Nhạc nềnLost_Place6

Mũi Kim Cưỡng Chế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù rạng sáng ngoại ô đặc quánh như sữa, nuốt chửng những rặng thông già bao quanh biệt thự Hoa Hồng Trắng. Trong căn phòng ngủ áp mái lạnh buốt, Trần Hạ An ngồi bất động trên mép giường gỗ sồi. Tiếng gió rít qua khe cửa kính cường lực bị khóa chặt nghe u uất như tiếng khóc nghẹn của những linh hồn từng biến mất trong tòa dinh thự này.


Lòng bàn tay trái của cô nhói lên từng cơn đau buốt buốt tận xương tủy. Vết thương rách sâu từ hôm qua—hậu quả của việc cô cố tình tự gây đau đớn để bôi máu lên bản thỏa thuận ủy quyền của Diệp Chấn Phong—đã được băng bó bằng một lớp gạc trắng dày. Lớp gạc giờ đã thấm một vệt máu khô màu nâu sẫm, trông như một dấu ấn tàn khốc của sự kháng cự. Dưới đế chiếc giày búp bê đặt ngay cạnh chân giường, chiếc USB dữ liệu cũ của Diệp Thảo Chi vẫn nằm im lìm, lạnh lẽo, mang theo toàn bộ hy vọng lật đổ gia tộc họ Diệp. Nhưng trước khi chạm đến công lý ngoài kia, Hạ An biết mình phải sống sót qua buổi sáng hôm nay.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía cầu thang gỗ dẫn lên tầng áp mái. Không chỉ có bước chân nặng nề, lầm lũi quen thuộc của vú nuôi Trần Thị Mai, mà còn có tiếng gõ gót nhọn, sắc lạnh của Tần Nhã và tiếng đế giày cao su nặng nề của một người đàn ông.


Hạ An lập tức căng thẳng. Cô hít một hơi thật sâu bằng bụng, kích hoạt kỹ năng kiểm soát nhịp thở để cưỡng ép nhịp tim giữ ổn định dưới ngưỡng tám mươi nhịp một phút. Cô nhét vội quả táo sạch do Chú Tư lén để lại vào sâu dưới gối, rồi lập tức thả lỏng toàn bộ cơ mặt, rũ hai vai xuống, khoác lên mình chiếc mặt nạ của một đứa con nuôi ngoan ngoãn, lờ đờ và hoàn toàn phục tùng.


*Cạch.*


Cánh cửa phòng áp mái bật mở. Tần Nhã bước vào trước. Quý bà ngoài bốn mươi tuổi hôm nay diện một bộ sườn xám lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích sang trọng, gương mặt thanh tú căng cứng do can thiệp thẩm mỹ không lộ một nếp nhăn, nhưng đôi mắt sắc sảo thì tràn ngập sự lạnh lùng, dò xét. Theo sau bà ta là bác sĩ Phạm Minh Trí. Đúng như những gì Hạ An ghi nhớ từ hồ sơ, gã bác sĩ gia đình của họ Diệp có vóc dáng mập mạp, gương mặt bóng dầu bóng nhẫy, đôi mắt híp lại sau cặp kính cận dày cộp, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng sực nức mùi cồn sát trùng và thuốc kháng sinh. Đi cuối cùng là vú Mai, người đàn bà quản gia đứng nép sát cửa, gương mặt xám ngoét, hai tay run rẩy bấu chặt vào chiếc khay bạc đựng dụng cụ y tế.


"Hạ An, con yêu của mẹ," Tần Nhã cất giọng ngọt ngào đến rợn người, bà ta bước đến bên giường, đặt bàn tay lạnh ngắt lên vai cô. "Vết thương tự hủy hoại trên tay con hôm qua tại trường học khiến bố con và mẹ vô cùng lo lắng. Bác sĩ Trí nói bệnh trầm cảm và hoang tưởng của con đã chuyển biến rất xấu rồi. Con cần phải được điều trị đặc biệt ngay lập tức."


Bác sĩ Phạm Minh Trí bước lên một bước, nở một nụ cười giả tạo, kéo híp cả đôi mắt bóng dầu. Gã đặt chiếc khay y tế lên chiếc bàn học gỗ sồi của Hạ An. Trên khay bạc, bên cạnh những bông gòn thấm cồn sát trùng, là một ống tiêm thủy tinh cỡ lớn chứa thứ dung dịch trong suốt, lạnh lẽo.


Hạ An nhìn chằm chằm vào ống tiêm. Đại não cô lập tức kích hoạt bộ nhớ phân tích độc chất học. Đó là Haloperidol ngụy trang—thứ biệt dược hướng thần liều cao mà gã bác sĩ biến chất này vẫn kê khống dưới nhãn mác thuốc bổ não để đầu độc hệ thần kinh của cô hằng đêm. Nhưng lần này không phải là liều lượng nhỏ pha trong ly sữa ấm nữa. Một ống tiêm đầy trực tiếp vào tĩnh mạch sẽ ngay lập tức làm tê liệt các dây thần kinh trung ương, khiến cô rơi vào trạng thái mất nhận thức hoàn toàn, biến cô thành một kẻ tâm thần phân liệt thực sự trước khi kịp bước sang tuổi 18.


