Kế Hoạch Tráo Bột
Tần Nhã nheo mắt, ngón tay sơn móng đỏ chỉ thẳng vào vệt chất lỏng đỏ thẫm đang loang ra trên sàn gỗ.
Trong không gian vô trùng lạnh lẽo của phòng ăn biệt thự Hoa Hồng Trắng, giọt máu tươi của Trần Hạ An rơi xuống ngay sát vệt rượu vang đỏ loang lổ, tạo thành một sự tương phản gai người. Tiếng lách cách của dao nĩa chạm vào đĩa sứ đột ngột ngưng bặt. Diệp Chấn Phong đặt ly rượu xuống bàn, đôi mắt sau tròng kính gọng vàng khẽ nheo lại, quan sát cô con gái nuôi với sự điềm tĩnh chết chóc. Sức nóng từ vệt máu như đang thiêu đốt bầu không khí im lặng đến nghẹt thở.
"Máu? Hạ An, cái gì thế này?" Giọng Tần Nhã rít qua kẽ răng, sự ngọt ngào giả tạo thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghi ngờ bệnh hoạn của một kẻ ái kỷ cực đoan luôn ám ảnh việc kiểm soát.
Hạ An run rẩy. Dưới gầm bàn, lòng bàn tay trái của cô đang nhói buốt kinh hoàng. Chiếc vòng tay bạc khắc tên cô—mỏ neo xúc giác duy nhất giúp cô giữ vững nhận thức—đã găm sâu vào da thịt, máu vẫn đang rỉ ra từ vết rách cũ chồng lên vết xước mới. Nhưng đại não của một nữ sinh luật sắc bén không cho phép cô hoảng loạn. Cô phải biến sơ hở này thành một vỏ bọc hoàn hảo hơn.
Cô lập tức rút bàn tay trái ra khỏi gầm bàn, đưa lên trước mặt, toàn thân co rúm lại trên ghế. Gương mặt cô nhợt nhạt, đồng tử giãn to, nước mắt trào ra theo một kịch bản diễn xuất phục tùng vô điều kiện được chuẩn bị hoàn hảo.
"Con... con xin lỗi mẹ..." Hạ An nấc lên, giọng nói thều thào đầy sợ hãi. "Lúc nãy... lúc chiếc ly rơi, con sợ quá... Con vô ý bóp chặt lấy chiếc móc khóa kim loại nhọn ở thắt lưng váy... Con không cố ý làm bẩn sàn nhà đâu ạ..."
Cô chìa bàn tay ra. Giữa lòng bàn tay đẫm máu là chiếc móc khóa bằng đồng góc cạnh của chiếc váy trắng đang bị bẻ cong. Đó là hành vi tự vệ chớp nhoáng của cô ngay khi nhận ra giọt máu rơi xuống: cô đã lén bóp chặt chiếc móc khóa này để tạo ra một hiện trường giả hợp lý.
Tần Nhã bước nhanh đến, thô bạo chộp lấy cổ tay Hạ An. Những ngón tay sơn đỏ của bà ta miết chặt vào vết thương, cố tình dùng lực để thử thách sự chịu đựng của cô. Hạ An không né tránh, cô chỉ khóc nấc lên, vai run rẩy đúng biểu hiện của một đứa trẻ bị trầm cảm hoang tưởng tự hủy hoại.
Sau vài giây quan sát kỹ lưỡng biểu cảm đau đớn tột cùng nhưng bất lực của Hạ An, Tần Nhã buông tay ra. Sự nghi ngờ trong mắt bà ta dịu xuống, thay vào đó là một nụ cười thỏa mãn đầy bệnh hoạn. Đối với Tần Nhã, hành vi tự làm đau mình của Hạ An chính là bằng chứng vàng chứng minh hệ thần kinh của cô đang sụp đổ dưới tác dụng của những liều Haloperidol hàng đêm.
"Hành vi tự hủy hoại..." Tần Nhã quay sang nhìn Chấn Phong, khẽ gật đầu. "Đúng là triệu chứng trầm cảm nặng rồi. Con bé dạo này thần kinh yếu quá, chỉ một tiếng động nhỏ cũng tự hành xác. Vú Mai, mau đưa con bé lên phòng áp mái, băng bó lại rồi cho uống thuốc bổ não sớm đi."
"Dạ, bà chủ," vú Mai từ trong góc tối bước ra, gương mặt xám ngoét vì dằn vặt và sợ hãi. Bà ta lén nhìn Hạ An, đôi bàn tay run rẩy dọn dẹp đống đổ vỡ.
Khi cánh cửa gỗ dày của căn phòng áp mái khóa sập lại từ bên ngoài lúc chín giờ tối, Hạ An quỳ sụp xuống sàn gỗ tối tăm. Cô không bật khóc nữa. Ánh mắt cô lập tức trở lại sự lạnh lùng, lý trí đến tàn nhẫn. Cô lột bỏ lớp băng gạc dính máu, dùng nước ấm lén lau sạch vết thương.
Tần Nhã đã tin cô bị điên. Nhưng sự thỏa mãn trên gương mặt bà ta tối nay là một lời cảnh báo đỏ: ngày mai, liều lượng đầu độc chắc chắn sẽ bị tăng gấp đôi để đẩy nhanh tiến độ bệnh án giả. Cô không thể tiếp tục dùng kẽ răng để tráo thuốc được nữa khi lượng độc chất tích lũy trong máu đã chạm ngưỡng nguy hiểm. Cô phải hành động ngay đêm nay. Mục tiêu duy nhất: thâm nhập phòng y tế biệt thự ở tầng một để tráo đổi bột thuốc Haloperidol thô bằng bột mì tự chế.
