Quân Cờ Vú Mai
Tiếng chuông từ chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính ở sảnh chính biệt thự Hoa Hồng Trắng vang lên chín tiếng nặng nề, boong boong ngân dài qua những hành lang lát đá cẩm thạch lạnh ngắt. Kim giờ vừa chạm đúng số chín cũng là lúc bóng tối bao trùm lấy những đồi thông ngoại ô, cô lập dinh thự lộng lẫy này vào một bầu không khí im lặng đến rợn người. Trên tầng áp mái, tiếng khóa cửa sắt lạch cạch vang lên—lệnh khóa cửa lúc chín giờ tối của Diệp Chấn Phong đã chính thức được thi hành từ đêm hôm trước, biến căn phòng của Trần Hạ An thành một chiếc lồng kính khép kín không một kẽ hở.
Nhưng tối nay, Hạ An không ở trong phòng. Cô đang đứng dưới nhà bếp ở tầng trệt, lấy lý do xuống lấy nước ấm để trì hoãn việc bị nhốt sớm.
Ánh đèn led màu vàng nhạt hắt ra từ những chiếc tủ bếp bằng gỗ sồi nhập khẩu đắt đỏ, đổ những bóng dài loang lổ lên nền gạch men trắng muốt. Trên bàn bếp bằng đá thạch anh vân mây, một chiếc nồi nhỏ đang bốc khói nghi ngút. Mùi sữa tươi ấm hòa lẫn với mùi mật ong ngọt lịm sực lên nồng nặc, nhưng đối với khứu giác nhạy bén của Hạ An, cô vẫn ngửi thấy một mùi hăng hắc cực kỳ nhẹ, gần như bị che lấp hoàn toàn—mùi của Haloperidol, thứ độc chất hướng thần mà Tần Nhã vẫn ra lệnh cho vú nuôi Trần Thị Mai pha vào sữa của cô mỗi tối.
Vú Mai đang đứng quay lưng về phía cửa, tay cầm chiếc thìa bạc khuấy đều dòng chất lỏng màu trắng đục trong nồi. Người đàn bà ngoài năm mươi tuổi có vóc dáng đậm người, mái tóc búi chặt sau gáy không một sợi tóc thừa, mặc chiếc tạp dề màu xám xịt quen thuộc. Đôi vai bà ta hơi khom xuống, nhịp khuấy sữa có phần dồn dập, bất an hơn thường lệ. Tiếng thìa va chạm vào thành nồi kim loại phát ra những tiếng *cạch, cạch* khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ của căn bếp.
Hạ An bước vào không tiếng động. Đôi bàn chân trần của cô chạm lên nền gạch lạnh buốt, nhưng cô không hề cảm thấy lạnh. Tâm trí cô lúc này tập trung cao độ. Dưới vạt áo len rộng màu hồng nhạt, bàn tay trái của cô đang siết chặt. Vết thương rách sâu trong lòng bàn tay dưới lớp băng gạc trắng dán chặt đột ngột nhói lên một cơn đau buốt. Cơn đau vật lý ấy hoạt động như một liều adrenaline mạnh mẽ, thổi bay sự mệt mỏi và giữ cho nhịp tim của cô ổn định dưới ngưỡng tám mươi nhịp một phút. Cô đang kích hoạt kỹ năng "Kiểm soát nhịp tim dưới áp lực" để chuẩn bị cho một cuộc đối đầu sinh tử.
"Vú Mai," Hạ An cất tiếng gọi nhẹ nhàng, giọng nói trong trẻo, mang theo vẻ rụt rè, ngoan ngoãn đặc trưng của Quy tắc 'Đứa con ngoan ngoãn hoàn hảo'.
Vú Mai giật thót mình, chiếc thìa bạc suýt rơi khỏi tay. Bà ta vội vàng quay người lại, gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng thường ngày thoáng qua một nét hoảng hốt trước khi nhanh chóng được che đậy bằng vẻ mặt nghiêm khắc của một cai ngục phòng ngủ.
"Hạ An? Sao giờ này con chưa lên phòng? Ông chủ đã dặn từ chín giờ tối là con không được tự ý đi lại trong biệt thự rồi kia mà?" Giọng vú Mai khàn đặc, đầy vẻ răn đe.