"Bác sĩ Trí đã chuẩn bị sẵn thuốc bổ đặc trị cho con rồi," Tần Nhã khẽ gật đầu với gã bác sĩ. "Tiêm xong, con sẽ không còn cảm thấy muốn tự làm đau mình nữa."


"Tôi... tôi không muốn tiêm..." Hạ An bắt đầu đóng kịch. Cô co người lại sát góc giường, hai vai run rẩy, đôi mắt giãn to trợn trừng nhìn vào ống tiêm như một đứa trẻ hoang tưởng đang hoảng loạn tột độ. "Mẹ ơi, con xin mẹ... con không bị điên... con không muốn tiêm thuốc đó đâu!"


"Ngoan nào Hạ An, con lại bắt đầu hoang tưởng rồi," Tần Nhã ra hiệu bằng mắt cho vú Mai và bác sĩ Trí. "Vú Mai, đè con bé lại. Bác sĩ Trí, tiến hành đi."


Bác sĩ Trí cầm ống tiêm lên, ngón tay mập mạp của gã khẽ búng nhẹ vào ống thủy tinh để đẩy bọt khí lên đầu kim. Mũi kim kim loại nhọn hoắt, lạnh lẽo lóe lên dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt của căn phòng áp mái.


Hạ An lùi sâu vào góc giường, nhưng trong khoảnh khắc cô quay lưng lại với Tần Nhã để giả vờ né tránh, ánh mắt cô đột ngột thay đổi. Sự hoảng loạn biến mất, thay vào đó là tia nhìn sắc lẹm, tàn nhẫn dán chặt vào vú Mai đang tiến lại gần.


Cô lén dùng bàn tay phải giấu dưới lớp chăn bông, khẽ nâng góc gối lên một centimet, để lộ ra một góc tờ biên nhận nợ cờ bạc năm trăm triệu đồng của con trai vú Mai—vũ khí tâm lý tối cao mà cô đang nắm giữ để khống chế người đàn bà này. Ánh mắt Hạ An như muốn nói: *"Vú Mai, nếu hôm nay con kim này đâm vào người con, tờ biên nhận này sẽ nằm trên bàn làm việc của Diệp Chấn Phong trước khi trời tối."*


Gương mặt vú Mai lập tức cắt không còn một giọt máu. Người đàn bà quản gia run bắn lên, nỗi sợ hãi Chấn Phong phát hiện ra hành vi bớt xén tiền mua sâm và nợ nần cờ bạc lớn hơn cả nỗi sợ hã Tần Nhã. Bà ta hiểu rõ, nếu Chấn Phong biết chuyện, bà ta và con trai sẽ không có đường sống rời khỏi ngoại ô này. Vú Mai khẽ nuốt nước bọt, gật đầu nhẹ một cái cực kỳ kín kẽ với Hạ An.


"Để tôi giữ con bé cho bác sĩ!" Vú Mai hét lên, cố tình tạo ra vẻ sốt sắng, trung thành để che mắt Tần Nhã. Bà ta lao lên giường, dùng vóc dáng đậm người của mình đè chặt lấy hai vai của Hạ An, cố tình quay lưng về phía Tần Nhã để tạo ra một điểm mù thị giác hoàn hảo che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ phía cửa phòng.


"Tránh ra! Buông tôi ra!" Hạ An điên cuồng gào thét, giãy giụa kịch liệt để đóng kịch thật đạt. Cô cố tình dùng tay phải quơ cào lên chiếc bàn học bên cạnh, gạt phăng chiếc khay trà gốm sứ rơi xuống sàn gỗ sồi phát ra tiếng *choảng* chói tai.


Mảnh sứ vỡ văng tung tóe khắp phòng. Sự hỗn loạn đột ngột khiến Tần Nhã phải lùi lại một bước để tránh nước trà bắn vào tà váy sườn xám đắt tiền.


"Vú Mai, giữ chặt nó! Đừng để nó quẫy đạp làm gãy kim!" Tần Nhã quát lớn, sự kiên nhẫn ái kỷ của bà ta đang dần biến mất.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, dưới sự che chắn tuyệt đối của cơ thể vú Mai, Hạ An lén dùng bàn tay phải thọc sâu xuống dưới gầm nệm giường, rút ra một ống tiêm nhựa nhỏ chứa nước cất sinh lý vô trùng mà cô đã tự chuẩn bị và giấu sẵn từ trước. Cô lén đẩy ống tiêm nước cất vào tay vú Mai.


