Giao Dịch Ở Tiệm Khóa
Tiếng móng vuốt của đàn chó Berger cào sột soạt trên nền gạch hành lang ngoài cửa phòng y tế chỉ còn cách cô đúng một khúc quanh.
Còi báo động nhiệt độc lập từ hộc tủ thuốc vẫn rú lên từng hồi chói tai, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm đen biệt thự Hoa Hồng Trắng. Ánh đỏ từ đèn báo động quét qua gương mặt nhợt nhạt của Trần Hạ An. Trong tay trái cô, túi nilon chứa bột Haloperidol thô—vật chứng độc chất học chí mạng—đang bị siết chặt đến mức nhăn nhúm. Máu từ vết rách sâu trong lòng bàn tay cô rỉ ra, ấm nóng và tanh nồng, thấm qua lớp băng gạc mỏng, nhuộm đỏ cả góc túi nilon. Đại não cô gầm lên một mệnh lệnh sinh tồn tối cao: Không được hoảng loạn. Chỉ còn chưa đầy hai mươi giây trước khi Lê Đình Chiến cùng đàn chó săn ập vào.
Hạ An không nhìn ra cửa chính. Cô biết, chạy ra hành lang lúc này đồng nghĩa với việc tự nộp mình cho dùi cui điện của đội bảo an. Ánh mắt cô quét nhanh qua căn phòng tối, định vị ô cửa thông gió nhỏ hẹp nằm sát trần nhà phía sau bồn rửa tay, lối đi duy nhất thông ra đường ống nước và bồn chứa inox ngoài trời. Cô dồn lực vào chân, nhảy phắt lên bệ đá rửa mặt. Mặt đá trơn trượt khiến cô suýt ngã nhào, nhưng cô đã kịp bám bàn tay phải vào gờ cửa nhôm kính.
"Ưm..."
Hạ An nghiến chặt răng để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra ngoài khi lòng bàn tay trái đẫm máu tì mạnh vào khung nhôm sắc nhọn. Cơn đau buốt nhói chạy dọc cánh tay lên thẳng đỉnh đầu, nhưng nó hoạt động như một liều adrenaline cực mạnh, thổi bay mọi tàn dư của cơn mê sảng do thuốc an thần gây ra. Cô dùng khuỷu tay đẩy mạnh cánh cửa thông gió ra phía ngoài, lách thân hình mảnh mai qua khe hở hẹp chỉ rộng chừng ba mươi centimet.
Ngay khi hai chân cô vừa rút khỏi ô cửa, tiếng rầm rầm dữ dội vang lên. Cánh cửa gỗ phòng y tế bị đạp tung. Tiếng sủa điên cuồng của đàn chó Berger gầm rú ngay dưới chân bệ đá.
"Có vết máu! Kẻ đột nhập vừa trốn qua đường thông gió! Đuổi theo!" Giọng Lê Đình Chiến vang lên, khàn đặc và đầy sát khí. Ánh đèn pin công suất lớn của hắn quét mạnh qua ô cửa thông gió, suýt chút nữa đã bắt trọn bóng lưng của Hạ An đang bám vào đường ống nước.
Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, từ phía góc vườn phía Tây, một tiếng *bụp* khổng lồ vang lên, theo sau là tiếng nổ lách tách của tia lửa điện và mùi khét lẹt của nhựa cháy. Nhà máy bơm nước vườn hồng đột ngột phát nổ cầu chì. Luồng điện quá tải chạy ngược về hệ thống dự phòng của biệt thự, khiến máy phát điện vừa khởi động lại lập tức bị chập mạch cục bộ. Còi báo động nhiệt của tủ thuốc tắt phụt. Toàn bộ đèn pha an ninh vòng ngoài vụt tắt, dìm biệt thự Hoa Hồng Trắng vào một màn đêm đen đặc, sương mù dày đặc che khuất mọi tầm nhìn.
"Chiến! Trạm bơm nước bị nổ rồi! Lửa đang cháy lan sang khóm hồng ngoại!" Tiếng một bảo an hét lên qua bộ đàm.
"Chết tiệt! Để hai đứa ở lại lục soát phòng y tế, còn lại đi theo tao dập lửa!" Chiến quát lớn, tiếng xích chó kéo sột soạt trên nền đất ẩm hướng về phía trạm bơm.
