kỹ hắt lên những bức tường sơn trắng muốt, sạch sẽ đến mức vô trùng, nhưng ngột ngạt như một phòng thí nghiệm khép kín. Hạ An ngồi bệt dưới sàn gỗ, tấm lưng mảnh mai tựa chặt vào mép giường. Trong bóng tối dưới gầm giường, cô đang lén giấu quả táo tươi mà Chú Tư—người làm vườn câm—vừa trao cho chiều nay. Quả táo đỏ mọng, mát lành và hoàn toàn không dính một hạt bụi độc chất nào. Đó là nguồn dinh dưỡng sạch duy nhất mà cô có được để duy trì sự sống trong cái lồng kính hào môn đầy rẫy sự giả dối này.


Cô khẽ miết ngón tay lên chiếc vòng bạc cũ kỹ trên cổ tay trái. Những góc cạnh thô ráp, sắc nhọn của chữ "Trần Hạ An" khắc trên vòng hằn sâu vào da thịt cô, mang lại một cơn đau buốt nhẹ nhưng tỉnh táo. Đây là mỏ neo tinh thần duy nhất của cô, kỷ vật từ người mẹ ruột quá cố Trần Thanh Hoa, người đã dạy cô cách sinh tồn bằng lý trí lạnh lùng nhất khi xung quanh chỉ toàn là những kẻ săn mồi đội lốt người thân.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn vang lên từ phía cầu thang gỗ. Nhịp điệu bước chân ấy quá quen thuộc đối với Hạ An trong suốt một tháng qua. Đó không phải là tiếng bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển của mẹ nuôi Tần Nhã, mà là bước chân của vú nuôi Trần Thị Mai. Người đàn bà ngoài năm mươi tuổi, vóc dáng đậm người, luôn mặc chiếc tạp dề màu xám xịt và mang theo bầu không khí lạnh lẽo của một cai ngục thực thụ. Vú Mai là tai mắt sắc sảo nhất của Tần Nhã, kẻ được giao nhiệm vụ bóp nghẹt mọi quyền tự do tối thiểu của Hạ An trong căn phòng áp mái này.


Hạ An nhanh chóng đẩy quả táo sâu vào góc khuất dưới gầm giường, kéo tấm ga trải giường xuống che kín ván sàn lỏng lẻo. Cô lách người đứng dậy, vuốt lại nếp váy trắng giản dị—loại trang phục mà Tần Nhã luôn bắt cô mặc để thể hiện hình ảnh một đứa con nuôi ngoan ngoãn, yếu đuối và biết ơn. Cô ngồi vào bàn học, lật mở cuốn sách giáo khoa Địa lý lớp 12, giả vờ như đang tập trung cao độ.


*Cạch.*


Tiếng khóa cửa gỗ bên ngoài bị vặn mở. Cánh cửa dày từ từ đẩy vào, vú Mai bước vào phòng với chiếc khay bạc trên tay. Trên khay là một ly sữa sứ màu trắng, làn khói ấm áp tỏa ra mang theo mùi ngọt lịm của mật ong rừng. Nhưng khứu giác nhạy cảm của Hạ An, vốn đã được rèn luyện qua những đêm mất ngủ, lập tức ngửi thấy một mùi ngai ngái, hơi metallic ẩn giấu bên dưới lớp hương ngọt ngào kia.


Đó là Haloperidol ngụy trang dưới nhãn mác "vitamin bổ não". Một loại biệt dược hướng thần cực mạnh mà Tần Nhã đã mua từ phòng khám tư nhân của bác sĩ Trọng Nhân, nhằm mục đích tàn phá dần hệ thần kinh trung ương của cô, tạo ra một bệnh án trầm cảm hoang tưởng hoàn hảo trước khi cô bước sang tuổi mười tám.


"Đến giờ uống sữa rồi, cô chủ nhỏ," giọng vú Mai khàn đặc, không một chút hơi ấm. Đôi mắt sắc sảo, thâm trầm của bà ta quét qua căn phòng, dừng lại một giây ở bậu cửa sổ kính cường lực đang bị khóa chặt, rồi hướng thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Hạ An.


Hạ An ngước lên, đôi mắt cô lập tức chùng xuống, bờ mi run rẩy nhẹ. Cô sử dụng kỹ năng diễn xuất phục tùng vô điều kiện, nở một nụ cười biết ơn đầy yếu đuối: "Cháu cảm ơn vú. Hôm nay sữa thơm quá."


"Uống đi cho nóng. Bà chủ dặn tôi phải tận mắt nhìn cô uống hết sạch. Dạo này cô hay lảng vảng ngoài thư viện, sắc mặt lại kém, bà chủ rất lo lắng," vú Mai nói, bước lại gần bàn học, đặt chiếc khay bạc xuống sát mép vở của Hạ An. Bà ta không hề có ý định rời đi. Đôi bàn tay thô ráp đan chéo trước bụng, đứng sừng sững như một bức tượng đá giám sát.


