Mật Mã Tầng Đầu Tiên
Tiếng quạt tản nhiệt của hàng chục thùng máy tính cũ rên rỉ liên hồi, hòa cùng tiếng gõ bàn phím lạch cạch dồn dập tạo nên một thứ âm thanh đặc quánh, hỗn tạp bên trong phòng máy net cỏ của Minh Móm. Căn phòng nằm sâu trong con hẻm nhỏ của khu phố thợ khóa Chợ Nghè, cách tiệm sửa khóa của Lâm Hoài chưa đầy ba mươi mét, nhưng bầu không khí ở đây hoàn toàn khác biệt. Nó tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi khói thuốc lá rẻ tiền, mùi mì tôm úp vội và cả mùi mồ hôi của những gã thanh niên thức thâu đêm suốt sáng.
Minh Móm, gã chủ tiệm ngoài hai mươi tuổi với gương mặt gầy gò, đôi môi hơi móm đang ngậm điếu thuốc lá tắt ngấm, liếc nhìn nhóm của Hạ An bước vào qua tấm rèm nhựa đục ngầu. Gã mặc chiếc áo ba lỗ màu cháo lòng và chiếc quần đùi hoa xộc xệch, tay gạt nhẹ hũ tàn thuốc lá bằng vỏ đồ hộp rỉ sét trên bàn thu ngân. Gã không thèm hỏi han, chỉ hất hàm về phía dãy máy tính số 15 nằm khuất sâu trong góc tối nhất, nơi không có ánh sáng mặt trời lọt vào.
"Máy số 15 đã mở băng, không lưu IP, không cần đăng ký chứng minh nhân dân. Cứ tự nhiên," Minh Móm cằn nhằn bằng giọng khàn đặc rồi lại chúi đầu vào màn hình điện thoại.
Lâm Hoài nhanh chóng đẩy Hạ An và Bùi Tiến Đạt vào góc khuất. Anh đứng chắn ở lối đi giữa hai dãy máy, mắt không ngừng cảnh giác nhìn ra phía cửa ra vào phủ rèm nhựa. Lòng bàn tay trái của Hạ An nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối khi cô đặt chiếc cặp sách cũ lên bàn gỗ ép bám đầy tàn thuốc. Vết thương rách sâu từ sự cố tự hủy ba ngày trước để lại lớp da non đỏ hửng dưới lớp băng gạc trắng tinh, nhạy cảm đến mức chỉ một cử động nhẹ cũng khiến cô phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.
Mùi dầu máy mài cơ khí nồng nặc từ tiệm khóa của Hoài vẫn bám chặt trên thớ vải cặp sách của cô, hòa cùng mùi khói thuốc của phòng net tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương khiến cô buồn nôn. Nhưng đại não của Hạ An không có thời gian để bận tâm đến điều đó. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc USB kim loại xám xịt đang nằm trong bàn tay múp míp của Bùi Tiến Đạt. Những vệt rỉ sét màu đỏ gạch bám chặt lấy phần chân chip kết nối như những vết máu khô của quá khứ, đe dọa sẽ chôn vùi vĩnh viễn bí mật của người chị nuôi quá cố Diệp Thảo Chi.
"Đạt, cứu được không?" Lâm Hoài thì thầm, giọng nói run lên vì căng thẳng.
Bùi Tiến Đạt, cậu thanh niên mập mạp mười tám tuổi, bạn cùng bàn học nghề của Hoài, khẽ đẩy gọng kính cận dày cộp lên sống mũi. Gương mặt tròn trịa của cậu đẫm mồ hôi dưới ánh đèn huỳnh quang xanh loét của màn hình máy tính. Đạt không trả lời ngay. Cậu cẩn thận đặt chiếc USB lên một tờ giấy ăn sạch, rút từ trong ba lô ra một lọ dung dịch làm sạch mạch điện tử chuyên dụng và một chiếc bàn chải lông mềm siêu nhỏ.
"Rỉ sét nặng quá," Đạt lầm bầm, giọng lo lắng. "Nước mưa bão ba ngày qua đã ngấm vào kẽ tiếp xúc đồng. Nếu tớ cắm trực tiếp vào cổng đọc lúc này, dòng điện năm vôn từ máy tính sẽ gây chập mạch tức thì, đốt cháy chip nhớ NAND bên trong. Khi đó, dữ liệu của Thảo Chi sẽ bốc hơi vĩnh viễn không cách nào khôi phục."
