Cắt Đuôi Săn Mồi
Ba ngày biệt giam vô trùng trôi qua trong sự im lặng bóp nghẹt của căn phòng áp mái biệt thự Hoa Hồng Trắng. Đối với Trần Hạ An, mỗi giây phút bị nhốt sau hai lớp cửa xích sắt không chỉ là một thử thách về thể xác, mà còn là một cuộc chiến cân não nhằm bảo vệ ranh giới nhận thức tỉnh táo của bản thân. Nhờ sự bọc lót đầy sợ hãi của vú Mai trong mũi tiêm nước cất sinh lý ba ngày trước, hệ thần kinh của cô hoàn toàn nguyên vẹn, không hề bị tàn phá bởi độc chất Haloperidol của bác sĩ Trí. Nhưng để đánh lừa mắt camera hồng ngoại ẩn giấu trong tròng mắt thủy tinh của con búp bê sứ trên kệ sách, Hạ An đã phải liên tục diễn vai một bệnh nhân suy nhược thần kinh: lờ đờ, vô hồn, đôi lúc run tay giả tạo khi bưng bát cháo nguội lạnh.
Sáng hôm nay, màn sương mù dày đặc của vùng ngoại ô vẫn chưa kịp tan hẳn thì tiếng xích sắt bên ngoài cửa phòng đã rít lên khô khốc. Tần Nhã bước vào, tà sườn xám lụa màu mận chín quét nhẹ trên nền gỗ sồi. Bà ta cúi xuống nhìn Hạ An đang ngồi co rụt đầu gối trên giường, ánh mắt đầy vẻ ban phát ơn huệ:
"Hôm nay là kỳ thi thử quyết định suất học bổng ngành Luật của trường Nguyễn Du. Bố con đã dùng uy tín của tập đoàn Diệp Gia để bảo lãnh cho con được phép đến trường hoàn thành bài thi. Nhưng nhớ lấy, Hạ An, sức khỏe của con vẫn rất yếu. Sau khi nộp bài, tài xế Hùng sẽ đón con thẳng về nhà để tiếp tục dưỡng bệnh. Đừng làm điều gì khiến bố mẹ phải thất vọng."
"Dạ... con nhớ rồi thưa mẹ," Hạ An khẽ cúi đầu, giọng thều thào vô lực, mi mắt sụp xuống để che đi tia sáng lý trí lạnh lùng đang bùng cháy dữ dội.
Khi Tần Nhã quay lưng bước đi, Hạ An nhanh chóng thay bộ đồng phục học sinh trường chuyên Nguyễn Du. Lòng bàn tay trái của cô nhói lên một cơn đau buốt khi cô kéo khóa chiếc cặp sách cũ. Vết thương rách sâu từ sự cố bôi máu lên bản thỏa thuận ba ngày trước đã bắt đầu khép miệng, nhưng lớp da non vẫn còn đỏ hửng, nhạy cảm tột cùng. Cô cúi xuống, lén rút chiếc USB dữ liệu cũ của Diệp Thảo Chi ra khỏi tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường. Chiếc USB bằng kim loại xám xịt, bám một chút bụi ẩm của đất vườn hồng, được cô bọc kỹ trong một mảnh nilon mỏng rồi nhét sâu vào phần đế lót của chiếc giày búp bê màu đen.
Bước xuống sảnh chính biệt thự, Hạ An cảm nhận rõ rệt bầu không khí ngột ngạt của một nhà tù hào môn. Diệp Chấn Phong không có nhà, nhưng sự hiện diện của hắn vẫn bao trùm qua những mắt camera giám sát thông minh lấp loé đốm sáng đỏ dọc hành lang. Tài xế Nguyễn Văn Hùng đã đứng đợi sẵn bên cạnh chiếc limousine đen bóng, gương mặt vuông chữ điền không một chút biểu cảm dưới chiếc kính râm đen kịt. Hắn chủ động mở cửa xe, nhưng ánh mắt lướt qua lớp băng gạc trên cổ tay trái của cô một cách đầy nghi ngại.
Chiếc xe limousine gầm rú động cơ, từ từ lăn bánh ra khỏi cổng sắt biệt thự, đi vào con đường độc đạo rợp bóng thông già dẫn về phía trung tâm thành phố. Hạ An ngồi ở hàng ghế sau, giả vờ nhắm mắt ngủ thiếp đi để tránh sự giám sát của Hùng qua chiếc gương chiếu hậu. Nhưng qua khe mi mắt khép hờ, cô vẫn không ngừng quan sát kính chiếu hậu hai bên sườn xe.
