Giao Lộ Nghi Ngờ
Tiếng bước chân của vú Mai dừng lại ngay sát cửa phòng y tế, bóng người đậm xám của bà ta đổ dài trên nền gạch men lạnh lẽo của căn phòng.
Trần Hạ An đứng bất động bên cạnh bàn điều chế dược. Dưới lớp băng gạc quấn quanh cổ tay trái, tờ biên nhận chuyển tiền nợ cờ bạc mang chữ ký sắc mảnh của Tần Nhã đang tì chặt vào vết xước rớm máu của cô. Cơn đau buốt nhói chạy dọc dây thần kinh cánh tay, nhưng chính cảm giác bỏng rát đó lại là thứ duy nhất giữ cho nhịp tim của cô không tăng vọt trước sự xuất hiện đột ngột của người đàn bà quản gia.
"Hạ An? Con làm gì ở đây giờ này?" Giọng vú Mai khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi rệu rã của một kẻ vừa trải qua những đêm mất ngủ vì bị khủng bố nợ nần. Đôi mắt bà ta đỏ sọc, lấm lét nhìn quanh như thể sợ hãi có ai đó đang rình rập mình trong bóng tối.
Hạ An lập tức hạ thấp vai, hai cánh tay co rúm lại dưới vạt áo khoác mỏng. Cô hơi nghiêng đầu, mắt nhìn xuống sàn nhà, mi mắt khẽ rung lên để tạo ra vẻ mặt của một đứa trẻ đang chịu đựng cơn đau đầu kinh niên. Đây là Quy tắc 'Đứa con ngoan ngoãn hoàn hảo' mà cô đã rèn luyện đến mức trở thành phản xạ tự nhiên.
"Dạ... vú Mai..." Giọng Hạ An nhỏ nhẹ, hơi run rẩy. "Đầu con đau quá. Cơn đau ở vùng gáy từ chiều đến giờ không dứt. Con nhớ mẹ từng bảo trong tủ thuốc phòng y tế có sẵn paracetamol bổ não... nên con lén xuống tìm. Con xin lỗi vì đã tự ý vào đây khi không có mẹ."
Vú Mai nhìn chằm chằm vào Hạ An. Sự cảnh giác trong mắt người đàn bà quản gia dần bị thay thế bởi sự mệt mỏi và chút dằn vặt lương tâm mờ nhạt. Bà ta không hề nghi ngờ cô gái mồ côi mười bảy tuổi đang đứng trước mặt mình. Trong mắt vú Mai, Hạ An chỉ là một con búp bê thủy tinh đang dần rạn nứt dưới tác động của những liều thuốc an thần Haloperidol ngụy trang mà chính tay bà ta pha vào sữa mỗi tối.
"Lần sau muốn lấy thuốc thì phải bảo vú," vú Mai thở dài, bước đến tủ thuốc thông thường bên cạnh cửa, lấy ra một vỉ thuốc giảm đau màu trắng. "Bà chủ mà thấy con tự ý lục lọi ở đây, bà ấy sẽ phạt cả vú lẫn con đấy. Lên phòng nghỉ ngơi đi."
"Con cảm ơn vú," Hạ An nhận lấy vỉ thuốc, cúi đầu biết ơn rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng y tế.
Khi gót chân cô vừa chạm vào bậc cầu thang gỗ dẫn lên tầng áp mái, cô mới dám thở phào một hơi thật dài. Tờ biên nhận nợ cờ bạc vẫn nằm an toàn dưới lớp băng gạc. Cô đã có được chiếc chìa khóa đầu tiên để bẻ gãy mắt xích giám sát của vú Mai, nhưng thời gian tự do của cô đang bị rút ngắn lại một cách tàn nhẫn. Lệnh khóa cửa lúc chín giờ tối của Diệp Chấn Phong giống như một sợi dây thòng lọng đang siết chặt lấy cổ cô mỗi ngày.
Hạ An trở về căn phòng áp mái tối tăm, lén lật tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường để giấu tờ biên nhận nợ cùng chiếc điện thoại Nokia cục gạch vào bọc nilon bảo mật. Cô dùng nước ấm thanh lọc cơ thể để tống khứ lượng độc chất nhỏ vô tình nuốt phải lúc chiều, rồi ngồi yên lặng trong bóng tối, chờ đợi cuộc thử thách tiếp theo.
***
Bảy giờ tối, ánh đèn chùm pha lê của phòng ăn chính biệt thự Hoa Hồng Trắng tỏa ra thứ ánh sáng vàng lộng lẫy nhưng lạnh lẽo. Không gian rộng lớn của phòng ăn được bao bọc bởi những bức tường đá xám và những bình hoa hồng trắng muốt, sạch sẽ đến mức vô trùng, không một hạt bụi, nhưng lại thiếu thốn sinh khí như một phòng thí nghiệm.
