Lồng Kính Vô Trùng
Tiếng chốt cửa sắt ngoài sảnh áp mái sập xuống với một âm thanh khô khốc, kim loại va chạm vào nhau vang vọng trong không gian trống rỗng, báo hiệu sự cô lập tuyệt đối bắt đầu. Trần Hạ An đứng chết trân ở giữa phòng. Căn phòng ngủ áp mái quen thuộc của cô tại biệt thự Hoa Hồng Trắng chỉ sau một buổi sáng đã bị lột xác hoàn toàn, biến thành một cái lồng kính vô trùng lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tần Nhã đã ra lệnh cho gia nhân dọn sạch tất cả. Những cuốn sách luật dân sự, những tập bản thảo tranh tụng giả định, cuốn sổ tay có chữ ký của Giáo sư Triết, và cả chiếc cặp sách bám mùi dầu máy mài cơ khí từ tiệm khóa của Lâm Hoài—sợi dây liên kết vật lý cuối cùng của cô với thế giới tự do ngoài kia—đều đã biến bốc hơi không để lại dấu vết. Thay vào đó, bốn bức tường gỗ sồi đã được phủ lên một lớp sơn nước màu trắng tinh khôi, sạch sẽ đến mức phản chiếu ánh sáng đèn huỳnh quang trên trần nhà thành một luồng hào quang nhạt nhòa, đơn sắc. Không có bất kỳ góc nhọn nào, không có một vết gồ ghề, ngay cả chiếc giường gỗ cũng được thay bằng một tấm nệm trắng muốt đặt trực tiếp sát sàn nhà.
"Đây là để tốt cho con, Hạ An yêu quý của mẹ."
Giọng nói của Tần Nhã ngọt ngào như mật ong nguyên chất nhưng lại mang theo hơi lạnh của hầm băng, vang lên khi bà ta bước vào phòng cùng vú nuôi Trần Thị Mai. Quý bà ngoài bốn mươi tuổi diện một bộ sườn xám lụa tơ tằm màu xanh rêu quý phái, gương mặt thanh tú căng cứng do can thiệp thẩm mỹ không lộ ra một nếp nhăn nào, nhưng đôi mắt sắc lẹm thì không ngừng quét qua từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Hạ An. Bà ta bước đến bên cô, dịu dàng cầm lấy bàn tay trái đang quấn băng gạc trắng tinh của cô lên.
Dưới lớp gạc, vết thương rách sâu ở lòng bàn tay—hậu quả của việc Hạ An tự miết chặt chiếc vòng tay bạc để giữ tỉnh táo trong phòng máy net cỏ Chợ Nghè—vẫn còn rỉ ra một chút dịch hồng nhạt. Tần Nhã khẽ chau mày, ngón tay sơn móng đỏ thẫm của bà ta ấn nhẹ lên miệng vết thương, cố tình tạo ra một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não của Hạ An.
"Nhìn xem con đã làm gì với bản thân mình thế này?" Tần Nhã thở dài, giọng điệu đầy vẻ xót xa giả tạo. "Tự hành xác... Bác sĩ Nhân nói đây là triệu chứng điển hình của chứng hoang tưởng tự hủy hoại giai đoạn hai. Con luôn nghĩ rằng có người muốn đầu độc con, luôn nghĩ rằng ngôi nhà này là một cái bẫy. Con yêu, con có biết bố mẹ đã đau lòng thế nào khi thấy con tự cào rách da thịt mình trong bữa ăn không?"
Bà ta đưa ra một xấp ảnh chụp từ chiếc máy ảnh kỹ thuật số. Trong ảnh là cận cảnh bàn tay rớm máu của Hạ An dính trên vệt rượu vang đỏ loang lổ trên sàn gỗ sồi của phòng ăn từ ba ngày trước. Tần Nhã đang sử dụng thủ đoạn thao túng nhận thức cực đoan nhất: biến những vết thương tự tạo—vốn là vũ khí duy nhất để Hạ An chống lại tác dụng phụ của thuốc an thần—thành bằng chứng y khoa đanh thép chứng minh cô bị điên.