Hạ An siết chặt chiếc vòng tay bạc khắc tên mình trên cổ tay trái, cảm nhận góc cạnh sắc nhọn của kỷ vật găm vào da thịt để cưỡng ép bản thân giữ vững sự tỉnh táo cực hạn. Cô nhìn đồng hồ hiển thị trên góc màn hình máy tính: 07:49 AM. Cô chỉ còn đúng sáu phút trước khi tài xế Nguyễn Văn Hùng ngoài ngã tư bắt đầu nghi ngờ sự biến mất quá lâu của cô và báo cáo trực tiếp cho Diệp Chấn Phong.
"Chúng ta không có nhiều thời gian, Đạt," Hạ An nói, giọng cô lạnh lùng và sắc bén bất chấp cơ thể đang mệt mỏi do thiếu ngủ. "Tài xế của họ Diệp đang đếm ngược từng phút ngoài kia. Cậu phải xử lý phần cứng ngay lập tức."
Đạt gật đầu, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tập trung. Bàn tay múp míp của cậu bỗng trở nên cực kỳ khéo léo. Cậu nhỏ một giọt dung dịch làm sạch lên chân chip rỉ sét, dùng bàn chải lông mềm nhẹ nhàng cạo đi lớp oxit đồng màu đỏ gạch. Tiếng sột soạt nhỏ nhặt của chiếc bàn chải trên bề mặt kim loại vang lên đều đặn, nghe sốt ruột như tiếng gõ cửa của tử thần. Từng mảng rỉ sét đỏ gạch từ từ rã ra, lộ ra lớp đồng mạ vàng mỏng manh bên dưới.
"Được rồi, chân tiếp xúc vật lý tạm thời sạch," Đạt thở phào, nhưng chân mày vẫn nhíu chặt. "Nhưng tớ không thể cắm nó vào hệ điều hành Windows thông thường của tiệm net. Hệ thống ở đây đầy mã độc và có thể tự động kích hoạt các tiến trình ghi đè dữ liệu. Tớ sẽ chạy hệ điều hành độc lập Tails từ chiếc USB bảo mật của tớ, tạo ra một vùng ảo cách ly hoàn toàn không kết nối internet."
Hạ An đứng sát sau lưng Đạt, mắt không rời màn hình. Cô hiểu rất rõ thủ đoạn của Diệp Chấn Phong. Hắn là một kẻ ái kỷ cực đoan, luôn giăng sẵn những cái bẫy kỹ thuật số tinh vi. Nếu chiếc USB này kết nối với mạng internet công cộng, địa chỉ IP của phòng net cỏ này sẽ lập tức bị hệ thống an ninh mạng của tập đoàn Diệp Gia định vị, và một lệnh tự hủy dữ liệu từ xa sẽ được kích hoạt ngay lập tức.
*Cạch, cạch, cạch.*
Ngón tay Đạt lướt nhanh như múa trên bàn phím mechanical cũ kỹ của tiệm net. Màn hình máy tính chuyển sang màu đen kịt với những dòng lệnh Linux màu trắng chạy dọc liên tục. Đạt cắm chiếc USB rỉ sét vào một cổng đọc chuyên dụng đã được nối qua một bộ ổn định dòng điện tự chế.
"Nhận thiết bị rồi!" Đạt khẽ reo lên, nhưng ngay lập tức giọng cậu chùng xuống. "Nhưng phân vùng dữ liệu bị lỗi bad sector rất nặng do ẩm ướt. Đầu đọc không thể đọc trực tiếp các tệp tin. Tớ phải dùng công cùddrescuè để sao chép nguyên trạng hình ảnh phân vùng (bit-stream image) vào bộ nhớ đệm trước, sau đó mới tiến hành trích xuất dữ liệu trên file image đó."
"Mất bao lâu?" Hạ An hỏi, mắt liếc nhìn đồng hồ: 07:51 AM. Chỉ còn bốn phút.
"Tớ đang tăng tốc độ đọc cưỡng bức, bỏ qua các cung từ bị hỏng hoàn toàn," Đạt vừa gõ lệnh vừa giải thích. Trên màn hình, một thanh tiến trình màu xanh lá cây bắt đầu chạy từ 0% đến 10%. Mỗi phần trăm tăng lên là một lần tim Hạ An đập lỗi nhịp.
Lâm Hoài đứng ở lối đi khẽ ho một tiếng lớn, báo hiệu có người vừa bước vào phòng net. Hạ An lập tức đứng nép sâu vào bóng tối của vách ngăn gỗ. Qua khe hở, cô thấy một gã thanh niên xăm trổ đi ngang qua, không thèm nhìn về phía góc máy của họ. Sự căng thẳng trong phòng máy đặc quánh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng nhịp tim dồn dập của chính mình.
