Chìa Khóa Đến Công Lý
Sương mù buổi sớm ở ngoại ô thành phố bao phủ lấy những rặng thông già quanh biệt thự Hoa Hồng Trắng, đặc quánh và lạnh buốt như một tấm vải liệm khổng lồ. Trần Hạ An lách người qua ô cửa sổ áp mái, nhẹ nhàng đáp chân xuống sàn gỗ phòng ngủ mà không phát ra một tiếng động nhỏ. Toàn thân cô run lên vì cái lạnh của sương đêm ngấm qua lớp áo mỏng, nhưng đầu óc cô lại tỉnh táo một cách kỳ lạ.
Cô quỳ xuống cạnh gầm giường, lén lật tấm ván sàn lỏng lẻo lên. Dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn ngủ cũ kỹ, cô đặt chiếc hộp thiếc rỉ sét chứa di vật của Diệp Thảo Chi—chiếc răng sữa nhỏ bé và chiếc USB dữ liệu màu đen—vào khoảng trống tối tăm bên cạnh hai ống nghiệm chân không y tế vô trùng mà Chú Tư vừa chuyển giao. Mọi thứ vẫn an toàn. Hạ An khẽ thở phào, định vị lại tấm ván khít khao rồi nhanh chóng thay bộ đồng phục của Trường THPT Chuyên Nguyễn Du.
Hôm nay là ngày cô phải mang chiếc USB này đến trường. Lâm Hoài đã nhắn qua chiếc điện thoại Nokia cục gạch rằng thiên tài tin học Bùi Tiến Đạt đang đợi sẵn ở phòng máy net cỏ của Minh Móm để giúp cô bẻ khóa mật mã đa lớp của Thảo Chi. Đây là cơ hội duy nhất để cô tiếp cận bằng chứng pháp lý trước khi Chấn Phong kích hoạt bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ thứ tư đứng tên cô trị giá năm triệu đô-la Mỹ vào ngày sinh nhật 18 tuổi đang cận kề.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân quen thuộc của vú nuôi Trần Thị Mai vang lên dọc hành lang gỗ. Hạ An nhanh chóng lấy chiếc USB dữ liệu cũ của Diệp Thảo Chi ra, quấn chặt nó trong một mảnh nilon nhỏ rồi lén nhét sâu vào phần đế giày búp bê của mình. Cô quấn lại lớp băng gạc trắng trên cổ tay trái để che đi vết thương rách sâu rớm máu—hậu quả của những lần tự cấu để giữ tỉnh táo—rồi bước ra mở cửa.
Vú Mai bưng khay đồ ăn sáng bước vào, gương mặt xám ngoét và đôi mắt lấm lét tránh nhìn thẳng vào Hạ An. Kể từ khi bị Hạ An nắm thóp bí mật nợ nần cờ bạc năm trăm triệu của con trai, người đàn bà quản gia này đã hoàn toàn biến thành một quân cờ bị động trong tay cô.
"Bà... bà chủ dặn con phải ăn hết phần súp này," vú Mai thì thầm, giọng run rẩy. "Bà ấy đã kiểm tra camera hành lang từ sớm."
"Con biết rồi, vú cứ xuống lầu trước đi," Hạ An mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt cô lạnh ngắt. Cô lén dùng thìa múc phần súp có mùi hăng hắc cực nhẹ của Haloperidol đổ vào túi nilon nhỏ giấu trong cặp sách để làm mẫu độc chất đối chứng sau này, chỉ ăn phần bánh mì sạch mà Chú Tư lén để lại.
Chiếc cặp sách của cô vẫn còn phảng phất mùi hăng nhẹ của dầu máy mài cơ khí—dấu vết từ tiệm sửa khóa của Lâm Hoài hôm qua khi cô lén ghé qua sửa khóa cặp. Mùi dầu máy này chính là lá chắn vật lý hoàn hảo giúp cô vượt qua cuộc kiểm tra nghiêm ngặt của tài xế riêng Nguyễn Văn Hùng khi bước lên xe.