Hạ An bước đến cửa sổ áp mái, nhìn xuống khu vườn hồng gai mờ mịt dưới sương đêm. Cô lấy chiếc điện thoại Nokia cục gạch giấu dưới ván sàn lỏng lẻo, bật nguồn và hướng màn hình về phía nhà kính trồng phong lan của Chú Tư. Cô bấm nút nháy màn hình ba lần—ám hiệu khẩn cấp đã thống nhất.
Dưới vườn tối, giữa những khóm hồng gai rậm rạp, một ánh đèn pin nhỏ từ phía nhà kính khẽ quét ngang hai lần. Chú Tư đã nhận được tín hiệu. Người làm vườn câm lặng ấy sẽ giúp cô tạo ra một sự cố chập điện giả mạo tại hệ thống bơm nước vườn hồng, kích hoạt cầu chì tổng tự ngắt để vô hiệu hóa camera giám sát trong đúng 3 phút.
Đúng 11 giờ 30 phút đêm.
*Bụp.*
Toàn bộ biệt thự Hoa Hồng Trắng chìm vào bóng tối dày đặc. Tiếng o o đặc trưng của các mắt camera hồng ngoại tắt lịm. Hệ thống camera thông minh bị mù hoàn toàn trong 3 phút chờ máy phát điện dự phòng khởi động.
Hạ An hành động. Nhờ vú Mai cố tình không gài chốt khóa ngoài dưới áp lực của tờ biên nhận nợ cờ bạc, cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra hành lang. Cô áp dụng triệt để Quy tắc di chuyển tránh điểm mù camera, lướt đi trong bóng tối như một bóng ma không tiếng động. Cô thuộc lòng từng bậc cầu thang gỗ, từng góc quét của hệ thống an ninh mà Anh Bảy đã vẽ lại.
Cô tiếp cận phòng y tế biệt thự ở cuối hành lang tầng một. Đúng như cô phân tích, hệ thống khóa từ kỹ thuật số fail-safe của cửa phòng đã tự động giải phóng khi mất điện để đảm bảo an toàn phòng cháy chữa cháy. Cô đẩy cửa bước vào. Mùi cồn sát trùng và hóa chất lạnh lẽo xộc vào mũi.
Thời gian đang đếm ngược: còn 1 phút 40 giây.
Hạ An tiến thẳng đến chiếc tủ gỗ y tế chuyên dụng của Tần Nhã. Chiếc tủ bị khóa bằng một ổ khóa cơ học nhỏ. Cô rút chiếc ghim kẹp tóc từ trên đầu xuống, bẻ cong một đầu để làm công cụ xoay trục, đầu còn lại làm thanh nâng chốt.
Kỹ thuật mở khóa cơ bản bằng ghim kẹp mà Lâm Hoài dạy hiện ra trong tâm trí cô. Ngón tay cô run rẩy, vết thương rách sâu ở lòng bàn tay trái đột ngột rách miệng, máu tươi rỉ ra làm ướt sũng chiếc ghim kim loại trơn trượt. Cơn đau nhói buốt khiến cô suýt rơi dụng cụ, nhưng cô nghiến chặt răng, miết mạnh vết thương vào cạnh tủ gỗ để mượn cơn đau giữ vững sự tập trung cực hạn.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng lò xo nhỏ bên trong ổ khóa chuyển động. Hai chốt đầu tiên đã nảy lên. Nhưng trục khóa rỉ sét do độ ẩm của biệt thự ngoại ô khiến chiếc ghim kẹp tóc mỏng manh có nguy cơ bị gãy gập.
Còn 45 giây.
"Lên nào..." Hạ An thì thầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Cô điều hòa nhịp thở, cảm nhận độ đàn hồi của thanh kim loại bằng xúc giác nhạy bén. Một lực xoay nhẹ, dứt khoát.
*Tạch.*
Ổ khóa bật mở. Hạ An nhanh chóng kéo cánh cửa tủ, lướt mắt qua các lọ thủy tinh và dừng lại ở lọ thuốc bột màu trắng không nhãn mác giấu sâu trong góc—bột thuốc an thần chưa pha chế Haloperidol. Cô nhanh chóng mở nắp, đổ toàn bộ bột độc vào túi nilon mang theo, rồi thay thế bằng bột mì có cùng màu sắc và trọng lượng đã chuẩn bị sẵn.
Cô đặt lọ thuốc trở lại vị trí cũ, khép cửa tủ và bấm khóa lại. Mọi dấu vết hoàn hảo không một vết xước.
Nhưng ngay khi ngón tay đẫm máu của cô vừa rời khỏi bậu cửa tủ y tế, một luồng hơi ấm từ vết thương của cô vô tình kích hoạt cảm biến nhiệt độc lập gắn ngầm phía sau hộc tủ—một hệ thống báo động nhiệt dùng pin dự phòng không đi qua nguồn điện chính biệt thự.
*Reng... Reng... Reng...*
Tiếng còi báo động chói tai đột ngột rú vang khắp hành lang tầng một, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm tối biệt thự Hoa Hồng Trắng.
Từ phía phòng bảo an vòng ngoài, tiếng gầm gừ dữ dội của đàn chó Berger nghiệp vụ và tiếng bước chân dồn dập của trưởng ban bảo vệ Lê Đình Chiến cùng đội tuần tra đang lao nhanh về phía phòng y tế với dùi cui điện sáng quắc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!