Mắt Xích Thịnh Phát
Bình minh ngày hôm sau đổ xuống biệt thự Hoa Hồng Trắng một thứ ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo như tro tàn. Cơn bão đêm qua đã tạnh, nhưng những giọt nước mưa vẫn nặng nề nhỏ giọt từ mái ngói áp mái xuống nền đá sỏi phía dưới, phát ra những tiếng *tọc, tọc* đều đặn, gõ nhịp vào sự im lặng đến rợn người của dinh thự.
Trần Hạ An đứng bất động bên cửa sổ phòng áp mái. Qua lớp decal đục mờ màu trắng sữa mà cô đã lén cào một vết xước nhỏ bằng chiếc vòng bạc, cô nhìn xuống khoảng sân vườn phía dưới. Lán trại của Chú Tư hoang tàn, chiếc chõng tre gãy đôi nằm chỏng chơ trong bùn đất nhão nhoét. Chú Tư không có ở đó. Đàn chó nghiệp vụ Berger cũng im tiếng, chỉ còn những vệt xích sắt kéo lê trên đất như những vệt roi hằn sâu vào da thịt. Sự im lặng câm lặng đầy kiên cường của người làm vườn câm đêm qua—người đã chấp nhận luồng điện từ dùi cui của Lê Đình Chiến để bảo vệ lối thoát của Lâm Hoài—như vẫn còn hiển hiện trong không khí, biến thành một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực mảnh mai của Hạ An.
"Chú Tư..." Hạ An thì thầm, hai chữ nghẹn lại nơi cổ họng.
Cô biết, nếu đêm qua cô bước xuống sân vườn, nếu cô để lộ một chút biểu cảm xót xa hay cố tình can thiệp để cứu Chú Tư, Diệp Chấn Phong sẽ lập tức liên kết cô với chiếc hộp thiếc chứa răng sữa của chị Diệp Thảo Chi. Sự tự phụ ái kỷ của hắn sẽ biến thành một cơn thịnh nộ tàn độc, và toàn bộ kế hoạch sinh tồn thầm lặng của cô sẽ sụp đổ trước khi cô chạm được vào công lý. Cô đã buộc phải đứng nhìn, lạnh lùng và vô cảm trước ống kính camera hồng ngoại trên trần nhà, tự giam mình vào vai một đứa con nuôi bị ngấm thuốc an thần Haloperidol lờ đờ, vô hại.
Nhưng thể xác của cô đã đến giới hạn chịu đựng. Vết thương rách sâu ở lòng bàn tay trái—hậu quả của việc cô cố tình dùng chiếc vòng bạc tự cấu để giữ tỉnh táo trong phòng máy net cỏ Chợ Nghè—đang sưng tấy lên. Lớp da non đỏ hửng dưới lớp băng gạc trắng tinh bắt đầu rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu tươi, nhức nhối theo từng nhịp đập của mạch máu. Cơn sốt nhẹ bắt đầu nhen nhóm, khiến hai gò má cô nóng bừng nhưng đầu ngón tay lại lạnh ngắt.
Hạ An cúi xuống, lén lật tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường. Mảnh giấy xếp tư chứa mã số bệnh án của Tuyết Mai: *“0509-TM”* vẫn nằm an toàn bên cạnh chiếc điện thoại Nokia cục gạch đã tắt nguồn. Cô biết, đây là chìa khóa để bẻ gãy lớp mật mã thứ hai trong USB của Thảo Chi mà Đạt đang giữ ngoài phòng net. Nhưng cô không thể ra ngoài. Lệnh khóa cửa sớm lúc chín giờ tối của Chấn Phong đã biến phòng áp mái thành một lồng kính vô trùng khép kín. Cô cần một cái cớ hợp pháp để bước ra khỏi ranh giới của biệt thự.
*“Vết thương này chính là chiếc vé duy nhất của mình,”* Hạ An thầm nghĩ, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng lý trí lạnh lùng.
Cô tháo lớp băng gạc dính máu ra. Vết thương rách sâu ở lòng bàn tay vẫn còn rỉ máu tươi. Không một chút do dự, Hạ An dùng đầu ngón tay trỏ, nhấn mạnh vào miệng vết thương, cưỡng ép dòng máu đỏ thẫm trào ra lần nữa. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não, khiến cô phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Cô bôi vệt máu tươi lên tấm ga trải giường trắng muốt, tạo ra một hiện trường tự hủy hoại bản thân hoàn hảo của một bệnh nhân trầm cảm nặng.