"Chín mươi phần trăm... chín mươi lăm... một trăm phần trăm! Tạo file image thành công!" Đạt khẽ nói, trán cậu đẫm mồ hôi. Cậu nhanh chóng rút chiếc USB rỉ sét ra khỏi cổng đọc để tránh tình trạng quá nhiệt làm hỏng chip nhớ vĩnh viễn. Thân nhựa của chiếc USB lúc này đã nóng ran, tỏa ra một mùi nhựa ấm nồng nhẹ.
"Bây giờ đến phần trích xuất," Đạt di chuột, mở file image vừa tạo. Một thư mục ẩn hiện ra với tên tệp tin duy nhất: `audio_record_final.biǹ.
"Nó bị khóa mật mã," Đạt nói, chỉ tay vào màn hình nơi một hộp thoại yêu cầu nhập mật khẩu màu đỏ đang nhấp nháy. "Thuật toán mã hóa AES-256 lớp thứ nhất. Nếu tớ dùng phương pháp Brute Force để dò mật mã ngẫu nhiên, hệ thống bảo mật của Thảo Chi thiết lập sẽ tự động xóa sạch bảng phân vùng sau ba lần nhập sai. Hạ An, bà có manh mối nào về mật mã không?"
Hạ An nhắm mắt lại, kích hoạt bộ não phân tích logic của một sinh viên luật. Cô tự đặt mình vào vị trí của Diệp Thảo Chi mười năm trước—một cô gái mười tám tuổi cô độc, nhạy cảm, sống trong nỗi sợ hãi tột cùng khi nhận ra cha mẹ nuôi đang đếm ngược ngày chết của mình. Thảo Chi biết mình không thể sống sót, nhưng chị ấy muốn người đến sau tìm thấy sự thật. Chị ấy sẽ không đặt một mật mã quá đánh đố để tự chôn vùi chứng cứ của chính mình. Chị ấy cần một mật mã liên quan đến một cột mốc lịch sử, một thứ mà chỉ những đứa trẻ mồ môi trong ngôi nhà này mới có thể ráp nối được.
*"H.N. - 12/03/2016 -> 12/04/2016"*
*“T.M. - 05/08/2019 -> 05/09/2019”*
*“T.C. - 20/10/2022 -> 20/11/2022”*
Những dòng chữ viết tay u sầu cùng những con số trong nhật ký của Thảo Chi hiện lên rõ mòn một trong trí nhớ hình ảnh của Hạ An. HN là Diệp Hoài Nam, người anh nuôi đầu tiên chết vì đuối nước vào ngày 12 tháng 4 năm 2016. TC là Diệp Thảo Chi. Còn TM là Diệp Tuyết Mai, người chị nuôi thứ hai qua đời vì ngã lầu vào ngày 5 tháng 9 năm 2019.
Thảo Chi luôn ám ảnh bởi cái chết của người anh cả Hoài Nam. Chị ấy đã dùng ngày mất của anh ấy làm mật mã két sắt: `1204`.
"Đạt," Hạ An mở mắt ra, ánh mắt cô sáng ngời sự quyết đoán. "Thử nhập ngày sinh của Thảo Chi xem. Chị ấy sinh ngày 15 tháng 9 năm 1998. Nhập̀15091998`."
Đạt gõ nhanh tám con số vào ô trống. Nhấn Enter.
*Cạch.*
Màn hình nhấp nháy một màu đỏ cảnh báo: *Mật mã sai. Còn 2 lượt thử.*
"Không phải ngày sinh," Đạt nuốt nước bọt, giọng run rẩy. "Hạ An, nếu sai hai lần nữa, file image này sẽ tự hủy phần đầu phân vùng dữ liệu (header), tệp ghi âm sẽ biến thành rác vô nghĩa."
Hạ An cắn chặt môi, vị máu tanh nhẹ lan tỏa trong miệng giúp cô giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng. Không phải ngày sinh. Thảo Chi muốn gửi thông điệp cho người đến sau. Người đến sau chính là cô—Trần Hạ An, đứa trẻ mồ côi từ mái ấm Hoa Mai. Thảo Chi đã chôn giấu chiếc USB này dưới gốc hồng gai, nơi duy nhất Chú Tư có thể tiếp cận. Chú Tư câm ngớ ngẩn chính là người bảo hộ di vật.
