Nhạc nềnLost_Place6

Tiếng Nói Từ Ngôi Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông đồng hồ quả lắc ở sảnh dưới vừa điểm chín tiếng rưỡi. Không gian biệt thự Hoa Hồng Trắng chìm vào một sự tĩnh lặng ngột ngạt, chỉ có tiếng gió rít qua những rặng thông ngoại ô và tiếng sương đêm đập vào lớp cửa kính cường lực dày của căn phòng áp mái. Trần Hạ An ngồi trên bậu cửa sổ, hai đầu gối co sát ngực, đôi mắt sáng lạnh lùng nhìn chăm chằm vào khoảng sân vườn mờ mịt phía dưới.


Cổ tay trái của cô nhói lên từng cơn đau buốt. Dưới lớp băng gạc trắng tinh, vết thương rách sâu vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, nhưng cô không bôi thuốc giảm đau. Cô cần cơn đau này. Sự đau đớn thể xác là mỏ neo duy nhất giữ cho cô không bị kéo tuột vào cơn mê man tinh thần mà gia đình họ Diệp đang cố tình giăng ra.


*Cạch.*


Tiếng chốt cửa sắt bên ngoài phòng áp mái bị bẻ khóa, theo sau là tiếng bước chân nặng nề, ngập ngừng của vú nuôi Trần Thị Mai. Hạ An không quay đầu lại, nhưng cơ thể cô lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cực hạn. Cô điều hòa nhịp thở, kích hoạt kỹ năng kiểm soát nhịp tim dưới áp lực để giữ cho lồng ngực không phập phồng quá nhanh.


Vú Mai bước vào, trên tay bưng chiếc khay bạc quen thuộc đựng ly sữa tươi ấm hòa mật ong. Nhưng tối nay, trên tay kia của bà ta còn cầm một chiếc điện thoại thông minh đang bật sẵn chế độ quay video. Gương mặt vú nuôi xám ngoét dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt, đôi môi mập mạp run rẩy khi nhìn vào Hạ An. Quy định mới của Tần Nhã bắt đầu từ tối nay: vú Mai phải trực tiếp quay video cận cảnh quá trình Hạ An nuốt trôi ly sữa ấm để gửi trực tiếp cho bà ta kiểm tra.


"Hạ An... đến giờ uống sữa rồi con," giọng vú Mai khàn đặc, nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió rít bên ngoài nuốt chửng.


Hạ An từ từ buông chân xuống, xoay người lại. Cô nhìn vào mắt vú Mai, nhận ra nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy người đàn bà này. Tờ biên nhận nợ cờ bạc năm trăm triệu của con trai vú Mai vẫn đang nằm dưới tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường, và nó là sợi dây thừng vô hình trói chặt lòng trung thành của bà ta vào tay cô.


"Mẹ Tần Nhã đang đợi video đúng không vú?" Hạ An khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo và ngây thơ đến đáng sợ.


Vú Mai run rẩy gật đầu, lén đưa mắt nhìn lên mắt con búp bê sứ trên kệ sách—nơi có camera ẩn hồng ngoại đang chớp đỏ li ti.


Hạ An bước lại gần, nhận lấy ly sữa ấm. Mùi mật ong ngọt lịm cố gắng che giấu mùi hăng hắc cực nhẹ của Haloperidol, nhưng không thể qua mắt được khứu giác nhạy bén của một kẻ đã sinh tồn trong cái bẫy này suốt một tháng qua. Cô đưa ly sữa lên môi, trong khi vú Mai đưa điện thoại lên sát mặt cô, bắt đầu bấm nút ghi hình.


Đây là khoảnh khắc của sự diễn xuất hoàn hảo. Hạ An hé miệng, uống một ngụm lớn. Cô không nuốt ngay. Áp dụng "Quy tắc tráo thuốc an thần qua kẽ răng", cô khéo léo dùng đầu lưỡi đẩy phần sữa chứa độc chất vào kẽ răng sâu phía trong và khoang dưới lưỡi, giữ chặt nó lại. Vú Mai di chuyển góc quay cận cảnh vào cổ họng cô. Hạ An rướn cổ, thực hiện một nhịp nuốt mạnh mẽ, cơ cổ co bóp hoàn hảo như thể cô đã nuốt trọn dòng sữa ấm.


*Tạch.*


Vú Mai lập tức bấm dừng video. Cả hai người thở phào nhẹ nhõm trong bóng tối. Hạ An nhanh chóng quay lưng về phía góc khuất camera trần, rút chiếc khăn giấy giấu sẵn trong tay áo len, spits toàn bộ ngụm sữa đắng chát ra ngoài, lau sạch khoang miệng rồi uống một ngụm nước lọc ấm để thanh lọc đầu lưỡi.


"Vết máu... trong phòng y tế... vú đã lau sạch chưa?" Hạ An thì thầm, giọng lạnh như băng.