Đúng như cô dự đoán, ngay khi chiếc limousine vừa rẽ ra đường quốc lộ lớn, một chiếc xe Toyota màu xám tro không biển số lập tức bám theo phía sau, giữ khoảng cách đều đặn khoảng ba mươi mét. Qua lớp kính chắn gió mờ sương, Hạ An nhận ra bóng dáng một người đàn ông đội mũ lưỡi trai sụp xuống, tay luôn áp sát chiếc điện thoại vào tai.
Trần Quốc Khánh. Gã thám tử tư chuyên nghiệp được Diệp Chấn Phong thuê riêng để giám sát cô vòng ngoài biệt thự.
Sự xuất hiện của Khánh như một gọng kìm siết chặt lấy kế hoạch của Hạ An. Cô chỉ có đúng ba mươi phút vàng ngọc trước giờ thi thử để bàn giao chiếc USB dữ liệu của Thảo Chi cho Lâm Hoài tại tiệm sửa khóa. Nếu để Khánh bám theo đến tận cửa tiệm, không chỉ kế hoạch giải mã bị đổ bể, mà tính mạng của Lâm Hoài và phụ tá Nguyễn Tiến Dũng cũng sẽ rơi vào vòng nguy hiểm nghiêm trọng dưới bàn tay tàn độc của gia tộc họ Diệp. Cô buộc phải cắt đuôi gã thợ săn chuyên nghiệp này ngay tại cổng trường học.
"Chú Hùng," Hạ An khẽ cựa mình, cất giọng mệt mỏi gọi tài xế. "Hôm nay đường phố đông quá, con thấy hơi ngột ngạt. Chú có thể dừng xe ở góc ngã tư Chợ Nghè sát cổng trường để con đi bộ vào được không? Con muốn mua một chai nước lọc và chút đồ dùng học tập trước khi vào phòng thi."
Tài xế Hùng liếc nhìn qua gương chiếu hậu, đôi lông mày rậm nhíu lại đầy cảnh giác:
"Bà chủ dặn tôi phải đưa tiểu thư vào tận sảnh trường học. Sức khỏe của tiểu thư đang không tốt."
"Con chỉ đi bộ chưa đầy năm mươi mét thôi mà chú," Hạ An cố tình ho nhẹ vài tiếng, đưa bàn tay quấn băng gạc lên ôm lấy ngực, giọng nói lộ rõ vẻ hụt hơi giả tạo. "Không khí trong xe ngột ngạt quá, con sắp nôn rồi. Nếu chú không dừng, con sẽ làm bẩn ghế xe mất."
Nỗi sợ hãi phải dọn dẹp bãi chiến trường của một kẻ nghiện sạch sẽ như Hùng đã chiến thắng nhiệm vụ giám sát. Hắn khẽ tặc lưỡi, tấp chiếc limousine vào sát lề đường ngã tư Chợ Nghè sầm uất, cách cổng trường Nguyễn Du khoảng một đoạn ngắn.
"Tiểu thư đi nhanh rồi vào trường ngay. Tôi sẽ đỗ xe ở đây đợi," Hùng lạnh lùng nói, tay khẽ bấm nút mở khóa cửa tự động.
"Con cảm ơn chú," Hạ An bước xuống xe, luồng không khí ẩm ướt, ồn ào của khu chợ nghèo ngoại ô lập tức ập vào mặt cô. Tiếng còi xe máy dồn dập, tiếng rao bán của các sạp hàng hoa quả, và mùi dầu mỡ từ các quán ăn sáng tạo nên một sự hỗn loạn hoàn hảo. Cô không đi thẳng vào cổng trường, mà rẽ nhanh vào con phố chợ sầm uất bên sườn.
Ngay phía sau cô, tiếng bước chân đế cao su nện xuống nền đường ướt mưa vang lên đều đặn. Hạ An không cần ngoảnh lại cũng biết thám tử Khánh đã xuống xe, bám theo cô với khoảng cách mười mét. Gã di chuyển cực kỳ chuyên nghiệp, luôn lợi dụng bóng của những chiếc ô che mưa của các sạp hàng để che giấu hành tung, chiếc điện thoại trên tay gã liên tục đưa lên như thể đang lướt mạng, nhưng thực chất là đang chụp ảnh chụp lén từng cử chỉ của cô.
