Mặt Nạ Suy Nhược
Tiếng gõ cửa dồn dập của tài xế Nguyễn Văn Hùng vang lên rầm rầm bên ngoài cửa gỗ nhà vệ sinh, đe dọa sẽ đập nát hoàn toàn cơ hội trốn chạy cuối cùng của cô. Mỗi nhịp đập mạnh vào cánh cửa gỗ như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Trần Hạ An.
"Hạ An! Cháu ở trong đó làm gì mà lâu thế? Mở cửa ra ngay!" Giọng gã tài xế trầm đục, mang theo sự thiếu kiên nhẫn và nghi ngờ cực độ. Gã biết rõ thời gian cô ở trong này đã vượt quá giới hạn của một cuộc rửa vết thương thông thường.
Hạ An không trả lời. Lúc này, cô đang đứng bám chặt vào bậu cửa sổ nhôm kính của phòng khám từ phía ngoài hẻm, cơ thể mảnh mai treo lơ lửng giữa khoảng không. Lòng bàn tay trái rách sâu mới quấn băng gạc bắt đầu rỉ máu tươi, thấm qua lớp vải trắng tinh một vệt đỏ thẫm rát buốt. Cơn sốt nhẹ từ đêm qua khiến hai gò má cô nóng bừng, nhưng đầu ngón tay bám vào gờ nhôm lại lạnh ngắt như băng. Mùi dầu máy mài cơ khí từ tiệm khóa của Lâm Hoài vẫn bám đầy trên thớ vải cặp sách đeo chéo trên vai cô, quyện với mùi ẩm mốc của con hẻm nhỏ tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
*“Mình phải dùng chính cơn sốt này làm lá chắn,”* bộ não phân tích sắc bén của cô gái mồ côi mười bảy tuổi lập tức đưa ra quyết định. *“Nếu mình ngất xỉu thật trên sàn nhà vệ sinh, chú Hùng sẽ không thể nghi ngờ việc mình vừa trèo ra ngoài.”*
Hạ An nín thở, dùng chút sức lực tàn tạ còn lại của cơ thể suy nhược do nhịn ăn, co chân đạp mạnh vào đường ống nước rỉ sét để lấy đà, lách người qua ô cửa thông gió hẹp chỉ rộng chừng ba mươi centimet. Cô trượt xuống nền gạch men lạnh lẽo của nhà vệ sinh không tiếng động.
Nhanh như cắt, cô lén dùng vạt áo len lau sạch vết bùn đất bám dưới đế giày búp bê, rồi ném chiếc cặp sách cũ sang một góc. Hạ An nằm rạp xuống sàn nhà vệ sinh, mái tóc đen dài xõa xượi trên nền gạch ẩm ướt, đôi mắt khép hờ, hai vai rũ xuống hoàn toàn. Cô chủ động buông lỏng toàn bộ cơ mặt, đưa cơ thể vào trạng thái giả vờ ngất xỉu do kiệt sức và ngộ độc thuốc hướng thần.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ bị tài xế Hùng đạp tung. Gã sầm sập lao vào, gương mặt vuông góc cạnh đầy vẻ giận dữ. Nhưng ngay khi nhìn thấy Hạ An đang nằm bất động dưới sàn, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, hai gò má đỏ hửng vì sốt cao, cơn giận của gã bỗng khựng lại.
"Hạ An?" Hùng cúi xuống, tháo chiếc kính râm ra. Gã lay mạnh bả vai cô.
Hạ An không phản ứng, hơi thở cô mỏng manh, đứt quãng. Bàn tay trái quấn băng gạc dính máu của cô khẽ co giật nhẹ—một triệu chứng ngoại tháp giả tạo mà cô cố tình tạo ra bằng cách gồng nhẹ cơ ngón tay.
Hùng ngửi thấy mùi dầu máy cơ khí nồng nặc phát ra từ chiếc cặp sách đổ nhào bên cạnh, nhưng gã nhớ lại lời giải thích trước đó của cô về việc sửa khóa kéo bị kẹt ở tiệm khóa Chợ Nghè nên không mảy may nghi ngờ. Gã bế xốc thân hình nhẹ bẫng của cô lên, vội vã đưa ra xe limousine để quay về biệt thự Hoa Hồng Trắng.
***
Biệt thự Hoa Hồng Trắng chiều hôm đó chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến tột cùng.
