Nhạc nềnLost_Place6

Bóng Ma Trong Tủ Sách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cổ họng Trần Hạ An nghẹn đắng. Vị ngọt lịm của mật ong không thể nào che giấu được cái hậu vị ngai ngái, tê rát của thứ hóa chất độc hại đang bắt đầu ngấm vào niêm mạc lưỡi. Ngụm sữa đầu tiên cô buộc phải nuốt xuống đã bắt đầu phát huy tác dụng. Một cơn chóng mặt nhẹ, tựa như một làn sương mù mỏng nhưng đặc quánh, từ từ len lỏi vào các tế bào thần kinh, cố gắng kéo sập sự tỉnh táo của cô.


Phía sau lưng cô, cái bóng đậm người của vú nuôi Trần Thị Mai vẫn đổ dài trên nền nhà gỗ sồi. Sự im lặng của người đàn bà đó như một chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy không gian căn phòng áp mái. Vú Mai không đi. Bà ta đứng đó, đôi mắt lạnh lẽo dán chặt vào ly sữa còn lại một nửa trên bàn học, chờ đợi một sự phục tùng tuyệt đối.


Hạ An biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Nếu cô để lộ bất kỳ sự phản kháng nào, hoặc nếu cô không uống hết ly sữa, Tần Nhã sẽ lập tức nhận được báo cáo. Khi đó, chiếc lồng kính lộng lẫy này sẽ biến thành một hầm ngục y khoa thực sự.


Cô khẽ rên rỉ một tiếng, đưa bàn tay run rẩy lên ôm lấy trán. Chiếc vòng tay bạc chạm vào thái dương lạnh ngắt. Cô quay người lại, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt lờ đờ giả vờ như đang chìm vào cơn buồn ngủ cực độ.


"Vú Mai..." Giọng Hạ An thều thào, mệt mỏi. "Cháu thấy hơi buồn nôn... Có lẽ sữa ấm quá, lại nhiều mật ong nên cổ họng cháu khó chịu. Cháu vào nhà vệ sinh một chút..."


Không đợi vú Mai đồng ý, Hạ An ôm lấy miệng, lảo đảo lao thẳng vào phòng vệ sinh khép kín bên góc phòng áp mái. Cô chốt cửa lại. Ngay khi cánh cửa gỗ dày ngăn cách tầm mắt của quản gia, vẻ mặt lờ đờ của Hạ An biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng quyết liệt. Cô cúi rạp người xuống bồn rửa mặt, há miệng và đẩy toàn bộ phần sữa ấm cô đang ngậm chặt ở kẽ răng sâu phía trong và dưới lưỡi ra ngoài. Dòng chất lỏng màu trắng đục hòa lẫn với nước bọt trôi tuột xuống cống.


Hạ An mở vòi nước, xả thật mạnh để xóa sạch mọi dấu vết. Tiếp đó, cô lén cầm lấy ly sữa còn một nửa mà cô đã mang theo vào nhà vệ sinh dưới cớ buồn nôn, dứt khoát đổ toàn bộ phần còn lại xuống bồn cầu rồi ấn nút xả nước. Tiếng nước réo vang át đi mọi âm thanh nghi ngờ từ bên ngoài. Cô nhanh chóng dùng nước lạnh súc miệng nhiều lần cho đến khi vị đắng chát của Haloperidol hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại cảm giác tê dại nhẹ nơi đầu lưỡi.


Hạ An lấy lại vẻ mặt mệt mỏi, mở cửa bước ra. Cô cầm chiếc ly thủy tinh hoàn toàn trống rỗng, đưa cho vú Mai.


"Cháu uống hết rồi. Cháu cảm ơn vú," Hạ An nói, giọng khàn đặc.


Vú Mai đón lấy chiếc ly. Đôi mắt sắc sảo của bà ta nhìn xoáy vào lòng ly sạch trơn, rồi quét qua gương mặt nhợt nhạt và đôi môi hơi run rẩy của Hạ An. Bà ta không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu một cái đầy lạnh lùng, rồi quay lưng bước ra ngoài, không quên khóa chặt hai lớp cửa gỗ từ phía bên ngoài. Tiếng chốt cửa khóa 'cạch' vang lên khô khốc trong đêm tối.


Hạ An thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô biết thử thách chưa dừng lại ở đó. Lượng thuốc cô lỡ nuốt vào từ ngụm sữa đầu tiên đang bắt đầu phát tác. Để bảo vệ tế bào não khỏi sự tàn phá của chất hướng thần, Hạ An bước vào nhà vệ sinh một lần nữa. Cô áp dụng phương pháp thanh lọc cơ thể bằng nước ấm. Cô vặn vòi nước ấm, uống liên tục ba ly lớn cho đến khi bụng căng tức, rồi dùng ngón tay kích thích cổ họng để nôn sạch mọi thứ trong dạ dày ra ngoài.


Khi dòng nước ấm cuối cùng trôi đi, Hạ An ngã quỵ xuống sàn gạch lạnh lẽo. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, cơ thể cô mảnh mai run lên bần bật vì kiệt sức, nhưng đôi mắt cô lại sáng quắc, tỉnh táo đến đáng sợ. Cô nhìn vào chiếc vòng bạc trên cổ tay trái, miết chặt ngón tay vào dòng chữ khắc tên mình.