Hạ An cúi đầu, mi mắt sụp xuống để che đi tia nhìn sắc bén đang bùng cháy dữ dội trong đồng tử. Cô hiểu rất rõ quy tắc sinh tồn trong lồng kính này: tuyệt đối không được tranh luận, không được giải thích. Đối với một kẻ ái kỷ bạo hành như Tần Nhã, mọi lời phản biện của nạn nhân đều sẽ bị bóp méo thành biểu hiện của sự hoảng loạn và chống đối tâm lý. Cô chọn cách im lặng tuyệt đối, hai vai rũ xuống, đóng vai một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp đang dần đầu hàng trước số phận.
"Dạ... con xin lỗi mẹ..." Hạ An thều thào, giọng nói mỏng manh như sợi chỉ. "Con không cố ý... Con chỉ thấy đầu óc chập chờn, thỉnh thoảng có những tiếng rẹt rẹt bên tai..."
"Đúng thế, con yêu. Đó là ảo giác thính giác," Tần Nhã mỉm cười hài lòng, khẽ vuốt ve mái tóc đen dài của cô. "Bệnh của con cần phải được cách ly hoàn toàn để điều trị bạo lực lạnh tinh thần. Không sách vở, không điện thoại, không có những tác nhân kích thích từ bên ngoài. Trong vòng bốn mươi tám tiếng tới, con sẽ ở đây để thanh lọc tâm trí. Vú Mai sẽ túc trực ngoài cửa để chăm sóc con."
Tần Nhã lùi lại một bước, ánh mắt liếc nhìn vú Mai đang đứng khom lưng ở ngưỡng cửa. Người đàn bà quản gia xám ngoét mặt, hai bàn tay siết chặt chiếc tạp dề xám xịt, không dám nhìn thẳng vào mắt Hạ An. Khoản nợ cờ bạc năm trăm triệu đồng của con trai vú Mai vẫn là một sợi xích vô hình trói buộc bà ta vào liên minh thầm lặng với Hạ An, nhưng trước sự giám sát trực tiếp của Tần Nhã, bà ta buộc phải đóng tròn vai một cai ngục mẫn cán.
"Và để giúp con thư giãn thần kinh," Tần Nhã ngước nhìn lên trần nhà, "bố con đã cho lắp đặt hệ thống loa âm trần đặc biệt. Nhạc cổ điển sẽ được phát liên tục để xoa dịu những luồng suy nghĩ hoang tưởng của con."
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ dày đóng sập lại. Tiếng xích sắt khóa ngoài rít lên khô khốc. Ngay sau đó, từ chiếc loa âm trần ngụy trang dưới tấm thạch cao trắng xóa, tiếng nhạc cổ điển bắt đầu vang lên. Đó là bản Nocturne của Chopin, nhưng âm thanh đã được điều chỉnh tần số, loại bỏ hoàn toàn các âm trầm và tăng cường các dải âm cao, tạo ra một thứ tiếng vĩ cầm rít lên chói tai, lặp đi lặp lại một giai điệu đều đặn đến điên người.
Cuộc tra tấn tinh thần bằng phương pháp cô lập giác quan (sensory deprivation) chính thức bắt đầu.
Hạ An ngồi sụp xuống tấm nệm trắng. Không có ánh sáng tự nhiên lọt vào phòng vì cửa sổ kính cường lực lớn nhìn ra vườn hồng đã bị dán một lớp decal đục mờ màu trắng sữa. Cô không thể biết bây giờ là mấy giờ, buổi sáng hay buổi chiều. Trong không gian trắng xóa không có điểm nhấn thị giác, đại não của cô bắt đầu mất đi khả năng định vị khoảng cách. Bốn bức tường như đang từ từ ép sát lại gần, bóp nghẹt bầu không khí ít ỏi trong phòng.
Tiếng nhạc cổ điển rít lên đều đặn từ loa trần như những mũi kim nhỏ chọc thẳng vào màng nhĩ cô. Sau mười tiếng đồng hồ liên tục không dứt, giai điệu của bản Nocturne bắt đầu biến dạng trong tâm trí Hạ An. Cô không còn nghe thấy tiếng đàn vĩ cầm nữa, mà thay vào đó là tiếng cười khẩy của Diệp Chấn Phong, tiếng nấc nghẹn ngào của Diệp Thảo Chi dưới ngôi mộ hoang ngoại ô, và tiếng gầm gừ của đàn chó Berger ngoài tường rào.