Sau khi được đưa về, Hạ An lập tức bị giam lỏng trong căn phòng ngủ áp mái. Căn phòng nhỏ nằm ở tầng cao nhất biệt thự giờ đây đã được Tần Nhã ngụy trang thành một phòng biệt giam y khoa khép kín. Lớp decal đục mờ màu trắng sữa dán chặt trên các ô cửa kính cường lực ngăn chặn hoàn toàn ánh nắng mặt trời, chỉ để lại một thứ ánh sáng nhạt nhòa, đơn sắc. Trên trần nhà, đốm sáng đỏ li ti từ hai mắt camera—một công khai, một ẩn trong tròng mắt thủy tinh của con búp bê sứ trên kệ sách—không ngừng nhấp nháy, giám sát mọi chuyển động nhỏ nhất của cô.
Hạ An ngồi trước bàn trang điểm bằng gỗ sơn trắng. Cô nhìn vào chiếc gương soi, nơi phản chiếu một gương mặt tiều tụy, đôi môi khô khốc nứt nẻ và ánh mắt u uất.
*“Tần Nhã đang nghi ngờ việc mình đột nhập phòng y tế đêm qua,”* Hạ An thầm nghĩ, ngón tay khẽ miết lên những góc nhọn của chiếc vòng tay bạc trên cổ tay trái. *“Bà ta đã cho lắp thêm camera ẩn và cắt nguồn điện dự phòng của mình. Cách duy nhất để vô hiệu hóa sự giám sát này là biến mình thành thứ mà bà ta muốn thấy: một con búp bê thủy tinh đã hoàn toàn bị hủy hoại bởi Haloperidol.”*
Cô bắt đầu luyện tập. Hạ An thả lỏng toàn bộ cơ mặt, để khóe miệng hơi trễ xuống, đôi mắt nhìn vào một điểm vô định trong không gian để tạo ra biểu cảm lờ đờ, vô hồn của bệnh nhân bị suy nhược thần kinh nặng. Cô giơ bàn tay phải lên, cưỡng ép các đầu ngón tay run rẩy liên tục với tần số nhanh, mô phỏng hoàn hảo triệu chứng run tay ngoại tháp của người bị đầu độc thuốc hướng thần liều cao.
Trong lúc cơ thể đang diễn xuất một cách xuất sắc, bộ não của Hạ An vẫn hoạt động hết công suất. Cô đang nhẩm tính lại chuỗi số mật mã bệnh án của Tuyết Mai: *“0509-TM”* đang được giấu dưới tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường. Cô cần phải bảo vệ mảnh giấy đó và chiếc điện thoại Nokia bằng mọi giá để chuyển thông tin cho Đạt giải mã lớp mật mã thứ hai trong USB của Thảo Chi.
*Cạch.*
Tiếng xích sắt khóa ngoài cửa phòng áp mái rít lên khô khốc. Cánh cửa gỗ dày bật mở. Tần Nhã bước vào phòng với phong thái quý phái thường lệ. Bà ta diện một bộ sườn xám lụa tơ tằm màu xanh rêu, gương mặt thanh tú kéo căng do can thiệp thẩm mỹ không lộ ra một nếp nhăn nào, nhưng đôi mắt sắc lẹm thì dán chặt vào Hạ An.
Trên tay Tần Nhã là một đĩa táo gọt sẵn, những miếng táo trắng muốt được cắt tỉa hoàn hảo nhưng đối với Hạ An, chúng chẳng khác nào những miếng bả độc.
"Hạ An, con yêu của mẹ," giọng Tần Nhã ngọt ngào như mật ong, nhưng lại mang theo hơi lạnh thấu xương. "Mẹ nghe chú Hùng báo con bị ngất xỉu ở phòng khám. Sức khỏe của con dạo này yếu quá. Mẹ có gọt ít táo cho con này."
Hạ An không quay đầu lại ngay. Cô cố tình trì hoãn phản xạ mất hai giây, rồi từ từ xoay người, đôi mắt lờ đờ giả vờ như mất một lúc lâu mới định vị được sự hiện diện của mẹ nuôi.
"M-mẹ..." Giọng cô thều thào, nói lắp bắp, các từ ngữ dính vào nhau. "Con... con xin lỗi... đầu con... đau quá..."