Chú Tư... ngày Chú Tư đưa chiếc hộp thiếc rỉ sét cho cô là ngày nào? Không, Thảo Chi không thể biết trước ngày đó.
Cô nhìn vào vết thương quấn băng gạc trên cổ tay trái. Chiếc vòng tay bạc của mẹ ruột. Thảo Chi cũng có một chiếc vòng tay kỷ vật tương tự từ người mẹ quá cố của chị ấy, một chiếc vòng bạc nhỏ có khắc ngày chị ấy bước chân vào biệt thự Hoa Hồng Trắng: ngày 12 tháng 12 năm 2010.
"Nhập ngày Thảo Chi được nhận nuôi," Hạ An nói nhanh, giọng run lên nhưng kiên định. "Ngày 12 tháng 12 năm 2010. Nhập̀12122010`."
Đạt gõ phím. Tiếng gõ vang lên khô khốc trong không gian im lặng của phòng net. Cậu nhấn Enter.
*Vút.*
Hộp thoại màu đỏ biến mất. Thay vào đó là một thanh trạng thái màu xanh dương hiển thị chữ: *Giải mã lớp thứ nhất thành công. Đang trích xuất tệp tin âm thanh...*
"Được rồi!" Lâm Hoài từ phía sau khẽ reo lên, hai tay siết chặt vai Đạt vì phấn khích.
Hạ An thở phào một hơi dài, nhưng cô lập tức áp sát tai vào chiếc tai nghe chụp đầu cũ kỹ bám đầy bụi của tiệm net mà Đạt vừa đưa cho. Đạt nhanh chóng cắm giắc tai nghe vào cổng âm thanh, chạy phần mềm lọc nhiễu chuyên dụng Audacity để khử tiếng ồn trắng và âm tần số thấp.
Một tệp âm thanh định dạng WAV hiện ra trên màn hình với biểu đồ sóng âm nhấp nhô đầy những vệt nhiễu rẹt rẹt màu xám. Đạt nhấn nút Play.
Ban đầu, chỉ có tiếng gió rít dữ dội và tiếng mưa bão đập vào cửa kính—âm thanh đặc trưng của một đêm giông bão ngoại ô mười năm trước. Rồi tiếng rẹt rẹt của băng ghi âm cũ kéo dài khoảng năm giây, nghe u uất và lạnh lẽo như tiếng vọng từ thế giới bên kia.
Sau đó, một giọng nói vang lên.
Đó là giọng nói của một cô gái trẻ—mỏng manh, run rẩy và tràn ngập sự sợ hãi tột cùng. Hạ An lập tức nhận ra giọng nói này qua những đoạn video gia đình cũ mà cô từng lén xem. Đó là Diệp Thảo Chi.
*"Bố... con xin bố... con không ký đâu..."* Tiếng Thảo Chi khóc nghẹn ngào, lẫn trong tiếng nấc là tiếng sột soạt của giấy tờ bị vò nát. *"Bản hợp đồng bảo hiểm này... tại sao người thụ hưởng lại là bố và tập đoàn? Con không muốn chết như anh Nam... Con biết hết rồi... Anh Nam không phải tự đuối nước..."*
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Hạ An. Sự thật kinh hoàng về cái chết của người con nuôi đầu tiên Diệp Hoài Nam lần đầu tiên được phơi bày qua tiếng nói của nhân chứng lịch sử.
Ngay sau đó, một giọng nói khác vang lên từ loa tai nghe. Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, lịch lãm nhưng mang theo hơi lạnh của hầm ngục băng giá—giọng nói mà Hạ An vẫn phải nghe hàng ngày trong các bữa ăn gia đình của họ Diệp.
Diệp Chấn Phong.