"Lau rồi... vú dùng cồn y tế lau sạch ba lần, không để lại một dấu vết nào," vú Mai run rẩy cất điện thoại vào túi tạp dề, giọng đầy khẩn cầu. "Bà chủ đã nhận được video và không nghi ngờ gì. Hạ An... con nhớ giữ lời hứa, đừng nói chuyện nợ nần của thằng Đạt cho ông chủ biết."


"Con luôn giữ lời hứa với những người giúp đỡ con," Hạ An mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt cô tối sầm lại. "Bây giờ, vú hãy khóa cửa ngoài lại và xuống lầu đi. Đêm nay, dù có nghe thấy tiếng động gì trên mái nhà, vú cũng phải giả vờ như không biết."


Vú Mai nhìn cô bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa biết ơn, nhanh chóng bưng khay bạc bước ra ngoài. Tiếng khóa cửa sắt vang lên khô khốc. Hạ An bị giam lỏng hoàn toàn trong căn phòng áp mái.


Nhưng cuộc chiến của cô chỉ mới bắt đầu.


Đồng hồ điểm đúng một giờ sáng. Đây là thời điểm giao ca của đội bảo an biệt thự Hoa Hồng Trắng. Trưởng ban bảo vệ Lê Đình Chiến sẽ dẫn đàn chó Berger đi tuần tra vòng ngoài đồi thông, để lại sảnh chính cho hai bảo vệ trẻ tuổi trực phòng camera. Theo sơ đồ đường dây điện của Anh Bảy, đây cũng là lúc hệ thống camera hồng ngoại sân vườn tự động xoay góc quét 90 độ để bảo trì định kỳ trong vòng ba phút.


Hạ An thay bộ quần áo tối màu, quấn chặt chiếc băng gạc trên cổ tay trái để tránh vết thương bị rách thêm. Cô lách người ra cửa sổ áp mái. Sương mù ngoài trời dày đặc đến mức tầm nhìn xa chưa đầy hai mét, che phủ hoàn toàn bậu cửa sổ gỗ cũ kỹ. Cô trượt người xuống theo đường ống nước inox lạnh buốt, bám chặt các ngón tay xước xát vào vách đá cẩm thạch của biệt thự.


Sử dụng "Quy tắc di chuyển tránh điểm mù camera", Hạ An di chuyển như một bóng ma trong màn sương. Cô biết rõ vị trí của từng mắt hồng ngoại. Cứ sau mỗi 45 giây, cô lại dừng lại sau bóng râm của một gốc thông hoặc bức tường đá để chờ góc quét camera đi qua. Tiếng móng vuốt của đàn chó Berger sủa vang vọng từ phía rừng thông xa xa khiến lồng ngực cô thắt lại, nhưng cô miết chặt vết thương lòng bàn tay để cơn đau dập tắt nỗi sợ hãi.


Cô lách qua kẽ hở hàng rào sắt bị che khuất bởi những khóm hồng gai bạt ngàn của lối thoát hiểm mê cung cây. Những chiếc gai nhọn hoắt cào xước nhẹ vào thớ vải áo khoác, để lại những vết rách nhỏ, nhưng cô không dừng lại. Mục tiêu của cô là cấu trúc kính mờ đang ẩn hiện trong sương mù phía góc vườn: Nhà kính trồng phong lan của Chú Tư.


Nhà kính tối om và ẩm ướt. Mùi đất ẩm và hương phong lan nồng nàn bao trùm lấy Hạ An ngay khi cô lách qua cánh cửa kính khép hờ.


"Chú Tư?" Hạ An thì thầm vào bóng tối.


Một bóng người thấp đậm, khắc khổ bước ra từ sau những giò lan quý treo lơ lửng. Đó là Chú Tư, người làm vườn câm của biệt thự. Gương mặt sạm đen vì nắng gió của ông lộ rõ vẻ lo lắng tột độ dưới ánh sáng mờ nhạt của màn sương đêm phản chiếu qua mái kính. Ông nhanh chóng kéo cô vào góc khuất nhất của nhà kính, nơi các tán lá rậm rạp hoàn toàn che khuất tầm nhìn của các mắt camera hồng ngoại ngoài vườn.


Chú Tư không thể nói, nhưng đôi mắt ướt của ông tràn ngập sự dằn vặt và tình thương. Ông đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn lên vuốt nhẹ mái tóc ướt sương của Hạ An, rồi nhanh chóng quỳ xuống bên dưới một chậu lan đất lớn.


Ông bới lớp đất ẩm, lôi ra một chiếc hộp thiếc cũ rỉ sét, bọc trong một lớp vải bố dày. Chú Tư run rẩy lau sạch lớp đất cát bám trên mặt hộp, rồi trị trọng đặt nó vào hai bàn tay nhỏ bé của Hạ An.