Hạ An thở dốc, hai tay run rẩy bám chặt vào đường ống sắt lạnh ngắt. Sự bọc lót khôn ngoan của Chú Tư đã cứu cô một mạng. Cô biết Chú Tư đã chấp nhận mạo hiểm tính mạng để tạo ra sự cố chập điện cứu cô. Cô không được lãng phí một giây nào. Lợi dụng bóng tối và sự hỗn loạn ngoài vườn, Hạ An trượt nhanh xuống theo đường ống nước, men theo điểm mù của bức tường đá xám, nhanh chóng leo ngược trở lại tầng áp mái bằng lối ban công nhỏ.
Cửa kính phòng áp mái đã được vú Mai lén hé chốt từ trước. Hạ An lách người vào phòng, khép chặt cửa lại ngay khi tiếng còi xe cứu hỏa từ xa vọng lại. Cô quỳ sụp xuống sàn gỗ, lật tấm ván lỏng lẻo dưới gầm giường lên, nhét túi bột Haloperidol thô vào cạnh chiếc điện thoại Nokia rồi đóng chặt tấm ván lại.
Khi vú Mai mở khóa cửa phòng áp mái vào sáng hôm sau, Hạ An đã nằm ngay ngắn trên giường, đầu quấn băng gạc trắng, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu.
"Hạ An... con không sao chứ?" Tần Nhã bước vào phòng ngay sau vú Mai, ánh mắt sắc sảo như muốn lột trần từng lớp biểu cảm trên mặt cô con gái nuôi. Bà ta tiến đến sát giường, ngón tay sơn đỏ miết nhẹ lên lớp băng gạc trên lòng bàn tay trái của Hạ An. "Đêm qua trạm bơm bị chập điện cháy lớn, bảo an nói có kẻ đột nhập phòng y tế. Con có nghe thấy tiếng động gì không?"
Hạ An khẽ rụt người lại, đôi mắt mở to lộ rõ vẻ sợ hãi ngây thơ, vai cô run lên bần bật theo đúng Quy tắc 'Đứa con ngoan ngoãn hoàn hảo'.
"Con... con sợ lắm mẹ ơi..." Giọng cô thều thào, nói lắp bắp. "Đêm qua còi hú liên tục... con chỉ biết trùm chăn khóc... Con không dám mở cửa... Tay con... tay con đau quá..."
Tần Nhã nhìn chằm chằm vào mắt Hạ An suốt một phút dài. Sự điềm tĩnh giả tạo và biểu cảm hoảng loạn hoàn hảo của Hạ An đã dập tắt hoàn toàn sự nghi ngờ của người mẹ nuôi ái kỷ. Bà ta vuốt tóc cô, cười dịu dàng nhưng giọng nói lạnh ngắt: "Ngoan, không sao rồi. Chỉ là lão câm Chú Tư làm việc cẩu thả gây chập điện thôi. Chấn Phong đã phạt lão rồi. Con cứ nghỉ ngơi đi."
Khi Tần Nhã quay lưng bước đi, Hạ An lén nhìn vú Mai đang đứng ở góc phòng. Gương mặt vú nuôi xám ngoét, đôi mắt đầy vẻ dằn vặt và sợ hãi nhìn vào thắt lưng váy của Hạ An—nơi tờ biên nhận nợ cờ bạc vẫn đang được giấu kín. Hạ An khẽ gật đầu nhẹ, một thông điệp im lặng khẳng định liên minh trong bóng tối của họ vẫn an toàn.
Buổi chiều, Hạ An lấy cớ cần phải đến hiệu sách gần ngã tư sầm uất Chợ Nghè để mua tài liệu ôn thi Luật dân sự chuẩn bị cho kỳ thi học bổng, đồng thời sửa chiếc khóa cặp sách bị hỏng khóa kéo. Tần Nhã đồng ý nhưng ra lệnh cho tài xế riêng Nguyễn Văn Hùng đưa đón cô và giám sát chặt chẽ.