Chiếc Mercedes màu đen sang trọng lướt đi trong sương mù, đưa Hạ An hướng về phía Trường THPT Chuyên Nguyễn Du. Suốt dọc đường đi, Hạ An ngồi im lặng ở ghế sau, hai tay siết chặt quai cặp sách, ngón tay cái khẽ miết vào vết thương lòng bàn tay trái để tạo ra cơn đau nhẹ nhằm kích hoạt trạng thái Kiểm soát nhịp tim dưới áp lực. Cô biết, mỗi bước đi từ hôm nay đều là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng trường Nguyễn Du sầm uất, tiếng cười nói của học sinh và tiếng còi xe inh ỏi ngoài phố khiến Hạ An có cảm giác như vừa bước ra khỏi một nấm mồ vô trùng. Cô mở cửa xe, bước xuống lòng đường nhựa.
Nhưng ngay khi gót giày búp bê của cô vừa chạm đất, một chiếc xe limousine màu đen bóng loáng, mang biển số VIP của tập đoàn Diệp Gia, đột ngột lao tới từ góc cua, đỗ xịch ngay sát bậu vỉa hè, chặn đứng lối đi vào cổng trường của cô.
Cửa kính mờ phía sau từ từ hạ xuống. Khuôn mặt điềm tĩnh, lịch lãm của người cha nuôi triệu phú Diệp Chấn Phong hiện ra sau lớp kính tối màu. Hắn đeo chiếc kính gọng vàng tri thức, mặc bộ suit cắt may thủ công tông trầm không một nếp nhăn. Bên cạnh hắn là Vương Hồng Sơn, gã luật sư riêng sắc sảo của Diệp Gia, tay đang ôm chiếc cặp da cá sấu chứa đầy những bộ hồ sơ tuyệt mật.
"Hạ An, lên xe," Chấn Phong cất giọng trầm ấm, nhưng âm điệu của hắn lạnh lẽo như băng giá dưới hầm ngục biệt thự. "Bố và chú Sơn có việc quan trọng cần con ký gấp trước khi vào lớp."
Tim Hạ An nảy lên một nhịp dữ dội. Cô liếc nhìn về phía cổng trường chỉ cách mình chưa đầy mười mét, nơi thầy giám thị Ngô Văn Bằng đang đứng tuần tra. Nhưng tài xế Nguyễn Văn Hùng đã nhanh chóng bước xuống, đứng chặn ngay phía sau cô với vóc dáng hộ pháp đầy đe dọa. Cô bị kẹp chặt ở giữa.
Sử dụng kỹ năng Kiểm soát nhịp tim dưới áp lực, Hạ An hít một hơi thật sâu bằng bụng, cưỡng ép nhịp thở trở lại đều đặn để nhịp tim không vượt quá ngưỡng tám mươi nhịp một phút. Cô biết mình không thể kêu cứu hay bỏ chạy vật lý lúc này; điều đó chỉ khiến Chấn Phong có cớ hợp thức hóa hồ sơ điên loạn của cô ngay lập tức. Cô cúi đầu, tỏ ra sợ hãi và ngoan ngoãn, bước lên băng ghế da sang trọng của chiếc limousine.
*Cạch.*
Cánh cửa xe đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn mọi âm thanh ồn ào của thế giới học đường bên ngoài. Không gian bên trong xe rộng rãi nhưng ngột ngạt đến nghẹt thở, sực nức mùi da thuộc đắt tiền và mùi nước hoa trầm hương nồng nặc của Chấn Phong.
Luật sư Vương Hồng Sơn mỉm cười lịch sự, rút từ trong cặp da cá sấu ra một tập tài liệu dày, đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ ở giữa xe.
"Hạ An, đây là Bản thỏa thuận ủy quyền quản lý tài sản sau tuổi 18," Sơn giải thích bằng giọng nói chuyên nghiệp, trơn tru của một kẻ chuyên lách luật bẩn. "Như bố con đã trao đổi, để hoàn thiện hồ sơ du học Anh của con vào kỳ tới, con cần ký giấy ủy quyền sớm để bố thay mặt con điều phối các khoản tài trợ học tập và tài khoản ủy thác khi con không có mặt tại Việt Nam. Đây chỉ là thủ tục hành chính thông thường."
Hạ An khẽ run lên, đóng vai đứa con gái nuôi yếu đuối hoàn hảo. Cô đưa mắt nhìn tập tài liệu, đại não lập tức kích hoạt kỹ năng Bóc tách điều khoản hợp đồng bảo hiểm. Đôi mắt cô lướt nhanh qua các trang giấy trắng tinh, bỏ qua những thuật ngữ hoa mỹ về 'bảo trợ học tập' hay 'ủy thác giáo dục' để tìm kiếm những kẽ hở tài chính chết người.