*"Mày đang điên rồi, Hạ An... Mày giống hệt Thảo Chi... Mày sẽ chết sau tuổi mười tám..."*
Những luồng suy nghĩ hoang tưởng bắt đầu nhen nhóm dưới tác động của sự thiếu hụt kích thích giác quan. Cơ thể Hạ An run lên bần bật. Đầu lưỡi cô tê dại, vùng gáy đau buốt như có hàng ngàn mũi kim châm. Tác dụng phụ tích lũy của lượng thuốc an thần Haloperidol mà cô buộc phải nuốt một phần nhỏ trong những ngày qua bắt đầu bộc phát dữ dội khi cô bị đẩy vào trạng thái căng thẳng thần kinh cực hạn.
*"Không. Mình không được điên. Mình là Trần Hạ An."*
Cô nghiến chặt răng, hai bàn tay run rẩy giấu dưới vạt áo len hồng. Cô lách ngón tay cái của bàn tay phải vào dưới lớp băng gạc ở cổ tay trái, chạm vào chiếc vòng tay bạc kỷ vật của người mẹ quá cố. Cô miết mạnh đầu ngón tay vào góc nhọn của chữ "A" được khắc thô sơ trên mặt bạc, rồi dồn lực ấn thật mạnh vào miệng vết thương rách sâu chưa kịp khép miệng.
"Ưm..."
Hạ An rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Cơn đau vật lý buốt nhói, sắc lẹm và nóng bỏng lập tức chạy dọc theo dây thần kinh cánh tay, lao thẳng lên đại não như một luồng điện mạnh mẽ thổi bay màn sương mù u tối đang cố nuốt chửng nhận thức của cô.
Phương pháp neo giữ bằng xúc giác đã hoạt động. Cơn đau là thật. Máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp gạc trắng là thật. Chiếc vòng bạc mát lạnh chạm vào da thịt là thật.
*"Mình vẫn tỉnh táo. Mình vẫn đang ở trong phòng áp mái của biệt thự Hoa Hồng Trắng. Hôm nay là ngày thứ hai của cuộc biệt giam. Đạt và Hoài đang giữ chiếc USB chứa tệp ghi âm định tội của Chấn Phong ngoài kia. Mình phải sống sót để lấy được hồ sơ bệnh án của Tuyết Mai."*
Cô nhắm mắt lại, bắt đầu thực hiện kỹ thuật điều hòa nhịp thở sâu bằng bụng để kiểm soát nhịp tim dưới áp lực. Cô nhẩm đi nhẩm lại các điều khoản của Bộ luật Dân sự Việt Nam trong đầu để duy trì cấu trúc tư duy logic, chống lại sự hỗn loạn của âm thanh phát ra từ loa trần.
*"Điều mười lăm... Quyền nhân thân... Điều mười sáu... Tư cách pháp nhân của cá nhân... Kẻ bạo hành muốn tước đoạt căn tính pháp lý của mình để biến mình thành một công cụ tài chính... Mình sẽ không để hắn đạt được mục đích..."*
Thời gian trôi đi chầm chậm, kéo dài ra như một sợi dây cao su vô tận. Hạ An nhịn ăn hoàn toàn những phần súp loãng mà vú Mai mang vào, cô chỉ uống nước lọc sạch từ chiếc bình thủy tinh nhỏ để tránh bị pha thêm độc chất hướng thần. Thể xác cô suy nhược rõ rệt, đôi môi khô nứt nẻ, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu, nhưng đôi mắt cô—mỗi khi ở một mình trong bóng tối—vẫn sáng ngời một ý chí sinh tồn thép.
Cho đến đêm muộn của ngày thứ hai.
Tiếng nhạc cổ điển từ loa trần đột ngột giảm âm lượng xuống một chút do sự sụt áp nhẹ của hệ thống điện biệt thự ban đêm. Trong khoảng không gian yên tĩnh hiếm hoi ấy, giữa tiếng gió rít qua rặng thông ngoài đồi, một âm thanh lạ bất ngờ lọt vào tai Hạ An.
Không phải tiếng loa.
Đó là một tiếng động cơ học cực kỳ nhỏ, phát ra từ phía ngoài bậu cửa sổ kính cường lực của phòng áp mái.
*Sột soạt. Cạch.*
Tiếng bước chân rón rén, cực kỳ thận trọng, đang ép sát vào những tấm ngói trơn trượt của mái nhà phía ngoài cửa sổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!