Lá Chắn Giảng Đường
Gió từ ngõ hẻm Chợ Nghè thốc vào sực nức mùi cá tanh, mùi nước thải ẩm mốc và cả mùi dầu máy mài xộc lên từ tiệm sửa khóa của Lâm Hoài. Trần Hạ An đứng chết trân trên nền bê tông xám loang lổ những vệt nước mưa chưa kịp cạn. Ngay trước mặt cô, tài xế Nguyễn Văn Hùng đứng sừng sững như một bức tường đá di động. Hắn không nhìn vào mắt cô, chiếc kính râm đen ngòm phản chiếu bóng hình mảnh mai của cô gái mười bảy tuổi đang run rẩy nhẹ dưới tà áo sơ mi đồng phục. Trên tay phải vạm vỡ của hắn, chiếc điện thoại thông minh đang sáng màn hình, hiển thị một cuộc gọi trực tiếp đang kết nối. Giọng nói trầm ấm, lịch lãm nhưng mang theo hơi lạnh buốt của hầm ngục băng giá từ đầu dây bên kia vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đặc quánh của con hẻm:
"Hạ An, con yêu, sao sửa khóa cặp lâu thế?"
Lồng ngực Hạ An thắt chặt lại. Nhịp tim cô có xu hướng tăng vọt do phản xạ sinh học tự nhiên trước mối đe dọa cực hạn. Nhưng ngay lập tức, kỹ năng "Kiểm soát nhịp tim dưới áp lực" mà cô đã rèn luyện hàng đêm dưới gầm giường phòng áp mái được kích hoạt. Cô hít một hơi thật sâu bằng bụng, điều hòa luồng khí chạy dọc sống lưng, cưỡng ép nhịp tim giữ ổn định dưới ngưỡng tám mươi nhịp một phút. Cô miết chặt ngón tay cái vào vết thương rách sâu trong lòng bàn tay trái dưới lớp băng gạc trắng dán chặt. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não, thổi bay mọi sự hoảng loạn, giữ cho giọng nói của cô khi cất lên vẫn mang nguyên vẹn vẻ ngây thơ, sợ sệt của một đứa con nuôi ngoan ngoãn:
"Dạ... dạ bố. Con xin lỗi vì làm bố mất thời gian ạ. Chiếc khóa kéo bằng đồng của cặp sách bị kẹt cứng do rỉ sét từ đêm mưa bão hôm trước. Chú thợ khóa phải dùng máy mài cơ khí và bôi rất nhiều dầu máy mài chuyên dụng thì mới rã được chốt khóa ra ạ. Con vừa sửa xong là ra ngay đây với chú Hùng rồi."
Tài xế Hùng nghe vậy, đôi lông mày rậm rạp phía sau lớp kính râm khẽ nhíu lại. Hắn thò tay giật lấy chiếc cặp sách học sinh trên tay Hạ An. Khứu giác nhạy bén của một cựu sĩ quan an ninh lập tức bắt được một mùi hương đặc trưng cực kỳ nồng nặc sực lên từ những thớ vải canvas của chiếc cặp: mùi dầu mài máy cơ khí pha lẫn mùi mỡ bò chống rỉ sét. Đó chính là "Mùi dầu máy cơ khí trên cặp sách"—vết dầu máy mài đặc trưng từ tiệm sửa khóa của Lâm Hoài mà cô đã lường trước và cố tình để Lâm Hoài bôi nhẹ lên góc khóa kéo làm vật chứng ngụy trang.
Hùng đưa chiếc cặp lên sát mũi ngửi nhẹ, rồi áp điện thoại vào tai, báo cáo bằng giọng lạnh ngắt:
"Thưa ông chủ, đúng là cặp sách của tiểu thư bám đầy mùi dầu máy mài cơ khí. Khóa kéo bằng đồng mới được giũa lại, vết kim loại còn mới."
Giọng Diệp Chấn Phong từ đầu dây bên kia khẽ trầm xuống, sự nghi ngờ tạm thời được xoa dịu bởi bằng chứng vật lý không thể chối cãi: "Tốt. Hùng, kiểm tra kỹ bên trong cặp sách của con bé xem có vật lạ gì không. Sau đó đưa nó đến trường ngay lập tức, đừng để trễ giờ thi thử học bổng Luật."