Diệp Chấn Phong ngồi ở đầu bàn ăn dài bằng gỗ mahogany tối màu. Ông ta vẫn mặc bộ suit cắt may thủ công tông trầm lịch lãm, mái tóc chải chuốt gọn gàng pha sương phản chiếu ánh sáng tri thức sau cặp kính gọng vàng. Ngồi đối diện ông ta là Tần Nhã, quý bà sành điệu trong bộ sườn xám lụa tơ tằm màu xanh ngọc, gương mặt thanh tú nhưng kéo căng cứng nhắc do các ca phẫu thuật thẩm mỹ định kỳ.
Hạ An ngồi ở vị trí dành cho con nuôi, mặc chiếc váy trắng tinh khôi theo đúng sở thích áp đặt của cha mẹ nuôi. Cô cúi đầu, hai tay đặt trên đùi, cố tình để lộ sự mệt mỏi rã rời của cơ thể thông qua dáng ngồi hơi khom và nhịp thở chậm chạp.
Tần Nhã thong thả dùng chiếc dao bạc cắt nhẹ miếng bít tết chín vừa, ánh mắt sắc sảo như dao cạo không ngừng lướt qua từng cử chỉ nhỏ của Hạ An. Sự im lặng của bữa ăn chỉ bị phá vỡ bởi tiếng lách cách cơ học của dao nĩa chạm vào đĩa sứ.
"Hạ An," Tần Nhã đột ngột lên tiếng, giọng nói ngọt ngào nhưng mang theo hơi lạnh của hầm ngục. "Hôm nay bài học tiếng Anh của con với cô Dương thế nào? Mẹ nghe cô ấy nói con phải mất đến năm phút mới hoàn thành một bài viết luận đơn giản. Con dạo này trí nhớ kém đi nhiều quá."
Hạ An khẽ giật mình giả vờ hoảng sợ, chiếc thìa canh trong tay cô hơi run lên, chạm vào thành bát sứ phát ra tiếng kêu *coong* nhỏ. Cô ngước nhìn Tần Nhã, đôi mắt cố ý làm giãn đồng tử để tạo vẻ lờ đờ, ngơ ngác.
"Dạ... con xin lỗi mẹ..." Hạ An ngập ngừng, cố tình phát âm sai vài từ tiếng Anh thông thường khi giải thích. "Dạo này đầu con cứ... cứ nặng trĩu. Con đọc sách luật dân sự nhưng... chữ nghĩa cứ nhảy múa. Con phải mất nhiều thời gian hơn mới... mới nhớ được từ vựng ạ."
Diệp Chấn Phong đặt ly rượu vang đỏ xuống bàn, mỉm cười ấm áp, nhưng đôi mắt sau tròng kính vàng hoàn toàn là sự chết chóc lạnh lẽo. "Không sao đâu con yêu. Sức khỏe của con là quan trọng nhất. Thuốc bổ não của bác sĩ Trí kê cho con cần thời gian để phát huy tác dụng. Con cứ nghỉ ngơi, đừng ép bản thân học quá sức."
"Dạ, con cảm ơn ba," Hạ An nhỏ nhẹ đáp, nhưng bên dưới gầm bàn, các ngón tay của bàn tay trái cô đã luồn vào dưới tay áo sơ mi, tìm đến chiếc vòng tay bạc khắc tên mình.
Cô biết Tần Nhã không hề tin tưởng hoàn toàn vào biểu hiện mệt mỏi của cô. Sự nghi ngờ của một kẻ ái kỷ bạo hành luôn nhạy cảm một cách bệnh hoạn. Tần Nhã đang tìm kiếm một bằng chứng vật lý, một phép thử thần kinh trực tiếp để xác định xem hệ thần kinh của Hạ An đã thực sự bị hủy hoại bởi Haloperidol hay chưa. Nếu cô thể hiện phản xạ quá nhanh nhẹn, toàn bộ vỏ bọc của cô sẽ sụp đổ ngay lập tức.
"Hạ An, đưa cho mẹ lọ tăm trên kệ gỗ phía sau con," Tần Nhã ra lệnh, ngón tay sơn móng đỏ của bà ta khẽ gõ lên mặt bàn.
Hạ An xoay người, giả vờ di chuyển một cách chậm chạp, vụng về. Đúng lúc cô vừa quay lại đặt lọ tăm xuống cạnh đĩa của Tần Nhã, quý bà triệu phú khẽ gạt tay áo sườn xám.
