Gai Hồng Rớm Máu
Tiếng vĩ cầm của bản Nocturne Chopin phát ra từ chiếc loa âm trần vẫn tiếp tục rít lên những dải âm cao vút, méo mó và chói tai. Trong căn phòng áp mái trắng xóa của biệt thự Hoa Hồng Trắng, thời gian như đã đông cứng thành một khối băng dày đặc. Trần Hạ An nằm rạp trên tấm nệm sát cửa sổ, hai tai cô lùng bùng, thần kinh căng lên như sợi dây đàn sắp đứt dưới tác động của liệu pháp cô lập giác quan suốt bốn mươi tám tiếng qua. Bóng tối bao trùm lấy không gian, chỉ có ánh đèn hồng ngoại từ hai mắt camera—một trên trần nhà, một ẩn trong tròng mắt thủy tinh của con búp bê sứ trên kệ sách—nhấp nháy những đốm đỏ li ti, tựa như những con mắt quỷ đang canh chừng một con mồi đã kiệt sức.
Nhưng Hạ An không điên. Cô dùng ngón tay cái của bàn tay phải, luồn xuống dưới lớp băng gạc trắng dán chặt ở cổ tay trái, bấm mạnh vào vết thương rách sâu chưa kịp khép miệng. Cơn đau buốt nhói, nóng bỏng lập tức chạy dọc cánh tay lên thẳng đỉnh đầu, giải phóng một luồng adrenaline mạnh mẽ thổi bay màn sương mù u tối đang cố nuốt chửng nhận thức của cô. Chiếc vòng tay bạc khắc tên cô—kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Trần Thanh Hoa—tì chặt vào da thịt, hoạt động như một mỏ neo xúc giác tối cao giúp cô giữ vững liên kết với thực tại khách quan.
*Sột soạt... Cạch.*
Tiếng ngói âm dương chuyển động khẽ khàng sát bậu cửa sổ kéo Hạ An ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô nín thở, áp sát tai vào lớp kính cường lực đã bị dán decal đục mờ màu trắng sữa. Tiếng động ấy rất nhẹ, chỉ có thể là bước chân của một người đang mạo hiểm mạng sống bò trên mái nhà dốc đứng trong đêm sương mù lạnh giá.
Hạ An lách người vào góc chết của camera trần nhà, nơi bóng tối của chiếc tủ quần áo cũ che khuất một khoảng hẹp sát bậu cửa. Cô khẽ dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ chốt khóa cửa sổ thông gió—kẽ hở duy nhất mà cô đã âm thầm cạy mở từ đêm mưa trước.
Một bóng người gầy gò, mặc áo khoác gió đen sũng sương đêm hiện ra ngoài lớp kính đục. Là Lâm Hoài. Gương mặt cậu bạn thanh mai trúc mã từ cô nhi viện Hoa Mai xám ngoét vì lạnh, hai tay bám chặt vào gờ máng nước inox để giữ thăng bằng trên mái ngói trơn trượt. Qua khe hở hẹp chỉ rộng chừng ba centimet của ô cửa thông gió, Hoài lách một ngón tay luồn qua, thả vào lòng bàn tay Hạ An một mảnh giấy nhỏ xếp tư vuông vắn, bên ngoài bọc một lớp nilon mỏng chống ẩm.
"Mã số bệnh án của Tuyết Mai..." Giọng Hoài thì thầm qua kẽ gió rít, khàn đặc và gấp gáp. "0509-TM. Đạt nói đây là chìa khóa để bẻ gãy lớp mật mã thứ hai trong USB của Thảo Chi. Chú Tư đang bọc lót cho tớ ở vườn dưới. Cậu phải cẩn thận!"
Chưa kịp để Hạ An đáp lời, bóng của Lâm Hoài đã nhanh chóng trượt lùi xuống theo đường ống nước phía sau biệt thự, biến mất vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ đồi thông ngoại ô. Hạ An siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay phải, nhanh chóng nhét nó vào dưới tấm ván sàn lỏng lẻo gầm giường—nơi chiếc điện thoại Nokia cục gạch đang được giấu kín.