Hạ An không trả lời câu hỏi của bà ta. Cô tiến lại gần bàn bếp hơn, bước đi hơi lờ đờ giả vờ như đang mệt mỏi do tác dụng phụ của thuốc an thần. Nhưng khi chỉ còn cách vú Mai nửa mét, cô dừng lại, thò bàn tay phải vào túi áo len, rút ra một tờ giấy gấp tư hơi nhàu nát và đặt nhẹ lên mặt bàn đá thạch anh ngay cạnh ly sữa ấm.
"Con xuống để gửi vú cái này," Hạ An nói, giọng nói dịu dàng đến mức rợn người.
Vú Mai nheo mắt nhìn tờ giấy. Khi ánh đèn bếp rọi thẳng vào những dòng chữ viết tay trên mặt giấy, đồng tử của người đàn bà quản gia lập tức co rụt lại. Gương mặt bà ta xám ngoét, không còn một giọt máu.
Đó là tờ biên nhận chuyển tiền nợ cờ bạc gốc trị giá năm trăm triệu đồng đứng tên con trai vú Mai, Nguyễn Tiến Đạt, với nét chữ ký tay sắc mảnh của Tần Nhã ở góc dưới cùng với tư cách là người bảo lãnh thanh toán.
"Mày... mày lấy cái này ở đâu?" Vú Mai run rẩy giật lấy tờ giấy, giọng bà ta từ răn đe chuyển sang một tiếng rít hoảng loạn qua kẽ răng. Bà ta bước lên một bước, dùng vóc dáng đậm người của mình để ép sát Hạ An, bàn tay siết chặt tờ biên nhận như muốn vò nát nó. "Mày dám lục lọi phòng y tế của bà chủ? Tao sẽ báo cáo ngay với bà chủ là mày trộm cắp giấy tờ! Mày có biết tội trộm cắp sẽ khiến mày bị tống cổ khỏi cái nhà này ngay lập tức không?"
Sự đe dọa quát tháo của vú Mai dội vào không gian bếp, nhưng Hạ An vẫn đứng im, gương mặt không một chút biến đổi. Ánh mắt cô sáng ngời, lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của người đàn bà đối diện. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của cô gái mười bảy tuổi bỗng chốc tạo ra một áp lực vô hình, đè bẹp sự hung hăng giả tạo của vú nuôi.
"Vú cứ việc báo cáo với mẹ đi ạ," Hạ An khẽ mỉm cười, giọng cô thì thầm nhưng rành rọt từng chữ. "Nhưng trước khi vú bước lên lầu, con nghĩ vú nên biết một vài con số. Con trai vú, anh Đạt, đã ký giấy vay nợ của nhóm Tuấn Búa năm trăm triệu với lãi suất mười hai phần trăm một tháng. Tờ biên nhận này chỉ là khoản tiền lãi tháng trước mà mẹ Tần Nhã đã dùng quỹ cá nhân để trả thay vú để đổi lấy sự 'trung thành tuyệt đối' của vú trong việc pha thuốc vào sữa của con."
Hạ An dừng lại một nhịp, ngón tay trỏ của cô khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn đá thạch anh lạnh ngắt, tạo ra những tiếng *gõ, gõ* đều đặn như tiếng đếm ngược của tử thần:
"Nhưng vú ơi, khoản lãi tháng này đã quá hạn ba ngày rồi. Và con cũng biết, hằng tuần khi đi chợ mua nhân sâm và thực phẩm hữu cơ cao cấp cho ba Chấn Phong, vú đã lén bớt xén hóa đơn, kê khống giá trị thực tế lên ba mươi phần trăm để lấy tiền mặt trả lãi nợ cờ bạc cho con trai vú. Con đã lén sao chép lại toàn bộ sổ sách mua hàng của vú trong ba tháng qua rồi."
"Mày... mày ngậm miệng lại!" Vú Mai thở dốc, hai tay run bần bật đến mức tờ giấy biên nhận phát ra những tiếng sột soạt liên tục. Bà ta định giơ tay lên định tát Hạ An để dập tắt những lời nói đáng sợ đó, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, không một chút sợ hãi của cô, cánh tay bà ta khựng lại giữa không trung.