*Rắc.*
Chiếc ly pha lê chứa đầy rượu vang đỏ đậm sát cạnh tay Hạ An bị gạt đổ, rơi tự do xuống cạnh mép bàn mahogany.
Trong một phần mười giây ngắn ngủi đó, bản năng sinh tồn và phản xạ tự nhiên của một nữ sinh luật sắc bén gào thét trong đại não Hạ An. Cô có thể dễ dàng rụt tay lại, hoặc thậm chí giơ tay đỡ lấy chiếc ly pha lê đắt tiền trước khi nó chạm đất. Đó là phản xạ sinh học bình thường của một cơ thể khỏe mạnh.
Nhưng nếu cô làm vậy, Tần Nhã sẽ biết ngay cô không hề uống thuốc an thần. Kẻ bị đầu độc bằng Haloperidol liều cao luôn có phản xạ vận động bị trì trệ nghiêm trọng do hội chứng ngoại tháp.
*"Không được tránh! Không được đỡ!"*
Ý chí của Hạ An gầm lên trong đầu. Dưới gầm bàn, các ngón tay của bàn tay phải cô miết cực mạnh vào góc nhọn khắc chữ "A" trên chiếc vòng tay bạc quấn quanh cổ tay trái. Cô dùng toàn lực bấm sâu móng tay vào vết xước rớm máu chưa lành từ đêm mưa trước.
Cơn đau vật lý bỏng rát, nhói buốt lập tức bùng nổ, truyền thẳng lên trung khu thần kinh trung ương như một luồng điện giật. Cơn đau dữ dội ấy hoạt động như một mỏ neo xúc giác mạnh mẽ, cưỡng ép cắt đứt toàn bộ phản xạ tự nhiên của cơ thể cô. Hệ cơ của cô đông cứng lại trong một tích tắc chí mạng.
*Xoảng!*
Chiếc ly pha lê va vào cạnh bàn, vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh nhỏ sắc nhọn trên sàn gỗ sồi. Rượu vang đỏ thẫm bắn tung tóe, nhuộm đỏ rực một mảng lớn trên chiếc váy trắng tinh khôi của Hạ An, trông loang lổ và kinh hoàng như những vệt máu tươi.
Hạ An lập tức ngã nhào ra phía sau ghế, hai vai run lên bần bật. Cô ôm lấy mặt, bật khóc nức nở, giọng nói nghẹn ngào đầy hoảng loạn giả tạo:
"Con... con xin lỗi... Con vụng về quá... Con không kịp tránh..."
Tần Nhã ngồi im lặng trên ghế, ánh mắt sắc lạnh như kính hiển vi quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trên gương mặt đầm đìa nước mắt của Hạ An. Từ sự co thắt của cơ mặt, nhịp thở dồn dập cho đến sự đờ đẫn trong ánh mắt khi chiếc ly rơi—mọi thứ đều hoàn hảo. Đó là phản ứng của một kẻ có hệ thần kinh đã bị tê liệt và suy giảm phản xạ nghiêm trọng.
Sự nghi ngờ âm ỉ trong lòng Tần Nhã suốt ba ngày qua cuối cùng đã được xoa dịu. Bà ta khẽ thở phào, gương mặt căng cứng giãn ra thành một nụ cười hài lòng, ngọt ngào giả tạo:
"Ôi, con yêu của mẹ, không sao đâu. Con dạo này yếu quá, phản xạ chậm hẳn đi rồi. Vú Mai, mau lấy khăn sạch lau cho con bé và dọn dẹp đống đổ vỡ này đi."
"Dạ, bà chủ," vú Mai từ trong bóng tối bước ra, cúi đầu run rẩy dọn dẹp.
Hạ An vẫn tiếp tục khóc lóc, lấy tay che mặt để giấu đi ánh mắt lạnh lùng, tỉnh táo tột độ của mình dưới lớp nước mắt. Cô đã vượt qua được cuộc thử nghiệm tàn nhẫn của mẹ nuôi nhờ mỏ neo đau đớn tự tạo.
Nhưng khi vú Mai quỳ xuống lau dọn những mảnh kính pha lê dính rượu vang đỏ dưới chân Hạ An, Tần Nhã cũng hơi cúi đầu nhìn xuống sàn gỗ.
Ánh mắt của quý bà triệu phú bỗng chốc đông cứng lại.
Trên nền gỗ sồi màu sáng, ngay sát bên cạnh vệt rượu vang đỏ loãng, có một giọt chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc và tươi rói đang từ từ nhỏ xuống từ lòng bàn tay trái đang siết chặt của Hạ An.
Đó không phải là rượu vang đỏ.
Đó là máu tươi đang rỉ ra từ vết thương bị siết chặt bởi chiếc vòng bạc dưới gầm bàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!