"Rõ, thưa ông chủ."
Hùng cúp điện thoại, không một lời giải thích, hắn thô bạo kéo khóa chiếc cặp sách của Hạ An ra ngay giữa phố. Hắn thọc bàn tay to bản vào lục lọi thô bạo từng ngăn vải. Lòng bàn tay Hạ An đẫm mồ hôi lạnh, nhưng cô vẫn đứng im, hai vai hơi co lại, đầu cúi thấp biểu thị sự phục tùng tuyệt đối. Cô biết chiếc cặp sách hoàn toàn sạch sẽ. Túi bột Haloperidol thô đã nằm an toàn trong bao da dụng cụ của Lâm Hoài. Còn chiếc Máy ghi âm siêu nhỏ dạng cúc áo màu trắng ngà—vũ khí thu âm tối mật—đang được đính hoàn hảo ngay trên ngực áo sơ mi cô đang mặc, ngụy trang thành chiếc khuy áo thứ hai vô hại. Hùng sẽ không bao giờ dám khám xét cơ thể của cô ngay trên phố đông người.
Sau khi lục tung các ngăn cặp, Hùng chỉ tìm thấy vài cuốn sách ôn thi Luật dân sự, một cuốn sổ tay nhỏ, hộp bút và một chiếc khuy áo học sinh dự phòng màu trắng ngà nằm lăn lóc ở đáy cặp. Hắn kéo khóa cặp lại, đưa trả cho cô với thái độ khinh miệt lạnh lùng:
"Lên xe đi, tiểu thư. Chúng ta đã trễ mười phút so với lịch trình của ông chủ rồi."
"Dạ, con cảm ơn chú Hùng..." Hạ An thều thào, nhận lấy chiếc cặp sách rồi ngoan ngoãn bước vào hàng ghế sau của chiếc sedan hạng sang.
Cánh cửa xe đóng sập lại, cách biệt hoàn toàn tiếng ồn ào của khu chợ nghèo Chợ Nghè bên ngoài. Chiếc xe lướt đi êm ái trên phố, nhưng bầu không khí bên trong xe lạnh ngắt, vô trùng như một phòng thí nghiệm y khoa. Hạ An ngồi tựa đầu vào lớp kính xe, mắt nhìn vô định ra những hàng cây xanh lướt qua bên đường. Cô khẽ chạm nhẹ ngón tay vào chiếc cúc áo thứ hai trên ngực mình. Thiết bị thu âm vẫn đang ở trạng thái ngủ, chờ đợi thời cơ kích hoạt. Cô đã vượt qua được cửa ải đầu tiên của tài xế Hùng, nhưng cô biết, chiến trường thực sự đang đợi cô ở phía trước, ngay tại khuôn viên trường học.
***
Chiếc Mercedes đen sang trọng dừng lại trước cổng Trường THPT Chuyên Nguyễn Du đúng hai mươi phút sau đó. Ngôi trường danh giá với những bức tường gạch đỏ cổ kính và những tán cây cổ thụ rợp bóng mát hiện ra trước mắt Hạ An. Đây là không gian duy nhất cô được tạm thời thoát khỏi sự giám sát vật lý trực tiếp của Tần Nhã, nhưng hôm nay, bầu không khí học đường vốn yên bình bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạ thường.
Ngay khi Hạ An bước xuống xe, cô lập tức cảm nhận được những ánh mắt tò mò, chỉ trỏ và những tiếng xầm xì từ đám đông học sinh đang tụ tập dọc hành lang lối vào phòng thi.
"Nhìn kìa, con nuôi nhà triệu phú Diệp Gia mà trông nhếch nhác như con nghiện ấy nhỉ?"
"Nghe nói nó bị rối loạn hoang tưởng tự hủy hoại bản thân đấy. Hôm qua tớ thấy tay nó run bần bật, viết không nổi một chữ trên bảng."
"Đúng đấy, lớp trưởng Khánh Linh bảo nó lén dùng chất kích thích để duy trì điểm số thủ khoa nhằm giật suất học bổng Luật. Nhìn cái mặt nhợt nhạt không một giọt máu của nó kìa, đáng sợ thật."