"Nếu ba Chấn Phong biết người quản gia thân cận nhất, người mà ba tin tưởng giao chìa khóa kho thực phẩm lại lén biển thủ tiền của tập đoàn để nuôi một kẻ phá gia chi tử... vú nghĩ ba sẽ làm gì?" Hạ An nghiêng đầu, ánh mắt lộ rõ sự thấu suốt tâm lý tội phạm. "Ba Chấn Phong là một triệu phú ái kỷ cực đoan. Ông ấy ghét nhất là sự phản bội và tổn thất tài chính. Ông ấy sẽ không chỉ đuổi việc vú đâu. Ông ấy sẽ báo cảnh sát khu vực Lê Văn Tám, tống vú vào tù, và để nhóm Tuấn Búa tự do xử lý con trai vú ngoài phố."
Lời nói của Hạ An như một bản án tử hình đóng đinh vào thực tại của vú Mai. Người đàn bà quản gia hoàn toàn sụp đổ. Quyền lực quản gia, sự ngạo mạn của kẻ bạo hành tinh thần bấy lâu nay hoàn toàn tan biến dưới sức nặng của những thông tin tài chính chuẩn xác mà Hạ An nắm giữ. Vú Mai định dùng chút sức tàn để phản kháng:
"Bà chủ... bà chủ Tần Nhã sẽ bảo vệ tao! Bà chủ cần tao để..."
"Mẹ Tần Nhã sẽ là người đầu tiên vứt bỏ vú để tự bảo vệ mình," Hạ An cắt ngang lời bà ta bằng một giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của một luật sư thực thụ. "Mẹ ký bảo lãnh khoản nợ này bằng quỹ đen cá nhân, nghĩa là ba Chấn Phong hoàn toàn không biết. Nếu vụ việc vỡ lở, mẹ sẽ đổ toàn bộ tội danh đầu độc con lên đầu vú để giữ sạch thanh danh quý bà hoàn hảo của mình. Vú nghĩ mình có đủ sức đấu lại mẹ không?"
Một giọt nước mắt hoảng loạn lăn dài trên gương mặt đầy nếp nhăn dằn vặt của vú Mai. Bà ta quỵ sụp xuống nền gạch bếp lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu gối Hạ An, giọng nói nghẹn ngào, khóc nức nở:
"Hạ An... con yêu... vú xin con. Vú làm tất cả cũng chỉ vì thằng Đạt. Nó là đứa con duy nhất của vú... Nếu vú đi tù, bọn vay nặng lãi sẽ chặt tay nó mất. Vú xin con đừng nói cho ông chủ biết. Vú lạy con..."
Hạ An nhìn người đàn bà đang quỳ dưới chân mình. Lòng cô không một chút gợn sóng, không có sự thương hại, cũng không có sự hả hê của kẻ trả thù. Cô đã rèn luyện lý trí của mình đủ lạnh lùng để không bị nuốt chửng bởi những cảm xúc nhất thời. Cô áp dụng thủ đoạn "Thao túng cảm xúc ngược"—không dồn quân cờ vào đường cùng bằng sự thù ghét, mà ban phát một ân huệ nhỏ kết hợp uy hiếp để thu phục hoàn toàn lòng tin trong sợ hãi.
Cô từ từ cúi xuống, dùng bàn tay phải ấm áp nâng vú Mai dậy, rồi nắm chặt lấy đôi bàn tay thô ráp, run rẩy của bà nuôi. Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng, thấu hiểu giả tạo:
"Vú đứng lên đi ạ. Con biết vú là người tốt, vú làm vậy cũng chỉ vì tình mẫu tử. Con cũng là một đứa trẻ mồ côi, con hiểu cảm giác đau đớn thế nào khi không có gia đình bảo vệ. Con không ghét vú, con chỉ muốn chúng ta cùng nhau sinh tồn trong căn biệt thự này thôi."
Cô lén rút từ trong túi áo len ra một xấp tiền mặt trị giá mười triệu đồng—khoản tiền cô đã thức trắng nhiều đêm viết tiểu luận thuê cho sinh viên luật khóa trên để tích lũy được—đặt nhẹ vào lòng bàn tay vú Mai:
"Đây là số tiền con tiết kiệm được từ việc làm thêm ở trường. Vú hãy cầm lấy để trả bớt một khoản lãi nhỏ cho anh Đạt trước đi ạ. Con sẽ giúp vú giữ kín bí mật này trước ba Chấn Phong."
Vú Mai nhìn xấp tiền mặt trong tay, rồi nhìn gương mặt dịu dàng như thiên thần của Hạ An. Sự kết hợp giữa đòn uy hiếp chí mạng và ân huệ cứu mạng đột ngột khiến người đàn bà hoàn toàn bị khuất phục tinh thần. Bà ta run rẩy gật đầu, khóc nấc lên:
"Vú cảm ơn con... vú phải làm gì để đền đáp con đây Hạ An? Con bảo gì vú cũng làm..."