Tần Nhã bước đến gần, đặt đĩa táo xuống bàn trang điểm. Bà ta chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của cô.
Hạ An đưa bàn tay phải run rẩy lên, cố gắng cầm lấy chiếc dĩa bạc. Các ngón tay cô run bần bật, chiếc dĩa va chạm vào đĩa sứ phát ra những tiếng *cạch, cạch* đầy bất ổn. Khi cô vừa găm vào miếng táo và nhấc lên, bàn tay đột ngột co rút nhẹ, làm miếng táo rơi rụng xuống sàn nhà vệ sinh sát chân Tần Nhã.
"Con... con không cố ý..." Hạ An ngước nhìn Tần Nhã với ánh mắt ngơ ngác, đầy vẻ sợ hãi và lệ thuộc hoàn toàn.
Tần Nhã không giận dữ. Ngược lại, đôi mắt sắc sảo của bà ta khẽ nheo lại đầy thích thú. Bà ta cúi xuống, dùng ngón tay thon dài sơn móng đỏ chót nâng cằm Hạ An lên. Sức mạnh từ ngón tay bà ta khá mạnh, ép Hạ An phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Tần Nhã soi kỹ vào đồng tử của Hạ An. Dưới ánh sáng nhạt nhòa của căn phòng, đồng tử của Hạ An hơi giãn nhẹ—kết quả của việc cô đã chủ động nhìn vào bóng tối dưới gầm bàn trang điểm trước đó để tạo phản xạ tự nhiên.
"Đáng thương quá," Tần Nhã lẩm bẩm, ngón tay khẽ vuốt ve gò má nóng hâm hấp vì sốt của Hạ An. "Hệ thần kinh của con dạo này nhạy cảm quá rồi. Phải uống thuốc bổ đều đặn nghe chưa?"
"D-dạ... con... con nghe lời mẹ..." Hạ An thả lỏng hoàn toàn cơ mặt, đóng vai đứa trẻ mất trí nhớ hoàn hảo, để mặc cho Tần Nhã thao túng cảm xúc.
Tần Nhã mỉm cười hài lòng. Sự giám sát y tế của bà ta đối với Hạ An lúc này đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi kỹ năng kiểm soát sinh lý và diễn xuất đỉnh cao của cô. Bà ta tin rằng đứa con nuôi cuối cùng đã hoàn toàn bị khuất phục dưới tác động của những liều thuốc an thần hàng đêm.
***
Cuộc gặp gỡ gia đình vào chiều hôm đó tại phòng khách chính biệt thự là một thử thách tàn nhẫn khác đối với lòng tự trọng của Hạ An.
**Diệp Kim Chi**—chị gái của Diệp Chấn Phong, một quý bà ngoài năm mươi tuổi với gương mặt đầy nếp nhăn nanh ác, đeo đầy trang sức vàng ngọc diêm dúa—đang ngồi phe phẩy chiếc quạt lông công đắt tiền trên ghế sofa da Ý.
Ngay khi nhìn thấy Hạ An được vú Mai dìu xuống cầu thang với dáng điệu dặt dẹo, lờ đờ, Diệp Kim Chi lập tức bĩu môi, giọng nói chua ngoa, chói tai vang lên khắp phòng khách:
"Nhìn cái ngữ nó kìa! Đúng là dòng giống mồ côi ăn bám, có đắp bao nhiêu lụa là của nhà họ Diệp cũng không che nổi cái vẻ bần tiện, dặt dẹo như con nghiện. Chấn Phong với cô Tần Nhã thật là thừa tiền mới đem thứ phế thải này về nuôi."
Hạ An đứng cúi đầu sát vạt áo váy trắng, bàn tay trái quấn băng gạc dính máu khô khẽ siết chặt chiếc vòng bạc dưới lớp áo để lấy cơn đau vật lý làm mỏ neo giữ vững sự tỉnh táo. Đại não cô đang gào thét phẫn nộ, nhưng ngoài mặt, cô chỉ run rẩy, bờ vai khẽ co rút lại như một đứa trẻ bị tổn thương sâu sắc trước những lời sỉ nhục.