Những lời đồn thổi ác ý bủa vây lấy Hạ An như một mạng lưới bạo lực lạnh vô hình. Đây chính là hậu quả của biến cố "Khánh Linh báo cáo hành vi bất thường"—khi lớp trưởng đối thủ Trịnh Khánh Linh lén chụp được bức ảnh cô ngủ gục run tay trên bàn học do tác dụng phụ của thuốc an thần Haloperidol và phát tán nó lên các hội nhóm học sinh.
Hạ An bước đi thầm lặng, gương mặt cô vô cảm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Trạng thái "Đề kháng bạo lực lạnh" được cô rèn luyện cực hạn giúp cô lờ đi hoàn toàn sự cô lập của bạn học. Lòng tự trọng của cô không bị lung lay bởi những lời xúc phạm vô căn cứ. Cô biết rõ mục tiêu của mình: cô phải duy trì sự tỉnh táo để hoàn thành kỳ thi thử học bổng Luật hôm nay. Đó là con đường duy nhất để cô tiếp cận tri thức pháp luật dưới sự bảo trợ danh dự của Giáo sư Nguyễn Minh Triết.
Nhưng ngay khi cô vừa đi đến hành lang dẫn vào phòng thi số 4, Trịnh Khánh Linh đột ngột xuất hiện, chặn ngay trước mặt cô. Khánh Linh mặc bộ đồng phục trường chuyên ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, gương mặt sắc sảo trang điểm nhẹ lộ rõ vẻ kiêu ngạo, hiếu thắng. Cô ta cố tình va mạnh bả vai vào người Hạ An trong một cú va chạm vật lý đầy ác ý.
*Bộp!*
Cú va chạm mạnh khiến Hạ An lảo đảo lùi lại một bước, chiếc cặp sách suýt chút nữa rơi xuống đất. Ngay trong khoảnh khắc cơ thể hai người chạm vào nhau, bằng kỹ năng quan sát vi biểu cảm và sự "Tỉnh táo cực hạn" của bộ não phân tích, Hạ An lập tức phát hiện ra một chuyển động bất thường cực kỳ nhỏ từ bàn tay phải của Khánh Linh. Ngón tay của Khánh Linh khẽ lướt nhanh qua ngăn khóa kéo ngoài cùng của chiếc cặp sách Hạ An đang đeo bên hông, nhét một vật thể nhỏ, nhẹ vào trong đó trước khi rút tay lại trong tích tắc.
"Ôi, xin lỗi nhé, con nuôi nhà giàu mà đi đứng không có mắt thế à?" Khánh Linh nhếch mép cười khinh bỉ, giọng nói cố tình nâng tông thật to để thu hút sự chú ý của đám đông xung quanh. "Hay là đầu óc cậu lại đang mơ màng vì phê thuốc rồi?"
Hạ An không trả lời. Cô đứng thẳng người, bàn tay giấu dưới tay áo sơ mi khẽ miết nhẹ vào chiếc vòng bạc trên cổ tay trái để giữ vững nhận thức thực tại. Trong đầu cô, một chuỗi phân tích logic lập tức được thiết lập: Khánh Linh vừa lén nhét một vật lạ vào cặp của cô ngay trước cổng phòng thi. Đó chắc chắn là chất bột trắng giả mạo chất kích thích nhằm dàn cảnh vu khống cô tàng trữ chất cấm ngay trước giờ phát đề.
Chưa đầy hai phút sau, tiếng loa thông báo của nhà trường vang lên dồn dập:
"Học sinh Trần Hạ An lớp 12 chuyên Văn lập tức trình diện tại văn phòng ban giám thị để giải quyết vụ việc khẩn cấp."
Đám đông học sinh xung quanh lập tức ồ lên đầy phấn khích. Khánh Linh cười đắc thắng, bước đi trước đầy kiêu hãnh như một kẻ đi săn vừa bẫy được mồi ngon. Hạ An điềm tĩnh bước theo sau, chiếc cặp sách đeo trên vai nặng nề hơn thường lệ, nhưng trong đầu cô, một kịch bản phản công pháp lý đã được ráp nối hoàn chỉnh.