Hạ An biết mình không thể dùng lại mánh khóe cũ của đêm qua. Cô không thể xin vào nhà vệ sinh để đổ sữa đi được nữa. Nhật ký sinh hoạt của vú Mai chắc chắn đã ghi nhận hành vi "buồn nôn" bất thường của cô từ tối hôm trước, và Tần Nhã—với bản tính ái kỷ và kiểm soát cực đoan—sẽ không để cho cô có thêm một cơ hội sơ hở nào. Sự nghi ngờ của họ đang ở mức rất cao.


Cô bưng ly sữa ấm bằng cả hai tay. Sức nóng của sứ truyền qua lòng bàn tay, nhưng tim cô lại lạnh ngắt, đập thình thịch liên hồi chống lại lồng ngực. Cô phải thực hiện quy tắc tráo thuốc an thần qua kẽ răng. Đây là một thủ thuật sinh tồn cực kỳ nguy hiểm mà cô đã âm thầm luyện tập hàng chục lần trước gương phòng tắm.


Hạ An đưa ly sữa lên môi. Cô khẽ hé miệng, dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ về phía sau, tạo ra một khoảng trống nhỏ ở kẽ răng sâu phía trong bên má trái. Cô ngửa cổ uống một ngụm lớn. Dòng sữa ngọt lịm nhưng đắng chát chảy vào khoang miệng. Bằng một phản xạ cơ học cực kỳ chính xác, cô không nuốt ngay mà dùng lưỡi giữ lại phần cặn thuốc bột chưa tan hết, ép chặt nó vào kẽ răng molar sâu nhất và khoang má trong, chỉ để phần sữa lỏng trôi xuống thực quản.


*Ực.*


Tiếng nuốt khan vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng. Hạ An đặt ly sữa xuống, khẽ thở ra một hơi, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười ngây thơ. Nhưng vị đắng chát tàn nhẫn của Haloperidol bắt đầu rò rỉ ra ngoài, kích thích mạnh mẽ vào niêm mạc họng, tạo ra một cơn buồn nôn kinh khủng. Cô phải dùng lưỡi ép chặt hơn nữa vào kẽ răng, không cho bột thuốc tràn ra.


"Cô chủ uống ngoan lắm," vú Mai nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng không chạm tới mắt. Nhưng bà ta không thu lại chiếc khay bạc. Thay vào đó, tay bà ta thọc vào túi tạp dề xám, rút ra một chiếc thìa bạc nhỏ và một chiếc đèn pin y tế bằng kim loại.


Trâm mắt Hạ An co thắt lại. Khủng hoảng y khoa đã ập đến ngoài dự tính của cô.


"Bà chủ dặn, dạo này cô chủ hay có biểu hiện ngậm thuốc rồi nôn ra. Để chắc chắn thuốc bổ được hấp thụ tốt nhất, từ nay tôi phải kiểm tra miệng cô sau khi uống," vú Mai bước lên một bước, dí sát chiếc thìa bạc vào môi Hạ An. "Há miệng ra, tiểu thư."


Áp lực nghẹt thở bao trùm lấy căn phòng. Hạ An cảm thấy nhịp tim mình đang tăng vọt lên mức báo động. Nếu cô để lộ sự hoảng loạn, vú Mai sẽ lập tức phát hiện ra phần bột thuốc đang bị ép chặt ở kẽ răng má trái. Cô phải kích hoạt kỹ năng kiểm soát nhịp thở và nhịp tim.


Dưới vạt váy trắng, bàn tay trái của cô siết chặt lấy chiếc vòng tay bạc. Cô miết mạnh các ngón tay vào những góc nhọn khắc tên mình, để cơn đau vật lý buốt nhói truyền thẳng lên đại não. Cơn đau ấy hoạt động như một mỏ neo tinh thần, cưỡng ép nhịp tim cô hạ xuống dưới 80 nhịp/phút, giữ cho biểu cảm khuôn mặt cô hoàn toàn trống rỗng, lờ đờ đúng như trạng thái của một người đang chịu tác dụng của thuốc an thần.


Cô từ từ há miệng ra.


*Cạch.*


Chiếc thìa bạc lạnh ngắt chạm vào răng cô, đè mạnh xuống lưỡi. Vú Mai bật chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng trắng xanh, sắc lạnh rọi thẳng vào khoang miệng của Hạ An. Ánh sáng quét qua vòm họng, quét qua hai bên amidan.


Hạ An giữ điềm tĩnh đến cực hạn. Cô lén dùng má trái ép chặt phần thịt khoang miệng vào kẽ răng sâu, tạo thành một vách ngăn thịt hoàn hảo che giấu hoàn toàn phần bột thuốc chưa tan bên trong. Đầu lưỡi cô hơi cong lên để che khuất góc khuất phía sau răng molar.