"Chị Kim Chi nói phải," Tần Nhã ngồi bên cạnh, khẽ nhấp một ngụm trà sâm, khóe mắt liếc nhìn biểu cảm của Hạ An. "Con bé dạo này thần kinh bất ổn lắm, suốt ngày hoang tưởng tự hủy hoại bản thân. Tôi đang phải cho uống thuốc bổ não đặc trị hàng ngày đây."
"Nuôi loại này chỉ tổ mang họa vào thân," Diệp Kim Chi cười khẩy, chiếc quạt lông công phe phẩy tạo ra những luồng gió lạnh lẽo. "Liệu mà quản cho chặt, kẻo nó lại nhảy lầu tự tử như con Tuyết Mai ngày trước thì lại mang tiếng ác cho gia tộc họ Diệp."
Hạ An phải chịu đựng sự khinh miệt công khai đó suốt hai tiếng đồng hồ mà không được phép phản kháng. Lòng tự trọng của cô bị chà đạp dưới đế giày cao gót của những kẻ thượng lưu đạo đức giả, nhưng cô biết, cái giá phải trả này là hoàn toàn xứng đáng để giữ an toàn cho bản thân và đồng minh vòng ngoài.
***
Giờ ăn tối bắt đầu lúc bảy giờ tối tại phòng ăn chính lộng lẫy dưới ánh đèn pha lê lấp lánh.
Diệp Chấn Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, phong thái triệu phú lịch lãm thường ngày vẫn vẹn nguyên, nhưng đôi mắt hắn thỉnh thoảng lại lóe lên tia nhìn lạnh lùng quét qua Hạ An. Bên cạnh hắn, Tần Nhã và Diệp Kim Chi đang vui vẻ trò chuyện về các dự án từ thiện sắp tới của tập đoàn Diệp Gia.
Hạ An ngồi ở góc bàn, trước mặt cô là một bát súp gà hạt sen nghi ngút khói do đầu bếp Sâm nấu riêng. Mùi súp thơm lừng nhưng khứu giác nhạy bén của cô vẫn ngửi thấy mùi hăng hắc cực kỳ nhẹ của chất ức chế thần kinh được pha trộn tinh vi bên trong.
Cô cầm chiếc thìa bạc bằng bàn tay phải run rẩy dữ dội. Cô cố tình múc một thìa súp, đưa lên lưng chừng không trung rồi để các ngón tay co rút đột ngột.
*Xoảng!*
Chiếc thìa bạc rơi mạnh vào lòng bát sứ, dòng súp nóng loang lổ bắn tung tóe lên mặt bàn kính và vương vãi đầy trên chiếc váy trắng tinh khôi của cô.
"Con... con xin lỗi bố mẹ... tay con... run quá..." Hạ An nói lắp bắp, nước mắt dâng đầy khóe mắt dờ đẫn, cô vội vã dùng khăn giấy lau vết bẩn một cách vụng về, làm vệt nước súp loang rộng hơn.
Vú Mai đứng cạnh đó, gương mặt xám ngoét, hai tay siết chặt tà tạp dề xám xịt trong sự dằn vặt và sợ hãi tột cùng. Bà ta biết rõ nguyên nhân khiến tay Hạ An run rẩy, nhưng tờ biên nhận nợ cờ bạc mà Hạ An đang nắm giữ buộc bà ta phải im lặng đồng lõa.
Tần Nhã nhìn cảnh tượng nhếch nhác đó, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ thỏa mãn ái kỷ cực đoan. Bà ta liếc nhìn Chấn Phong, ánh mắt như muốn ngầm báo cáo rằng hệ thần kinh của đứa con nuôi cuối cùng đã hoàn toàn bị khuất phục, không còn bất kỳ khả năng phản kháng hay tự học luật pháp nào nữa.
Chấn Phong khẽ gật đầu, đặt ly rượu vang đỏ xuống bàn, giọng nói trầm ấm thường ngày cất lên nhưng mang theo hơi lạnh của hầm ngục băng giá:
"Không sao đâu con yêu. Con mệt thì cứ lên phòng nghỉ sớm đi. Ngày mai bố sẽ bảo luật sư Sơn mang một số giấy tờ bảo hiểm mới đến cho con ký để chuẩn bị cho chuyến du học sắp tới."
Hạ An cúi đầu vâng lời, đôi mắt lờ đờ nhìn xuống vệt súp gà đang loang lổ trên váy trắng như một vệt máu đang rỉ ra từ lồng kính thủy tinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!