***
Văn phòng ban giám thị Trường THPT Chuyên Nguyễn Du nằm ở tầng trệt tòa nhà hiệu bộ, không gian rộng rãi nhưng trang nghiêm với những tủ kính đựng cúp lưu niệm và các bảng nội quy kỷ luật treo dọc tường.
Khi Hạ An bước vào, cô nhìn thấy thầy giám thị trưởng Ngô Văn Bằng đang ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ lớn, gương mặt vuông chữ điền nghiêm nghị của ông lộ rõ vẻ căng thẳng. Đứng bên cạnh ông là cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Lan, gương mặt hiền hậu của cô tràn ngập sự lo lắng cho đứa học trò mồ côi tội nghiệp. Sát góc bàn, tiểu thư giàu có Phan Mỹ Hạnh đang đứng khoanh tay, vẻ mặt đầy hóng hớt và khinh miệt.
"Hạ An, con vào đây đi," Cô Lan bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hạ An, giọng cô run nhẹ. "Có bạn học báo cáo với ban giám thị rằng con đang tàng trữ chất kích thích trái phép trong cặp sách để chuẩn bị gian lận trong kỳ thi học bổng Luật hôm nay. Thầy Bằng cần kiểm tra cặp của con."
Trịnh Khánh Linh lập tức bước lên phía trước, chỉ thẳng vào chiếc cặp sách của Hạ An, giọng nói đanh thép đầy tính cáo buộc:
"Thưa thầy Bằng, em chính mắt nhìn thấy Hạ An lén lút nhận một gói bột trắng lạ từ một gã đàn ông lạ mặt ở ngõ hẻm Chợ Nghè trước khi lên xe đến trường. Em yêu cầu thầy phải khám xét cặp của cậu ta ngay lập tức để bảo vệ sự công bằng cho kỳ thi học bổng!"
Thầy giám thị Ngô Văn Bằng gõ nhẹ chiếc thước gỗ xuống bàn, tiếng động khô khốc khiến căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Ông nhìn Hạ An bằng ánh mắt nghiêm khắc nhưng chính trực:
"Trần Hạ An, em có nghe rõ lời cáo buộc của lớp trưởng Trịnh Khánh Linh không? Thầy yêu cầu em tự mở cặp sách ra để ban giám thị kiểm tra hành lý thực tế theo quy chế nhà trường."
Khánh Linh nín thở, đôi mắt lấp lánh tia nhìn độc địa, cô ta đang chờ đợi khoảnh khắc gói bột trắng bị lôi ra khỏi cặp của Hạ An để chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn danh dự của đối thủ.
Hạ An đứng yên giữa phòng, phong thái điềm tĩnh đến mức đáng sợ. Cô không hề khóc lóc, không run rẩy, cũng không cầu xin sự tha thứ như kịch bản thông thường của một nạn nhân bị bắt nạt. Trạng thái "Đề kháng bạo lực lạnh" giúp cô giữ vững một cái đầu lạnh hoàn hảo. Cô lấy cuốn "Sổ tay luật pháp có chữ ký của Giáo sư Triết" từ trong cặp ra, đặt nhẹ lên bàn gỗ, rồi ngước nhìn thẳng vào mắt thầy giám thị Bằng, cất giọng nói rõ ràng, chừng mực nhưng sắc bén vô cùng:
"Thưa thầy Bằng, em hoàn toàn đồng ý phối hợp kiểm tra cặp sách để chứng minh sự trong sạch của bản thân. Tuy nhiên, theo quy chế kỷ luật học đường và quy định pháp luật hiện hành, hành vi khám xét tư trang của học sinh khi chưa có bằng chứng xác thực là một vấn đề nhạy cảm, dễ ảnh hưởng đến danh dự và tâm lý của học sinh trước kỳ thi lớn. Vì vậy, em yêu cầu thầy lập biên bản làm việc chính thức, có chữ ký xác nhận của cô chủ nhiệm Nguyễn Thị Lan và ghi rõ lý do kiểm tra là dựa trên lời tố cáo đơn phương của bạn Trịnh Khánh Linh."
Lời nói của Hạ An đanh thép, trích dẫn quy trình hành chính chuẩn xác khiến thầy Bằng khẽ giật mình. Ông nhìn cô học sinh mười bảy tuổi với ánh mắt ngạc nhiên trước tư duy pháp lý sắc sảo của cô. Cô giáo chủ nhiệm Lan gật đầu đồng ý ngay lập tức:
"Thầy Bằng, tôi đồng ý với yêu cầu của Hạ An. Chúng ta cần lập biên bản rõ ràng để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của học sinh."