Hạ An hít một hơi thật sâu, kích hoạt "Quy tắc di chuyển tránh điểm mù camera". Cô biết rõ cấu trúc địa hình của khu Chợ Nghè này như lòng bàn tay từ những ngày còn ở mái ấm Hoa Mai. Cô cố tình đi chậm lại trước một sạp bán ô dù lớn, lợi dụng những chiếc ô đủ màu sắc đang xòe rộng để che khuất tầm nhìn từ trên cao của các camera an ninh đô thị, đồng thời tạo ra một khoảng trống thị giác tạm thời kéo dài đúng bốn mươi lăm giây với thám tử Khánh.
Ở phía góc ngã tư đối diện, sát một sạp bán hoa quả lớn, Nguyễn Tiến Dũng—cậu thiếu niên mười sáu tuổi phụ tá của Lâm Hoài—đã đợi sẵn trên chiếc xe máy Wave cũ được độ lại động cơ êm ái. Dũng mặc chiếc áo khoác gió đồng phục học sinh cũ sờn, đầu đội mũ bảo hiểm che khuất nửa khuôn mặt nhanh nhẹn. Cậu lén đưa tay lên gạt nhẹ vành mũ, tạo một ám hiệu cực kỳ kín kẽ với Hạ An.
Kế hoạch bắt đầu.
Hạ An đột ngột tăng tốc bước chân, lách qua một gánh hàng rong bán xôi nóng, rẽ thẳng vào lối đi hẹp giữa hai sạp hoa quả lớn của Chợ Nghè. Thám tử Khánh thấy mục tiêu di chuyển nhanh, lập tức sải bước dài bám theo, đôi mắt sắc lạnh ghim chặt vào vạt áo đồng phục màu trắng của cô.
Đúng lúc Khánh vừa bước đến rìa sạp hoa quả, Nguyễn Tiến Dũng đột ngột rồ ga chiếc xe Wave độ, lao vụt ra từ một con ngõ nhỏ cắt ngang đường đi của gã thám tử. Cú lao xe được tính toán chính xác đến từng centimet. Chiếc xe máy của Dũng không đâm trực tiếp vào Khánh, mà cố tình va quẹt mạnh vào chiếc xe đẩy chở đầy cam và táo của sạp hoa quả bên cạnh.
*Rầm! Choảng!*
Tiếng đổ vỡ dữ dội vang lên. Chiếc xe đẩy bị lật nghiêng, hàng trăm quả cam, táo chín mọng đổ ập xuống đường, lăn tung tóe khắp lối đi hẹp, bao vây lấy chân của thám tử Khánh. Dũng cũng giả vờ mất lái, ngã nhào ra đường, chiếc xe máy đè lên chân cậu ta tạo ra một hiện trường tai nạn cực kỳ chân thực.
"Trời đất ơi! Cướp đường! Đâm hỏng xe hoa quả của tôi rồi!" Bà chủ sạp hoa quả béo mập lập tức gào thét lên chói tai, lao ra túm chặt lấy cổ áo của Dũng.
"Cháu xin lỗi! Xe cháu bị hỏng phanh!" Dũng giả vờ mếu máo, cố tình giãy giụa kịch liệt, đẩy chiếc xe máy Wave đổ nghiêng chắn ngang lối đi duy nhất của con hẻm chợ.
Đám đông người mua hàng hiếu kỳ lập tức vây kín xung quanh để xem tranh cãi. Tiếng quát tháo, tiếng còi xe máy bị tắc nghẽn vang lên inh ỏi, tạo nên một bức tường người tự nhiên, hỗn loạn bít chặt lối đi. Thám tử Khánh bị kẹt cứng ngay giữa đống hoa quả đổ nát và đám đông hỗn loạn. Gã điên cuồng cố gắng lách qua, nhưng một người đi đường bị Dũng xô ngã vô tình va mạnh vào vai gã, làm chiếc kính mắt chứa camera ngụy trang của gã rơi xuống đất.