Nhưng ngay khi cô vừa áp tấm ván sàn trở lại vị trí cũ, một luồng ánh sáng pha cực mạnh từ phía sân vườn đột ngột quét qua lớp decal đục mờ của cửa sổ, rọi thẳng vào trần phòng áp mái. Tiếng chó nghiệp vụ Berger sủa vang lên dữ dội từ phía góc vườn phía Tây, phá vỡ sự im lặng đáng sợ của biệt thự Hoa Hồng Trắng.
Hạ An lập tức áp sát mắt vào một vết xước nhỏ mà cô đã lén cào trên lớp decal dán kính. Dưới sân vườn, sương mù lảng bảng trôi dưới ánh đèn cao áp. Lê Đình Chiến—trưởng ban bảo an biệt thự, gã cựu sĩ quan an ninh tàn nhẫn—đang dắt theo con chó Berger đầu đàn đi tuần tra ca đêm. Con dã thú hung hãn đang chồm lên, mũi hếch về phía đường ống nước sát nhà kính trồng lan, nơi Lâm Hoài vừa trượt xuống. Bộ móng vuốt của nó cào sột soạt vào nền đá sỏi, phát ra những tiếng gầm gừ khát máu.
*“Có kẻ xâm nhập!”* Tiếng gào thét của Chiến vang lên qua bộ đàm, gã rọi đèn pin công suất lớn quét dọc theo các bức tường đá xám của biệt thự. Ánh sáng loang loáng quét qua bậu cửa sổ phòng áp mái, chỉ cách vị trí Hạ An đứng chưa đầy nửa mét.
Tim Hạ An đập mạnh liên hồi. Cô hít sâu bằng bụng, điều hòa nhịp thở để giữ nhịp tim ổn định dưới ngưỡng tám mươi nhịp một phút. Cô biết rất rõ hệ thống camera thông minh trên trần nhà đang ghi lại mọi chuyển động biểu cảm của cô. Nếu cô bộc lộ bất kỳ sự lo lắng hay hoảng loạn nào, Tần Nhã đang giám sát từ phòng ngủ chính sẽ lập tức nhận ra sự bất thường và kích hoạt cuộc lục soát toàn diện. Cô buộc phải thả lỏng hoàn toàn cơ mặt, tựa lưng vào tường, đóng vai một đứa trẻ bị ngấm thuốc an thần Haloperidol lờ đờ, vô hồn.
Nhưng bên ngoài cửa sổ, cuộc rượt đuổi sinh tử đã bắt đầu thắt chặt.
Con chó nghiệp vụ đã đánh hơi thấy mùi bùn ẩm từ đế giày của Lâm Hoài sát gốc cây hồng dại. Nó sủa rít lên, kéo căng sợi xích sắt trên tay Chiến, định lao thẳng về phía bức tường đá ngăn cách với đồi thông bên ngoài. Lâm Hoài đang ở thế đường cùng, nếu con chó vượt qua góc cua, cậu sẽ bị bắt sống ngay lập tức.
Đúng lúc đó, từ góc đối diện của khu vườn—nơi lán trại mưu sinh nghèo nàn của người làm vườn câm nằm khuất sau những khóm hồng gai—một tiếng động lớn đột ngột vang lên.
*Rầm! Xoảng!*
Một chiếc xô sắt lớn đựng nước dùng để tưới cây bị kéo đổ, đổ ập xuống nền đá sỏi, nước bắn tung tóe tạo ra một tiếng vang lớn dội lại từ bức tường đá biệt thự. Tiếng động bất ngờ khiến con chó Berger giật mình, nó lập tức quay đầu, hướng về phía phát ra âm thanh sủa điên cuồng.
Lê Đình Chiến giật mạnh xích chó, gã lao nhanh về phía lán trại của Chú Tư. "Ai đó? Đứng im!"
Hạ An đứng bên cửa sổ, mắt dán chặt vào vết xước nhỏ trên decal kính. Cô nhìn thấy Chú Tư—người làm vườn câm ngoài năm mươi tuổi—đang bước ra từ bóng tối của lán trại. Gương mặt khắc khổ, sạm đen vì nắng gió của ông lộ rõ vẻ hoảng hốt. Ông quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt, hai bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vội vã khua khoắng trong không trung, dùng thủ ngữ ú ớ giải thích rằng mình lóng ngóng làm đổ xô nước trong lúc thức dậy đi vệ sinh ban đêm.