Khánh Linh hơi biến sắc, cô ta không ngờ Hạ An lại dám dùng quy trình pháp lý để kéo cô ta vào biên bản chịu trách nhiệm. Cô ta gắt lên:
"Hạ An, cậu đừng có dùng luật pháp ra đây để trì hoãn thời gian! Cậu có giỏi thì mở cặp ra ngay đi!"
"Được, mình sẽ mở," Hạ An quay sang nhìn Khánh Linh, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt cười lạnh lùng không thể nhận ra.
Trong lúc Khánh Linh đang mất cảnh giác, cố tình nhoài người tới sát bàn để nhìn vào chiếc cặp sách, Hạ An khéo léo dùng thân mình che chắn góc nhìn của thầy Bằng và cô Lan. Đôi bàn tay mảnh mai của cô di chuyển với tốc độ cực nhanh—kỹ năng bẻ khóa cơ học và phản xạ sinh học được rèn luyện từ những buổi trốn chạy ban đêm giúp các ngón tay cô hoạt động tinh vi như một ảo thuật gia chuyên nghiệp. Cô lén thọc tay vào ngăn ngoài cặp sách của mình, dùng hai ngón tay kẹp chặt gói nilon chứa chất bột trắng lạ mà Khánh Linh vừa nhét vào lúc nãy, rút ra ngoài trong tích tắc.
Ngay khi cô giả vờ lóng ngóng làm rơi chiếc hộp bút xuống đất để tạo ra một sự đánh lạc hướng thị giác kéo dài hai giây, Hạ An cúi xuống nhặt hộp bút, đồng thời khéo léo và nhẹ nhàng nhét gói bột trắng đó vào ngăn lưới bên hông chiếc cặp sách đang mở hờ của chính Trịnh Khánh Linh đang đứng sát cạnh cô.
*Cạch.*
Chiếc hộp bút được đặt lại lên bàn. Hạ An kéo rộng khóa kéo chính của chiếc cặp sách của mình, tự tay lật ngược mọi ngăn cặp trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
"Thầy Bằng, cô Lan, xin mời thầy cô kiểm tra,"
Hạ An điềm tĩnh nói.
Thầy giám thị Ngô Văn Bằng tự tay kiểm tra từng góc ngăn cặp. Bên trong chỉ có ba cuốn sách giáo khoa Luật dân sự, cuốn sổ tay ghi chép bài giảng, hộp bút viết và chiếc khuy áo học sinh dự phòng màu trắng ngà nằm ở đáy cặp. Hoàn toàn không có bất kỳ gói bột trắng hay chất cấm nào.
Khánh Linh bàng hoàng, hai mắt trợn ngược nhìn chằm chằm vào chiếc cặp sách trống rỗng của Hạ An. Cô ta lắp bắp, giọng nói run rẩy mất kiểm soát:
"Không... không thể nào! Rõ ràng cậu đã... Rõ ràng nó phải ở trong đó chứ!"
"Khánh Linh!" Cô chủ nhiệm Lan nghiêm giọng, nét mặt đầy phẫn nộ. "Em nói em chính mắt nhìn thấy Hạ An giấu chất cấm trong cặp, nhưng kết quả kiểm tra thực tế hoàn toàn sạch sẽ. Em giải thích thế nào về hành vi vu khống bạn học ngay trước giờ thi thử này?"
Khánh Linh hoảng loạn, cô ta quay sang cầu cứu tiểu thư Phan Mỹ Hạnh đứng bên cạnh:
"Mỹ Hạnh, cậu làm chứng cho tớ đi! Cậu cũng thấy cậu ta có biểu hiện lạ đúng không?"
Nhưng Phan Mỹ Hạnh là một tiểu thư hào môn thực dụng. Nhìn thấy thầy giám thị Bằng đang lập biên bản hành chính có dấu đỏ và nghe thấy những từ ngữ liên quan đến pháp luật hình sự, Mỹ Hạnh sợ liên lụy đến danh tiếng gia đình nên lập tức lùi lại một bước, lạnh lùng phủ nhận:
"Tớ không biết gì cả. Tớ chỉ đi ngang qua thôi. Khánh Linh tự ý báo cáo chứ tớ không liên quan."