*"Thảo Chi, con yêu của bố,"* Chấn Phong cất giọng, điềm tĩnh đến mức tàn nhẫn, không một chút gợn sóng cảm xúc. *"Con đang bị suy nhược thần kinh nặng do áp lực học tập rồi. Những lời con nói hoàn toàn là hoang tưởng do trầm cảm gây ra. Bác sĩ Trí đã chuẩn bị sẵn hồ sơ bệnh án của con rồi."*
*"Không! Con không điên! Con hoàn toàn tỉnh táo!"* Tiếng Thảo Chi hét lên tuyệt vọng, tiếng đổ vỡ của một chiếc ly thủy tinh vang lên chói tai. *"Bố đã đầu độc con bằng những viên thuốc đó! Con sẽ báo cảnh sát! Con sẽ mang cuốn nhật ký này ra ngoài!"*
*"Cảnh sát?"* Tiếng cười khẽ của Chấn Phong vang lên, khô khốc và ngạo mạn tột cùng. *"Ở cái thành phố này, ai sẽ tin lời của một đứa trẻ mồ côi bị bệnh tâm thần phân liệt có xu hướng tự hủy hoại bản thân? Nếu mày không ký vào bản thỏa thuận từ bỏ quyền thừa kế và hợp đồng bảo hiểm này... tao sẽ bảo bác sĩ Trí đưa mày vào viện tâm thần Thanh Tâm ngay lập tức. Ở đó, mày sẽ được điều trị bằng liệu pháp sốc điện cho đến khi mày quên sạch cái tên Diệp Thảo Chi của mình."*
Hạ An nín thở, hai bàn tay cô siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, vết thương lòng bàn tay trái rách miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi thấm qua lớp băng gạc. Sự tàn độc vô nhân tính của kẻ bạo hành ái kỷ Diệp Chấn Phong được phơi bày trọn vẹn, không một chút ngụy trang trước mắt cô. Hắn đã dùng chính kịch bản giam lỏng y khoa này để tiêu diệt Thảo Chi, và giờ đây, hắn đang lặp lại y hệt từng bước một với cô.
*"Con không ký... con thà chết..."* Tiếng Thảo Chi gào khóc trong tuyệt vọng.
*"Chết?"* Giọng Chấn Phong đột ngột hạ thấp xuống, lạnh lùng và chết chóc như một nhát dao găm. *"Mạng sống của mày đã được định giá năm triệu đô-la ngay từ ngày mày bước chân vào ngôi nhà này rồi, Thảo Chi ạ..."*
Đột ngột, biểu đồ sóng âm trên màn hình máy tính biến dạng thành một đường thẳng băng.
*Rẹt... rẹt... rẹt...*
Âm thanh ghi âm vang lên rẹt rẹt chói tai, tiếng Chấn Phong đe dọa đột ngột bị cắt đứt. Màn hình máy tính của Đạt bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực với một thông báo bảo mật mới xuất hiện đè lên tệp tin:
*Yêu cầu xác thực lớp thứ hai. Nhập mã khóa bệnh án để tiếp tục nghe phân đoạn tiếp theo.*
"Khốn kiếp!" Đạt đập mạnh tay xuống bàn gỗ ép, chiếc kính cận suýt rơi xuống. "Thảo Chi đã cài đặt một thuật toán mã hóa liên kết (linked encryption). Lớp mật mã thứ hai này yêu cầu một thông tin liên quan đến hồ sơ bệnh án giả của Diệp Tuyết Mai—người chị nuôi thứ hai—thì mới có thể mở khóa phân đoạn ghi âm tiếp theo chứng minh hành vi mưu sát thực tế."
Hạ An nhìn chằm chằm vào màn hình đỏ rực, cảm nhận rõ rệt sợi xích tử thần đang siết chặt lấy cổ mình. Cô không có hồ sơ bệnh án của Tuyết Mai. Chân tướng về cái chết ngã lầu của người chị thứ hai vẫn là một khoảng trống đối với cô.
Đồng hồ hiển thị: 07:55 AM. Thời gian đếm ngược đã hết.
"Hạ An, tài xế Hùng đang đi bộ từ ngã tư vào cổng trường để tìm bà kìa!" Lâm Hoài từ cửa sổ tiệm net khẽ thì thầm, giọng hoảng loạn tột độ.
Hạ An nhanh chóng rút phích cắm tai nghe, quay sang nhìn Đạt và Hoài bằng ánh mắt kiên định thép:
"Đạt, sao lưu file image này vào đám mây bảo mật ẩn danh ngay lập tức. Hoài, đưa tôi chiếc cặp sách đã bôi dầu máy mài cơ khí để làm vỏ bọc. Tôi phải quay lại xe limousine ngay bây giờ để tránh bị nghi ngờ."
Cô nhanh chóng nhét chiếc cặp sách bám mùi dầu máy vào vai, quấn chặt lớp băng gạc trên cổ tay trái để che đi vệt máu tươi mới rỉ. Ánh mắt cô nhìn về phía màn hình máy tính đang nhấp nháy dòng chữ yêu cầu mật mã lớp thứ hai, lòng thầm thề rằng cô sẽ tìm bằng được hồ sơ bệnh án của Diệp Tuyết Mai để bẻ gãy hoàn toàn chiếc lồng kính thủy tinh của dòng họ Diệp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!