Bàn tay vú Mai run rẩy dữ dội. Trong góc khuất camera trần nhà và tầm mắt của Tần Nhã, người đàn bà quản gia nhanh như cắt giật lấy ống tiêm Haloperidol thật từ tay bác sĩ Trí trong lúc gã đang cố bám lấy cánh tay trái của Hạ An, và tráo đổi bằng ống tiêm nước cất sinh lý của cô vào tay gã.


Mọi thao tác diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy ba giây dưới tiếng gào khóc điên cuồng của Hạ An và tiếng chó nghiệp vụ Berger sủa vang vọng từ dưới sân biệt thự.


"Được rồi! Giữ im cánh tay nó!" Bác sĩ Trí thở dốc, gã không hề nhận ra sự tráo đổi tinh vi trong bóng tối của điểm mù. Gã ấn mạnh mũi kim tiêm vào tĩnh mạch cánh tay trái của Hạ An, ngay sát vết thương quấn băng gạc.


*Phập.*


Cảm giác lạnh buốt của mũi kim kim loại đâm xuyên qua da thịt khiến Hạ An rùng mình. Nhưng khi dòng chất lỏng được đẩy vào người, cô không hề cảm thấy cơn tê liệt thần kinh hay vị đắng chát đặc trưng của Haloperidol. Đó chỉ là nước cất sinh lý vô trùng ấm áp luân chuyển trong huyết quản.


Sử dụng kỹ năng Kháng thuốc lâm sàng, Hạ An từ từ giảm dần tần suất giãy giụa. Cô để cho đôi mắt mình lờ đờ đi, mi mắt sụp xuống nửa chừng, hai cánh tay buông thõng trên nệm giường như một con búp bê thủy tinh vừa bị rút hết linh khí. Nhịp thở của cô chậm lại, đều đặn dưới sự kiểm soát hoàn hảo của lý trí.


Bác sĩ Phạm Minh Trí rút mũi kim ra, dùng bông gòn thấm cồn lau vệt máu nhỏ rỉ ra trên tay cô. Gã thở phào, quay sang báo cáo với Tần Nhã với vẻ mặt tự phụ của một kẻ vừa lập công lớn:


"Xong rồi, thưa bà chủ. Thuốc hướng thần liều cao này sẽ nhanh chóng làm dịu hệ thần kinh trung ương của con bé. Trong vòng mười hai tiếng tới, nó sẽ hoàn toàn chìm vào trạng thái lờ đờ, không thể tự suy nghĩ hay có các hành vi tự hủy hoại như hôm qua nữa."


Tần Nhã bước đến sát mép giường, cúi xuống nhìn gương mặt nhợt nhạt, vô hồn của Hạ An. Bà ta dùng những ngón tay sơn móng đỏ chót khẽ vuốt ve gò má lạnh ngắt của cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, tàn nhẫn tột cùng.


"Tốt lắm. Con ngoan của mẹ, giờ thì con đã có thể yên lặng nghỉ ngơi rồi," Tần Nhã thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật độc. Bà ta quay sang luật sư Sơn đang đứng đợi ngoài hành lang, rồi quay lại nhìn Hạ An: "Để đảm bảo con hồi phục tốt nhất và không bị kích động bởi môi trường học đường bên ngoài, bố và mẹ đã quyết định xin phép nhà trường cho con nghỉ học tạm thời."


Đại não Hạ An giật mạnh một cái dưới lớp mặt nạ lờ đờ. Cô cố gắng giữ vững nhịp tim ổn định, không để lộ bất kỳ biểu cảm biến đổi nào trên khuôn mặt.


"Từ hôm nay, con sẽ bị giam lỏng hoàn toàn trong căn phòng áp mái này trong ba ngày tới," Tần Nhã tuyên bố bằng giọng điệu lạnh lùng, dứt khoát. "Không có sách vở luật pháp, không điện thoại, không có bất kỳ liên lạc nào với thế giới bên ngoài để mẹ tiện theo dõi phản ứng thuốc của con. Vú Mai sẽ khóa chặt cửa ngoài từ giờ."


*Rầm.*


Cánh cửa gỗ dày của phòng áp mái đóng sầm lại. Tiếp theo đó là tiếng khóa xích sắt cơ học lách cách va chạm bên ngoài, biến căn phòng ngủ của cô thành một phòng biệt giam vô trùng thực sự.


Hạ An từ từ mở mắt ra trong bóng tối ngột ngạt của căn phòng bị khóa chặt. Cô thoát khỏi mũi tiêm độc của bác sĩ Trí trong gang tấc, nhưng giờ đây cô đã hoàn toàn rơi vào hố sâu cô lập mới. Chỉ còn chưa đầy mười tháng là đến sinh nhật 18 tuổi, và chiếc USB dữ liệu cứu mạng của cô vẫn đang bị khóa chặt trong đế giày búp bê, không có cách nào chuyển giao cho Lâm Hoài bên ngoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!