Lồng ngực Hạ An đập liên hồi. Đây chính là di vật thiêng liêng cuối cùng của Diệp Thảo Chi, người chị nuôi đã khuất mười năm trước. Cô khẽ mở nắp hộp thiếc.


Bên trong hộp, đập vào mắt cô là một chiếc răng sữa nhỏ bé, sắc cạnh được bọc trong mảnh giấy lụa đã ố vàng—tín vật nhắc nhở về sự tồn tại đau thương của người đi trước. Bên cạnh chiếc răng sữa là một chiếc USB dữ liệu màu đen cũ kỹ, cổng cắm đã có vết rỉ sét nhẹ do bị chôn dưới đất ẩm nhiều năm.


Nhưng điều khiến Hạ An bàng hoàng hơn cả là ở đáy hộp còn có hai ống nghiệm chân không chuyên dụng bằng thủy tinh y tế, nắp đậy màu đỏ vô trùng còn nguyên vẹn.


Chú Tư nhanh chóng làm thủ ngữ, hai bàn tay ông di chuyển dồn dập trong bóng tối. Ông chỉ tay ra phía tường rào, rồi làm động tác giao nhận sữa sáng sớm. Hạ An lập tức hiểu ra: hai ống nghiệm này là do Lâm Hoài lén gửi vào cho cô thông qua người giao sữa Lâm Văn Thành để chuẩn bị cho kế hoạch lấy mẫu máu đối chứng sinh học. Chú Tư đã lén nhận chúng và giấu vào chiếc hộp thiếc này.


Hạ An siết chặt chiếc răng sữa nhỏ bé trong lòng bàn tay. Một cảm giác lạnh lẽo, xót xa chạy dọc sống lưng cô. Thảo Chi cũng từng là một cô gái mười bảy tuổi đầy hoài bão, từng khao khát tình thương của gia đình họ Diệp trước khi nhận ra mình chỉ là một món hàng chờ ngày thanh lý lấy tiền bảo hiểm. Chiếc răng sữa này là bằng chứng cho thấy chị ấy đã từng tồn tại, đã từng đấu tranh tỉnh táo cho đến những giây phút cuối cùng trước khi bị dàn dựng tai nạn giao thông thảm khốc.


"Chị ơi... em sẽ không để chị phải chết trong câm lặng," Hạ An thì thầm, nước mắt khẽ rưng rưng nhưng ánh mắt cô lập tức đanh lại đầy quyết liệt.


Cô cất chiếc USB dữ liệu và hai ống nghiệm chân không vào túi trong áo khoác, kéo khóa chặt.


Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề nện lên nền sỏi ngoài vườn hồng vang lên. Ánh đèn pin công suất lớn quét qua những tấm kính mờ của nhà kính, tạo ra những vệt sáng loang lổ đáng sợ trên vách tường.


"Có ai trong đó không?" Tiếng quát nghiêm khắc của trưởng ban bảo vệ Lê Đình Chiến vang lên từ phía cửa vào.


Tim Hạ An nhảy lên tận cổ. Chú Tư lập tức đẩy cô vào hốc cây lan rậm rạp sát bức tường đá ẩm ướt, tự mình bước ra phía cửa nhà kính, tay cầm chiếc kéo tỉa cành giả vờ như đang kiểm tra nhiệt độ và độ ẩm cho các giò lan quý của Chấn Phong ban đêm. Ông ú ớ phát ra những âm thanh không rõ nghĩa, cúi đầu vái lạy Chiến để nhận lỗi vì làm việc quá giờ.


Chiến rọi đèn pin thẳng vào mặt Chú Tư, quát mắng vài câu rồi bỏ đi tuần tra khu vực khác. Sự hiện diện hợp pháp của người làm vườn câm đã bẻ gãy hoàn toàn sự nghi ngờ của đội bảo an.


Khi tiếng bước chân của Chiến đã đi xa, Chú Tư quay lại góc khuất. Gương mặt ông lúc này không còn vẻ ngớ ngẩn giả vờ, mà nghiêm trọng đến đáng sợ. Ông nắm lấy vai Hạ An, hai bàn tay di chuyển bằng thủ ngữ với tốc độ cực nhanh, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn tột độ.


Hạ An nín thở, tập trung đọc từng cử chỉ tay của ông:


*"Chấn Phong... vừa ký... hợp đồng bảo hiểm thứ tư... tên con..."*


*"Năm triệu đô-la..."*


*"Ngày kích hoạt... sinh nhật... mười tám tuổi... của con..."*


Lời cảnh báo sinh tử của Chú Tư như một nhát búa đóng đinh găm thẳng vào lồng ngực Hạ An. Cô bàng hoàng nhận ra, thời gian sống sót của cô không còn tính bằng năm nữa, mà đang đếm ngược từng ngày. Bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ thứ tư đứng tên cô đã được thiết lập, và ngày cô tròn mười tám tuổi chính là ngày phán quyết mạng sống của cô dưới bàn tay tàn độc của Diệp Chấn Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!