Cô cố tình trì hoãn thời gian bằng cách hỏi: "Bố ơi... con... con quên mang theo căn cước công dân bản gốc rồi ạ. Hay để chiều về con ký được không bố?"
Luật sư Sơn khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm tới ánh mắt: "Con không cần lo lắng về việc đó. Chú đã chuẩn bị sẵn bản sao công chứng căn cước công dân từ hồ sơ nhận nuôi của con từ trước rồi. Con chỉ việc ký tên và lăn tay thôi."
Hạ An siết chặt hai bàn tay vào nhau dưới gầm bàn. Sự chuẩn bị chu đáo của Sơn chứng minh đây là một cuộc săn đuổi có tính toán kỹ lưỡng từ trước. Chấn Phong đang chịu áp lực nợ xấu khổng lồ từ tập đoàn Diệp Gia, hắn cần phải hoàn thành việc cưỡng ép ký giấy ủy quyền giám hộ sớm để danh chính ngôn thuận tiếp cận khối tài sản và kích hoạt hợp đồng bảo hiểm nhân mạng của cô ngay khi cô tròn 18 tuổi.
Cô tiếp tục lướt nhanh qua các trang tài liệu. Khi lướt đến trang thứ tư, mục 4.2 dưới phần 'Quyền lợi phát sinh từ tài sản bảo trợ', đồng tử của Hạ An khẽ co rút lại dưới gọng kính cận.
Dòng chữ nhỏ li ti được soạn thảo bằng ngôn từ pháp lý cực kỳ tinh vi ghi rõ: *'Trong trường hợp người được bảo trợ gặp các sự cố bất khả kháng dẫn đến mất năng lực hành vi dân sự hoặc qua đời trước tuổi thành niên, toàn bộ quyền thụ hưởng các tài khoản bảo trợ, quỹ ủy thác và các hợp đồng bảo hiểm nhân thọ liên đới sẽ thuộc về người giám hộ hợp pháp Diệp Chấn Phong vô điều kiện và không thể hủy bỏ.'*
Đây không phải là hồ sơ du học. Đây là một bản án tử hình bằng giấy trắng mực đen có chữ ký giả mạo của cô đã được cài cắm sẵn dưới danh nghĩa ủy quyền tài sản!
Nếu cô đặt bút ký vào đây, Chấn Phong sẽ có toàn quyền pháp lý để dàn dựng một vụ tai nạn giao thông hoặc ngã lầu cho cô ngay sau sinh nhật 18 tuổi một tháng, giống hệt như kịch bản mà hắn đã áp dụng lên Diệp Thảo Chi và Diệp Tuyết Mai trước đây, mà không gặp phải bất kỳ sự cản trở pháp lý nào từ mái ấm Hoa Mai hay cơ quan chức năng.
Cô không được ký. Nhưng Chấn Phong đang ngồi đối diện cô, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của hắn dán chặt vào từng cử động nhỏ của cô. Hắn đẩy chiếc bút mực xanh đắt tiền về phía cô.
"Ký đi con yêu. Ký xong bố sẽ cho tài xế đưa con vào lớp kẻo trễ giờ thi," Chấn Phong nói, giọng điệu ngọt ngào giả tạo nhưng chứa đựng sự đe dọa tột cùng.
Hạ An biết cô không thể dùng lý do quên ID hay từ chối thẳng thừng để thoát thân lúc này. Luật sư Sơn đã chuẩn bị sẵn mọi kẽ hở pháp lý vòng ngoài. Cô buộc phải sử dụng một thủ đoạn tự vệ cực đoan để tạo ra một lý do bất khả kháng hợp pháp tại chỗ.
Cô đưa bàn tay phải run rẩy lên cầm lấy chiếc bút mực xanh. Sử dụng kỹ năng Diễn xuất phục tùng vô điều kiện, cô để cho các đầu ngón tay của mình run bần bật trước mặt Chấn Phong, giả vờ như đó là tác dụng phụ nghiêm trọng của thuốc an thần Haloperidol mà cô vẫn 'ngoan ngoãn' nuốt hằng đêm.
"Tay con... dạo này run quá... con viết không nổi chữ..." Hạ An lắp bắp, nước mắt khẽ trào ra vì sợ hãi giả vờ.
"Cố lên con, chỉ cần một chữ ký thôi," Sơn ép buộc, giọng nói bắt đầu mất kiên nhẫn.