Bước vào chiếc sedan hạng sang màu đen của họ Diệp, Hạ An cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Không gian bên trong xe vô trùng, thơm mùi da cao cấp và nước hoa thông mùi thông nhân tạo, đối lập hoàn toàn với sự ngột ngạt của sự giam cầm. Tài xế Nguyễn Văn Hùng ngồi ở ghế lái, vóc dáng vạm vỡ như hộ pháp, đôi mắt lạnh lùng ẩn sau chiếc kính râm thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu.
"Tiểu thư, ông chủ dặn tôi phải đi cùng cô vào hiệu sách," Hùng lên tiếng, giọng nói trầm và không có một chút âm điệu cảm xúc.
"Chú Hùng..." Hạ An lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, yếu ớt của một cô gái đang chịu tác dụng phụ của thuốc. "Hiệu sách nằm ngay trong ngõ hẻm Chợ Nghè, xe hơi không vào được đâu ạ. Chú cứ dừng ở ngã tư mua đồ ăn sáng đi, con chỉ vào hiệu sách năm phút rồi ra ngay. Khóa cặp của con bị kẹt cứng rồi, con cũng cần ghé tiệm khóa sửa lại để đựng tài liệu."
Cô chìa chiếc cặp sách có phần khóa kéo bằng đồng bị cô cố tình dùng kìm bẻ cong một góc ra cho Hùng thấy. Hùng nhìn chiếc cặp bị hỏng, rồi nhìn dòng người đông đúc, lộn xộn của khu chợ nghèo Chợ Nghè phía trước. Chiếc xe limousine sang trọng của hắn không thể lách qua những sạp hàng rong đầy bụi bặm.
"Năm phút. Đúng năm phút tôi sẽ vào tìm cô," Hùng lạnh lùng ra tối hậu thư, bấm nút mở khóa cửa xe.
"Con cảm ơn chú," Hạ An mỉm cười biết ơn, nhanh chóng bước xuống xe.
Ngay khi đôi chân chạm vào nền đất sỏi sần sùi của khu chợ nghèo, Hạ An lập tức lách người vào đám đông sầm uất. Tiếng còi xe máy rú ga, tiếng rao bán cá, bán rau, mùi dầu mỡ từ các quán ăn bình dân xộc vào mũi cô. Đó là những âm thanh và mùi vị của cuộc sống tự do mà cô hằng khao khát. Cô đi nhanh, cúi thấp đầu, lợi dụng những chiếc ô che nắng cỡ lớn của các sạp hàng để cắt đứt tầm nhìn của tài xế Hùng từ phía xa.
Cô rẽ vào con hẻm nhỏ tối tăm, ẩm ướt dẫn đến Tiệm sửa khóa Lâm Hoài. Kiot nhỏ rộng chưa đầy mười mét vuông nằm lọt thỏm giữa hai bức tường gạch cũ kỹ, bám đầy vết dầu mỡ và gỉ sét. Mùi máy mài cơ khí, mùi dầu hỏa và tiếng kim loại va chạm lách cách tạo nên một bầu không khí bụi bặm nhưng an toàn đối với cô lúc này.
Lâm Hoài đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, đầu ngón tay đầy vệt dầu đen đang tỉ mỉ giũa một chiếc chìa khóa cơ. Phụ tá Nguyễn Tiến Dũng đứng cảnh giới ngoài cửa tiệm, tay cầm chiếc chổi tre giả vờ quét rác nhưng đôi mắt sắc sảo không ngừng quét qua đầu ngõ.
"Hạ An!" Lâm Hoài ngước lên, ánh mắt lo lắng hiện rõ khi thấy vết băng gạc trên tay trái của cô. "Em không sao chứ? Anh nghe Dũng báo đêm qua biệt thự có cháy lớn."
"Em ổn. Chú Tư đã cứu em," Hạ An nói nhanh, giọng cô gấp gáp dưới áp lực thời gian đang đếm ngược từng giây. "Em chỉ có đúng ba phút. Chú Hùng đang đợi ngoài ngã tư."
Cô đặt chiếc cặp sách bị hỏng lên bàn gỗ. Từ trong ngăn bí mật của cặp, cô lén rút ra túi nilon nhỏ chứa bột Haloperidol thô mà cô đã tráo đổi đêm qua, nhanh chóng đẩy về phía Lâm Hoài.