Sự phản bội chớp nhoáng của đồng minh khiến Khánh Linh hoàn toàn cô độc giữa văn phòng. Lúc này, Hạ An bước lên một bước, cầm cuốn "Sổ tay luật pháp có chữ ký của Giáo sư Triết" đặt trước mặt Khánh Linh, ánh mắt cô sắc lạnh như hai lưỡi dao mổ, cất giọng đanh thép sử dụng kỹ năng "Phản biện pháp lý nhanh":
"Thưa thầy giám thị Bằng, theo Điều 156 Bộ luật Hình sự Việt Nam hiện hành về tội vu khống, người nào bịa đặt hoặc loan truyền những điều biết rõ là sai sự thật nhằm xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Bạn Trịnh Khánh Linh không chỉ vu khống em sử dụng chất cấm trước toàn trường, mà còn cố tình dàn dựng hiện trường giả để hủy hoại tư cách thi học bổng của em."
Hạ An dừng lại một nhịp, ánh mắt cô quét qua chiếc cặp sách bên hông của Khánh Linh, rồi chỉ thẳng vào ngăn lưới ngoài cùng:
"Em nghi ngờ gói chất cấm đó không hề biến mất, mà thực chất đang nằm trong chính tư trang của người đã dàn dựng ra âm mưu này để đổ tội cho em. Thầy Bằng, em yêu cầu thầy khám xét cặp sách của bạn Trịnh Khánh Linh để làm rõ sự thật!"
"Cậu... cậu nói điên cái gì thế!" Khánh Linh hét lên, gương mặt cô ta tái mét không còn một giọt máu. Cô ta vội vã ôm chặt lấy chiếc cặp sách của mình lùi lại phía sau.
Hành vi hoảng loạn, phòng thủ cực đoan của Khánh Linh đã hoàn toàn phơi bày sự tật trước mắt thầy giám thị lão luyện Ngô Văn Bằng. Ông bước lên, giọng nói uy nghiêm đầy áp lực:
"Trịnh Khánh Linh, bỏ cặp sách lên bàn. Thầy yêu cầu kiểm tra cặp của em ngay lập tức."
"Thầy... thầy không được làm thế! Đây là quyền riêng tư của em!" Khánh Linh khóc nấc lên, hai tay run rẩy bám chặt lấy chiếc cặp như muốn che giấu tội lỗi.
Nhưng thầy Bằng không để cô ta từ chối. Ông dứt khoát lấy chiếc cặp sách từ tay Khánh Linh đặt lên bàn làm việc. Trước sự chứng kiến của cô chủ nhiệm Lan và ánh mắt lạnh lùng của Hạ An, thầy Bằng kéo ngăn khóa hông của chiếc cặp sách.
Từ bên trong ngăn lưới, ông rút ra một gói nilon nhỏ chứa chất bột màu trắng đục—gói chất cấm mà Khánh Linh đã chuẩn bị sẵn để vu khống Hạ An, giờ đây đang nằm gọn gàng trong tư trang của chính cô ta.
Căn phòng hội đồng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Khánh Linh quỵ sụp xuống nền gạch, hai tay ôm đầu khóc rống lên trong sự hoảng loạn tột độ, danh tiếng thủ khoa và lớp trưởng ưu tú của cô ta hoàn toàn sụp đổ chỉ trong một tích tắc dưới sức nặng của quy trình pháp lý đanh thép.
Hạ An đứng thẳng, chiếc cúc áo ghi âm trên ngực cô vẫn im lìm ghi nhận toàn bộ tiếng khóc lóc tự thú của kẻ thù. Cô đã thắng trận chiến đầu tiên trên giảng đường, nhưng ngay khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, bóng dáng chiếc xe sedan màu đen của tài xế Hùng vẫn đang đỗ lầm lì dưới tán cây cổ thụ, như một lời nhắc nhở lạnh lẽo rằng cái bẫy ngọt ngào của họ Diệp vẫn đang siết chặt xung quanh cuộc đời cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!