"Mình vẫn tỉnh táo. Mình phải sống," cô thì thầm.


***


Chiều hôm sau, biệt thự Hoa Hồng Trắng chìm vào sự yên ả giả tạo thường nhật. Diệp Chấn Phong đang ở văn phòng tập đoàn để xử lý các dự án bất động sản, còn Tần Nhã đã diện chiếc sườn xám gấm sang trọng để tham dự buổi trà chiều từ thiện của giới phu nhân thượng lưu.


Hạ An đi học về sớm. Sau khi bước qua cổng sắt bảo vệ dưới sự giám sát của tài xế Nguyễn Văn Hùng, cô lập tức quay trở về phòng áp mái. Nhưng thay vì nằm nghỉ như một bệnh nhân suy nhược, cô bắt đầu thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch. Cô cần thông tin. Đặc biệt là thông tin về Diệp Thảo Chi—người con nuôi thứ ba đã qua đời một năm trước.


Hạ An bước ra khỏi phòng ngủ. Cô di chuyển thầm lặng dọc theo hành lang tầng áp mái, áp dụng nghiêm ngặt quy tắc di chuyển tránh điểm mù camera. Cô đã dành nhiều ngày để quan sát chu kỳ quét của camera hành lang: cứ mỗi 45 giây, mắt camera hồng ngoại ở góc tường sẽ quay sang hướng đối diện trong vòng 5 giây. Đó là khoảng thời gian vàng để cô di chuyển.


Cô lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc bóng, không phát ra tiếng động. Điểm đến của cô là thư viện gia đình nằm ở cuối hành lang tầng hai. Đây là một căn phòng rộng lớn, chứa hàng ngàn cuốn sách da thuộc cổ kính và sực nức mùi sáp đánh bóng gỗ thông. Nơi này thường rất ít người qua lại, ngoại trừ lao công Trịnh Thị Hoa thỉnh thoảng vào dọn dẹp bụi bẩn.


Hạ An lách qua khe cửa gỗ nặng nề, bước vào bên trong thư viện. Ánh nắng chiều yếu ớt hắt qua những ô cửa kính màu vạn hoa, tạo nên những vệt sáng loang lổ trên sàn nhà. Cô tiến lại gần khu vực lưu trữ sách văn học và nghệ thuật—nơi cô đoán một cô gái nhạy cảm như Diệp Thảo Chi từng thường xuyên lui tới.


Ngón tay mảnh mai của Hạ An lướt nhanh qua các gáy sách bám bụi. Đúng như cô dự đoán, ở góc dưới cùng của tủ sách gỗ sồi, cô tìm thấy một vài cuốn sách ký họa và tiểu thuyết có nét chữ viết tay mềm mại ở trang đầu: *"Thuộc về Diệp Thảo Chi"*.


Hạ An lật nhanh các trang sách ký họa. Trái tim cô thắt lại khi nhìn thấy những nét vẽ u sầu, đầy hoảng loạn của người chị nuôi quá cố. Ban đầu là những bức tranh phong cảnh vườn hồng lãng mạn, nhưng càng về sau, nét vẽ càng trở nên đứt gãy, hỗn loạn với những hình ảnh bóng đen bao trùm lấy một cô gái nhỏ trong chiếc lồng kính. Ở lề một cuốn sách luật dân sự cũ, Thảo Chi đã dùng bút chì đen viết một dòng chữ nhỏ, mờ nhạt nhưng đầy dằn vặt: *"Họ đang nhìn tôi... ngay cả khi tôi nhắm mắt."*


"Thảo Chi cũng đã từng bị giám sát giống như mình," Hạ An thầm nghĩ, lòng bàn tay siết chặt. Sự mơ hồ nhận thức ban đầu của cô giờ đây đã chuyển thành một sự thật lạnh lẽo. Gia đình họ Diệp không nhận nuôi họ vì lòng từ thiện. Họ đang nuôi béo những đứa trẻ mồ côi vô tội để chuẩn bị cho một lễ tế thần tài chính tàn khốc.


Đột nhiên, Hạ An nhớ lại một chi tiết trong bài báo cũ: phòng ngủ của Diệp Thảo Chi nằm ở góc cuối hành lang tầng hai, sát cạnh thư viện này. Từ sau cái chết của cô, căn phòng đó đã bị niêm phong hoàn toàn.


Hạ An cất vội những cuốn sách ký họa vào vị trí cũ. Cô lách người ra khỏi thư viện, men theo bức tường đá xám để tiến về phía căn phòng bị niêm phong. Cánh cửa gỗ màu nâu đỏ hiện ra trước mắt cô, nhưng nó không còn bình thường nữa. Hai tấm ván gỗ lớn đã bị đóng đinh chéo ngang cánh cửa, dán đè lên bằng một dải băng keo màu vàng xám có ghi dòng chữ: *"Phòng chứa đồ cũ nguy hiểm - Cấm vào"*.