"Đây là bột thuốc thô chưa pha chế từ phòng y tế. Anh hãy chuyển ngay cho bác sĩ Hoàng Nam mang đi xét nghiệm độc chất học lâm sàng. Chúng ta cần một báo cáo pháp y chính thức về chất độc này để làm bằng chứng trước tòa."
Lâm Hoài nhanh chóng đón lấy túi bột, giấu gọn vào trong bao da đựng dụng cụ sửa khóa bằng thép titan đeo bên hông. Gương mặt chàng trai mười chín tuổi trở nên nghiêm trọng cực độ.
"Anh hiểu rồi. Tiến Đạt đã chuẩn bị sẵn hệ thống lưu trữ bảo mật đám mây để nhận kết quả. Nhưng Hạ An này..." Hoài hạ thấp giọng, ghé sát tai cô. "Đạt vừa quét hệ thống định vị của khu vực ngoại ô. Cậu ấy cảnh báo rằng chiếc điện thoại của em hoặc chiếc xe đưa đón có thể đã bị cài phần mềm giám sát định vị GPS siêu nhạy của tập đoàn Diệp Gia. Em phải cực kỳ cẩn thận."
"Em biết. Điện thoại em luôn tắt nguồn và giấu dưới ván sàn," Hạ An nói, ánh mắt cô lạnh lùng kiên định. "Còn thiết bị ghi âm thì sao?"
Lâm Hoài gật đầu, lén rút từ trong ngăn kéo ra một chiếc cúc áo sơ mi học sinh màu trắng ngà. Nhìn bề ngoài, nó hoàn toàn giống hệt những chiếc cúc áo bình thường trên chiếc đồng phục trường chuyên Nguyễn Du cô đang mặc, nhưng bên trong lõi nhựa là một Máy ghi âm siêu nhỏ dạng cúc áo có dung lượng ghi âm liên tục bốn tiếng.
"Đây là thiết bị mới anh độ lại. Chỉ cần bấm nhẹ vào khuy áo thứ hai trên ngực để kích hoạt. Nó có bộ lọc âm thanh định hướng cực tốt, có thể ghi lại rõ ràng giọng nói của Tần Nhã ngay cả khi có tiếng ồn xung quanh," Hoài giải thích nhanh, tay đưa chiếc cúc áo cho cô.
Hạ An nhận lấy chiếc cúc áo, nhanh chóng dùng ngón tay tháo chiếc cúc cũ trên ngực áo sơ mi của mình ra, nhét vào túi cặp sách, rồi khéo léo đính chiếc cúc ghi âm mới vào vị trí cũ. Thao tác của cô nhanh nhẹn và chính xác đến kinh ngạc, kết quả của những đêm luyện tập thầm lặng dưới ánh đèn pin phòng áp mái.
"Xong rồi. Khóa cặp của em đã được sửa xong," Lâm Hoài nói lớn, cố tình tạo ra tiếng động cơ học để đánh lạc hướng bất kỳ tai mắt nào bên ngoài.
"Cảm ơn anh," Hạ An đeo cặp sách lên vai, thở phào nhẹ nhõm. Cuộc giao dịch vật chứng và thiết bị đã hoàn thành hoàn hảo không một vết gợn. Cô đã có trong tay vũ khí để ghi lại lời tự thú của kẻ thù.
Cô quay người bước ra khỏi tiệm khóa, chuẩn bị lách qua đám đông để trở lại xe hơi của tài xế Hùng trước khi thời hạn năm phút kết thúc.
Nhưng ngay khi gót giày của cô vừa chạm ra đến mép ngưỡng cửa gỗ xập xệ của tiệm khóa, toàn thân Hạ An bỗng đông cứng lại.
Giữa con hẻm nhỏ chật hẹp, bụi bặm, bóng dáng cao lớn, vạm vỡ của tài xế Nguyễn Văn Hùng đã đứng sừng sững tự bao giờ, chắn ngang toàn bộ lối thoát duy nhất của cô. Chiếc kính râm đen ngòm của hắn phản chiếu gương mặt nhợt nhạt của Hạ An. Trên tay phải của hắn, chiếc điện thoại thông minh đang sáng màn hình, hiển thị một cuộc gọi trực tiếp đang kết nối với người cha nuôi triệu phú Diệp Chấn Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!