Nửa tiếng sau, Tần Nhã bước vào phòng cùng vú nuôi Trần Thị Mai để kiểm tra y tế định kỳ. Ngay khi nhìn thấy vệt máu loang lổ trên ga giường và bàn tay đẫm máu của Hạ An, gương mặt căng cứng do thẩm mỹ của Tần Nhã giật mạnh một cái. Sự nghi ngờ cực đoan của người mẹ nuôi ái kỷ lập tức trỗi dậy, nhưng nỗi sợ hãi về việc đứa con nuôi cuối cùng bị nhiễm trùng máu hoặc chết trước khi tròn mười lăm tuổi—thời điểm kích hoạt bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ thứ tư trị giá năm triệu đô-la Mỹ—đã buộc bà ta phải đưa ra quyết định.
"Vú Mai, bảo tài xế Hùng đưa con bé đến phòng khám đa khoa quận ngay lập tức," Tần Nhã ra lệnh, giọng nói ngọt ngào giả tạo thường ngày đã biến thành một sự lạnh lùng, dứt khoát. "Băng bó sạch sẽ rồi đưa thẳng về nhà. Không được để con bé tiếp xúc với bất kỳ ai."
***
Chiếc xe sedan hạng sang của họ Diệp lướt êm ái qua cổng sắt khóa vân tay của biệt thự Hoa Hồng Trắng, hướng về phía trung tâm thành phố. Tài xế Nguyễn Văn Hùng—gã đàn ông vạm vỡ với gương mặt vuông góc cạnh lạnh lùng—không ngừng quan sát Hạ An qua chiếc gương chiếu hậu. Hùng đeo kính râm, bàn tay nắm chặt vô lăng, thể hiện sự kỷ luật và tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh giám sát của Diệp Chấn Phong.
"Hạ An, con cảm thấy trong người thế nào?" Giọng Hùng trầm đục vang lên trong khoang xe kín.
Hạ An ngồi co rụt người ở ghế sau, hai vai rũ xuống, mái tóc đen dài xõa xượi che nửa gương mặt nhợt nhạt. Cô cố tình thở dốc, giọng nói thều thào vô lực:
"Con... con đau đầu lắm, chú Hùng. Lòng bàn tay con buốt nhói... con thấy chóng mặt..."
Cô đóng vai một đứa trẻ bị ngấm thuốc hoàn hảo, triệt tiêu hoàn toàn sự nghi ngờ của gã tài xế. Xe dừng lại trước phòng khám đa khoa quận—một tòa nhà ba tầng sơn màu vàng nhạt bám đầy bụi đường. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc sực lên ngay khi Hạ An bước xuống xe, hòa cùng mùi cồn và bông băng y tế.
Tài xế Hùng dắt cô vào phòng tiểu phẫu. Trong lúc bác sĩ trực tiến hành rửa vết thương và quấn lại lớp băng gạc trắng sạch sẽ cho cô, Hùng đứng chặn ngay cửa phòng, mắt không rời khỏi cô một giây. Nhưng cơ hội lớn xuất hiện khi người điều dưỡng yêu cầu Hùng đi xuống quầy lễ tân ở tầng trệt để hoàn thành thủ tục ký nhận bảo hiểm và nộp viện phí tạm ứng.
"Tôi phải đi làm thủ tục. Cô ngồi yên ở đây, tôi sẽ quay lại trong năm phút," Hùng lạnh lùng cảnh cáo, ánh mắt gã quét qua chiếc cặp sách cũ bám mùi dầu máy mài cơ khí của cô đặt trên ghế chờ.
"Dạ... con biết rồi," Hạ An cúi đầu vâng lời.
Ngay khi bóng dáng cao lớn của tài xế Hùng biến mất sau khúc quanh cầu thang, vẻ lờ đờ giả tạo trên gương mặt Hạ An biến mất hoàn toàn. Cô bật dậy, nhét nhanh cuốn sổ tay luật pháp vào cặp sách. Cô biết mình chỉ có đúng năm phút trống trước khi Hùng quay lại.
Cô lách nhanh vào nhà vệ sinh phía cuối hành lang tầng hai. Căn phòng vệ sinh hẹp, có một ô cửa sổ thông gió nhỏ mở ra phía con hẻm tối phía sau phòng khám. Hạ An dẫm chân lên bệ bồn rửa mặt, lách thân hình mảnh mai qua khe hở cửa sổ, trượt xuống theo đường ống nước rỉ sét bám đầy rêu xanh. Đôi giày búp bê của cô chạm đất bùn ẩm ướt của con hẻm không tiếng động.
Cô băng nhanh qua con hẻm nhỏ hẹp, tiến thẳng về phía đối diện—nơi tọa lạc của **Quán cà phê Góc Khuất**.