Nhưng Lê Đình Chiến không phải là kẻ dễ bị qua mắt. Sự nghi ngờ cực đoan của gã đã bị kích hoạt. Gã đá văng chiếc xô sắt rỗng sang một bên, gót giày combat nặng nề giẫm đạp thẳng lên những mầm hoa hồng non mà Chú Tư đã dày công chăm sóc suốt nhiều tháng qua.
"Lão câm! Đêm hôm mày không ngủ, lảng vảng ngoài này làm cái gì?" Chiến quát lớn, gã dùng mũi giày hất hàm Chú Tư lên. "Có kẻ vừa leo lên mái nhà áp mái. Mày cố tình tạo tiếng động để báo động cho nó đúng không?"
Chú Tư lắc đầu quầy quậy, gương mặt lộ rõ vẻ cam chịu, cam chịu chịu đựng sự sỉ nhục. Ông liên tục cúi đầu vái lạy, dùng tay chỉ vào chiếc xô nước và cái bụng của mình để giả vờ ngớ ngẩn. Nhưng Chiến không dừng lại. Gã ra lệnh cho hai nhân viên bảo an đi cùng lao vào lán trại của Chú Tư, điên cuồng lật tung mọi thứ đồ đạc mưu sinh nghèo nàn của người đàn ông câm.
*Rầm! Rắc!*
Chiếc chõng tre cũ kỹ dùng để ngủ của Chú Tư bị đạp gãy đôi. Những bộ quần áo lao động sờn rách, chiếc ấm trà đất nung và mấy quả táo sạch mà ông lén trồng riêng bị ném tung tóe ra nền đất bùn nhão nhoét.
Một tên bảo an giẫm gót giày đinh lên một *quả táo sạch do Chú Tư lén để lại*—thứ quả ngọt tươi ngon không ngâm tẩm hóa chất mà ông vẫn lén chuyển vào hốc cây phong ba để tiếp tế dinh dưỡng cho Hạ An. Quả táo vỡ nát dưới gót giày tàn nhẫn, nước táo ngọt lành hòa lẫn vào đất bùn bẩn thỉu.
Hạ An đứng trên cao chứng kiến cảnh tượng ấy, lồng ngực cô thắt lại đau đớn. Cô siết chặt chiếc vòng tay bạc đến mức những cạnh sắc nhọn của chữ khắc găm sâu vào da thịt, máu tươi từ lòng bàn tay lại rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc trắng. Cô muốn hét lên, muốn lao xuống dưới để bảo vệ người đàn ông tội nghiệp đang phải gánh chịu bạo hành thay cho đồng minh của mình.
Nhưng lý trí luật pháp lạnh lùng, sắc bén của cô đã can thiệp kịp thời.
*“Không được xuống. Tuyệt đối không được.”* Hạ An tự ra lệnh cho bản thân trong tâm tưởng. *“Nếu mình xuất hiện lúc này, Chấn Phong và Tần Nhã sẽ lập tức nhận ra Chú Tư là đồng minh của mình. Chiếc hộp thiếc, chiếc răng sữa của Thảo Chi, và cả mảnh giấy mật mã này... tất cả sẽ bị tịch thu. Chú Tư đang dùng thân mình để bảo vệ vỏ bọc cho mình. Mình phải đứng nhìn. Mình phải lạnh lùng.”*
Cô nhắm mắt lại trong hai giây, cưỡng ép nhịp tim đang đập điên cuồng trở lại trạng thái ổn định dưới 80 nhịp/phút. Khi mở mắt ra, ánh mắt cô đã trở lại vẻ lờ đờ, vô cảm của một con búp bê thủy tinh không có linh hồn. Cô đứng im lặng như một bức tượng trắng bên cửa sổ, không bộc lộ một chút biểu cảm lo lắng nào.
Dưới sân vườn, cuộc lục soát thô bạo đã lên đến đỉnh điểm.