Chiếc thìa bạc của vú Mai di chuyển, cọ xát vào nướu răng của cô, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Vị đắng của thuốc bắt đầu tan nhanh hơn, hòa vào nước bọt, chảy xuống cuống họng. Cơn co thắt dạ dày trỗi dậy dữ dội, Hạ An cảm thấy cổ họng mình như muốn nghẹt lại vì buồn nôn. Nhưng cô không được phép ho hay sặc. Chỉ cần một tiếng ho nhẹ, bột thuốc sẽ văng ra ngoài, và cô sẽ bị dán nhãn chống đối điều trị ngay lập tức.


"Nuốt nước bọt đi, cô chủ," vú Mai ra lệnh, ánh mắt bà ta nheo lại đầy nghi ngờ khi thấy Hạ An giữ nước bọt quá lâu.


Hạ An nhìn thẳng vào mắt vú Mai. Ánh mắt cô vô hồn, ngập sương như một con búp bê thủy tinh không có sự sống. Cô cưỡng ép bản thân nuốt khan một ngụm nước bọt lớn chứa một phần bột thuốc đã hòa tan. Vị đắng chát kinh hoàng trôi tuột xuống cổ họng, đốt cháy thực quản của cô. Nhưng đó là cái giá phải trả để bảo vệ bí mật lớn hơn.


Sau khi thấy Hạ An nuốt khan thành công, vú Mai mới từ từ rút chiếc thìa bạc ra. Bà ta dùng khăn giấy lau sạch chiếc thìa, cất đèn pin vào túi tạp dề, rồi bưng chiếc khay bạc lên.


"Tốt lắm. Cô chủ lo học rồi ngủ sớm đi. Ngày mai bà chủ sẽ lên kiểm tra sức khỏe của cô," vú Mai nói lạnh lùng, rồi quay lưng bước ra ngoài.


*Cạch. Cạch.*


Tiếng chốt cửa gỗ và tiếng xích sắt bên ngoài lại vang lên, khóa chặt Hạ An trong không gian cô độc của phòng áp mái.


Ngay khi tiếng bước chân của vú Mai khuất hẳn ở cầu thang, Hạ An lập tức đổ gục xuống sàn nhà vệ sinh khép kín. Cô không kịp bật đèn, chỉ lao thẳng đến bồn rửa mặt, há miệng rộng và dùng hai ngón tay thọc sâu vào cổ họng.


*Oẹ...*


Cơn co thắt dạ dày dữ dội đẩy toàn bộ phần nước bọt đắng chát, bọt sữa ấm và phần bột thuốc Haloperidol chưa tan ở kẽ răng ra ngoài bồn rửa. Chất dịch màu trắng đục hòa lẫn với những vệt bột thuốc màu xám nhạt trôi tuột xuống lỗ thoát nước dưới dòng nước xả mạnh mẽ. Hạ An súc miệng liên tục bằng nước lạnh cho đến khi khoang miệng hoàn toàn sạch sẽ, nhưng vị đắng kim loại của thuốc hướng thần đã kịp ngấm vào niêm mạc, khiến đầu lưỡi cô tê dại và một cơn đau đầu âm ỉ bắt đầu nhen nhóm từ vùng gáy.


Cô lảo đảo bước ra khỏi nhà vệ sinh, lồng ngực phập phồng thở dốc. Thể chất cô vốn đã mảnh mai, giờ đây càng thêm suy nhược nhẹ do những đêm liên tục phải tự gây nôn để thanh lọc cơ thể. Cô biết, nếu tình trạng này kéo dài, cơ thể cô sẽ sụp đổ trước khi cô kịp tròn mười mười tám tuổi để tự giải thoát.


Hạ An quỳ xuống bên mép giường, lật tấm ván sàn lỏng lẻo và lôi quả táo sạch của Chú Tư ra. Cô dùng vạt váy trắng lau sạch quả táo, rồi cắn một ngụm lớn. Vị ngọt thanh, mát lành và đầy dinh dưỡng của quả táo sạch từ từ xoa dịu đi cơn bỏng rát trong thực quản, tiếp thêm cho cô một chút sinh lực để chống chọi với bóng đêm.


Cô ngồi dưới gầm giường, ôm lấy đầu gối, ánh mắt nhìn trân trân vào chiếc vòng bạc rớm máu trên cổ tay. Cuộc kiểm tra miệng đột xuất của vú Mai tối nay là một lời cảnh báo đẫm máu: sự giám sát y khoa của gia đình họ Diệp đang ngày càng trở nên tàn nhẫn và tinh vi hơn. Cô không thể mãi dùng quy tắc tráo thuốc qua kẽ răng này được nữa. Cô phải tìm cách thâm nhập vào căn phòng bị niêm phong của Diệp Thảo Chi để tìm kiếm nhật ký và bằng chứng trước khi Tần Nhã tăng liều lượng đầu độc lên mức không thể đảo ngược.


Bên ngoài cửa sổ, màn đêm bao trùm lấy biệt thự Hoa Hồng Trắng, im lặng và đáng sợ như một bãi tha ma đang chờ đợi nạn nhân tiếp theo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!