***
Quán cà phê Góc Khuất nằm sâu trong một ngõ tối hẻo lánh, cách phòng khám đa khoa chỉ một con đường nhỏ nhưng lại như một thế giới hoàn toàn khác biệt. Nơi đây không có ánh sáng rực rỡ của phố thị, không có camera giám sát đường phố xung quanh. Không gian quán tối tăm, ngột ngạt, bốc lên mùi khói thuốc lào hăng hắc, mùi bã cà phê ẩm mốc và tiếng xì xào của những người lao động nghèo khổ ra vào mua bán phế liệu.
Hạ An bước vào quán, quai cặp sách bám mùi dầu máy mài cơ khí siết chặt trên vai. Cô quét nhanh ánh mắt qua các bàn nước tối tăm. Ở góc khuất nhất của quán, dưới bóng râm của một tấm rèm vải thô bám bụi, một người đàn ông trung niên đang ngồi một mình trước ly trà đá đã tan hết đá.
Đó là **Trần Hùng**—cựu cảnh sát hình sự, hiện là thám tử tư độc lập đang âm thầm điều tra vụ tai nạn của Diệp Thảo Chi. Gương mặt ông phong trần, đầy những vết sẹo nhỏ kéo dài từ gò má xuống cằm, đôi mắt sắc sảo lầm lì ẩn dưới chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống.
"Hạ An?" Trần Hùng khẽ ngước mắt lên, giọng ông trầm và khàn đặc.
"Cháu đây, chú Hùng," Hạ An nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện, bàn tay trái quấn băng gạc trắng sạch sẽ đặt dưới gầm bàn để tránh gây chú ý.
Trần Hùng không lãng phí một giây nào. Ông lướt nhanh ánh mắt ra phía cửa quán để cảnh giác, rồi lén đẩy qua gầm bàn một phong bì thư màu nâu nhạt đã sờn cũ.
"Bản sao hồ sơ điều tra thực địa vụ tai nạn của Diệp Thảo Chi mười năm trước," Trần Hùng thì thầm, giọng nói bị tiếng ồn ào của quán nước nuốt chửng. "Và đây là thứ quan trọng nhất cháu cần."
Hạ An dùng bàn tay phải run nhẹ mở phong bì dưới gầm bàn. Từ bên trong, cô rút ra một bức ảnh màu khổ 9x12.
Đó là **Bức ảnh chụp chung tại Thịnh Phát**. Bức ảnh ghi lại cảnh Diệp Chấn Phong—người cha nuôi triệu phú lịch lãm của cô—đang đứng khoác vai thân thiết với **Lê Huy Hoàng**, Giám đốc chi nhánh Tổng công ty Bảo hiểm Thịnh Phát, tại một sân golf tư nhân sang trọng. Cả hai đều cười rất tươi, trên tay Hoàng cầm một tập hồ sơ dày có đóng dấu đỏ của Thịnh Phát.
"Bức ảnh này được chụp đúng một tuần trước khi Diệp Thảo Chi qua đời vì tai nạn giao thông," Trần Hùng giải thích, ánh mắt ông lộ rõ sự lạnh lùng của một điều tra viên lão luyện. "Lê Huy Hoàng chính là kẻ đã ký duyệt khống toàn bộ các hợp đồng bảo hiểm nhân thọ của ba đứa trẻ mồ côi trước đó nhà họ Diệp mà không qua bất kỳ quy trình thẩm định sức khỏe thực tế nào. Sau khi mỗi vụ 'tai nạn' xảy ra, dòng tiền bồi thường trị giá hàng triệu USD từ Thịnh Phát lập tức được giải ngân thẳng vào các tài khoản công ty vỏ bọc của tập đoàn Diệp Gia."
Hạ An nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Bộ não phân tích luật pháp sắc bén của cô lập tức ráp nối các dữ liệu tài chính rò rỉ mà cô đã thu thập được từ phòng net Chợ Nghè.
"Cháu hiểu rồi..." Hạ An thì thầm, đồng tử cô giãn nhẹ dưới trạng thái Tỉnh táo cực hạn. "Tập đoàn Diệp Gia đang gánh khoản nợ xấu bất động sản lên tới hàng trăm tỷ đồng. Họ không nhận nuôi chúng cháu vì từ thiện. Chúng cháu thực chất là những sản phẩm tài chính được chuẩn bị để thanh lý. Số tiền bồi thường bảo hiểm nhân mạng đứng tên cháu trị giá năm triệu đô-la chính là dòng tiền quyết định để cứu tập đoàn của Chấn Phong khỏi phá sản."