Chiến dùng chiếc dùi cui điện công suất lớn gõ mạnh vào vai Chú Tư. *Xẹt!* Tiếng dòng điện cao áp rít lên trong đêm sương ẩm ướt. Luồng điện mạnh khiến cơ thể gầy gò của Chú Tư convulse dữ dội, ông ngã quỵ xuống đất bùn, bả vai bầm tím và co giật liên hồi, nhưng từ khuôn miệng câm lặng của ông không hề phát ra một tiếng kêu rên nào. Ông chỉ nghiến chặt răng, đôi mắt ướt dạt dào tình thương ngước nhìn lên cửa sổ phòng áp mái một tích tắc, như muốn ra hiệu cho Hạ An hãy giữ vững vỏ bọc.
"Lục soát kỹ khu vườn xung quanh lán trại cho tôi!" Chiến ra lệnh, giọng gã lạnh lùng như sắt đá. "Con chó đầu đàn vẫn đang bám mùi ở đây. Chắc chắn có vật gì đó được giấu quanh đây."
Con chó Berger nghiệp vụ điên cuồng sục sạo dưới sự chỉ đạo của Chiến. Nó lao đến khóm hồng gai rậm rạp phía sau lán trại—nơi Chú Tư vẫn thường gom lá khô để đốt hàng tuần. Khứu giác nhạy bén của con thú săn mồi dừng lại ngay dưới gốc của một bụi hồng gai lớn. Nó bắt đầu dùng hai chân trước cào đất dữ dội, những móng vuốt sắc nhọn bới tung lớp đất ẩm ướt.
Chú Tư thấy vậy, gương mặt ông biến dạng vì hoảng sợ. Ông cố lén dùng chân đá một vũng bùn che lấp miệng hố nhưng hành động nhỏ đó đã không lọt qua được mắt của gã cựu sĩ quan an ninh lão luyện.
"Tránh ra!" Chiến quát lớn, gã dùng dùi cui điện đập mạnh vào tay Chú Tư, đẩy ông ngã nhào ra đất.
Gã bảo an bước đến, dùng chiếc xẻng nhỏ xúc mạnh vào lớp đất mà con chó vừa bới lên. Tiếng kim loại chạm vào vật cứng vang lên một tiếng *cạch* khô khốc trong đêm tối.
*“Trưởng ban! Tìm thấy rồi!”* Tên bảo an reo lên, hắn cúi xuống giật mạnh ra khỏi rễ cây hồng gai một chiếc hộp thiếc nhỏ rỉ sét, bám đầy bùn đất đỏ gạch.
Chiến giật lấy chiếc hộp thiếc từ tay thuộc hạ. Gã dùng ngón tay thô bạo cạy mở chiếc khóa đồng đã bị rỉ sét mục nát của chiếc hộp. Dưới ánh đèn pin công suất lớn rọi thẳng vào, bên trong chiếc hộp không có vàng bạc hay tài liệu kỹ thuật số hiện đại.
Chỉ có một vài chiếc răng sữa nhỏ bé, ố vàng được bọc cẩn thận trong một mảnh giấy lụa đã mục nát, cùng một chiếc còi bạc thể thao cũ kỹ—những di vật thiêng liêng còn sót lại của người chị nuôi đã khuất Diệp Thảo Chi.
Chiến nheo mắt nhìn những thứ bên trong chiếc hộp, gương mặt gã hiện lên một nụ cười nanh ác, tàn nhẫn. Gã hiểu rằng mình vừa chạm tay vào một bí mật cấm kỵ của gia tộc họ Diệp.
Đúng lúc đó, tiếng cửa kính lớn của biệt thự chính mở ra. Diệp Chấn Phong—người cha nuôi triệu phú lịch lãm—bước ra sân vườn dưới chiếc ô đen lớn do một gia nhân che chắn. Hắn mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa tông trầm sang trọng, gương mặt điềm tĩnh, nho nhã thường ngày không một chút biến đổi, nhưng đôi mắt sau gọng kính vàng lại tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương.
"Có chuyện gì thế, Chiến?" Giọng Chấn Phong trầm ấm vang lên giữa màn sương đêm.
Chiến lập tức đứng thẳng người, gã giơ cao chiếc hộp thiếc rỉ sét chứa những chiếc răng sữa của Thảo Chi lên trước mặt Chấn Phong đang bước dần ra vườn hồng gai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!