Bầu không khí xung quanh căn phòng lạnh toát, nồng nặc mùi gỗ mục và sự chết chóc. Hạ An tiến lại gần, đưa bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt thô ráp của tấm ván gỗ. Cô có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của Diệp Thảo Chi vẫn còn vương vất nơi đây. Căn phòng này chắc chắn chứa đựng những bằng chứng vật lý về quá trình Thảo Chi bị đầu độc.


Cô quan sát ổ khóa cửa gỗ nằm khuất sau tấm ván chéo. Đó là một ổ khóa cơ học cổ điển. Hạ An lén rút một chiếc ghim kẹp tóc từ trên đầu xuống, định thử bẻ khóa theo những kỹ năng cơ bản mà cô từng thấy những người thợ khóa ở khu phố nghèo thực hiện. Nhưng ngay khi cô vừa chạm chiếc ghim vào khe khóa, một tiếng động nhỏ vang lên khiến cô giật bắn mình.


*Sột... sạt...*


Tiếng bước chân lê lết, nặng nề vang lên từ phía cuối hành lang tối.


Hạ An lập tức thu hồi chiếc ghim tóc, áp sát lưng vào bức tường đá, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn. Đó không phải là bước đi nhanh nhẹn của vú Mai, cũng không phải tiếng giày cao gót của Tần Nhã.


Một bóng người cao gầy, khắc khổ bước ra khỏi khúc quanh hành lang. Đó là Chú Tư—người làm vườn câm của biệt thự. Ông mặc bộ quần áo lao động sờn rách, tay cầm một cây chổi quét lá lớn, đôi mắt ướt đượm buồn nhìn thẳng vào Hạ An.


Hạ An đứng chết trân. Nếu Chú Tư báo cáo việc cô lảng vảng quanh căn phòng bị niêm phong này cho Chấn Phong, toàn bộ kế hoạch sinh tồn của cô sẽ sụp đổ ngay lập tức. Cô lập tức hạ vai xuống, nở một nụ cười rụt rè, ngây thơ giả tạo để che giấu sự hoảng loạn.


"Chú Tư..." Hạ An khẽ gọi, giọng nói ngọt ngào, phục tùng. "Cháu... cháu vừa học bài xong trong thư viện, định đi dạo một chút nhưng hình như bị lạc đường. Chăn màn ở phòng áp mái hơi lạnh, cháu muốn tìm thêm một chiếc chăn cũ..."


Chú Tư không đáp lại lời cô. Ông đứng im lặng như một bức tượng đá dưới ánh chiều tà. Nhưng đôi mắt ông—đôi mắt của một người đã chứng kiến toàn bộ quá trình lớn lên và biến mất của ba đứa trẻ trước đó—chợt co thắt lại. Sự dằn vặt, nỗi sợ hãi và một tình thương xót xa dâng đầy trong ánh mắt ông.


Chú Tư bước lên một bước. Thay vì dùng bạo lực hay quát mắng, ông đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn và vệt đất cát nắm lấy cổ tay Hạ An. Lực nắm của ông không mạnh nhưng cực kỳ kiên quyết. Ông kéo cô lùi lại, đưa cô tránh xa khỏi hướng quét của mắt camera hồng ngoại hành lang vừa quay trở lại góc cũ.


Hạ An kinh ngạc nhìn người làm vườn câm. Cô nhận ra ông đang bảo vệ cô khỏi sự giám sát kỹ thuật số của biệt thự.


Chú Tư đưa cô vào góc khuất của thư viện. Ông nhìn quanh một lượt để chắc chắn không có ai theo dõi, rồi thọc tay vào chiếc túi áo bảo hộ sờn cũ. Ông rút ra một quả táo màu đỏ tươi, căng mọng và vô cùng sạch sẽ—khác hẳn với những loại trái cây được chế biến sẵn trong bếp của đầu bếp Sâm. Ông ấn quả táo vào lòng bàn tay lạnh ngắt của Hạ An.


Tiếp đó, Chú Tư đưa hai tay lên, bắt đầu thực hiện những động tác thủ ngữ nhanh chóng nhưng vô cùng rõ ràng. Ông giả vờ nâng một chiếc ly lên miệng, uống một ngụm, rồi lập tức lắc đầu một cách điên cuồng, gương mặt nhăn nhó đầy vẻ ghê tởm. Ông dùng ngón tay trỏ chỉ thẳng vào miệng mình, rồi chỉ vào ly sữa tưởng tượng, ra hiệu xua tay liên tục.


Ánh mắt Chú Tư nhìn cô đầy khẩn thiết, như muốn nói: *"Đừng uống sữa. Tuyệt đối đừng uống thứ đó."*


Hạ An đứng lặng người, quả táo sạch áp chặt vào lòng bàn tay cô như một nguồn hơi ấm hiếm hoi giữa tòa biệt thự vô trùng lạnh lẽo này. Cô nhìn sâu vào đôi mắt dằn vặt của người làm vườn câm, nhận ra mình vừa tìm thấy một đồng minh thầm lặng đầu tiên bên trong chiếc bẫy ngọt ngào mang tên Hoa Hồng Trắng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!