"Đúng vậy," Trần Hùng gật đầu, gương mặt ông đanh lại dằn vặt. "Mối quan hệ lợi ích nhóm giữa Chấn Phong và Lê Huy Hoàng là một mắt xích tội phạm tài chính có tổ chức cực kỳ tinh vi. Chúng xóa sạch mọi dấu vết kỹ thuật số trên hệ thống mạng để tránh bị cảnh sát sờ gáy."
Hạ An siết chặt bức ảnh trong tay, lòng bàn tay trái đau nhói lên một cơn đau buốt. "Chú Hùng, cháu cần hồ sơ bệnh án gốc của chị Diệp Tuyết Mai để bẻ gãy lớp mật mã thứ hai trong USB của Thảo Chi. Cháu đã có mã số bệnh án *'0509-TM'* từ Lâm Hoài gửi vào đêm qua."
Gương mặt phong trần của Trần Hùng bỗng chốc tối sầm lại. Ông kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống, giọng nói nhỏ dần nhưng mang theo một áp lực nặng nề khiến Hạ An lạnh gáy:
"Hạ An, đó là lý do chú gọi cháu ra đây gấp. Hồ sơ bệnh án điện tử cũ của Diệp Tuyết Mai và Diệp Hoài Nam trên hệ thống y tế tỉnh thực chất đã bị người của họ Diệp dùng tiền xóa sạch hoàn toàn từ ba năm trước. Không còn bất kỳ dấu vết số nào tồn tại."
Hạ An bàng hoàng, hơi thở cô nghẹn lại: "Xóa sạch? Vậy... chúng ta không thể đối chiếu chứng cứ độc chất học sao?"
Trần Hùng nhìn thẳng vào mắt cô, đưa ra lời cảnh báo đẫm máu:
"Chỉ còn một bản sao giấy duy nhất chưa bị tiêu hủy. Bản sao đó hiện đang được Lê Huy Hoàng cất giữ trực tiếp trong chiếc két sắt tuyệt mật ngay tại văn phòng làm việc riêng của hắn ở chi nhánh Bảo hiểm Thịnh Phát Quận 3. Chấn Phong giữ bản gốc, nhưng Hoàng giữ bản sao có chữ ký xác nhận của bác sĩ gia đình Phạm Minh Trí để làm lá bài tống tiền ngược lại họ Diệp nếu có biến cố xảy ra."
*“Văn phòng của Lê Huy Hoàng...”* Hạ An nhẩm lại địa điểm trong đầu. Đó là một vùng cấm cực kỳ nguy hiểm, nơi được bảo vệ bởi hệ thống an ninh quét vân tay hai lớp và đội ngũ bảo an chuyên nghiệp của Thịnh Phát. Để thâm nhập vào đó nộp đơn tố cáo hoặc lấy tài liệu là một nhiệm vụ bất khả thi đối với một nữ sinh mười bảy tuổi đang bị giam lỏng.
*Bíp... Bíp... Bíp!*
Tiếng còi xe limousine quen thuộc đột ngột vang lên từ phía bên kia đường phố, dội thẳng vào không gian ngột ngạt của Quán cà phê Góc Khuất. Tiếng còi kéo dài ba nhịp ngắn—tín hiệu báo động của tài xế Nguyễn Văn Hùng khi không tìm thấy cô trong phòng tiểu phẫu phòng khám.
"Thời gian đã hết," Trần Hùng nhanh chóng giật lại bức ảnh chụp chung, nhét vào túi áo khoác da. "Cháu phải quay lại ngay trước khi gã tài xế phát hiện ra cháu mất tích. Nếu gã báo cáo cho Chấn Phong, cháu sẽ bị cưỡng chế nhập viện tâm thần ngay lập tức."
"Cháu biết rồi. Cháu sẽ tìm cách tiếp cận văn phòng Thịnh Phát sau kỳ thi tốt nghiệp," Hạ An nói nhanh, giọng cô đanh thép quyết liệt bất chấp cơn sốt nhẹ đang hành hạ cơ thể.
Cô đứng dậy, đeo quai cặp sách bám mùi dầu máy mài cơ khí lên vai. Cô băng nhanh qua lối cửa sau của quán cà phê, lách người vào con hẻm tối ẩm ướt để chuẩn bị leo ngược cửa sổ thông gió trở lại nhà vệ sinh phòng khám đa khoa.
Nhưng ngay khi bàn tay phải của cô vừa chạm vào bậu cửa sổ nhôm kính của phòng khám, cô bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng cao lớn, vạm vỡ của tài xế Nguyễn Văn Hùng đang đứng sừng sững ngay giữa hành lang tầng hai, mắt gã dán chặt vào cánh cửa nhà vệ sinh nữ với vẻ nghi ngờ cực độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!