Hạ An khẽ siết chặt tay vú Mai, ánh mắt cô tối sầm lại, giọng nói trầm xuống đầy sắc lạnh:
"Con chỉ có hai điều kiện. Thứ nhất, đêm qua trong lúc vội vã bẻ khóa tủ thuốc phòng y tế, con lén để lại một vết máu tươi dính vân tay của con trên bậu cửa tủ gỗ. Vú hãy lén dùng cồn lau sạch vết máu đó trước khi mẹ Tần Nhã phát hiện ra vào sáng mai."
Vú Mai vội vã gật đầu: "Được, được, vú sẽ lau dọn ngay đêm nay. Còn điều kiện thứ hai?"
"Điều kiện thứ hai," Hạ An nhìn thẳng vào ly sữa ấm đang bốc khói trên bàn bếp. "Mỗi tối khi vú mang sữa lên phòng áp mái cho con và tiến hành kiểm tra miệng sau khi uống... con yêu cầu vú chỉ cần lỏng tay, quay đi chỗ khác đúng ba giây để con lén tráo thuốc qua kẽ răng. Vú vẫn sẽ báo cáo với mẹ Tần Nhã là con đã nuốt hết thuốc đầy đủ."
"Vú... vú hứa. Vú sẽ nhắm mắt làm ngơ cho con. Vú thề có hương hồn tổ tiên dòng họ vú," vú Mai run rẩy cam kết, hoàn toàn chấp nhận trở thành quân cờ đầu tiên trong kế hoạch sinh tồn của Hạ An.
Cửa phòng bếp đột ngột bị đẩy ra. Ánh sáng từ chiếc điện thoại thông minh trên tay Tần Nhã quét qua không gian bếp lạnh lẽo. Quý bà bước vào với phong thái kiêu kỳ, sườn xám lụa tơ tằm quý phái khẽ lay động theo nhịp bước. Ánh mắt sắc sảo của bà ta quét nhanh qua vú Mai đang lau nước mắt và Hạ An đang đứng khép nép bên cạnh ly sữa.
"Có chuyện gì thế này?" Tần Nhã nheo mắt, giọng nói ngọt ngào nhưng mang theo hơi lạnh của sự nghi ngờ cực đoan. "Sao Hạ An chưa lên phòng áp mái? Sữa đã chuẩn bị xong chưa vú Mai?"
Hạ An lập tức cúi đầu, hai vai khẽ co lại, đóng vai đứa con nuôi yếu đuối, phục tùng hoàn toàn. Vú Mai vội vàng lau nước mắt, cúi đầu báo cáo bằng giọng nói cố giữ vẻ tự nhiên:
"Dạ thưa bà chủ... sữa đã xong rồi ạ. Cô Hạ An chỉ đang hỏi tôi về một vài món ăn sáng ngày mai. Tôi sẽ đưa cô ấy lên phòng ngay bây giờ."
Tần Nhã bước lại gần, ngón tay sơn móng đỏ gõ nhẹ lên màn hình điện thoại đang sáng. Bà ta nhìn chằm chằm vào vú Mai, rồi nhìn sang Hạ An, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn:
"Từ tối nay, để đảm bảo con bé uống thuốc bổ não đầy đủ và không còn những biểu hiện mệt mỏi run tay trên lớp, tôi đã cài đặt một quy định mới. Vú Mai, mỗi tối khi kiểm tra miệng Hạ An nuốt sữa, vú phải trực tiếp bật điện thoại quay video cận cảnh quá trình con bé nuốt trôi dòng sữa ấm gửi trực tiếp vào máy của tôi để tôi kiểm tra định lượng. Không được thiếu một giây nào."
Câu nói của Tần Nhã vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào căn bếp, đóng băng toàn bộ kế hoạch vừa được thiết lập. Hạ An đứng chết trân trong bóng tối, bàn tay trái dưới lớp băng gạc trắng siết chặt đến mức máu tươi lại rỉ ra, nhuộm đỏ một góc vải trắng. Lồng kính thủy tinh của họ Diệp một lần nữa lại siết chặt vòng vây, dồn cô vào một hố sâu cô lập mới ngay trước thềm sinh nhật tuổi mười tám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!