"Tránh ra! Tránh đường cho tôi!" Khánh gầm lên, gương mặt lạnh lùng thường ngày lộ rõ vẻ hoảng loạn khi nhận ra vạt áo trắng của Hạ An đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Trong hai phút quý giá được tạo ra bởi sự cố va chạm giả, Hạ An áp dụng triệt để Quy tắc di chuyển tránh điểm mù camera. Cô không chạy thẳng, mà cúi thấp người, lách qua bóng râm của những tấm bạt che mưa của các kiot bán quần áo cũ, rẽ liên tiếp vào ba khúc quanh chằng chịt của con hẻm tối dẫn thẳng đến khu phố thợ khóa phía sau Chợ Nghè. Mỗi bước chạy của cô đều được tính toán để không xuất hiện quá ba giây trước bất kỳ góc quét camera giao thông nào.
*Cạch.*
Hạ An đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ, bước nhanh vào bên trong Tiệm sửa khóa Lâm Hoài. Căn tiệm nhỏ rộng chưa đầy mười mét vuông sực nức mùi dầu máy mài cơ khí, mùi sắt rỉ và tiếng máy cắt phôi khóa rít nhẹ chói tai.
Lâm Hoài đang đứng bên bàn máy mài, bàn tay đen nhẻm vết dầu mỡ lập tức tắt máy khi thấy bóng dáng Hạ An bước vào. Anh nhanh chóng chốt chặt cửa gỗ phía sau lưng cô, kéo tấm rèm vải xám dày để che kín ô cửa kính nhìn ra mặt đường.
"Hạ An! Bà ổn chứ? Thám tử của họ Diệp có phát hiện ra không?" Lâm Hoài lo lắng hỏi, ánh mắt quét nhanh qua những vết xước nhỏ trên mặt cô và lớp băng gạc trên cổ tay trái.
"Tôi cắt đuôi được gã ở ngã tư rồi nhờ Tiến Dũng dàn cảnh va chạm," Hạ An thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi đồng phục. Cô quỳ xuống sàn nhà, nhanh chóng tháo chiếc giày búp bê màu đen bên chân trái ra, lột lớp lót đế giày và rút ra gói nilon nhỏ chứa chiếc USB dữ liệu của Diệp Thảo Chi.
"Nhanh lên, Lâm Hoài. Tôi chỉ có đúng mười phút trước khi tài xế Hùng nghi ngờ và báo cáo cho Chấn Phong," Hạ An đưa gói nilon cho Lâm Hoài, giọng nói run rẩy vì căng thẳng.
Lâm Hoài đón lấy gói nilon, cẩn thận xé lớp băng dính bảo vệ. Nhưng ngay khi lớp nilon cuối cùng được bóc ra, cả Hạ An và Lâm Hoài đều chết lặng.
Chiếc USB bằng kim loại xám xịt của Thảo Chi—vật chứng quý giá nhất chứa đựng tiếng nói của người đã khuất—giờ đây đã bị nhuộm một màu đỏ gạch loang lổ. Do bị chôn dưới đất ẩm ngoài vườn hồng nhiều năm, lại gặp phải những cơn mưa bão lớn liên tục trong ba ngày biệt giam vừa qua, nước mưa đã rò rỉ qua lớp nilon mỏng không hoàn hảo, ngấm thẳng vào bên trong các mạch điện tử.
Những vệt rỉ sét màu đỏ gạch bám chặt lấy chân chip kết nối, ăn mòn một phần lớp vỏ kim loại bảo vệ bên ngoài.
"Khốn kiếp..." Lâm Hoài khẽ lầm bầm, đôi bàn tay chai sạn của gã thợ khóa run lên nhẹ khi dùng nhíp y tế gạt nhẹ lớp rỉ sét bám trên cổng cắm. "Nước mưa đã ngấm vào phần bản mạch bên trong. Nếu cắm trực tiếp vào máy tính lúc này, dòng điện sẽ gây chập mạch và xóa sạch toàn bộ dữ liệu lưu trữ trong chip nhớ của Thảo Chi vĩnh viễn."
Hạ An đứng chết trân bên bàn mài khóa, cảm giác lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Chiếc lồng kính thủy tinh của họ Diệp đang ngày càng siết chặt, ngày sinh nhật tuổi mười mười tám đang đếm ngược từng giờ, và giờ đây, chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô đang đứng trước nguy cơ bị tiêu hủy hoàn toàn bởi những vệt rỉ sét tàn nhẫn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!