Hạ An cầm bút đặt lên trang giấy, nhưng ngay khi ngòi bút vừa chạm vào dòng chữ ký, cô cố tình để cho bàn tay mình co giật mạnh một cái. Chiếc bút mực xanh tuột khỏi tay cô, rơi tự do xuống sàn xe limousine trải thảm lông cừu dày.
"Con xin lỗi... con vô ý quá..."
Hạ An cúi rạp người xuống gầm bàn để nhặt chiếc bút. Trong khoảng không gian khuất tầm mắt của Chấn Phong và Sơn dưới gầm bàn, cô lập tức sử dụng thủ đoạn Tự gây đau đớn để giải độc tinh thần. Cô dùng ngón tay cái của bàn tay phải, bập sâu chiếc móng tay nhọn vào vết thương rách sâu chưa lành trong lòng bàn tay trái dưới lớp băng gạc trắng.
Cơn đau buốt nhói, dữ dội chạy dọc từ lòng bàn tay lên thẳng đỉnh đầu khiến toàn thân cô run bắn lên. Hạ An nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Cô dồn lực bấm mạnh hơn, cưỡng ép vết thương cũ phải rách miệng rộng ra. Dòng máu tươi nóng hổi lập tức trào ra ngoài lớp băng gạc trắng, nhuộm đỏ cả lòng bàn tay cô chỉ trong vài giây.
Khi cô thẳng người dậy, cầm chiếc bút lên đặt lại lên bàn, cô cố tình để bàn tay trái đẫm máu của mình tì mạnh lên góc bản thỏa thuận ủy quyền.
Dòng máu đỏ tươi, thẫm đặc lập tức loang lổ trên trang giấy trắng tinh, nhuộm đỏ hoàn toàn dòng chữ ký của Trần Hạ An và phần dấu vân tay lăn sẵn phía dưới.
"A... tay con... vết thương hôm trước bị rách ra rồi..." Hạ An khóc nấc lên, chìa bàn tay trái đẫm máu tươi đang chảy thành dòng xuống bàn kính.
Luật sư Vương Hồng Sơn nhìn tờ thỏa thuận bị máu tươi nhuộm đỏ loang lổ với vẻ mặt kinh hoàng tột độ. Gã lập tức giật tập tài liệu lại, nhưng đã quá muộn. Một văn bản pháp lý quan trọng bị dính máu tươi của người ký ngay tại hiện trường ký kết sẽ bị coi là có dấu hiệu của sự cưỡng bức vật lý, bạo hành hoặc đe dọa tính mạng. Không một phòng công chứng chính trực nào dám ký xác nhận một văn bản bị bẩn bởi máu tươi như vậy.
Hạ An đã dùng chính máu của mình để vô hiệu hóa tính pháp lý tạm thời của bản thỏa thuận bẫy trong gang tấc.
Ánh mắt Diệp Chấn Phong nheo lại, những thớ cơ trên gương mặt lịch lãm của hắn giật mạnh liên tục. Sự tự phụ ái kỷ của hắn bị bẻ gãy hoàn toàn bởi sự ứng biến tàn nhẫn bằng thể xác của một cô gái 17 tuổi. Hắn thừa biết cô cố tình tự gây thương tích, nhưng trước mặt công chứng viên và luật sư riêng, hắn không thể vạch trần hành vi này mà không để lộ sự cưỡng bức của mình.
"Sơn, dọn dẹp đi," Chấn Phong ra lệnh, giọng nói trầm xuống đầy giận dữ. "Đưa con bé vào phòng y tế trường băng bó vết thương."
Hắn quay sang nhìn Hạ An, đôi mắt sau gọng kính vàng lóe lên tia nhìn sát nhân lạnh lẽo: "Bố cho con ba ngày để dưỡng thương, Hạ An. Nhưng sáng mai, bố sẽ bảo bác sĩ Trí đến biệt thự để kiểm tra sức khỏe và tiêm thuốc bổ cho con định kỳ. Con cần phải khỏe mạnh để chuẩn bị cho chuyến đi xa."
Hạ An cúi đầu vâng lời, tay ôm chặt bàn tay đẫm máu, bước xuống xe limousine dưới sự giám sát của tài xế Hùng. Cánh cửa xe limousine đóng sầm lại phía sau lưng cô, mang theo lời đe dọa tiêm thuốc cưỡng chế vào sáng mai của Chấn Phong như một bản án tử hình mới treo lơ lửng trên đầu cô gái mồ côi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!